Bắc Tống phong lưu

Chương 957-1: Bàn về Khinh trọng mậu (1)


Sau khi ăn miếng thịt vịt thứ nhất, khẩu vị của mọi người được mở rộng, lại thêm vào một ngụm bia sảng khoái, căn bản không thể dừng lại được, một ly rồi lại một ly, nói chuyện thoải mái, cực kỳ khoái hoạt.

Đồng thời, bọn họ cũng thể nghiệm được tác dụng phụ của Thiên Hạ Vô Song này, chính là bụng phình lên chứa đầy nước tiểu, chẳng mấy chốc, mấy người đều liên tiếp đi nhà xí hai ba lượt, có chút mệt mỏi, thế là bắt đầu nghỉ ngơi giữa chừng. Thế nhưng, loại Thiên Hạ Vô Song này sao lại đặc biệt như vậy cũng khiến cho đám người Tống Huy Tông tò mò. Tống Huy Tông hỏi:

- Lý Kỳ, loại Thiên Hạ Vô Song này của ngươi làm thành từ cái gì vậy?

Lý Kỳ cười nói:

- Những thành phần khác cũng không khác biệt lắm, quan trọng là thêm vào mộtloại nguyên liệu đặc thù, chính là hốt bố.

- Hốt bố?

Thái Kinh kinh ngạc nói:

- Đây không phải là một loại dược liệu sao, cũng có thể ủ rượu?

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta cũng chỉ là trong lúc vô tình phát hiện ra thôi.

Lý Bang Ngạn ha ha nói:

- Rượu này vừa mới ra, Túy Tiên Cư các ngươi chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền đó.Lương Sư Thành nghe được hai mắt lấp lánh.

Lý Kỳ lắc đầu, khiêm tốn nói:

- Tả Tướng có điều không biết, loại rượu này tuy rằng tốt, nhưng hốt bố lại có hạn, cho dù bán được cũng không kiếm được quá nhiều tiền.

Thái Kinh ha ha nói:

- Chuyện này thì có gì khó, ngươi trồng thêm thì được rồi.

Lý Kỳ khẽ mỉm cười nói:

- Thật ra ta không dự định sẽ trồng trong nước, mà sẽ trồng ở Tây Hạ.

- Cái gì?Mấy người đồng thời thốt lên.

Tống Huy Tông vội hỏi:

- Tại sao lại vậy?

Lý Kỳ cười nói:

- Thứ nhất, theo thần quan sát, Tây Hạ khá thích hợp để trồng hốt bố. Thứ hai, ha ha, đại quan nhân, chắc người còn nhớ thiên Khinh trọng mậu trong sách “Quản tử” chứ.

Thái Kinh trợn hai mắt, dường như đã hiểu ra gì đó, nói:

- Chẳng lẽ ngươi nói tới kế Lỗ Lương, kế Lai Cự, kế Bạch Lộc.

Tống Huy Tông ngu ngốc thì ngu ngốc, nhưng cũng đọc đủ loại thi thư, nói:- Lúc đó nước Tề muốn làm suy yếu nước Lỗ và nước Lương, cố ý thu mua hàng dệt thô của hai nước với giá cao; để làm suy yếu nước Lai và nước Cự, cố ý thu mua củi của hai nước với giá cao; để làm suy yếu hai nước Đại và Sở, cố ý thu mua da hồ ly trắng của nước Đại và nai sống của nước Sở với giá cao. Như vậy, vua dân các nước Lỗ, Lương, Lai, Cự, Đại, Sở quả nhiên đều mắc mưu, rối rít bỏ bê nông canh mà đi dệt vải, đốn củi, săn hồ ly, bắt nai. Mà nước Tề lại nhân cơ hội này toàn lực sản xuất lương thực, tăng sản lượng dữ trữ lương thực của quốc gia và dân chúng. Một thời gian sau, nước Tề ngừng thu mua những sản vật trên, đồng thời thực hiện đóng cửa, không bán lương thực cho đối phương. Như vậy, giá lương thực của các nước tăng vọt, giá lương thực của nước Tề lại vô cùng thấp. Thế là, phần lớn dân chúng bỏ chạy sang nước Tề, quốc lực các nước suy yếu, cuối cùng không thể không cúi đầu xưng thần với nước Tề, Tề Hoàn Công cũng vì thế mà trở thành bá chủ một thời.

Câu chuyện này cũng được coi là kinh điển trong giới thương nhân ở hậu thế. LýKỳ học kinh tế, đương nhiên cũng nghe rồi, gật đầu cười nói:

- Không sai, thật ra Đại Tống ta cũng có thể noi theo cách này, dùng phương pháp này làm sách lược tạm thời đối với các nước xung quanh, dần dần làm suy yếu quốc lực của bọn họ, khiến các nước này thần phục. Hơn nữa, Đại Tống ta còn có một ưu thế trời cho chính là tiền tệ, tiền tệ của Đại Tống ta cũng là thứ mà bọn họ cần. Nếu bọn họ thấy vật này có thể đổi được rất nhiều tiền, thì chắc chắn sẽ mắc mưu.

Mấy người nghe xong trong nhất thời đều lâm vào trầm tư.

Thái Kinh vuốt chòm râu, gật đầu nói:

- Nông nghiệp của Tây Hạ vẫn không bằng nước ta, mỗi năm đều mua lương thực của Đại Tống ta, nếu như bọn họ còn trồng hốt bố với quy mô lớn, vậyNói đến đây, hai mắt lão lóe lên một tia tinh tường.

Lý Kỳ mỉm cười nói:

- Dân dĩ thực vi thiên, cũng tức là nói lương thực là căn bản của quốc gia, nếu chúng ta nắm được lương thực của các nước khác, cũng tức là nắm được nguồn sống của bọn họ, đến lúc là đừng nói là thần phục, chúng ta muốn vo tròn bóp méo đều được cả, chỉ cần vui vẻ là được.

Lý Bang Ngạn cười nói:

- Kế này hình như thật sự khả thi.

Thái Kinh lập tức nắm được trọng điểm, gật đầu nói:

- Là tuyệt đối khả thi.

Ông ta không phải kẻ vô năng. Sở dĩ ông ta được gọi là gian thần, không phải bởivì ông ta ngu ngốc vô đạo, mà hoàn toàn là vì ông ta quá tinh ranh, cải cách của ông ta tuy không có lợi cho dân, nhưng ông ta cũng không dự định làm cho dân giàu, mục đích của ông ta chính là lấy lòng Tống Huy Tông, kiếm tiền cho Tống Huy Tông, ông ta cũng đã làm được rồi, chẳng qua đây chỉ là giết gà lấy trứng mà thôi.

Tống Huy Tông là một Hoàng đế vô cùng ham công, ông ta đương nhiên ngưỡng một địa vị bá chủ một thời của Tề Hoàn Công, vội hỏi:

- Lý Kỳ, ngươi mau nói rõ ra đi.

- Dạ.

Lý Kỳ gật đầu cười nói:

- Vừa rồi Tả Tướng cũng nói, Thiên Hạ Vô Song này muốn bán được số lượng lớn, tuyệt đối không thể chỉ nói suông. Hơn nữa Thiên Hạ Vô Song cũng rất được các quốc gia khác yêu thích, tóm lại, trong thiên hạ chỉ có một loại này, không lo bánkhông được. Cho dù cả nước Tây Hạ đều gieo trồng hốt bố, thần cũng dám thu mua tất cả, hơn nữa thần còn có thể mua cho bọn họ một cái cái giá vô cùng tốt, bởi vì Thiên Hạ Vô Song bán giá không rẻ. Ví dụ nước ta cổ vũ nhập khẩu hốt bố, bọn họ cũng có thể quang minh chính đại lợi dụng hốt bố để đổi lấy tiền tệ của Đại Tống ta, đến lúc đó bọn họ đương nhiên cổ vũ nông dân trồng hốt bố. Đợi khi mua hốt bố về, thần ủ thành rượu bán cho các nơi các nước, số tiền này cũng thu về được thôi. Mà đám địa chủ Tây Hạ thấy hốt bố kiếm được tiền như vậy, chắc chắn sẽ từ từ cắt giảm đất ruộng, gia tăng sản lượng gieo trồng hốt bố. Cứ như vậy quốc lực của bọn họ chắc chắn sẽ suy yếu.

Thái Kinh nói:

- Nhưng nếu muốn thành công, Đại Tống chúng ta cũng phải bán lương thực ra ngoài.Lý Kỳ cười nói:

- Thái sư nói rất đúng, nhưng nói một cách khác, chính là xâm lược lương thực.

- Xâm lược lương thực?

Tống Huy Tông kinh ngạc nói.

Lý Kỳ gật đầu nói:

- Xâm lược lương thực, không chỉ có thể đạt được hiệu quả được bốn phương thần phục, còn có thể thay đổi tình trạng thương nhân lương thực Đại Tống ta tồn trữ lương thực để định giá.

Thái Kinh nói:

- Chuyện này quan hệ thế nào với thương nhân lương thực.Lý Kỳ ha ha nói:

- Đất đai Đại Tống ta phì nhiêu, là đại quốc nông nghiệp hàng đầu trên thế giới, đây chính là ưu thế của ta, xuất hiện hiện tượng thiếu thốn lương thực thì không nên.

Tống Huy Tông vừa nghe, sắc mặt có vẻ không vui, ngươi nói như vậy, không phải là nói đây là lỗi của ta sao.

Lương Sư Thành giỏi quan sát sắc mặt đoán ý vội nói:

- Cũng không thể nói như vậy. Đánh trận đương nhiên hao phí lương thực, ngoài ra còn có thiên tai, đây là chuyện không thể đoán trước được.

- Thái úy nói không sai. Lý Kỳ nói chuyện không thỏa đáng, thứ tội, thứ tội.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm dịch vụ sẽ giúp bạn có được lựa chọn đúng đắn trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam bao gồm dịch vụ, thương mại và sản xuất. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá công ty chẳng hạn như review cong ty phan mem misa, review khoa hoc day dem organ cap toc i thien organ tren unica rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status