Âm mưu nơi công sở

Chương 30: Durex ở băng ghế phía sau



Tống Dật Tuấn ngước mắt định thần, đôi chânchệnh choạng, đâm sầm vào bức tường lạnh băng phía trước, tay quờ quạng muốn túm lấy vật gì đó để giữ thăng bằng nhưng lại chỉ nắm được không khí, khuỷu tay đập vào bức tường đau điếng. Tô Duyệt Duyệt vội chạy đến đỡ anh, Tống Dật Tuấn vịn vào cô, tựa sát người vào tường, hít vào thật sâu, tự chế giễu nói: “Bị em nhìn thấy bộ dạng thảm thương này rồi.”

“Nếu không phải vì em ăn nói vụng về thì anh đã không bị chuốc nhiều rượu đến vậy.” Tô Duyệt Duyệt đứng bên cạnh vô cùng áy náy, vài sợi tóc mai rủ xuống chấm vào vầng trán ướt đẫm mồ hôi của anh, khuôn mặt đỏ lừ vì say rượu đã dần dần trở nên trắng bệch, đây là khuôn mặt chỉ người say khướt mới có. Tô Duyệt Duyệt hiểu rõ điều này, cô còn nhớ trong buổi liên hoan chia tay hồi đại học, cô say khướt, nôn thốc nôn tháo những gì đã ăn rồi liên tục ợ chua, cho đến khi cả người run lên bần bật, vã những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu.

Đây là sự khó chịu không thể hình dung nổi, Tô Duyệt Duyệt lấy khăn giấy đưa cho Tống Dật Tuấn, nói: “Anh lau mồ hôi đi, nên về sớm một chút, dù sao giờ bọn họ cũng chẳng thể nhận ra ai còn ai ở, hình như Thiệu Kiệt vẫn chưa quay lại.”

Tống Dật Tuấn cầm tờ giấy ăn, lau mồ hôi trên trán, nghe thấy cô nhắc đến Doanh Thiệu Kiệt thì bỗng khựng lại, hơi cúi xuống nhìn cô gái đang đứng bên cạnh, đôi mắt trong veo hằn lên mấy tia máu đỏ vì rượu quá nặng nhưng vẻ dịu dàng trong ánh mắt ấy không hề giảm đi chút nào, ngược lại, ánh sáng lờ mờ xung quanh càng khiến anh nhìn cô trở nên hiền dịu hơn.

“Đi cùng anh một đoạn, được không?”

Giọng anh cuốn hút như thể chứa đựng luồng từ trường rất mạnh, hút hết mọi thứ xung quanh về phía mình chỉ trong giây lát, Tô Duyệt Duyệt cố gắng lảng tránh ánh nhìn của anh nhưng ánh mắt cô lại không chịu tuân theo sự điều khiển của não, cứ ì ở đó như thể bị cục nam châm là đôi mắt kia hút chặt lấy. Lúc này, hơi thở của cô như ngưng lại, anh quá hoàn hảo, trong mắt cô, anh giống như một hoàng tử trong truyện cổ tích, còn cô chỉ là con vịt xấu xí, làm sao sánh với anh chứ.

Tuy nhiên lúc này, trong lòng cô đang tồn tại niềm kích động xen lẫn lo lắng, đó là sự bày tỏ tình cảm của anh, sự quan tâm của anh, hơn thế nữa là sự bảo vệ vừa rồi của anh. Anh đã vì mình nên mới ra nông nỗi này, hoàng tử có thể làm nhiều việc như vậy vì vịt con xấu xí, tầm thường ư, cô không thể tìm ra được lý do từ chối, bởi lẽ từ chối là quá phũ phàng.

“Để em đi lấy túi xách, anh yên tâm, không ai chú ý đến em đâu.” Cô gái mặc váy ngắn, mím chặt môi, tập tễnh đi về phía phòng tiệc. Tống Dật Tuấn giơ tay sờ lên trán, anh say thật rồi, anh đã quên cả việc cô bị Như An Tâm giẫm vào chân khi bước lên bục, vậy mà còn bảo cô đi cùng anh một đoạn nữa, những lời tệ như vậy mà vẫn có thể nói ra được. Anh muốn gọi cô nhưng lại thấy cô đột nhiên cúi xuống nhặt đồ bị rơi cho nhân viên phục vụ rồi mới bước vào trong.

Đó là một hành động hết sức giản đơn nhưng biết bao người đi ra đi vào mà không một ai dừng lại giúp, Tống Dật Tuấn hơi nhếch miệng, con tim tĩnh lặng bất giác dậy sóng, anh từng muốn làm một người như vậy, chỉ có điều hiện thực quá tàn khốc. Trở thành một người lương thiện giống như cô, có lẽ đối với anh, đó chỉ còn là giấc mộng mà thôi.

Khi Tô Duyệt Duyệt lấy túi xách trở lại, Tống Dật Tuấn đã gọi taxi, không đợi Tô Duyệt Duyệt hỏi vì sao, anh đã thủng thẳng leo lên xe, ngồi vào băng ghế phía sau, nói: “Cho chúng tôi tới Viện 3.”

“Sao thế? Anh say nên khó chịu à?”

Tô Duyệt Duyệt nghe nói đến bệnh viện, vội vàng hỏi Tống Dật Tuấn, tài xế có vẻ không hài lòng, nói: “Anh đừng có nôn ra xe tôi nhé, tôi vừa đổi bộ bọc ghế màu trắng, ngày mai công ty tôi sẽ kiểm tra đấy!”

“Tôi không sao, nói chuyện vẫn bình thường mà.” Tống Dật Tuấn phản bác rồi quay lại nhìn vẻ mặt còn đang ngơ ngác của Tô Duyệt Duyệt, cười nói: “Đến để kiểm tra cái chân của em.”

“Chân của em?”

“Lẽ nào em định nhảy lò cò mãi như thế?”

“Nhảy lò cò ư? Ha ha…” Cô bật cười thành tiếng, trong chiếc ô tô chật hẹp vang lên tiếng cười giòn tan, sau mấy giây, chợt ý thức rằng có lẽ mình đã gây ồn ào quá chăng, cô vội mím chặt môi, nói thật khẽ: “Không phải nhảy lò cò, mà là nhảy cóc.”

“Cô gái ngốc nghếch.”

Tài xế taxi thấy hai người ngồi sau cười nói vui vẻ mới yên tâm lái xe lao đến Viện 3. Trên đường đi, Shelly gọi điện cho Tống Dật Tuấn hỏi xem anh đang ở đâu, Tống Dật Tuấn chỉ nói đang về nhà, nhưng chỉ một phút sau, điện thoại lại reo lên, Tống Dật Tuấn liền ấn nút tắt cuộc gọi rồi anh giải thích với cô đó chỉ là cuộc gọi quấy rầy mình. Tô Duyệt Duyệt thấy anh không hề nhìn cô, không những vậy, anh còn cố ý ngoảnh mặt đi, nhét điện thoại đang cầm trên tay vào túi, cô biết anh đang muốn giấu giếm điều gì đó, anh không nói là vì không muốn để cô lo lắng linh tinh cho anh chăng?

Hoặc anh thật sự đã coi cô là bạn gái của anh.

Yêu đương.

Những người đang yêu đều như vậy ư?

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Khi đến Viện 3, trước cổng viện, người ta đang lắp đặt cống ngầm, mấy cái hố trên đường khá sâu, họ chỉ gác vài tấm gỗ rất đơn giản lên trên cho mọi người đi lại. Mặc dù hơi vô lý nhưng cũng không còn cách nào khác, Tống Dật Tuấn nhún vai nói: “Để anh cõng em qua.”

“Anh uống nhiều như vậy còn đòi cõng em à? Không cần đâu, có một đoạn đường thế này, em không sợ.”

“Không nói nữa, anh cõng em qua.” Tống Dật Tuấn xắn ống tay áo, khom lưng xuống, đợi Tô Duyệt Duyệt leo lên. Thấy cô vẫn còn do dự, anh liền dùng chiêu khích tướng: “Sao thế, sợ anh uống say rồi hất ngã em xuống à?”

“Chứ lại không à?”

Khi áp sát vào lưng anh, cô có thể nghe được nhịp đập của trái tim anh, tiếng đập “thịch thịch” chắc chắn và rất mạnh mẽ. Điều này khiến cô nhớ lại lúc ở Tổng bộ khu Hoa Đông Tập đoàn JS, lúc Doanh Thiệu Kiệt cõng cô xuống tầng, cảm giác lúc này so với lúc đó khác nhau hoàn toàn, chỉ có điều cô không thể nói được nó khác như thế nào. Nhịp đập con tim ư? Cảm giác? Hay là…

“Uống say rồi đâm vào người ta à?”

Y tá phòng cấp cứu sau khi đánh giá một lượt hai người, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc phả ra từ người anh, bèn hỏi Tống Dật Tuấn.

“Không phải, cô ấy bị người ta giẫm vào chân.”

“Ra thế!”

Y tá nhìn Tống Dật Tuấn nhẹ nhàng, cẩn thận đặt Tô Duyệt Duyệt xuống, cũng không thấy có gì đáng lo ngại, nghe Tống Dật Tuấn nói là muốn bác sĩ khám chân cho cô gái thì cảm thấy anh ta chỉ lo lắng thái quá, chuyện bé xé ra to nên cô ta không làm theo đúng quy trình khám bệnh của bệnh viện.

“Đừng nghĩ tôi chỉ là một con cừu…”

Nhạc chuông điện thoại reo vang, tên người mà cô đang nghĩ đến trong đầu hiển thị lù lù trên màn hình điện thoại - Doanh Thiệu Kiệt, chỉ là chưa kịp nghe thì bác sĩ đã gọi cô vào khám. Tống Dật Tuấn thấyvậy, bèn cầm ngay lấy điện thoại của Tô Duyệt Duyệt, nói: “Em vào nói rõ tình hình với bác sĩ đi, để anh nghe điện thoại giúp em.”

Bệnh nhân tới khám không đông lắm, chẳng mấy chốc đã đến lượt Tô Duyệt Duyệt, khi bác sĩ cởi bỏ chiếc tất dính máu ở bàn chân cô, do máu chảy đã khô cứng nên chiếc tất dính chặt vào vết thương, bác sĩ phải kéo mãi mới tuột được nó ra nhưng đã khiến cô hét lên một tiếng đau đớn.

“Duyệt Duyệt!”

Doanh Thiệu Kiệt nghe thấy rất rõ tiếng hét của cô, song người trả lời anh lại là Tống Dật Tuấn. Tống Dật Tuấn chậm rãi bước ra khỏi phòng khám, nói: “Cô ấy không sao.”

“Sao lại là cậu?”

“Tôi đưa Duyệt Duyệt đi viện khám vết thương.”

“Cô ấy đau lắm không?”

“Thực ra lúc này, người anh nên quan tâm đến là cô ta chứ không phải Duyệt Duyệt, Duyệt Duyệt là người yêu của tôi, tôi lo cho cô ấy là được rồi. Không nói dài dòng nữa, tôi phải đến giúp cô ấy đây.” Doanh Thiệu Kiệt còn chưa kịp nói thêm câu nào Tống Dật Tuấn đã tắt máy, quay người bước vào phòng khám, đã thấy Tô Duyệt Duyệt ngồi đợi anh ở đó, câu đầu tiên cô nói đến lại không phải là về tình hình vết thương của mình, mà hỏi: “Doanh Thiệu Kiệt gọi em có việc gì không?” Tống Dật Tuấn nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, nói: “Không có việc gì, chỉ hỏi xem chúng ta đang ở đâu?

“Ra thế!” Tô Duyệt Duyệt mím môi, nở một nụ cười ngô nghê, mình tưởng tượng quá nhiều rồi, cái tên “mũi lọ hoa” kia làm gì có chuyện quan tâm đến mình chứ?

Bác sĩ kê đơn thuốc đưa cho Tống Dật Tuấn, còn không quên dặn thêm một câu: “Sau khi về nhà không được để cho vết thương dính nước đấy.”

Hai người nhìn nhau, bác sĩ rõ ràng đã tưởng họ là vợ chồng hoặc người yêu của nhau, nghe có vẻ rất hợp lý nhưng sự hồi hộp vẫn còn hiện hữu. Đặc biệt là Tô Duyệt Duyệt, mặc dù khuôn mặt đã hết đỏ nhưng trong ánh mắt vẫn có một chút gì đó căng thẳng. Tống Dật Tuấn trầm ngâm suy nghĩ, anh chưa bao giờ nghĩ rằng một cô gái như Tô Duyệt Duyệt chỉ cần phỉnh nịnh tán tỉnh vài câu là đã đổ. Tự đánh giá bản thân thấy cũng không đến nỗi nào, cứ ngỡ cô gái này giống như bao cô gái khác nhưng thực ra cô khác họ, bởi lẽ khi theo đuổi cô, anh thấy mình bị đánh gục hoàn toàn. Tống Dật Tuấn bỗng thấy trái tim xao xuyến, trên đường đưa Tô Duyệt Duyệt về nhà, anh không nói câu nào.

“Cảm anh đã đưa em về, chúc anh ngủ ngon!”

“Duyệt Duyệt.”

Tô Duyệt Duyệt lùi lại nửa bước, đang chuẩn bị khép cửa lại, bỗng thấy Tống Dật Tuấn tiếng lại phía mình, cứ thế đẩy lùi cô tới sát tường, anh cúi đầu nhìn chằm chằm vào cô gái chỉ cao ngang ngực mình. Đôi mắt một mí tuy nhỏ nhưng dưới hàng lông mi kia vẫn thấy rõ sự ngạc nhiên, hoảng hốt, nhưng lại vô cùng dễ thương, không đợi cô có bất kỳ phản ứng nào, Tống Dật Tuấn cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, một tay đăt lên vùng eo thon, một tay tì lên tường, nụ hôn di chuyển dọc theo sống mũi rồi chạm tới đôi môi đang run rẩy. Hơi thở đượm mùi rượu phải nhẹ lên khuôn mặt cô, Tô Duyệt Duyệt chưa từng hôn ai bao giờ nên không biết phải phản ứng thế nào, đang định đẩy người đàn ông trước mặt mình ra thì chợt nghe thấy một tràng tiếng sủa “gâu gâu”.

Hai người không biết Bồn tắm nhỏ đã chạy đến từ khi nào, gầm ghè nhìn Tống Dật Tuấn bằng anh mắt tức tối, dứt khoát muốn ngăn cản nụ hôn của anh.

“Bồn tắm nhỏ.”

Nhân lúc Tống Dật Tuấn vừa thả lỏng tay, Tô Duyệt Duyệt ngồi thụp xuống, ôm Bồn tắm nhỏ đang gầm gừ vào lòng. Tống Dật Tuấn hỏi: “Em nuôi chó từ khi nào vậy?”

“Bồn tắm nhỏ đừng làm ầm nữa, là anh Tống Dật Tuấn mà.” Tô Duyệt Duyệt vừa vuốt đầu Bồn tắm nhỏ vừa giải thích: “Cũng được một thời gian rồi, bạn em tặng, lần trước anh đến đây, Doanh Thiệu Kiệt trông nó giúp em, nên nó không có ở nhà.”

“Ồ, thảo nào thấy anh nó lại sủa nhặng lên như vậy.”

“Xin lỗi anh, chắc tại người anh có mùi rượu nên nó mới sủa như vậy, khi Doanh Thiệu Kiệt đến nó không sủa vậy đâu.” Tô Duyệt Duyệt không nhận ra cô đã nhắc tới một người khiến Tống Dật Tuấn khó chịu trong lòng, mặc dù ngoài mặt Tống Dật Tuấn vẫn tỏ ra vui vẻ nhưng anh ta biết rõ mọi thứ được sắp đặt trong tối nay dường như đã thua một con chó vào đúng lúc này, mà không, nói đúng hơn là đã thuaDoanh Thiệu Kiệt.

“Đúng rồi, ngày mai đi xem phim nhé? Anh sẽ đón em?”

“Không, không được.”

“Vậy đi ăn cơm nhé?”

Tô Duyệt Duyệt còn đang do dự, Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng cô lại nhìnTống Dật Tuấn sủa ầm lên, Tô Duyệt Duyệt không còn cách nào khác, đành thoái thác nói: “Bồn tắm nhỏ sủa dữ quá, em sợ nó sẽ đánh thức hàng xóm dậy, hay là anh cứ về trước đi, ngày mai chúng ta nói chuyện qua điện thoại.”

“Cũng được.” Tống Dật Tuấn muốn hôn tạm biệt cô, nhưng Bồn tắm nhỏ lại sủa nhặng lên khiến anh chẳng biết phải làm thế nào chỉ còn cách cười xòa, quay người đi ra cửa. Khi xuống lầu, điện thoại của Tống Dật Tuấn bỗng hiển thị cuộc gọi đến của Doanh Thiệu Kiệt, nghe tiếng nhạc chuông vang lên, anh khẽ nhếch mép cười nhưng không bấm nghe.

Tống Dật Tuấn biết rõ Doanh Thiệu Kiệt gọi đến lúc này chẳng qua chỉ muốn biết mình có phải đang ở cùng Tô Duyệt Duyệt hay không, vì điện thoại của Tô Duyệt Duyệt đã hết pin lúc đang trên đường trở về nhà. Anh ta gọi điện cho mình cốt để dò hỏi mà thôi, vì thế Tống Dật Tuấn cố ý không nghe máy để cho Doanh Thiệu Kiệt phải lo lắng. Lúc này, không hiểu sao Tống Dật Tuấn lại nghĩ đến Bồn tắm nhỏ, cứ nhớ tới đôi mắt giận dữ và tiếng sủa “gâu gâu” loạn xị của nó nhằm thẳng vào mình, anh lại cảm thấy bực tức vô cùng, ý muốn trả thù Doanh Thiệu Kiệt cứ thế nhen nhóm trong đầu cùng với tiếng nhạc chuông điện thoại réo vang liên hồi. Nụ cười lạnh lùng dưới anh trăng đã quá đủ lạnh lẽo, hiện rõ vẻ gian trá và đểu giả, Doanh Thiệu Kiệt, anh chỉ là một thằng hèn nhát, chẳng phải thế sao?!

Cuối tuần, Tống Dật Tuấn không cho Doanh Thiệu Kiệt chút cơ hội nào, sáng sớm thứ Bảy, anh ta đã đến quán bar Châu Tế lấy xe lái tới vườn hoa Mỹ Lệ chờ Tô Duyệt Duyệt. Hai người không liên lạc gì với nhau vào ngày cuối tuần nhưng cứ hễ Tống Dật Tuấn đưa Tô Duyệt Duyệt về nhà là Bồn tắm nhỏ lại xông tới chỗ anh sủa ầm lên. Điều này đã phá vỡ hoàn toàn không khí lãng mạn trong lúc tình cảm thăng hoa, khiến hai người trở nên ngượng ngùng, Tô Duyệt Duyệt không tỏ ra nồng nhiệt nhưng cũng không cự tuyệt. Tống Dật Tuấn cũng không nóng vội, tiếp tục giữ thái độ chờ đợi, điều này khiến cô cảm thấy hơi áy náy.

Đồng thời, Tô Duyệt Duyệt cũng lấy làm lạ, không hiểu sao Bồn tắm nhỏ lại có phản ứng gay gắt như vậy với Tống Dật Tuấn? Cô gọi điện hỏi Mèo con nguyên nhân nhưng Mèo con lại nói rằng Bồn tắm nhỏ chẳng bao giờ sủa dữ dội như vậy, có điều giọng nói ấp a ấp úng của Tô Duyệt Duyệt lại khiến Mèo con cảm thấy hoài nghi: “Mà này, khi tay tài xế của cậu gặp Bồn tắm nhỏ, nó cũng đâu có sủa.”

“Ừ, nó không sủa anh ấy.”

“Nó không sủa anh ấy? Thế thì nó sủa ai vậy? Cậu vội vội vàng vàng gọi điện cho mình thế này, không phải là vì tài xế của cậu à? Lẽ nào cậu… cậu đã có đối tượng mới?” Mèo con hỏi một tràng, Tô Duyệt Duyệt mới phản bác được hai từ “không phải” thì Mèo con đã lại nói tiếp: “Này, tài xế của cậu vừa nhìn đã biết là người tốt, đừng có mà không biết trân trọng đấy.”

“Làm gì có! Cậu biết anh ta xấu xa thế nào không? Nhà mình đang thuê là của anh ta, quen nhau lâu như vậy rồi mà cũng chẳng thèm mở miệng nói một câu.” Nghĩ đến đây, cô lại thấy tức tên “mũi lọ hoa” đó.

Ở đầu dây bên kia, Mèo con cười ha hả, mất hẳn vẻ dịu dàng vốn có: “Mình nói cho cậu biết, đây gọi là duyên phận, cậu không biết sao? Cậu đi xe của anh ta, thuê nhà của anh ta, cậu xem xem, trong cái thành phố hơn hai mươi triệu dân này tại sao cậu lại gặp đúng anh ta chứ? Đây gọi là duyên phận, cậu nghe rõ chưa hả? Phải tu năm trăm năm mới được đi chung trên một chiếc thuyền, các cậu phải tu mấy lần năm trăm năm mới được như hiện tại, cậu không biết trân trọng thì tôi lại còn để mắt đến người khác. Nếu mình là cậu, mình sẽ lấy dây thừng mà trói chặt anh ta lại.”

“Cậu đừng cười mình nữa, mình có để ý đến người khác đâu? Là, là người ta theo đuổi mình đấy chứ.” Tô Duyệt Duyệt thường ngày rất vững vàng, nhưng lúc này giọng nói có vẻ ngần ngừ, thiếu tự tin, Mèo con vội truy đến cùng: “Mau khai thật ra, anh ta là ai?”

“Là sếp của mình.”

“Này, cậu có nhầm không thế? Sếp của cậu? Tô Duyệt Duyệt, cậu tỉnh táo chút đi, cậu đã thấy có sếp nào yêu nhân viên thực lòng chưa hả? Hay chỉ là lợi dụng? Sao? Anh ta muốn theo đuổi cậu ư? Chuyện kiểu này mình đã nghe rất nhiều rồi, cũng chứng kiến rất nhiều rồi, làm sao có thể như vậy được?...”

Mèo con tỏ vẻ bất bình tuôn ra một tràng, không cho Tô Duyệt Duyệt cơ hội phản bác dẫu chỉ vài lời, cho tới khi thấy cô có vẻ “đuối sức”, Tô Duyệt Duyệt mới nói nhỏ như để thanh minh: “Doanh Thiệu Kiệt cũng là đồng nghiệp của tớ.”

“Đồng nghiệp? Sếp? Đây là hai khái niệm khác nhau, Tô Duyệt Duyệt, theo mình thấy, cậu là một cô gái cũng rất có nguyên tắc, sao lại trở nên yếu đuối trước những lời tán tỉnh sáo rỗng như vậy chứ?”

“Không phải tán tỉnh, anh ấy thât sự muốn qua lại với mình.”

“Cậu ngốc ạ, mình bước vào xã hội lâu như vậy rồi, còn không hiểu rõ bằng mình ngồi ở nhà.” Mèo con đưa ra rất nhiều lý lẽ để thuyết phục Tô Duyệt Duyệt nhận ra sự thực của vấn đề, Tô Duyệt Duyệt chỉ còn biết tự than thân trách phận, mình đâu có xinh đẹp, sắc sảo như Mèo con, Tống Dật Tuấn lại đẹp trai, thông minh, tài giỏi như vậy, làm gì mà phải tán tỉnh mình chứ? Nếu muốn tán tỉnh, sao anh ta không chọn Như An Tâm? Cô ấy xinh đẹp hơn mình gấp bội. Trong buổi họp liên hoan cuối năm, rốt cuộc vì sao Như An Tâm lại giẫm vào chân cô? Lẽ nào cô ấy cũng cảm thấy Tống Dật Tuấn đang tán tỉnh mình?

“Ư ư…”

Bồn tắm nhỏ nằm trong lòng cô rên ư ử, Tô Duyệt Duyệt xoa đầu nó, nói: “Nếu chị có thể giống em thì tốt biết bao, vô lo vô nghĩ, Tống Dật Tuấn giỏi như vậy, làm sao có thể thích chị được chứ?”

Bồn tắm nhỏ khẽ giật giật tai, nó quay đầu lại, như thể không thích nghe đến cái tên này chút nào, Tô Duyệt Duyệt lại thở dài: “Mọi người đều nói, mắt chó nhìn người rất kém, em coi thường người đàn ông ưu tú như anh ấy, thế mà với tên “mũi lọ hoa”, em lại quấn quýt vui vẻ, cứ như anh ta là bố của em không bằng.” Nói đến đây, Tô Duyệt Duyệt bất giác cười phá lên.

Không biết anh ta thế nào rồi? Trong buổi họp anh ta còn tỏ ra rất trượng nghĩa tới giải vây cho mình, sau đó đột nhiên biến mất không dấu vết, nếu không đã đến thăm mình tối nay khi mình đến bệnh viện khám chân rồi, thứ Hai mà gặp nhất định phải mắng anh ta vài câu. Đến JSCT làm Giám đốc dự án lớn mà im như thóc, không nói với mình một tiếng, anh ta quả là có nhiều bí mật.

Sáng sớm thứ Hai, thành phố lại lác đác có tuyết rơi, con đường nhựa đen xì lúc ẩn lúc hiện, không giống miền Bắc, tuyết ở đây rất ướt, từng lớp mỏng tang trải trên đường, khiến mặt đường trở nên trơn bóng. Khi Tô Duyệt Duyệt bước ra cửa, một bóng người cao lớn quen thuộc đã đứng chờ sẵn bên ngoài, khuôn mặt đẹp trai, rạng ngời chỉ có điều vừa mở miệng đã lắp ba lắp bắp: “Sáng sớm, bên, bên ngoài đã có tuyết rơi, tôi sợ cô, cô trơn, trơn ngã.”

“Mũi lọ hoa, anh ấy à, đừng có lừa tôi, sao cứ nói chuyện với tôi là lắp ba lắp bắp, trước mặt bao nhiêu người thì không vấp chút nào.”

“Tôi không lừa gạt cô.”

Doanh Thiệu Kiệt nói năng không lưu loát nhưng hành động thì nhanh nhẹn vô cùng, “ngang nhiên” cõng Tô Duyệt Duyệt từ cửa nhà tới chỗ để xe, chẳng giải thích lời nào, đặt cô lên xe rồi đóng cửa lại, quay về vị trí của mình, khởi động máy. Mặt Tô Duyệt Duyệt đỏ bừng, cằn nhằn: “Đồ dã man!” Đột nhiên cô nhận thấy mình đang ngồi lên một vật gì đó ở trên ghế, vội nói: “Ái ôi, cái gì ở đây thế này, rõ ràng là muốn hại tôi mà.” Cô rút vật đó lên xem, thì ra là một chiếc hộp màu sắc sặc sỡ kích thước bằng lòng bàn tay, cô cứ tưởng đó là kẹo nhưng trên mặt chiếc hộp hiện rõ mồn một chữ “Durex[1]”.

[1] Durex là một hãng sản xuất bao cao su nổi tiếng.

Cô chợt cảm thấy lợm giọng, khó chịu vô cùng, chau mày nhăn mặt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, ai cũng biết Durex dùng để làm gì, không ngờ tên mũi lọ hoa này đúng là họ “Dâm”, chơi bời xong rồi còn không quên để một hộp mới nguyên trên xe nữa.

Doanh Thiệu Kiệt không hề biết việc gì đang diễn ra, qua gương chiếu hậu, anh bỗng thấy cô gái độtnhiên im lặng, vì khuất tầm nhìn nên anh không thấy được vẻ mặt giận dữ và bực bội của cô. Cho đến khi anh nói với cô rằng đồng nghiệp mà mình nhường chỗ để xe dưới tầng hầm đã nghỉ sinh nên anh có thể đỗ xe ở vị trí của mình được rồi thì anh mới phát hiện ra cô gái ngồi ở phía sau không nói với mình dù chỉ nửa lời.

Tại sao tính khí con gái thay đổi nhanh như vậy chứ? Lúc mở cửa xe, Tô Duyệt Duyệt trừng trừng nhìn anh rồi quay ngoắt đi, lúc đó anh mới phát hiện thấy hình như ở băng ghế sau có một chiếc hộp hình vuông, ngó vào trong nhìn kĩ mới hiểu tại sao cô lại giận dữ với mình như vậy.

Durex?

Tại sao trên xe của anh lại có thứ này được nhỉ? Mấy hôm nay, ngồi trên xe anh chỉ có hai người, một là Tô Duyệt Duyệt, còn người kia chính là cô ta. Lẽ nào là…

Chắc chắn là cô ta.

Vào lúc diễn ra buổi họp cuối năm, cô ta đã có hành động độc ác như vậy với Tô Duyệt Duyệt, giờ lại còn tìm cách bôi nhọ, làm xấu mặt anh. Đừng nói là cô gái không so đo tính toán như Tô Duyệt Duyệt, bất cứ ai nhìn thấy chiếc hộp kia cũng đều cảm thấy anh là một kẻ đáng “ghê tởm”.

Doanh Thiệu Kiệt oán hận vì mình đã quá mềm lòng, tại sao lại tin người phụ nữ đó bị mệt thật mà đồng ý đưa cô ta về, nếu không phải vì Tống Dật Tuấn, chắc chắn anh sẽ không làm thế. Nhưng Doanh Thiệu Kiệt đột nhiên cảm thấy đây dường như là một mưu kế đã được bày sẵn. Sao anh không nghĩ đến việc Tống Dật Tuấn và cô ta đã liên kết với nhau để hãm hại mình chứ, một kẻ tỏ ra đáng thương, một kẻ tỏ ra anh hùng đã khiến cho khoảng cách giữa anh và Tô Duyệt Duyệt càng lớn hơn ư? Không ngờ, chiến trường ở JSCT còn chưa bắt đầu, anh đã thua một vố thảm hại trên tình trường.

Bọn họ quá hiểu anh.

Chỉ có điều bọn họ đã quên rằng anh cũng quá hiểu bọn họ. mặc dù Tô Duyệt Duyệt ghét anh nhưng rõ ràng cô ấy cũng để ý đến anh, chẳng phải vậy sao? Một hộp Durex nhỏ đủ để chứng minh điều đó. Nếu cô chỉ coi anh là một người dưng, là một đồng nghiệp bình thường, là một người chủ nhà keo kiệt thì hẳn cô sẽ không trừng trừng nhìn anh một cách chua chát như vậy.

“Cô gái ngốc nghếch!”

Khuôn mặt căng thẳng bỗng nở ra một nụ cười thoải mái, nỗi lo lắng vừa rồi bất ngờ biến thành một trận gió cuốn đi hết những nghi hoặc trong anh, chỉ còn lại một chút băn khoăn. Khi tan làm tối nay, anh nhất định sẽ nói rõ với cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 5 lượt.

Đà Lạt được mệnh danh là “Tiểu Paris” ở Việt Nam và đây cũng là một trong những địa điểm thu hút nhiều du khách trong nước lẫn quốc tế. Đà Lạt mang nét đẹp dịu dàng của người thiếu nữ nhưng cũng rất đỏng đảnh và kiêu kì. Một ngày, thành phố này trải qua bốn kiểu thời tiết tương xứng với bốn mùa trong năm. Và dẫu chỉ ở Đà Lạt trong ngày, du khách cũng có thể dễ dàng cảm nhận trọn vẹn sự thay đổi đó. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 5, vien sinh hoc tay nguyen Đà Lạt có vô vàn lý do để thu hút và níu chân các tín đồ du lịch. Thành phố này sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng vì thế việc cần làm ngay bây giờ đây là book ngay một tour du lịch Đà lạt để cùng trải nghiệm và tận hưởng.

loading...
DMCA.com Protection Status