Bắc Tống phong lưu

Chương 801-1: Đóng cửa thả chó (1)


Tuy rằng rốt cục đóng cửa sổ này lại, nhưng giờ cũng không phải là lúc triền miên, sau khi Lý Kỳ trấn an tâm tình của Phong Nghi Nô xong, lại nịnh lên nịnh xuống, mới khiến cho Phong Nghi Nô đáp ứng hắn không cùng hắn về Tần phủ. Ngay lúc đó Lý Kỳ lại tìm Da Luật Cốt Dục đến, bảo nàng dẫn theo Phong Nghi Nô đi tới trang viên của chính mình ở tây ngoại ô, hắn tạm thời cũng không dám đưa Phong Nghi Nô về nhà.

Đã qua canh ba, nhưng tiền sảnh Tần phủ vẫn đèn đuốc sáng trưng.

- Gâu gâu gâu!

- Hắc Mao, ta thật sự là khinh thường ngươi, làm một con chó đực, không ngờ lại tranh thịt ăn với lão bà của mình, hắc, ngươi còn không phục, đợi lát nữa ta ngay cả xương cốt cũng không cho ngươi ăn. Kim Mao, ta biết ngươi yêu Hắc Mao, nhưng ngươi phải biết rằng con người chết vì tiền tài, chó chết vì thịt a!

Chỉ thấy Lý Kỳ đang ngồi xếp bằng ở trên ghế, trong tay bưng một bát thịt heo, trước mặt là hai con chó ngao Tây Tạng to như con cọp, một đen một vàng. Còn Mã Kiều thì đang ngồi ở một bên, một bàn tay cầm lấy dây xích sắt, một tay cầm một vò rượu mãnh liệt rót vào miệng.

Lý Kỳ tùy tay cầm lấy một miếng thịt ném ra ngoài.

Hai con chó ngao Tây Tạng đồng thời nhảy lên, lúc này đây Kim Mao khá là không chịu thua kém, rốt cục cướp được khối thịt kia, hiện giờ nó đã hết thời gian ở cữ rồi, thân mình cũng trở nên mạnh mẽ lên, hơn nữa trước đó không lâu đã sinh tám con chó ngao Tây Tạng nhỏ, đã làm cho Lý Kỳ vui vẻ phát điên rồi.

Mà hiện giờ quan hệ giữa Lý Kỳ và hai con chó ngao Tây Tạng cũng thật sự là không thể tốt hơn nữa rồi, đây hết thảy đều phải quy công cho tay nghề làm bếp của hắn nha!

Mã Kiều uống một ngụm rượu, đột nhiên nhìn nhìn rượu trong vò, một lát, y ngẩng đầu lên nói:

- Bộ Soái, có chuyện ta muốn hỏi hỏi ngươi.

Lý Kỳ vừa đùa với hai con chó ngao Tây Tạng, vừa nói:

- Về tửu quỷ?

- Ừ.

Lý Kỳ thản nhiên nói:

- Bây giờ còn không phải lúc, tuy nhiên ngươi yên tâm, ta sẽ không làm thương tổn lão ta, hơn nữa cuộc sống bên trong phủ Khai Phong ta từ trước đến nay không tệ, lão không đói chết được.

Mã Kiều thoáng nhẹ nhàng thở ra, lại nói:

- Nhưng tửu quỷ kia chỉ yêu rượu.

- Thật có lỗi, ta đây đã thật sự lực bất tòng tâm rồi, qua mấy ngày rồi nói sau. Trước tiên đem việc này giải quyết xong đã.

Lý Kỳ nói xong lại ném một khối thịt bay ra ngoài.

Lúc này, Tần phu nhân đột nhiên đi đến, chỉ thấy nàng khoác một kiện áo khoác, khiến dáng người đẫy đà được chùm kín, từ điểm này cũng đó có thể thấy được, nàng là tìm đến Lý Kỳ đấy.

Lý Kỳ sắc mặt sửng sốt, nói:

- Phu nhân. Ngươi sao còn chưa ngủ?

- Ta nghe được tiếng chó sủa, liền đi ra nhìn một cái.

Tần phu nhân nhíu chặt mày ngài nói:

- Ngươi cũng thật là, bận rộn vài ngày, khẳng định cũng mệt chết đi rồi, tại sao không đi nghỉ ngơi, hơn nửa đêm còn cho chó ăn gì chứ.

Lời này nghe có vẻ khá uất ức. Lý Kỳ ha hả nói:

- Đa tạ phu nhân quan tâm. Tuy nhiên đợi lát nữa khả năng có người tới tìm ta ôn chuyện, ta đang đợi y.

Tần phu nhân hiếu kỳ nói:

- Trời đã qua canh ba rồi, còn ai đến đây nữa?

- Một lão sắc cẩu.

Lý Kỳ nói xong bỗng nhiên khẩn trương nói:

- Phu nhân, ngươi vẫn nên đi vào nhanh một chút, lão sắc cẩu này thấy nữ nhân liền thích nhảy vồ lên trên, nếu nhìn thấy ngươi, phỏng chừng Vương thúc thúc về sau gặp phiền.

Tần phu nhân nghe vậy cũng mơ mơ màng màng. Nói:

- Ngươi đến tột cùng đang nói chuyện gì?

Lý Kỳ nói:

- Ngươi đừng quản ta nói cái gì, ngươi bây giờ trở về đi ngủ, lát nữa mặc kệ có bao nhiêu động tĩnh, ngươi đừng đi ra là được rồi.

- Không được, nếu ngươi không nói rõ ràng, ta sẽ không đi.

Tần phu nhân nói xong sắc mặt căng thẳng, nói:

- Ngươi có phải lại gây ra đại họa gì hay không?

Lý Kỳ gật gật đầu nói:

- Lần này ngươi nói đúng, nếu ngươi không sợ chức quan của Vương thúc thúc khó giữ được. Vậy ở lại đó đi, đến lúc đó cũng đừng nói ta không có nhắc nhở ngươi.

Tần phu nhân sợ hãi nói:

- Ngươi --- ngươi đây là ý gì?

Mã Kiều đột nhiên nói:

- Phu nhân, ngươi cứ yên tâm, Bộ Soái còn có tâm tư ở trong này cho chó ăn, chắc chắn sẽ không có chuyện gì, không phải là Thái đại gia kia sao, có cái gì to tát đâu.

- Thái đại gia?

Tần phu nhân sửng sốt. Lập tức quá sợ hãi nói:

- Chớ không phải là Thái Du kia chứ?

Lý Kỳ cũng không có tính toán giấu diếm Tần phu nhân, bởi vì hắn cũng sợ đến lúc đó nếu chẳng may gây ra động tĩnh gì đến, Tần phu nhân lại nhảy ra, vậy thì thật là hỏng bét. Luận sắc đẹp, Tần phu nhân càng hơn Phong Nghi Nô nha, trời biết Thái Du lão sắc cẩu kia có thể lại nghĩ ra cá trò hư hỏng gì hay không. Nói:

- Phu nhân, ngươi thật thông minh, vừa đoán đã đúng rồi.

Tần phu nhân kinh ngạc nói:

- Nhưng --- nhưng Thái đại gia hôm nay mới hồi kinh mà, tại sao ngươi liền gặp phải ông ta?

Lý Kỳ nhún nhún vai nói:

- Thứ này xem như là duyên phận đấy, cụ thể ta cũng không nói rõ ràng được.

Tần phu nhân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:

- Ngươi --- ngươi --- ôi, ta đã nói như thế nào với ngươi rồi chứ, Thái đại gia kia cũng không phải là dễ chọc nha.

Lý Kỳ cười nói:

- Ta biết rồi, nhưng ông ta đã tìm tới tận cửa rồi, ta có biện pháp nào chứ.

- Vô duyên vô cớ, tại sao ông ta lại tới tìm ngươi làm phiền, nhất định là ngươi đắc tội ông ta, giờ biết làm như thế nào cho phải a.

Tần phu nhân lo âu đầy vẻ mặt nói.

Nàng vừa dứt lời, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến từng đợt tiếng bước chân, lại nghe đến tiếng gõ cửa bum bum bum.

- Mở cửa, mở cửa nhanh.

Xem ra Triệu nhân yêu này nói không sai nha, Thái Du này thật sự là háo sắc tới cảnh giới nhất định rồi. Lý Kỳ đứng dậy chân thành nói:

- Phu nhân, có cái gì đợi lát nữa rồi nói sau, ngươi bây giờ lập tức vào hậu đường, ngươi ở nơi này chẳng những không giúp được ta, thậm chí còn thêm phiền toái.

Tần phu nhân tức giận lườm Lý Kỳ một cái, phẩy ống tay áo, bước nhanh về hướng hậu đường.

Đợi Tần phu nhân đi vào rồi, Lý Kỳ liền bảo tôi tớ đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, chỉ thấy một đám người tràn vào, đuốc trong tay nhất thời chiếu sáng trưng cả Tần phủ, đi tuốt đàng trước là Thái Uy đưa tay đẩy tên hạ nhân vừa mở cửa:

- Cút ngay!

Hạ nhân kia đặt mông ngồi dưới đất, sợ tới mức sắp khóc rồi.

Con chó ở bên cạnh chủ nhân chính là bất đồng một chút.

Một trận tiếng bước chân ồn ào qua đi, ba bốn mươi tên tay chân xếp thành hai nhóm ở phía trước viện, biến Tần phủ giống như một ổ thổ phỉ.

Rồi thấy Thái Du mặt âm trầm đi đến, cả giận nói:

- Lý Kỳ, Lý Kỳ, tiểu tử ngươi mau lăn ra đây cho ta.

- Gâu gâu gâu.

Nhưng mà, nghênh đón bọn họ chính là một trận tiếng chó sủa điên cuồng, Lý Kỳ cảm thấy dùng chó để đón tiếp bọn họ, thật sự là rất chuẩn xác rồi.

- Ồ! Hóa ra là Thái đại gia nha, thật sự là làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng thổ phỉ đến, hữu lễ, hữu lễ.

Lý Kỳ đi ra, chắp tay ha hả cười nói.

Chỉ thấy phía sau hắn là hai con chó ngao Tây Tạng đang điên cuồng sủa không ngừng, nếu không phải Mã Kiều đang giữ, chỉ sợ hai con chó ngao Tây Tạng này đã sớm nhào tới rồi.

Lũ tay chân kia đột nhiên nhìn thấy hai con chó lớn như vậy, mặt mỗi người đều lộ vẻ sợ hãi.

Thái Du cũng sợ tới mức không khỏi lui về sau một bước nhỏ, nhưng ngay sau đó thân thể chấn động, khí phách chỉ tay vào Lý Kỳ, có vẻ tinh tướng nói:

- Mẹ thằng kia. Thật to gan, dám lấy đao chĩa vào người của ta, món nợ này đợi sau này ta lại tính với ngươi, hiện tại ta lệnh cho ngươi nhanh chóng giao người ra đây.

Lớn lối gớm nhỉ, liền ngay cả Vương Phủ cũng không bằng gã nha.

Lý Kỳ ngáp, ra vẻ mờ mịt nói:

- Người nào nha? Anh quốc công, ngươi đang nói cái gì vậy?

Kia Thái Uy nói:

- Bộ Soái. Mới vừa rồi rõ ràng chính là ngươi đem Phong hành thủ mang đi.

Lý Kỳ ồ một tiếng, nói:

- Hoá ra các ngươi là đến tìm Phong Nương Tử hả.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như đố vui, cao thu da tinh rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status