Âm mưu nơi công sở

Chương 15: Thần tượng giám đốc bộ phận



Tống Dật Tuấn cảm thấy hơi mơ hồ, hành động đập bàn nói “chết rồi” của Tô Duyệt Duyệt rõ ràng là có hẹn hoặc sắp xếp trước, nhưng câu sau lại nói mình bận chút việc. Có lẽ cô không muốn để cho anh biết nên mới nói dối.

“Được rồi, không làm ảnh hưởng tới cuộc hẹn của cô nữa, tôi đi đây, bye bye!”

“Không phải vậy, không, không phải bạn trai.”

Tống Dật Tuấn đã đi ra đến cửa, nghe thấy tiếng phản bác của Tô Duyệt Duyệt liền quay đầu lại nhìn cô gái đeo cặp kính gọng đen, cười tủm tỉm rồi đi ra khỏi cửa.

“Đến nói lắp cũng bị lây.”

Tô Duyệt Duyệt nhìn theo dáng người đĩnh đạc, cuốn hút của Tống Dật Tuấn khuất dần, miệng lẩm bẩm, không biết có phải do đi cùng Doanh Thiệu Kiệt đã lâu nên cô cũng đã bị nhiễm tật nói lắp của anh ta không. Tô Duyệt Duyệt đứng ngắm mình trong tấm kính ngăn, vỗ vỗ hai má, dưới ánh sáng đèn, quả nhiên thấy mình cũng có chút ngốc nghếch như anh ta.

Đã là năm giờ bốn mươi phút, anh chàng ngốc đó không gọi điện thoại cho mình, xem ra cũng chưa về rồi, Tô Duyệt Duyệt tự lý giải như vậy. Nhưng hôm nay cô đã sai, sau khi thu dọn tài liệu và tắt máy tính, cô cố tình làm bộ dạng ngượng ngùng, cúi đầu đi về phía bãi đỗ xe. Trong bãi đỗ xe, tuy vẫn còn khá nhiều xe, nhưng do hình Kình Thiên Trụ của chiếc Polo màu đen quá nổi bật dưới ánh đèn đường nên Tô Duyệt Duyệt không phải tốn sức để tìm thấy chiếc xe Polo đó, đang định diễn kịch giải thích cho sự chậm trễ của mình thì người trong xe đột nhiên đi ra, không nói một lời, lặng lẽ mở cánh cửa phía sau xe.

Khoang xe đã rất ấm, khí nóng bên trong phả ra, Tô Duyệt Duyệt cảm thấy khó hiểu, từ lúc nào anh chàng này lại hào phóng đến vậy?

“Vào, vào đi!”

Người đàn ông dưới ánh đèn trông giống một chàng hoàng tử trong truyện cổ tích, có điều khi giọng nói cất lên đã phá vỡ khung cảnh lãng mạn ấm áp này, Tô Duyệt Duyệt chớp chớp mắt, thấy mình không cần phải đóng kịch làm bộ đáng thương nữa, lập tức chui vào trong xe.

Có điều vừa chui vào trong, mông mới khẽ chạm mặt ghế, cô lại kêu lên đau đớn: “Ái ui!”

“Sao thế?”

“Lên xe rồi nói sau.”

Hôm nay cô đã bị mất mặt trước đám đông, bây giờ không thể kêu đau mông với anh chàng đẹp trai nói lắp này được. Doanh Thiệu Kiệt “ừ” một tiếng, đóng cửa xe phía sau lại rồi leo lên vị trí lái, tiện tay đưa Tô Duyệt Duyệt một lọ dầu gió: “Cầm, cầm về nhà bôi, bôi, rất tốt đấy, là dầu gió Malaysia.”

“Sao lại biết tôi bị ngã? Có phải lúc trưa anh đã nhìn thấy rồi không?”

Tô Duyệt Duyệt cầm lấy lọ dầu gió, hoài nghi hỏi Doanh Thiệu Kiệt. Anh ta quả nhiên thấy chết không cứu, đúng là đồ Gia Cát Lượng, biết mình gặp xui xẻo mà không đến giúp, chẳng có chút phong độ đàn ông gì cả.

“Cô, cô dùng xong, nhớ trả, trả lại tôi.”

“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, đồ keo kiệt, biết là không có lòng tốt mà, dùng xong còn phải trả nữa.” Tô Duyệt Duyệt trừng mắt nhìn Doanh Thiệu Kiệt, cầm lọ dầu gió trong tay, cười thầm: Hơ hơ, về nhà tôi sẽ dùng hết, trả lại anh cái lọ không, đúng là tên keo kiệt.

“Cái, cái lọ này khó kiếm lắm đấy.”

“Nhiều lý do quá, dùng xong trả anh là được chứ gì?”

Doanh Thiệu Kiệt rõ ràng đang né tránh câu hỏi của mình, Tô Duyệt Duyệt nghĩ bụng, chắc người đàn ông này cho rằng mình không trượng nghĩa như Tống Dật Tuấn nên mới tìm cách lảng tránh nói sang chuyện khác. Nghĩ đến việc anh ta đã đưa cho mình lọ dầu gió, coi như miễn cưỡng bỏ qua vụ này, cô ngồi tựa lưng vào ghế, làm việc cả ngày đều không cảm thấy gì, bây giờ thảnh thơi, lại thấy các khớp xương trên người đau nhức.

“Hôm nay làm việc, có bận, bận không?”

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Đang lim dim buồn ngủ, chợt thấy Doanh Thiệu Kiệt đột nhiên quan tâm đến công việc của mình, Tô Duyệt Duyệt ngháp một cái, nói: “Bận, cả một đống việc lộn xộn chẳng ra đâu vào đâu.”

“Có, có ai gây khó dễ à?”

“Anh nói đúng đấy.”

“Cô mới đến, chỉ cần, không, không quá đáng quá, thì đừng, đừng cãi nhau với người ta.”

“Anh đang dạy tôi cách đối nhân xử thế đấy à?” Tô Duyệt Duyệt ưỡn thẳng người lên, hỏi giống như FBI đang thẩm vấn: “Nói đi, anh đã ở JS lâu rồi, có hiểu nhiều về JSCT không? Có thể giúp tôi giải thích sự hỗn loạn ấy không?”

“Hơn bảy năm. Không hiểu, hiểu lắm.”

“Bảy năm cơ à, lâu thật!”

“Không, không lâu, đây là công ty, thứ ba, mà tôi làm.”

Tô Duyệt Duyệt ngả lưng xuống ghế, chắm chú quan sát khuôn mặt của Doanh Thiệu Kiệt, da rất đẹp, dường như không có một nếp nhăn. Không biết anh bao nhiêu tuổi rồi, đã làm việc ở JS được bảy năm, cộng thêm thời gian trước đó, chắc cũng đã đến ba mươi tuổi rồi. cô trầm tư suy nghĩ, còn Doanh Thiệu Kiệt lại nhìn khuôn mặt trầm tư kia qua gương chiếu hậu, cố gắng nhịn cười.

Cô gái này không biết đang nghĩ gì, tức giận chắc cũng hết rồi nhưng giờ lại nhìn anh lâu như vậy, đến bản thân anh cũng cảm thấy ngại, song đôi mắt trong veo kia dường như không một phút nào rời đi.

Một lúc lâu sau, Tô Duyệt Duyệt mới thở dài nói: “Anh thật kiên cường, đã ở đây được hơn bảy năm rồi cơ à, nếu kết hôn thì được xem là bảy năm sóng gió, vậy mà anh đã làm việc ở công ty bảy năm, cái “hố củ cải” này không biết đã bị anh nhổ hết bao nhiêu củ rồi. Nói đi, anh có phải lao động trẻ em ở JS không?”

“Lao, lao động trẻ em? Cái gì mà lao động trẻ em?”

“Lao động trẻ em chính là tuổi còn nhỏ đã phải làm việc, cái này mà cũng không hiểu, trước đây tôi thường xuyên bị người ta gọi là lao động trẻ em đấy.”

Tô Duyệt Duyệt bĩu môi, cũng không biết người đàn ông đang lái xe kia không hiểu thật hay cố tình ra vẻ không hiểu, ngả người ra phía sau, ngáp một hơi dài.

“Cô, cô ăn mặc, trông cứ như học sinh ấy.” Một lúc sau, Tô Duyệt Duyệt đang sắp ngủ lại nghe thấy Doanh Thiệu Kiệt nói.

“Này, Doanh Thiệu Kiệt, anh hồi lâu không nói gì, hễ mở miệng là đả kích tôi.”

Tô Duyệt Duyệt vừa nói vừa cúi nhìn quần áo của mình, thực ra quần áo cô đang mặc cũng rất đẹp, dù gì cũng là kiểu Hàn Quốc, mặc dù hơi giống học sinh nhưng chắc cũng không đến nỗi tệ như Doanh Thiệu Kiệt nói?

“Tôi nói, nói thật đấy.”

“Đợi tôi có tiền sẽ thay đổi lại, không có tiền chẳng làm được gì cả. Hơn nữa, tôi còn rất nhiều thứ cần đến tiền, ví dụ như tiền nhà, còn ví dụ như phải trả tiền cho kẻ…”

Tô Duyệt Duyệt định nói “kẻ bủn xỉn như anh” nhưng lại bỏ ngỏ, Doanh Thiệu Kiệt biết cô đang định nói mình, song do phải tập trung lái xe nên anh im lặng, mãi đến khi tới phía dưới tòa nhà của Tô Duyệt Duyệt, Doanh Thiệu Kiệt mới nói: “Tiền xe bất di bất dịch, tiền nhà cũng vậy, còn lại những khoản tiền khác có thể tiết kiệm được.”

“Doanh Thiệu Kiệt, anh thật biết tính toán. Được rồi, ăn ở đi lại đều phải tính tiền, còn lại sẽ không tính. Nhưng trước khi tôi tiết kiệm được tiền mua quần áo thì đừng có lúc nào cũng nói móc tôi như vậy.”

“Được thôi, bye bye!”

“Bye bye!”

Tô Duyệt Duyệt trở về phòng mình, sau khi ăn tối xong lại nhắn tin cho Mèo con, Mèo con hồi âm lại ngay, nói hai ngày nữa sẽ gọi điện cho cô, Tô Duyệt Duyệt thấy nhẹ nhõm hẳn. Sau khi tắm xong, cô lấy dầu gió của Doanh Thiệu Kiệt xoa mông, xoa xong cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Vì cả ngày làm việc vất vả nên cô cũng nhanh chóng ngủ thiếp đi.

Tuy nhiên cuộc chiến ngày hôm sau sẽ còn căng thẳng hơn cả ngày hôm trước. Vừa đến phòng làm việc, còn chưa kịp rót nước, điện thoại đã liên tục reo vang.

Cô tức tốc viết bản báo cáo công việc, phải mất bốn mươi lăm phút mới hoàn thành. Tô Duyệt Duyệt ngắm nghía bản báo cáo trên bàn, cảm thấy thật khâm phục chính mình, loáng cái đã viết ra được nhiều như vậy. Mặc dù công việc khá rắc rối, nặng có, nhẹ có, cần gấp có, từ từ có, song bản thân lại ghi chép một cách trật tự, gọn gàng.

“Sue, hôm qua cô làm thêm giờ à?”

Như An Tâm ngoảnh đầu sang hỏi Tô Duyệt Duyệt, đôi môi tuyệt đẹp ánh lên màu son quyến rũ, khi Tô Duyệt Duyệt nhìn cô ta, đột nhiên nhớ tới vấn đề hôm qua Doanh Thiệu Kiệt nói với mình. E rằng người đàn ông như anh ta sẽ thích những cô gái thời thượng giống như Như An Tâm? Xinh đẹp, chín chắn, yểu điệu, vóc dáng lại gợi cảm, còn quần áo thì toàn hàng hiệu đắt tiền.

“Sue, trên mặt tôi có gì à?”

Thấy Tô Duyệt Duyệt chăm chú nhìn mình, Như An Tâm cảm thấy hay là mặt mình bị bẩn, vừa nói vừa chuẩn bị giơ gương lên soi. Lúc này Tô Duyệt Duyệt mới cảm thấy mình hơi thất lễ, vội cười nói: “Không, mặt cô trắng như trứng gà bóc ấy. Hôm qua tôi không làm thêm giờ, mọi việc để lại đến hôm nay giải quyết nhưng cũng đã xử lý xong bản liệt kê vật liệu đáng ghét đó rồi.”

“Vậy thì tốt. Trong tay tôi cũng có mười bản hợp đồng không biết phải làm đến lúc nào, may mà có bản Excel nên làm đơn giản hơn cô rất nhiều.”

“Vậy à, của tôi thì rắc rối hơn một chút nhưng có lẽ là vì chúng ta đều chưa quen việc, nếu không chắc sẽ làm nhanh hơn rất nhiều.”

Tô Duyệt Duyệt tự an ủi mình cũng là nhân tiện an ủi luôn Như An Tâm. Như An Tâm chỉ cười cười, không nói thêm gì nữa.

Buổi chiều, Tống Dật Tuấn đi công tác, trước khi đi còn hỏi Như An Tâm xem lượng công việc thế nào? Như An Tâm nói vẫn có thể gánh vác nhưng khi hỏi tới Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt lại chẳng chú ý sếp hỏi gì, chỉ vừa nhìn tài liệu, vừa trả lời: “Đợi chút, sắp xong rồi.”

Cứ như vậy, Tống Dật Tuấn đứng bên cạnh đợi đúng mười phút, nếu không phải Tô Duyệt Duyệt cảm thấy có người che khuất ánh sáng thì cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.

“Ơ! Sao, sao anh lại ở đây?”

Cô đứng bật dậy, những người xung quanh đều không nhịn được cười, Tống Dật Tuấn cũng cười, hai bên khóe môi cong lên để lộ hàm răng trắng muốt, thần thái, cử chỉ đều vô cùng hấp dẫn. Mặt Tô Duyệt Duyệt đột nhiên nóng bừng, bối rối không biết phải làm sao, điều đó càng khiến Vu Tiểu Giai ở góc đối diện phải phì cười.

“Cô không phải căng thẳng như vậy, cứ làm từ từ. Tuần này tôi sẽ không có ở công ty, trong lúc tôi đi công tác, Shelly sẽ tạm thời thay tôi quản lý, nếu cô có vấn đề gì, có thể hỏi Shelly hoặc gọi điện cho tôi.”

“Ồ, vâng!”

Tống Dật Tuấn quay sang tạm biệt tất cả những người trong phòng, sau đó kéo chiếc va li màu bạc ra khỏi cửa. Tô Duyệt Duyệt đứng nhìn theo Tống Dật Tuấn, trong lòng cảm thấy có chút ngưỡng mộ vị lãnh đạo này. Anh ta trẻ như vậy mà đã là giám đốc bộ phận, không biết những năm qua đã nỗ lực như thế nào để có được thành công như hôm nay?

“Sue, cô hài hước thật đấy. Gặp Kevin mà giống như binh sĩ gặp tướng quân, buồn cười quá, ha ha.” Tiếng cười của Vu Tiểu Giai làm ngắt quãng mạch suy nghĩ của Tô Duyệt Duyệt, Tô Duyệt Duyệt lập tức thu ánh mắt lại, quay sang nhìn Vu Tiểu Giai: “Chẳng qua là tôi bị giật mình nên thấy ngại thôi.”

“Tôi nghĩ cô đã bị ngây ngất trước vể đẹp trai phong độ của giám đốc rồi.”

“Cô đấy, lại bắt đầu rồi.”

Tô Duyệt Duyệt ngồi xuống tiếp tục công việc của mình, lúc đó, Như An Tâm và Vu Tiểu Giai ở bên cạnh bắt đầu nói chuyện.

“Kevin hay đi công tác thế nhỉ?”

“Đúng thế, đến không ai biết, đi cũng chẳng ai hay, nhưng nghe nói lần này có cuộc họp ở Hồng Kông. Cũng chẳng biết là họp gì, có vẻ bí mật lắm.”

“Đi Hồng Kông shopping thích lắm.”

Như An Tâm tỏ ra rất hiểu việc mua sắm ở Hồng Kông ánh mắt ngưỡng mộ của Vu Tiểu Giai liếc nhìn túi xách của cô ta để trên bàn, hỏi ngay: “Cô có hay đi Hồng Kông shopping không?”

“Cũng không thường xuyên.”

“Chắc công việc trước đây của cô bận lắm nhỉ?”

“Ừ, cũng hơi bận một chút.”

“Lần sau nếu cô đi, mua hộ tôi ít đồ mỹ phẩm được không?”

“Được thôi, đến lúc đó cứ lên danh sách đưa tôi, tôi sẽ mua cho.” Như An Tâm đã đồng ý lời nhờ vả của Vu Tiểu Giai, Vu Tiểu Giai cảm thấy rất vui, nhân tiện khen chiếc túi xách của Như An Tâm, sau đó mới trở lại làm việc. Như An Tâm nhìn tài liệu trên bàn, không nhiều lắm, chỉ có một tập tài liệu thôi, so với Tô Duyệt Duyệt đang vùi đầu vào đống đơn đặt hàng phía bên kia thì đúng là thoải mái hơn rất nhiều, không biết nếu cứ mãi như thế này, liệu cô gái nhìn bề ngoài không có chút tính toán kia có ghen tỵ không nhỉ, nghĩ đến đây, Như An Tâm cũng làm ra vẻ bận rộn.

Phòng Quản lý hợp đồng thoáng chốc im phăng phắc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 5 lượt.

Bạn sẽ học được kỹ thuật trồng và chăm sóc các loại cây trồng phổ biến quan trọng từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như hoa ngan sao trang, hat giong thuan hay hat giong lai chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật nông nghiệp trên sẽ ít nhiều giúp mùa màn của bạn tăng năng suất và vườn cây cảnh thêm xanh đẹp.

loading...
DMCA.com Protection Status