Yêu hận triền miên

Chương 26: Thì ra là như vậy



Editor Cát

Lương Úy Lâm đi đến trước mặt cô, đầu của cô cúi thật sự thấp rất thấp, cổ trắng noãn, mái tóc đen phía sau cổ cô làm tôn thêm vẻ trắng mịn trong suốt, không tỳ vết.

Xem ra cô gái này chỉ cần cho cô thời gian tĩnh dưỡng, cô lập tức có thể khôi phục vẻ trắng noãn không tỳ vết của mình như cũ. Mấy ngày nay anh không có chạm vào cô cho nên những vết xanh tím kia đã sớm mất đi. Chính là vì chờ đợi ngày này đến.

“Cô…” Thình lình anh tự tay nâng người cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo như nước của cô. “Có biết tại sao dẫn cô đến nơi này không?”

Không biết, cũng không dám hỏi. Thân mình không thể nhúc nhích, cô chỉ có thể bị động nhìn anh, nhìn cặp mắt đáng sợ như chim ưng kia.

Người đàn ông này chỉ dùng ánh mắt là có thể làm cho người khác lạnh ngắt, thật là đáng sợ. Cô nhắm mắt lại không dám nhìn nữa, thân thể run lẩy bẩy.





“Cô còn dám nhắm mắt thử xem!” Anh nhất định sẽ ném cô vào hồ nước lạnh lẽo.

Cô đương nhiên không dám, lông mi dài động đậy, lại mở mắt ra lần nữa.

“Cười một cái, tái nhợt như ma quỷ, xấu chết được.” Bàn tay mang theo vết chai nặng nề bóp gương mặt của cô. Cái bộ dáng như thế này thì làm sao đi gặp mẹ anh?

Nhược Tuyết mở cái miệng nhỏ, anh nói gì? Bảo cô cười, anh chưa bao giờ yêu cầu như thế nhưng hôm hay? Cười? Cô làm sao cười được? Ở trước mặt anh cô sao có tài nào mà cười được chứ?

“Không?” Chút thủ đoạn kia làm sao có thể gạt người khác được. Cặp mắt sương mù uất ức kia làm cho anh không muốn liếc nhìn cô một cái, buông tay ra đi trở về.

Diễn trò? Có ý tứ gì? Nhược Tuyết còn ở tại chỗ sững sờ. Vì sao mỗi lần anh nói chuyện đều không thể nói rõ ràng một chút, luôn làm cho người khác phải suy đoán. Nhưng, cô làm sao có thể đoán được tâm tư sâu xa của anh?

“Còn không đuổi theo? Muốn tôi ẵm cô vào trong hay sao? Sắp đi đến cửa chính, Lương Úy Lâm không cần quay đầu lại cũng biết cái cô gái nhỏ kia không có theo sau anh.

Nghe được tiếng nói của ác ma truyền đến, cho dù là trong lòng không tình nguyện, chân Nhược Tuyết cũng khẩn trương theo qua hơn nữa giống như là sợ đi chậm mà không kịp.

“Tốt lắm”. Thở hổn hển chạy đến bên cạnh anh, gương mặt nhỏ tái nhợt rốt cục cũng có một chút đỏ ửng. Thật sự làm nô lệ làm đến nghiện, chạy đến bên cạnh anh vẫn không quên tự mình báo danh.

Lăng Nhược Tuyết, cô còn có thể có thêm chút chí khí nhưng trước mặt người đàn ông này đây, cô có thêm nhiều chí khí cũng vô dụng!

Thật sự là rất nghe lời! Cô gái nhỏ kia thấp đôi mắt không dám nhìn thẳng vào anh, Lương Úy Lâm xoay người, ở phía sau lập tức có tiếng bước chân nhỏ vụn bước theo.

Nếu lúc này anh bỗng nhiên dừng bước, anh nghĩ cô nhất định sẽ đụng vào phía sau lưng của anh. Chỉ là anh không thể làm chuyện nhàm chán như vậy. Chân bước nhanh hơn lên lầu khiến cô đi theo sau anh tựa hồ càng mệt mỏi hơn.

“Tiểu Ngữ nhanh lên một chút lại đây mẹ nhìn xem”

Vẫn cúi đầu đi theo đằng sau Lương Úy Lâm, Nhược Tuyết cũng không có tâm tình thưởng thức căn phòng được trang trí ấm áp lịch sự tao nhã này, cô vẫn nghĩ tới những lời nói vừa rồi của anh.

Anh muốn dẫn cô đi gặp người nào đây? Quen biết Tiểu Ngữ nhiều năm như vậy cô biết cha mẹ của cô ấy đều ở Zurich nhưng Lương Úy Lâm làm sao có thể mang cô đến gặp cha mẹ anh? Lần trước bác Lương hận không thể giết cô làm cho cô mỗi lần nghĩ tới còn khiếp sợ không thôi. Đây chính là thế giới của bọn họ, không phải người ta chết thì chính là mình chết!





Trong lúc không chú ý, một giọng nói dịu dàng nữ tính truyền đến tai, tim Nhược Tuyết bị chấn động mạnh một chốc.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt dịu dàng của người phụ nữ đang tựa nửa người vào chiếc giường, trên cái bàn tròn phía trước cái cửa sổ nhỏ, hoa hồng rực rỡ ở đầu cành mang đến cho căn phòng tràn đầy ý xuân dạt dào.

Cái gì cũng không cần nói, khuôn mặt cũng như vậy, mỉm cười quen thuộc, không phải Tiểu Ngữ vẫn khoe vẻ đẹp mỹ lệ vô song của mẹ cô ấy sao? Mẹ của anh thật trẻ, nếu như không nghe giọng nói không có người nào cho rằng bà là một người phụ nữ đã có một đứa con trai 27 tuổi.

Nhưng bà vì sao lại kêu cô là Tiểu Ngữ? Cô với Tiểu Ngữ có bộ dạng giống nhau như vậy sao? Trước kia thời điểm còn đi học, trong trường đúng là có nhiều bạn học nói hai người các cô giống nhau như một đóa hoa chị em. Nhưng bà ấy chính xác là mẹ của Tiểu Ngữ mà, làm sao có thể nhận nhầm con gái của mình?

Nhược Tuyết bị một màn trước mắt làm sợ ngây người, nhất thời không có phản ứng gì cứ như vậy đứng ở nơi đó.

Mà Lương Ngạo Vũ ngồi bên giường vẫn nắm tay vợ mình không thả, không nói gì mà chỉ dùng ánh mắt chằm chằm như muốn nhìn thấu cô.

“Tiểu Ngữ con làm sao vậy? Lâu như vậy không đến thăm mẹ chẳng lẽ đến mẹ con cũng không nhận ra hả?” Nhan Thanh Uyển dịu dàng nhàn nhạt cười một tiếng, mang theo nghi ngờ nhìn về phía chồng mình.

Trước kia khi Tiểu Ngữ đến đây sẽ vui vẻ nhào tới ôm bà nhưng hôm nay là thế nào?

“Lại đây, gọi mẹ. Gương mặt như khóc tang cho ai xem đây? Huh?” Đến khi ác ma kia cúi đầu thì thầm ở bên tai cô, Nhược Tuyết mới phát hiện thì ra, vừa rồi ở bên ngoài ý của anh là muốn cho cô diễn trò này.

Nhưng mẹ của anh làm sao lại ngộ nhận cô là Tiểu Ngữ đây?

Chân của cô không thể bước tới, biểu tình trên mặt vẫn kinh ngạc không thôi nhưng tay của người đàn ông phía sau kề sát hông của cô giúp cô đi về phía trước, cô chỉ có thể đi, từng bước một đi qua đó.

“Kêu ….”. Rốt cục cũng bước đến trước mặt người phụ nữ đang cười yếu ớt, bàn tay sau lưng thoáng dùng sức bấm cô một cái, đau đớn bén nhọn hướng đến trái tim, vì sao động tác của anh thật độc ác, nhưng giọng điệu lại có thể dịu dàng vô cùng?

“Mẹ…” Tiếng gọi nhỏ từ cổ họng thoát ra.

“Úy Lâm, con sao lại nhìn chằm chằm Tiểu Ngữ làm gì?” Nhan Thanh Uyển không rõ chân tướng nhìn con trai, vẻ mặt mất hứng.

“Mẹ, con đưa Tiểu Ngữ đi nghỉ ngơi trước, mấy ngày nay em ấy có chút không thoải mái, cho nên không thể ở lại cùng mẹ được lâu.” Mẹ cũng đã gặp qua, không cần thiết tiếp tục nán lại thêm nữa.





“Mẹ, con đi xuống lầu trước.” Anh không nói lời nào nữa, kéo tay của cô đi ra ngoài.

Nhược Tuyết chỉ có thể ở bên cạnh thầm nói nếu muốn diễn trò phải làm cho xong chứ!

“Tiểu Ngữ và Úy Lâm làm sao vậy?” Nhìn đôi nam nữ vội vàng biến mất ở trước mắt, Nhan Thanh Uyển chỉ có thể hỏi người đàn ông ngồi ở bên cạnh mình.

“Không có chuyện gì. Bà nằm xuống nghỉ ngơi cho thật tốt. Khó có được lúc bọn chúng ở cùng nhau hãy để cho tụi nó tự do đi!” Nhìn bọn họ đi ra ngoài, Lương Ngạo Vũ ngay cả gương mặt cũng không ngẩng lên, chỉ vỗ về tay của vợ mình, vì hơi lạnh mà cau mày đỡ bà nằm xuống bỏ đôi tay nhỏ bé lạnh lẽo kia vào.

Bọn chúng nên đi mới phải, đây là thế giới của hai đứa nó !

“Nhưng mà tôi lo lắng cho Tiểu Ngữ…” trong mắt Nhan Thanh Uyển có chút lo lắng.

“Không cần lo lắng nhiều như vậy, có Úy Lâm ở đây. Đừng nói nữa, tôi và bà nghỉ ngơi một lát.” Đưa ngón tay nhẹ nhàng ngăn lại cái miệng nhỏ còn muốn nói chuyện tiếp kia.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như nhan qua tuan hoan thien ac huu bao nguoi tot du dang chiu thiet thoi cung dung lo hay nho troi xanh co mat, noi xau nguoi khac nhung hau qua va cach chuyen hoa sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status