Chế tạo hào môn

Chương 191





Chương 191: Có biết lịch sự là gì không?

Hai chân của Mã Tuấn Quý cũng có chút run rẩy, ông ta chỉ là một người bình thường, lúc nhà đất bị giải tỏa di dời, ông ta đã được hưởng lợi từ chính sách hậu hĩnh nên mới có một dãy xen kẽ các cửa hàng mặt tiền hai trăm mét vuông thế này. Nhưng ông ta bẩm sinh đã không nhạy bén trong kinh doanh, lần làm lớn nhất trước đó của ông ta cũng chỉ là mở một siêu thị nhỏ mà thôi.

Khi nói đến việc kiếm tiền, nhiều nhất ông ta cũng chỉ nghĩ đến việc bao lâu mới có thể tăng tiền thuê nhà lên thêm một bậc.

Bây giờ nhìn thấy Chương Gia Cường tiếng xấu khắp nơi, ông ta tự nhiên cũng có chút sợ hãi, cho nên dù có bị người khác chế giễu cũng không dám nói lại. Chỉ có thể trầm ngâm trong lòng mà tự an ủi bản thân, rằng giờ là xã hội pháp quyền, bọn họ chắc cũng không dám làm càn.

Chương Gia Cường đã quen với thói coi trời bằng vung, mượn danh tiếng của ông gác cửa nhà Triệu Vĩnh An mà làm xằng làm bậy.

Tiệm ăn này do con trai của lão ta đầu tư, vì giá thuê tương đối rẻ, cảm thấy có thể kiếm được nhiều tiền nên đã đầu tư hơn ba trăm ngàn tệ vào đó.

Cuối cùng thì con trai của lão ta cũng không phải là người biết cách làm ăn, rõ ràng có nền tảng quan hệ tốt như vậy, nhưng lại không biết tận dụng, cả ngày chỉ biết kiêu căng ngạo mạn đi tới đi lui, lỗ mũi hếch lên trời, cứ như thể ai cũng đang nợ hắn vậy.

Đầu bếp trong tiệm cũng là do có quan hệ mới được vào làm, chẳng những tay nghề nấu nướng tệ hại mà tình hình vệ sinh trong bếp cũng vô cùng lộn xộn.

Có không ít khách đã ăn phải ruồi, tóc hay những thứ tương tự khiến cho người ta kinh tởm.

Khi khách phàn nàn, hắn vẫn không thèm quan tâm, thích ăn hay không cũng mặc kệ mấy người, dù sao cũng không hoàn lại tiền. Vì thái độ đó mà hắn thường xuyên xảy ra cãi vã với khách hàng, lại còn bị khách hàng tố cáo.

Nhưng hầu hết những người đến xử lý sau khi nhận được tin tố cáo đều biết mối quan hệ giữa gia đình chủ tiệm và giáo sư Triệu Vĩnh An, nên họ chỉ có thể khiển trách vài câu rồi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Thời gian trôi qua, hắn không những không học được bài học của mình mà còn hống hách hơn, tự cho rằng bản thân có thế lực rất mạnh.

Khách hàng là thượng đế cái quái gì chứ, nói bậy bạ, ông đây không nợ mấy người. Thích thì ăn, không thì biến!

Một câu sáu chữ này, đúng là dùng vô cùng thuần thục.

Hai tháng đầu thì tiệm ăn vẫn còn có khách đến, nhưng đến mười tháng sau, có tìm đến mù mắt thì cũng chỉ có mấy con chuột cả ngày chạy tới chạy lui.

Chỉ sau một năm, trong nhà ngay cả cái quần cũng chẳng còn để cầm cố.

Vì vậy, Chương Gia Cường cũng rất tức giận, làm sao có thể gia hạn hợp đồng thuê tiệm ăn sang năm thứ hai được.

Thật ra thì ngay từ sáu tháng trước Mã Tuấn Quý đã muốn bọn họ chuyển đi.

Hai bố con nhà này mở tiệm ăn mà cửa tiệm lại bẩn thỉu, cứ như sắp biến thành một cái máng hôi thối vậy. Khắp phòng đều là khói dầu, trông khó coi đến không tả được.

Cho thuê thêm một thời gian nữa chắc là chỗ của ông ta sẽ thành một bãi rác luôn mất.

Cho nên ngay trước thời hạn kết thúc hợp đồng thuê hai tháng, Mã Tuấn Quý đã nói rõ rằng ông ta sẽ không cho bọn họ thuê tiếp vào năm tới nữa.

Hai bố con Chương Gia Cường cũng không muốn thuê thêm, nhưng bản tính đã quen với việc lừa lọc kiếm chác từ người khác, vì vậy bọn họ nói với Mã Tuấn Quý rằng bắt dọn đi sớm thì tiền thuê phải được giảm. Thuê nhà của ông ta bị lỗ vốn không kiếm được đồng lời nào mà ông ta còn không biết giảm giá hay sao?

Mã Tuấn Quý vì muốn bọn họ mau dọn đi cho khuất mắt, cũng nhìn ra hai bố con nhà này đều là phường vô lại, nên dứt khoát thí luôn cho nửa năm tiền thuê.

Vốn dĩ nói là phải dọn đi trong hai ngày, nhưng ai mà biết được hôm nay Mã Tuấn Quý lại nhận được điện thoại của bên môi giới nhà đất bảo đã có người đến xem nhà, vì vậy Mã Tuấn Quý liền vội vàng chạy tới thúc giục bọn họ. Khi ông ta đến nơi, chẳng biết bọn họ có chuyện gì, đột nhiên nói rằng sẽ không dọn đi, cuối cùng Mã Tuấn Quý lại bị buộc phải đưa cho bố con Chương Gia Cường một khoản phí chuyển nhà hai trăm ngàn nhân dân tệ.

Nếu không thì đừng mong có thể cho người khác thuê.

Ý đồ tồi tệ này hoàn toàn là do Chương Gia Cường nghe theo lời của người khác, giờ muốn dọn đi thì phải tính thêm phí chuyển nhà, dù sao thì vị trí này cũng thật sự tốt, mặt bằng rộng còn giá thuê lại thấp, chắc chắn sau khi bố con lão ta dọn đi vẫn sẽ có người đâm đầu vào cho bố con lão ta dễ bề lợi dụng.

Chương Gia Cường vốn không giỏi chuyện gì ngoài chuyện hại người.

Vì vậy, chuyện này dù là có lý hay vô lý, thì lão ta cũng nhất quyết bảo con trai của mình làm.

Làm mấy chuyện xấu xa lâu như vậy, lão ta tất nhiên cũng nhận thức rõ ràng về những tranh chấp và rắc rối có thể phát sinh sau này. Vì vậy lão ta luôn luôn dẫn theo một vài người thân cận, sẵn sàng quay lại hỗ trợ bất cứ khi nào lão ta gặp khó khăn.

Chương Gia Cường không hề xem Mã Tuấn Quý ra gì, trong mắt của lão ta, ông ta chỉ đơn giản là một tên chủ nhà đần độn.

Sau khi nhận điện thoại của con trai Chương Viên Côn, Chương Gia Cường ngay lập tức kéo người đến, chuẩn bị dạy cho chủ nhà một bài học.

Khi tới nơi, lão ta nhìn thấy Mã Tuấn Quý và người môi giới đang bị con trai mình chặn lại, chỉ là Hoắc Khải đang bận đang quan sát cửa tiệm, chưa nhìn thấy lão ta ngay.

Hùng hổ bước về phía người môi giới, Chương Gia Cường nhìn từ trên xuống dưới một cái, liền quay sang hỏi con trai của lão ta là Chương Viên Côn: "Tên này cũng đến gây sự sao?"

“Thằng này là người môi giới, nhưng thích lo chuyện bao đồng, rõ ràng là ngứa đòn!”, Chương Viên Côn nói.

Người môi giới tái mặt sợ hãi, nhanh chóng nở một nụ cười hòa hoãn: "Anh, anh Cường, tôi..."

"Ai là anh của mày? Muốn qua mặt tao hả?", Chương Viên Côn lúc này mới có tự tin mà đạp tới một cước.

Người môi giới bị đá lui mấy bước, nhưng không dám nổi giận, chỉ có thể nuốt cục tức vào trong và nói: "Chú Cường..."

“Sao, bố của cậu lớn tuổi hơn ông đây chắc?”, Chương Gia Cường trừng mắt hỏi.

Người môi giới vội vàng thay đổi xưng hô: "Ông Cường..."

Chương Gia Cường bật cười thành tiếng, vươn tay vỗ vào mặt của người môi giới, tuy rằng không dùng nhiều lực nhưng vẫn phát ra tiếng: "Nhìn cậu tuổi cũng còn trẻ, sao đầu óc lại hồ đồ như vậy, đây là chuyện mà cậu có thể xen vào được hả?"

"Vâng vâng, tôi đã sai rồi, tôi không nên..."

“Được rồi, cậu cứ đứng sang một bên đi, tôi sẽ giải quyết với cậu sau”, nói đoạn, Chương Gia Cường đưa mắt nhìn Mã Tuấn Quý nói: “Cái tên họ Mã kia, nay lại không thèm nể mặt ông đây à? Là do Chương Gia Cường này không đủ nổi danh, hay là do anh quá nông nổi, cho rằng bản thân là chủ nhà thì liền muốn lên mặt?"

Mã Tuấn Quý bây giờ trông vô cùng căng thẳng, bất giác muốn nói điều gì đó tốt đẹp, nhưng rồi lại nghĩ rằng hai bố con này đang muốn lừa lọc kiếm chác, nếu mà bây giờ ông ta còn lên tiếng xin lỗi, vậy chẳng phải là ông ta còn phải gánh thêm một khoản phí chuyển nhà để đưa cho bố con bọn họ sao?

Lúc này, Chương Viên Côn lại chỉ vào Hoắc Khải mà nói: "Còn có tên tới thuê mặt bằng kia nữa, dám động đến ông đây!"

"Ha ha, vậy sao? Ông đây cũng muốn xem thử rốt cuộc là ai có mắt như mù, chắc không biết chữ “chết” viết thế nào đúng không..."

Nếu như Chương Gia Cường không phun ra mấy tiếng chửi thề thì Hoắc Khải cũng chẳng thèm nói chuyện với lão ta làm gì. Nhưng lời nói của lão ta càng lúc càng tệ hại đến mức Hoắc Khải phải quay mặt lại.

Khi nhìn thấy gương mặt của Hoắc Khải, tiếng nói của Chương Gia Cường đột ngột dừng lại.

Lão ta đứng chết trân tại chỗ, thậm chí không nhúc nhích được bước chân.

Chương Viên Côn vẫn chưa nhận ra sự kỳ lạ của bố mình, vẫn chỉ vào Hoắc Khải nói một cách ngạo mạn: "Mày đó, lại đây, không phải vừa rồi mày oai lắm sao hả? Lại đây, để tao xem mày oai đến cỡ nào!"

Mấy người đi theo Chương Gia Cường cũng đều tiến về phía trước với vũ khí thô sơ trong tay.

Người bình thường khi gặp phải tình cảnh này chắc chắn đã gọi cảnh sát từ lâu.

Nhưng Hoắc Khải lại trưng ra vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không những không sợ hãi mà còn nhìn thẳng Chương Gia Cường hỏi: "Ông mới vừa hỏi tôi là có biết chữ "chết" viết thế nào không đó hả?"

Chương Gia Cường nghe đến câu này thì rùng mình một cái, toàn thân ngay lập tức toát mồ hôi lạnh.

Hôm đó lão ta bị ông gác cửa tát cho mấy cái, lão ta vẫn chưa hề quên, người thanh niên trước mặt chính là khách quý của giáo sư Triệu Vĩnh An!

Ngay cả chú hai của lão ta cũng phải tỏ ra lễ độ với người này, vậy thì lão ta là cái đinh gỉ gì chứ?

Khi vừa đến đây, Chương Gia Cường đã nghĩ cách làm sao để dạy dỗ chủ nhà, lấy được số tiền đền bù mấy trăm ngàn.

Bây giờ thì lão ta vô cùng hoang mang, tại sao lão ta lại phải gặp người mà lão ta ít muốn gặp nhất ở đây kia chứ?

Điều quan trọng nhất là sự bất mãn và lạnh lùng ẩn chứa trong giọng điệu bình thản của đối phương đã khiến cho Chương Gia Cường mềm nhũn cả hai chân. Nhưng con trai của lão ta thì vẫn đang đứng đó mắng người như một thằng ngu.

Chương Viên Côn càng mắng càng khó nghe, khiến cho Chương Gia Cường như muốn đứt cả mạch máu não.

"Thằng nhóc thối tha, mày nghĩ mày oai lắm hả?", một người đi theo Chương Gia Cường chỉ vào Hoắc Khải bằng cây lau nhà trên tay.

Chương Gia Cường thấy rõ nước bẩn trên cây lau nhà đã văng lên quần áo của Hoắc Khải.

Hoắc Khải cũng đã nhận ra, anh hơi cúi đầu nhìn vết bẩn trên quần áo.

Dù anh chỉ mới hơi rũ đầu xuống nhưng hành động đó đã khiến cho da đầu của Chương Gia Cường tê dại, và tim lão ta thì như đã ngừng đập.

Lão ta lập tức chạy tới mà không cần suy nghĩ, hất đổ cây lau nhà của tên đi cùng rồi mắng: "Mày đang động vào ai đấy hả! Có biết lịch sự là gì không!"

Người nọ bối rối, tự hỏi liệu anh Cường có phải bị bệnh hay bị mù rồi không?

Nếu không thì tại sao lại mắng người của mình chứ!

Mọi người ở đó đều không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Sau đó, bọn họ đều kinh hoàng khi thấy Chương Gia Cường cun cút chạy đến chỗ của Hoắc Khải, rồi lão ta còn cúi đầu lấy khăn giấy trong túi ra cố gắng lau sạch vết bẩn trên quần áo của Hoắc Khải. Lão ta còn nói bằng cái giọng cực kỳ hèn mọn: "Cậu Lý, tôi xin lỗi, tôi sẽ lau sạch chỗ này cho cậu. Nếu không thì tôi mua cho cậu một bộ mới nhé, thật sự là xin lỗi cậu quá".





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 261 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như luyen tap vat tay huong dan cach vat tay don gian nhat top roll, 20 cau do thach thuc tri tue cua ban rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status