Ảnh hậu của chàng tổng

Chương 22: Chỉ muốn tống như



Khóe môi Tống Như cong lên đầy hạnh phúc, có một người vĩnh viễn tin mình ở phía sau như vậy, chuyện gì cô cũng không sợ.

Ngay cả công ty Giải trí Đại Thiên cũng đã thu được tin tức, nói rõ chuyện này đã chắc chắn như đinh đóng cột rồi.

Chuyện còn lại chỉ là xem xem Bùi Lạc Phong vì bảo vệ Dương Vũ Mịch có thể làm được tới đâu thôi.

Quả nhiên giống như Tống Như đoán trước, sau khi biết tin tức này, Dương Vũ Mịch không thể ngồi yên, trực tiếp từ bệnh viện chạy tới công ty, cô ta muốn nghe Bùi Lạc Phong giải thích.

Cô ta dùng hết thủ đoạn mới lừa được trái tim của người đàn ông này, tuyệt đối không thể để Tống Như xoay chuyển tình thế.

"Cô Vũ Mịch, Tổng giám đốc Bùi đsng hợp." Thư ký đứng trước cửa văn phòng ngăn cản Dương Vũ Mịch.

Bởi vì tuyên bố với bên ngoài là nằm viện tịnh dưỡng, lần này Dương Vũ Mịch đến công ty cố ý dán băng gạc trên tay: "Tôi có việc gấp, bây giờ phải gặp được anh ấy!" Cô ta lớn tiếng hô: "Bùi Lạc Phong, anh ra đây!"

"Vũ Mịch!" Bùi Lạc Phong nghe thấy âm thanh, mở cửa: "Lúc này em không ở bệnh viện mà chạy tới công ty làm gì?"

"Em còn không trở lại thì sẽ bị Tống Như đoạt hết tất cả mọi thứ rồi!" Dương Vũ Mịch không quan tâm, kéo tay Bùi Lạc Phong không buông.

Không lay chuyển được cô, đành phải sớm kết thúc cuộc hợp, Bùi Lạc Phong đóng cửa văn phòng, dặn dò trợ lý canh ở bên ngoài: "Anh đã hẹn gặp Tống Như và chị Hy rồi, anh sẽ khuyên cô ấy buông tha nhân vật này, như vậy đạo diễn Trần cũng không thể nói gì rồi."

"Anh nói thật đơn giản, bây giờ cô ta đã tỏ rõ là muốn đối nghịch với anh rồi, muốn khiến anh bỏ rơi em! Tất cả những chuyện này đều làm cạm bẫy mà cô ta cố ý sắp xếp, cô ta chính là có ý muốn hủy hoại em!" Dương Vũ Mịch tức giận đến nghiến răng, trước mặt Bùi Lạc Phong cũng không thèm che giấu sự chán ghét đối với Tống Như.

"Được rồi, đừng nói nữa, để người khác nghe thấy thì phải làm sao? Anh biết em uất ức, không phải anh vẫn luôn ở bên cạnh em sao? Yên tâm đi, anh sẽ giúp em có được nhiều phần diễn hơn, nữ số ba nữ số hai có gì khác biệt!"

Dương Vũ Mịch nhất quyết không tha "hừ" một tiếng: "Nếu cô ta thật sự tái nhậm chức thành công, dựa vào sức ảnh hưởng của giải Ảnh hậu Kim Vũ thì cô ta còn có thể coi trọng anh sao? Đến lúc đó nhất định sẽ một cước đá văng anh."

"Chuyện này... Tống Như sẽ không làm như vậy." Ngoài miệng Bùi Lạc Phong nói như vậy, nhưng trong lòng đã bắt đầu do dự rồi.

Gần đây quả thật tác phong làm việc của Tống Như rất kì quái, lời nói của Dương Vũ Mịch cũng không phải hoàn toàn không có đạo lý.

"Lạc Phong, thừa dịp cô ta vẫn còn ở trong công ty, khuyên cô ta buông tha nhân vật này, an tâm gả cho anh, làm một người vợ hiền không phải tốt sao?" Dương Vũ Mịch tiếp tục khuyên bảo.

"Cốc cốc cốc."

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Bùi Lạc Phong nới lòng bàn tay đang nắm tay Dương Vũ Mịch, bước sang bên cạnh một bước lớn: "Vào đi."

"Hóa ra cuộc hợp quan trọng của Tổng giám đốc Bùi chính là Dương Vũ Mịch?" Chị Hy và Tống Như bước vào, nhìn thấy hai người họ cùng ở trong văn phòng, châm chọc hỏi.

Bùi Lạc Phong và Dương Vũ Mịch liếc mắt nhìn nhau, đang muốn giải thích, Tống Như mặt không biểu cảm ngồi lên ghế sofa, bây giờ cô đã không còn có chút cảm giác gì với Bùi Lạv Phong nữa rồi, chỉ là vở kịch này vẫn chưa diễn xong.

"Chị Hy, Lạc Phong cũng chỉ vì công ty, giống như thông báo đã viết, anh và Vũ Mịch thanh bạch, đúng không? Vị hôn phu của em..." Tuy Tống Như nhìn Bùi Lạc Phong nói ra những lời nay nhưng giọng nói lại vô cùng lạnh lùng, không hề có một chút ấm áp nào.

"Đúng!" Bùi Lạc Phong vội vàng ngồi xuống bên người Tống Như: "Tống Như, em có thể nghĩ như vậy chính là sự ủng hộ lớn nhất đối với anh, có thể lấy được em chính là may mắn của anh!"

Trong lòng Tống Như cười lạnh, yên lặng duy trì khoảng cách với anh ta, cho chị Hy một ánh mắt.

"Đây là hợp đồng mà đạo diễn Trần đã ký và gửi đến, Tống Như cũng đã ký tên rồi, chỉ còn thiếu con dấu của Tổng giám đốc Bùi thôi." Chị Hy khí phách ném hợp đồng lên bàn, khiến Dương Vũ Mịch hận đến cắn răng.

Bùi Lạc Phong mơ hồ: "Em thật sự muốn tái nhậm chức? Tống Như chuyện này anh không đồng ý."

Tống Như "a" một tiếng: "Nguyên nhân là gì? Sợ em đoạt hết tài nguyên của Vũ Mịch? Em thật sự muốn biết rốt cuộc ai mới là vị hôn thê của anh, ai mới là người ngoài?"

Cô thản nhiên nhìn Dương Vũ Mịch, lại khiến Bùi Lạc Phong hoảng hồn.

"Tống Như, đừng làm loạn nữa?" Anh ta nghiêm mặt: "Chúng ta sẽ kết hôn nhanh thôi, bây giờ em tái nhậm chức, không phải là muốn buông bỏ anh sao? Em thật sự bỏ được?"

Dương Vũ Mịch ở bên cạnh cũng xen vào một câu: "Hơn nữa, chỉ là một nhân vật nữ số hai, rõ ràng bọn họ không coi trọng cô, Tống Như, cô đừng bị bọn họ lợi dụng, nhất định phải từ chối."

Theo Dương Vũ Mịch, chỉ cần Bùi Lạc Phong giúp cô ta, Tống Như sẽ không có khả năng nhận vai diễn này, dù sao Bùi Lạc Phong cũng đã từng vì cô ta mà bỏ qua rất nhiều cơ hội cho Tống Như, lần này cũng sẽ không ngoại lệ.

Hai người bọn họ kẻ xướng người họa, ngay cả chị Hy cũng không nhìn nổi nữa.

"Tổng giám đốc Bùi, Tống Như cũng là nghệ sĩ có hợp đồng với công ty, anh nâng cao đạp thấp như vậy công bằng sao?"

Dương Vũ Mịch "hừ" một tiếng: "Cô thì biết cái gì?" Sau đó ngồi xuống bên cạnh Tống Như, cầm lấy phần hợp đồng kia: "Loại hợp đồng nhỏ này, cô vốn chứng mắt, đúng không? Bởi vì hoàn toàn không xứng với thân phận Ảnh hậu Kim Vũ của cô. Tống Như, nói với bọn họ, cô sẽ không..."

"Cô là người đại diện của tôi sao? Vì sao kế hoạch làm việc của tôi lại phải nghe theo sự sắp xếp của cô?" Tống Như đứng dậy, ngồi giữa hai người bọn họ khiến cô buồn nôn.

Giọng nói lạnh lùng của cô vang vọng trong văn phòng: "Lạc Phong, em chỉ hỏi anh, anh có để em diễn hay không?"

Dương Vũ Mịch thở phì phì phản bác một câu: "Cô chính là ghen tị, muốn đoạt lấy sự nổi bật của tôi."

"Cô Dương, tôi đang nói chuyện voies vị hôn phu của tôi, nến cô còn nói thêm một câu nữa tôi sẽ dùng thân phận nữ chủ nhân của công ty Giải trí Huy Hoàng đuổi cô ra ngoài!" Tống Như lạnh giọng nói, cô sẽ không nhẫn nhịn nữa.

"Cô..." Dương Vũ Mịch bị nghẹn không nói thành lời.

Bùi Lạc Phong cau mày, đánh giá biểu cảm của Tống Như, nhiều năm rồi, Tống Như chưa từng tức giận như vậy trước mặt anh ta, loại cảm giác này khiến anh ta rất không thoải mái, chuyện này sớm muộn cũng phải có kết quả, anh ta cầm lấy hợp đồng trên bàn: "Tất cả đừng nói nữa, chuyện này anh sẽ suy nghĩ thật kỹ, chậm nhất là ngày mai anh sẽ có câu trả lời cho em."

Tống Như thản nhiên đáp: "Được."

"Cơ thể em không thoải mái, đi trước!" Dương Vũ Mịch cố ý nói một tiếng, bước nhanh ra ngoài, nhìn qua tức giận không nhẹ.

Bùi Lạc Phong vẫn luôn nhìn theo bóng lưng của cô ta, Tống Như thu hết biểu cảm của anh ta vào đáy mắt, vì sao trước kia cô không phát hiện ra ánh mắt của anh ta đã sớm hướng về ngươig khác rồi.

May mắn, cô tỉnh ngộ vẫn chưa quá muộn.

Nắm bắt lấy vai diễn này chính là bước đầu tiên mà cô phải làm.

Cô sẽ không giống như trước đây nữa, bị người ta đùa giỡn vòng vòng.

"Anh làm việc đi, em đi đây." Tống Như không muốn tiếp tục cùng Bùi Lạc Phong ở trong một căn phòng nữa.

"Đợi một chút." Bùi Lạc Phong lấy ra bản thanh lý hợp đồng đã sớm chuẩn bị xong: "Chuyện tung tin đồn nhảm, anh nể mặt em sẽ không truy cứu nữa, nếu em nhất định phải nhận vai diễn này, vậy thì để cô ta rời đi."

Ít nhất, anh ta phải khống chế được Tống Như.

Từ khi chị Hy công khai chuyện kia trên mạng, Bùi Lạc Phong đã sớm muốn đuổi cô ta đi rồi.

"Vậy..." Tống Như bày ra vẻ mặt khó xử, giống như rất tủi thân.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai va ket bai chiec thuyen ngoai xa, tom tat bai chiec thuyen ngoai xa ngan gon nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.