Bắc Tống phong lưu

Chương 801-2: Đóng cửa thả chó (2)


Thái Du giận không kềm được nói:

- Ngươi ít con mẹ nó vô nghĩa thôi, mau giao người ra đây, nếu không đừng trách ta không khách khí.

Lý Kỳ nắm hai tay nói:

- Không biết Phong Nương Tử phạm vào tội gì, còn phải làm phiền Anh quốc công ông tự thân xuất mã, tuy nhiên cho dù Phong Nương Tử phạm vào tội gì. Đó cũng là chuyện của phủ Khai Phong a.

Thái Du hừ lạnh nói:

- Ta biết tiểu tử ngươi hiện giờ rất được ân sủng, liền ngay cả Vương Phủ đều phải nhường ngươi ba phần, nhưng ta cũng không phải là Vương Phủ, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa, mau giao người ra đây.

Lý Kỳ cười dài nói:

- Anh quốc công, ngươi nửa đêm chạy đến nhà của ta, bảo ta đem nữ nhân của ta giao cho ngươi. Đây có phải có chút khinh người quá đáng rồi hay không.

- Vậy thì như thế nào?

Thái Du cười ha hả, nói:

- Vả lại đừng nói ngươi còn chưa cưới Phong Nghi Nô vào cửa, mặc dù đã vào cửa rồi, ta cũng không để ý, dù sao ta cũng không trông cậy vào nàng là trinh nữ gì đó, ồ, nghe nói gần đây nhất kinh thành lại xuất hiện một ca kỹ tên là Hồng nương tử, nhan sắc cũng không tệ lắm. Ta cũng muốn mở mang kiến thức.

Thằng này thật đúng là vô sỉ tới cực hạn rồi. Lý Kỳ vừa nghe đến tên của Quý Hồng Nô từ trong miệng gã nói ra, lửa giận trong lòng rốt cuộc ép không được rồi, quát:

- Ngươi con mẹ nó đi rửa sạch cái miệng chó của ngươi cho ta.

- Ngươi dám mắng ta?

Thái Du chỉ vào Lý Kỳ, không thể tin nổi nói.

- Ngươi con mẹ nó tự tới cửa tìm mắng, ta không mắng ngươi ta mắng ai?

Lý Kỳ phản môi chế giễu.

- Tốt tốt tốt.

Thái Du nổi trận lôi đình, nói:

- Ngươi dám to gan phạm thượng, người tới, bắt loạn thần tặc tử này cho ta.

- Vâng.

- Ai dám!

Tay Mã Kiều thoáng buông lỏng, Hắc Mao, Kim Mao có vẻ như muốn chồm lên, tiếng kêu cũng càng phát ra làm cho người ta sợ hãi.

Lũ tay chân của Thái Du không khỏi có chút khiếp đảm, nắm chặt cây gậy. Tiến cũng không được, lùi cũng không xong.

- Một khi đã như vậy, cũng đừng trách ta không khách khí.

Lý Kỳ đột nhiên reo lên:

- Đóng cửa thả chó.

Chốc lát sau, tiếng "gâu gâu gâu" bên tai không dứt, đàn chó cùng sủa.

Chỉ thấy hai bên tiền sảnh đột nhiên xuất hiện một số lớn người, trong tay mỗi người đều dắt một con chó săn lớn, mà ngay cả A Manh kia, Tiểu Bát cùng lên một lượt nhảy đến gần đàn chó.

Thế cục nháy mắt đã nghịch chuyển, chỉ thấy hơn mười con chó bao bọc vây quanh đám người Thái Du, tiếng chó sủa điếc tai nhức óc.

Những người này bình thường đều tác oai tác quái đã quen, làm sao gặp qua những trường hợp thế này, không khỏi đều sởn tóc gáy, có mấy người chân cũng bắt đầu run rẩy.

Lý Kỳ cười lạnh nói:

- Anh quốc công, ngươi có muốn thử một chút tư vị bị hơn mười con chó này bổ nhào vào trên người của ngươi hay không.

Cho dù lại cho Thái Du một lần cơ hội, gã cũng thật không ngờ trong kinh thành này ngoại trừ Hoàng thượng, còn có người dám đối với gã như vậy, tức giận đầu choáng não trướng, nhưng trong lòng cũng có chút khiếp đảm, chỉ vào Lý Kỳ nói:

- Ngươi dám?

Lý Kỳ hai tay dang ra, nói:

- Vậy ngươi thử nhìn một chút a! Có lẽ ta thật không dám.

Hay nói giỡn, chó này cũng không so được với người, một khi những hạ nhân kia buông lỏng tay ra, ai cũng không ngăn cản được rồi. Thái Du không khỏi cũng đổ mồ hôi đầy mặt, chỉ cảm thấy đứng trước mặt chính là người điên, nói:

- Lý Kỳ, ngươi dám cãi lời hoàng mệnh, ta nhất định phải tìm Hoàng thượng đến lục soát nơi này của ngươi.

- Cãi lời hoàng mệnh?

Lý Kỳ ra vẻ sợ hãi nói:

- Anh quốc công, chó có thể sủa bậy, người lại không thể nói lung tung nha, ta khi nào thì cãi lời hoàng mệnh rồi, mong rằng Anh quốc công cho biết.

Thái Du cười lành lạnh nói:

- Ngươi chỉ sợ còn không biết đi, Hoàng thượng đã đem Phong Nghi Nô ban thưởng đưa cho ta.

- Phải không?

Lý Kỳ duỗi tay ra, nói:

- Lấy ra đây.

Thái Du kinh ngạc nói:

- Cái gì?

- Thánh chỉ a!

- Thánh chỉ?

Thái Du cả giận nói:

- Tiểu tử ngươi không phải là cố ý chơi ta chứ, việc nhỏ như thế, còn muốn thánh chỉ?

Nói rõ là chơi ngươi nha, thật sự là ngu xuẩn quá rồi. Lý Kỳ ha hả nói:

- Ta đây làm sao biết ngươi có phải cố ý lừa ta hay không, nếu ta chạy đến nhà ngươi đi, nói Hoàng thượng đã đem thê tử của ngươi ban thưởng đưa cho ta, ngươi sẽ đáp ứng sao?

Thái Du hai mắt trợn thật lớn, há mồm thở, mặt cũng biến thành màu tím, chỉ vào Lý Kỳ, nửa ngày nói không ra lời, nếu không có có vài chục con chó tới đây, gã thật sự có khả năng không để ý đến cái gì, cũng muốn đem Lý Kỳ bầm thây vạn đoạn, cắn răng nói:

- Tốt tốt tốt, ngươi nhớ kỹ những lời mới vừa rồi đã nói, chuyện hôm nay, còn chưa xong, ta nhất định sẽ cho ngươi biết, Thái Du ta cũng không dễ trêu như vậy.

Nói xong, gã xoay người liền hướng tới cửa đi ra ngoài.

- Đám chó này, cút ngay cho ta, nhanh đi giúp chủ nhân ngươi chuẩn bị quan tài đi.

Thái Du đang tức phát nổ, đảm lượng cũng lớn lên, không ngờ tuyệt không sợ hãi đám chó săn trước mắt này.

Lý Kỳ vung tay lên.

Những hạ nhân kia tránh ra một lối. Thái Du cùng lũ tay chân của gã cứ như vậy xám xịt rời đi. Đối với Thái Du mà nói, tối nay không thể nghi ngờ là đã bị khuất nhục lớn nhất trong đời.

Đợi Thái Du đi rồi, Lý Kỳ cho những hạ nhân kia về nghỉ ngơi, sau đó hướng tới Mã Kiều nói:

- Mã Kiều, ngươi lập tức đi Long Vệ quân, truyền mệnh lệnh của ta, bảo Ngưu Cao phái chút thân tín lại đây âm thầm bảo hộ Tần phủ, ồ đúng rồi, lại bảo y đi Thần Vệ quân điều vài người đi trang viên tây ngoại ô của ta.

Mã Kiều kinh ngạc nói:

- Bộ Soái, Thái Du kia còn dám tới?

Lý Kỳ thở dài:

- Trên đời này có hai loại người khó đối phó nhất, một loại là ngu xuẩn, một loại là kẻ điên, bởi vì ngươi một khi gặp phải bọn họ, hoặc là chính là ngươi chế phục gã, hoặc chính là bị gã chế phục, rất khó tìm ra con đường thứ ba.

Mã Kiều thấy sắc mặt Lý Kỳ ngưng trọng, biết việc này cũng không, lên tiếng, quay lưng liền đi ra ngoài.

Lý Kỳ đặt mông ngồi ở trên bậc thang, thở dài một tiếng, lẩm bẩm:

- Thái Du a Thái Du, ngươi thật sự là khinh người quá đáng rồi, nếu ngươi lần này không chỉnh chết ta, ngày khác ta nhất định phải làm cho ngươi không chết tử tế được.

Kỳ thật ban đầu hắn vốn không muốn đem sự tình náo đến nông nỗi không thể xoay chuyển này, vì vậy trước mặt hắn vẫn chỉ để cho người giữ chó núp ở phía sau, nhưng Thái Du căn bản không có cho hắn thời gian tự hỏi, hắn trừ những thứ này ra không có phương pháp khác, hơn nữa Thái Du cả vú lấp miệng em, khiến hắn cũng không thể nhịn được nữa, giờ mới tạo thành loại cục diện này.

Hắn mặc dù cùng Vương Phủ vẫn tranh tranh đấu đấu, nhưng đây đều là ở dưới mặt bàn, hơn nữa hắn chủ yếu là cùng Vương Tuyên Ân phát sinh mâu thuẫn, còn chưa từng chính diện với Vương Phủ, bình thường gặp mặt còn có thể hi hi ha ha hai câu, nhưng lần này tình huống lại đã hoàn toàn bất đồng rồi, trong lòng của hắn một chút nắm chắc cũng không có.

Bỗng nhiên, phía sau truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Lý Kỳ cũng không quay đầu lại nói:

- Phu nhân, ta thật sự mệt chết đi rồi, ngươi muốn niệm ta, kính xin ngươi lưu đến ngày mai lại đến niệm, cảm ơn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như ghe an dam cho be, may anh mirrorless rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.

loading...
DMCA.com Protection Status