Cô vợ giả ngốc của tổng tài

Chương 44: Chúng ta có duyên



Chương 44: Chúng ta có duyên

Ôn Thục Nhi bị Lục Thiên Bảo làm

choáng váng, mờ mịt trừng mắt nhìn anh ấy:

“Cần kiểm tra thẻ căn cước không?”

Lục Thiên Bảo sửng sốt, cười khan: “Vậy

thì không cần.”

Triệu Thanh Xuân đứng ở mép giường,

nghiêng đầu đánh giá anh ấy.

Nhìn mặt mũi người hình dáng người này

thì giống như một người bình thường, nhưng

tại sao ánh mắt lại bỉ ổi như vậy chứ?

Cô ấy hằng giọng: “Khụ khụ, bác sĩ ơi,

các người đến đây để kiểm tra cho Thục Nhi

sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Lục Thiên Bảo nhướng mắt, mấy người

chuyên gia lập tức tiến lên vén chăn kiểm tra

cho Ôn Thục Nhi.

Thấy cơ thể nhỏ nhắn đơn độc của Ôn

Thục Nhi, chân mày Lục Thiên Bảo hơi cau

lại.

Anh ấy tiếc nuối lắc đầu, thấp giọng tự

lẩm bẩm: “Không ngờ khẩu vị của Kiến

Phong lại nặng như vậy, thích cô gái loại này.

Chậc chậc, gương mặt đầy mụn, cánh tay

bắp chân nhỏ như móng gà, ngực thì như

sân bay… làm gì có chỗ nào giống phụ nữ

chứ? Cậu ấy làm sao có thể chịu đựng được

nhỉ?”

“Anh nói vậy là có ý gì?”

Triệu Thanh Xuân không vui cắt ngang,

đôi mắt được trang điểm tinh xảo khẽ trừng

lên liếc nhìn Lục Thiên Bảo: “Có người nào

nói chuyện với bệnh nhân như anh không?”

Ôn Thục Nhi lơ đễnh, ngược lại toét

miệng cười khẽ: “Bác sĩ, anh thuộc khoa

phẫu thuật thẩm mỹ sao? Có phải anh đến

phẫu thuật thẩm mỹ cho tôi không?”

Ánh mắt trong suốt, gương mặt hồn

nhiên.

Lục Thiên Bảo lúng túng nhíu mày, cách

mấy giây sau mới cười nói: “Đúng vậy, trước

kia tôi thuộc khoa phẫu thuật thẩm mỹ. Xin

lỗi, đây chỉ là thói quen nghề nghiệp mà thôi,

các người đừng để ý.”

Triệu Thanh Xuân hơi liếc mắt.

Bác sĩ này cũng không chuyên nghiệp

quá rồi đấy.

Ánh mắt Ôn Thục Nhi sáng lên, cười hì hì

nói: “Không sao không sao, vậy sau này nếu

như tôi có phẫu thuật thẩm mỹ thì tìm anh

nhé. Nói thật, tôi cũng cảm thấy nhan sắc

này không xứng với chồng tôi, cùng lắm chỉ

xứng với anh mà thôi. Cho nên đến lúc đó

anh nhất định phải chỉnh cho tôi trở thành

tiên nữ xinh đẹp nhất đấy.”

Trong mắt cô đều tràn đầy mong đợi.

Phụt!

Triệu Thanh Xuân không nhịn được cười

trộm.

Không nhìn ra Thục Nhi cũng biết phản

kích đấy.

Trẻ con dễ dạy!

Lục Thiên Bảo suýt chút nữa đã phun ra

một ngụm máu, gương mặt tối sầm xuống.

Ánh mắt của người phụ nữ này có vấn đề

à?

Anh ấy trông đẹp trai thế này mà lại nói

giá trị nhan sắc xứng đôi với cô sao? Thôi đi,

phụ nữ của Hoäc Kiến Phong, anh ấy cũng

không dám nói xứng đôi một cách qua loa

như vậy.

Ngại vì bây giờ thân phận của mình đang

là bác sĩ, Lục Thiên Bảo cứng đờ nhếch mép:

“Được thôi, không thành vấn đề.”

Ngoài miệng anh ấy nói như vậy nhưng

trong lòng đã không thể nhịn được nữa:

“Khẩu vị của Kiến Phong bất thường quá rồi

đấy, dáng vẻ thì miễn cưỡng cũng có thể xem

như được đi, tại sao đầu óc lại không linh

hoạt cơ chứ.”

Trùng hợp mấy vị chuyên gia đã kết thúc

đánh giá, lục đục đưa tờ giấy kiểm tra đã

điền xong ra.

Lục Thiên Bảo liếc nhìn số liệu, ánh mắt

chậm rãi hưng phấn hẳn lên: “Thần kỳ, thật là

thần kỳ mà! Mặc dù cô trúng P150 nhưng

bây giờ ngoại trừ cổ họng hơi viêm ra thì

những mặt khác đã hoàn toàn khôi phục lại

bình thường rồi. Hơn nữa, độc tố kia không

hề tạo thành bất kỳ tổn thương nào cho cô

về sau cả.”

Ánh mắt Triệu Thanh Xuân khẽ lóe lên:

“Nếu như không để lại di chứng thì Thục Nhi

có thể hoàn toàn hết bệnh rồi?”

Lục Thiên Bảo gật đầu: “Hoàn toàn chính

xác.

Anh ấy tò mò nhìn về phía Ôn Thục Nhi:

“Cô có biết tại sao bản thân lại trúng loại độc

này không?”

“Biết.” Ôn Thục Nhi gật đầu.

Lục Thiên Bảo mong chờ Ôn Thục Nhi kể

lại mọi việc đã xảy ra, thế nhưng Ôn Thục Nhi

chỉ mím môi, chớp mắt nhìn anh ấy.

Quả nhiên là hơi ngốc mà!

Lục Thiên Bảo cố gắng chịu đựng, hướng

dẫn từng bước: “Vậy cô nói thử xem làm sao

mình bị trúng độc?”

Ôn Thục Nhi há miệng, lại uể oải nhắm

mắt lại, cúi đầu nói: “Không thể nói với anh

được, anh trông có vẻ còn không chuyên

nghiệp bằng vị bác sĩ mập mạp kia nữa. Tôi

không tin tưởng anh, tôi chỉ nói với chồng tôi

thôi.”

Ánh mắt Lục Thiên Bảo đột ngột trừng

lớn lên.

Đây là chê bai thẳng thừng mà!

Nghỉ ngờ giá trị nhan sắc của anh ấy thì

thôi đi, bây giờ còn không tin anh ấy nữa chứ.

Người phụ nữ này, không chỉ ánh mắt có

vấn đề mà đầu óc nhất định cũng có vấn đề.

Đúng là một kẻ ngốc mài!

Cô có biết ông đây vì cô mà bỏ qua bao

nhiêu dự án không?

Lục Thiên Bảo oán thầm trong lòng,

không thể nói ra lời. Ngay lúc này, cánh cửa

phòng bệnh được mở ra một lần nữa.

Mọi người theo tiếng động nhìn sang, là

Ngô Đức Cường đang đẩy Hoắc Kiến Phong

vaoø.

Lục Thiên Bảo vô cùng tức giận, trong

nháy mắt toàn bộ hóa thành tủi thân.

Anh ấy mở miệng, đi tới kể lể: “Kiến

Phong, cậu xem vợ cậu được cưng chiều nên

đã trở thành người như thế nào kia kìa. Cô ấy

lại còn nói không tin mình nữa, không nói

những chuyện trúng độc cho mình biết. Cậu

mau nói với cô ấy mình là ai đi, nói với cô ấy

rốt cuộc mình có đáng tin tưởng hay không.”

Hoắc Kiến Phong lạnh lùng nhìn anh ấy,

ánh mắt nhàn nhạt rơi vào trên người Ôn

Thục Nhi, giọng nói vô cùng hòa nhã: “Nhiều

người ở đây như vậy, đúng là không thích

hợp để nói.”

Ôn Thục Nhi đắc ý hất cằm lên, cười cười

lộ một hàm răng trắng.

Lục Thiên Bảo cảm thấy bị đả kích, đau

lòng đặt tay lên ngực: “Kiến Phong, tình yêu

của chúng ta đã tan biến hết rồi có đúng

không?”

Ngô Đức Cường không nhịn được bật

cười thành tiếng: “Tổng giám đốc Bảo, anh

đừng diễn nữa, hay là trước tiên chúng ta nên

để cô chủ xuất viện đã.”

“Xuất viện? Tôi có thể xuất viện rồi sao?”

Ôn Thục Nhi xoay mình xuống giường,

động tác rất thuần thục.

“Em đi thu dọn đồ đạc trước đi.”

Hoäc Kiến Phong dịu dàng nói với Ôn

Thục Nhi xong, sau đó mới quay đầu nhìn về

phía Lục Thiên Bảo: “Chúng ta đến phòng

làm việc nói chuyện.”

“Được thôi, em đã muốn trở về nhà từ lâu

rồi.” Ôn Thục Nhi vui vẻ tung tăng, lập tức bắt

đầu thu dọn.

Triệu Thanh Xuân cũng vội vàng trợ giúp

cho cô.

Trong phòng làm việc của bác sĩ.

Lục Thiên Bảo phân tích toàn bộ kết quả

kiểm tra của bệnh viện và báo cáo bên phía

đội ngũ của anh ấy, sau đó lại đưa tất cả đến

trước mặt Hoắc Kiến Phong.

“Không còn độc sót lại, cũng không lưu

lại di chứng, ngoại trừ cổ họng còn viêm cần

phải dùng thuốc ra thì tình hình sức khỏe của

cô ấy không khác gì lúc trước khi trúng độc

cả. Cậu có thể hoàn toàn yên tâm!”

Vì chuyện này, Lục Thiên Bảo còn cố ý

phái người đến trường học của Ôn Thục Nhi

để lấy hồ sơ bệnh lý trước đây của cô nữa.

“Làm phiền rồi, cảm ơn nhé!”

Hoắc Kiến Phong nhìn sang xấp tài liệu

kia, khế nhíu mày.

Ngô Đức Cường lập tức tiến lên sửa

sang lại tài liệu, bỏ hết toàn bộ vào trong túi

văn kiện.

“Chắc chắn giống với loại độc mà những

con rắn kia trúng phải sao?” Hoắc Kiến

Phong hỏi.

Lục Thiên Bảo gật đầu: “Chắc chắn, mình

đã đích thân hóa nghiệm mà, thành phần

hoàn toàn giống nhau.”

Anh ấy dừng lại một chút, sau đó trịnh

trọng nhắc nhở: “Kiến Phong, thoạt nhìn thì

có người đang muốn nhằm vào nhà họ Hoắc

của cậu đấy, có thể vợ cậu chỉ vô tội bị dính

phải mà thôi.”

Ánh mắt Hoắc Kiến Phong tối sâm

xuống, giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Mình

biết rồi, lần này cảm ơn mọi người.”

Thấy trong lòng anh đã hiểu rõ, trên mặt

Lục Thiên Bảo lại khôi phục dáng vẻ cười

đùa như trước: “Không có gì cả, cậu ba nhớ

đưa kinh phí hằng năm cho việc nghiên cứu

khoa học là được.”

Hoắc Kiến Phong nhàn nhạt gật đầu.

Ngô Đức Cường lập tức lấy ra chỉ phiếu

` đưa cho Lục Thiên Bảo: “Tổng giám đốc Bảo,

cảm ơn anh đã giúp đỡ cô chủ của chúng tôi.”

“Kiến Phong, không nhìn ra cậu đối xử

với cô vợ xấu xí của mình cũng rất tốt đấy.”

Lục Thiên Bảo cầm chỉ phiếu hôn một

cái, không nhịn được thở dài nói: “Như mình

đã nói rồi đấy, cậu nói xem rốt cuộc thể chất

của cô ấy thế nào chứ? Tại sao ngay cả vua

của các loại độc P150 này mà cũng có thể

hoàn toàn thanh trừ hết được? Cậu có thể để

mình đưa cô ấy về Mỹ để nghiên cứu kỹ lại

một chút không?”

Hoắc Kiến Phong lập tức nheo mày:

“Cút!”

Giọng nói không lớn nhưng chỉ ngắn ngủi

một chữ lạnh như băng, cảm thấy lạnh lẽo

đến mức khiến người khác phải rùng mình.

Trong nháy mắt, nhiệt độ trong phòng hạ

thấp xuống như muốn đông cứng hô hấp

người khác vậy.

Lục Thiên Bảo hậm hực bĩu môi: “Hừ,

quả nhiên mà yêu rồi thì sẽ thay đổi mà.”

Ngô Đức Cường vội vàng nháy mắt ra

hiệu với Lục Thiên Bảo: Tổng giám đốc Bảo,

cầu xin anh đừng làm bậy!

Anh ta kéo xe lăn lui về phía sau, trước

khi người đàn ông hoàn toàn bùng nổ thì lập

tức quay đầu, cung kính nói: “Cậu ba, cô chủ

vẫn còn ở trong phòng bệnh chờ cậu đấy,

chúng ta về trước đi.”

Người đàn ông giống như dã thú được

vuốt lông, hơi thở lạnh lùng quanh người bất

chợt được thu lại.

Ngô Đức Cường thở phào nhẹ nhõm, đẩy

người đàn ông bước nhanh về phía phòng

bệnh.

Chiếc xe vững vàng lái ra khỏi bệnh viện.

Ôn Thục Nhi giống như trút được gánh

nặng, thở ra một hơi, sau đó lại trịnh trọng

cúi nửa đầu về phía Hoắc Kiến Phong: “Kiến

Phong, cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã cứu tôi,

mời người bạn thân nhất của mình về nước.”

Ánh mắt Hoäc Kiến Phong nhàn nhạt

quét sang dò xét Ôn Thục Nhi: “Tại sao cô lại

biết cậu ấy là bạn thân nhất của tôi?”

Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “thân nhất”.

Dù sao vừa rồi anh cũng không có giải

thích về mối quan hệ giữa mình và Lục Thiên

Bảo.

Ôn Thục Nhi trừng mắt nhìn anh: “Thanh

Xuân nói đấy, cậu ấy nói giọng điệu nói

chuyện của hai người rất giống nhau, tuyệt

đối là bạn tốt.”

Bạn… tốt!

Ngô Đức Cường ngồi ở vị trí bên cạnh

ghế lái cố gắng nín cười, bả vai khẽ run lên.

Cô chủ thật đúng là mạnh mẽ quá mài

Sắc mặt Hoắc Kiến Phong cứng đờ, cũng

không nói gì nữa.

Ôn Thục Nhi giống như không nhận ra có

gì khác thường, sau đó lại cười híp mắt nói:

“Kiến Phong, anh vừa cứu tôi một lần, bây

giờ tôi thiếu anh hai mạng. Anh yên tâm đi,

sau này nhất định tôi sẽ càng nghe lời anh

hơn, bảo đảm anh kêu tôi đi hướng đông thì

tôi sẽ tuyệt đối không đi hướng tây.”

“Không cần.”

Hoäc Kiến Phong nghiêng đầu nhìn ra

ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói: “Trên hộ khẩu cô

vốn dĩ là vợ tôi, tôi làm những chuyện này

cũng chỉ là trách nhiệm và nghĩa vụ theo

pháp luật mà thôi.”

“Nhưng mà tôi mặc kệ, tóm lại anh thật

sự đã cứu tôi thì được rồi” Ôn Thục Nhi

không để ý, ánh mắt nhìn anh tràn đầy sùng

bái như cũ.

Cô hơi dừng lại một chút, giống như nhớ

đến chuyện gì đó: “Kiến Phong, tối hôm qua

tôi nằm mơ, mơ thấy một con tiên hạc rất lớn

rất đẹp, nó cho tôi ăn một viên thần dược.

Chắc không phải bởi vì tôi ăn viên thần dược

kia nên mới khỏe nhanh như vậy đấy chứ?”

Hoắc Kiến Phong nhìn cô: “Cô là sinh

viên khoa y đấy, đây là lời mà cô nên nói

sao?”

Ôn Thục Nhi chu chu cái mũi nhỏ, lẩm

bẩm nói: “Tôi cảm thấy tôi nên đi lên núi cảm

ơn thần tiên một chút.”

Cô ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào

Hoắc Kiến Phong: “Vừa rồi tôi có hỏi Thanh

Xuân, cậu ấy nói rằng ngày mai có thể đưa

tôi đi thắp hương. Kiến Phong, ngày mai tôi

có thể ra cửa không?”

Cô giống như một chú nai con, ánh mắt

trong suốt tràn ngập mong đợi.

Hoäc Kiến Phong bất đắc dĩ gật đầu: “Có

thể, đưa theo vệ sĩ đi.”

“Cảm ơn Kiến Phong!”

Ôn Thục Nhi lập tức cười vô cùng tươi

tắn: “Tôi biết ngay anh là người chồng tốt

nhất thế giới mà.”

Bầu không khí bên trong buồng xe giống

như đình trệ trong giây lát, sau đó lại dâng

lên cảm giác ấm áp.

Biệt thự Nam Uyển.

Ngô Đức Cường đẩy Hoắc Kiến Phong đi

lên lầu một đến phòng chuyên dụng để thay

quần áo.

Ôn Thục Nhi mệt mỏi ngồi trên ghế salon

ở phòng khách, thoải mái duỗi người.

Quả nhiên, vẫn là ở nhà tốt hơn!

Cô còn chưa kịp xúc động xong thì đã

thấy người giúp việc đưa theo hai người đi

vào.

“Cô chủ, bố và em gái của cô đến!”

Người giúp việc nói xong lại nhanh chóng đi

pha trà.

Trong lòng Ôn Thục Nhi căm ghét đến

cực điểm, thế nhưng trên mặt lại lộ ra nụ

cười lấy lòng: “Bố, em gái, tại sao mọi người

lại đến đây vậy? Mau tới đây ngồi đi”

“Nghe nói con trúng độc nằm viện nên

bố và em gái con mới cố ý đến đây thăm một

chút. Bây giờ con sao rồi, không sao chứ?”

Ôn Thanh Tuấn tiện tay đặt quà cáp xuống

bàn trà nhỏ, kéo Ôn Như Phương ngồi xuống

ghế salon phía bên phải của Ôn Thục Nhi.

Đây là lần đầu tiên Ôn Như Phương đến

Nam Uyển.

Cô ta thầm đánh giá cách trưng bày

trang hoàng bên trong nhà, ánh mắt khẽ

dâng lên chút đố ky: “Căn nhà họ nhỏ của

Hoắc Vân Hạo làm sao có thể so sánh với ở

đây được chứ, không biết tốt hơn gấp mấy

chục lần.”

Đáng tiếc bây giờ cô ta không có tư cách

đến nhà họ Hoắc, chỉ có thể ở tạm bên ngoài

mà thôi.

Ôn Thục Nhi giả vờ không nhìn thấy vẻ

mặt của bọn họ, khéo léo trả lời: “Cảm ơn bố,

cảm ơn em gái. Con không sao cả, tất cả đều

qua hết rồi.”

“Không sao thì được rồi, không sao thì

bố an tâm rồi.”

Ôn Thanh Tuấn qua loa nói vài câu, ánh

mắt đảo vòng khắp nơi. Đến khi chắc chắn

Hoäc Kiến Phong không có ở đây thì cả

người lập tức thả lỏng hơn: “Đang êm đẹp tại

sao lại đột nhiên trúng độc chứ?”

Vấn đề này, Ôn Như Phương cũng rất

muốn biết.

Cô ta thu hồi tầm mắt lại, dịu dàng nhìn

về phía Ôn Thục Nhi: “Đúng vậy, rốt cuộc đã

xảy ra chuyện gì thế? Tại sao chị lại trúng

độc? Chẳng lẽ ở trường học đắc tội với người

nào sao? Bác sĩ có kiểm tra ra loại độc gì

không?”

Ôn Thục Nhi xấu hổ gãi đầu: “Em gái, em

hỏi chị nhiều vấn đề như thế, chị cũng không

biết nên trả lời câu nào trước nữa.”

Ôn Như Phương thấy xung quanh không

có ai khác bèn trực tiếp vào thẳng vấn đề:

“Vậy chị nói trước tại sao lại trúng độc đi.”

“À, được.”

Ôn Thục Nhi ngoài miệng đáp lời nhưng

lại không trả lời ngay mà là từ từ nhớ lại lúc

bắt đầu ăn sáng ngày hôm đó.

Giọng nói khàn khàn, chậm rãi vang lên

trong phòng.

Ôn Thanh Tuấn và Ôn Như Phương nhìn

nhau, phiền não nhíu mày.

Ôn Thục Nhi hồn nhiên không hề cảm

giác được điều gì, vừa tự nhiên vừa nói, vừa

nói vừa vén ống quần lên gãi gãi đầu gối.

“… Chị ở trong phòng học, sau đó đang

trong giờ học thì chị đi vệ sinh, sau đó ở nhà

vệ sinh…”

Ôn Như Phương vừa nghe đã cảm thấy

mệt mỏi, đột nhiên thấy trên bắp chân Ôn

Thục Nhi có dán miệng băng gạt, vì thế theo

bản năng bật thốt lên: “Sau đó ở nhà vệ sinh,

chị đã bị rắn độc cắn nên trúng độc đúng

không?”

Ôn Thanh Tuấn ngẩn ra.

Câu chuyện dài dòng của Ôn Thục Nhi

cũng hơi dừng lại.

Trong nháy mắt, bầu không khí như đóng

băng.

Bỗng nhiên, cô cười khẽ một tiếng: “Em

gái, làm sao em biết được ở nhà vệ sinh

trong trường học của bọn chị có rắn vậy, mà

lại còn là rắn độc nữa”

Bàn tay của Ôn Như Phương nắm lại thật

chặt, móng tay màu đỏ chót bấm sâu vào

trong da.

Cả người cô ta cứng đờ, cố gắng nở nụ

cười: “Em… em không biết mà, em chỉ là

đoán mò mà thôi. Em thấy chân là vất

thương do bị cắn, lại còn trúng độc nữa nên

lập tức đoán thử xem có phải là rắn độc hay

không.”

BÀ ”

Ôn Thục Nhi sâu xa gật đầu một cái, trên

gương mặt lại hiện vẻ khó xử: “Nhưng mà

trên chân của chị không phải là vết thương

do bị cắn”

Cô từ từ vạch miếng băng gạt ra, bên

dưới lộ ra một lớp da bị trầy xước: “Bác sĩ nói

rằng lúc đưa chị lên xe cứu thương đã vô tình

đụng vào cửa nên mới bị rách da”

Ôn Như Phương nhìn thoáng qua vết

thương kia, trong mắt gần như muốn phun ra

lửa.

Con nhỏ Ôn Thục Nhi này, rõ ràng là

đang đùa giỡn với bọn họ mà.

Cô ta căn môi, ép buộc bản thân phải

tỉnh táo lại, tủi thân nói: “Chị, câu này của chị

có ý gì chứ? Em cũng chỉ quan tâm nên mới

vội vàng suy đoán lung tung mà thôi, chị nói

như vậy… cứ giống như là em cố ý hại chị

vậy.

Ôn Thanh Tuấn thấy con gái yêu quý của

mình bị tủi thân, lập tức nghiêm nghị nói:

“Thục Nhi, làm sao em gái con có thể hại con

được chứ? Con nói chuyện cẩn thận một

chút!”

Ôn Thục Nhi nhìn Ôn Như Phương, cười

hì hì: “Không sao cả, có phải là em hại chị

hay không cũng không sao. Nhiều bò cạp

như vậy cũng không căn chết em, trên người

hai chúng ta đều mang chung một dòng

máu, đương nhiên chị cũng không dễ chết

rồi.

Con tiện nhân này, còn dám nói đến bò

cạp nữa.

Ôn Như Phương hận đến mức nghiến

răng, trên mặt càng tỏ ra điềm đạm đáng yêu

hơn.

Cô ta nắm lấy cánh tay Ôn Thanh Tuấn,

giọng nói dịu dàng mềm mại: “Bố, bố xem chị

đi, con có lòng tốt đến thăm chị ấy mà bố

nghe chị ấy nói thế nào không?”

“Ngoan ngoan, bố biết! Bố biết rồi.”

Ôn Thanh Tuấn đau lòng vỗ vỗ lên bàn

tay Ôn Như Phương trấn an, chuyển mắt nhìn

về phía Ôn Thục Nhị, trong ánh mắt như ý

cảnh cáo: “Ôn Thục Nhi, sao con lại nói

chuyện với em gái mình như vậy chứ? Sau

này con không muốn phần thỏa thuận kia

nữa thì có thể làm gì cũng được, nói xin lỗi đi,

lập tức nói xin lỗi em gái con nhanh lên.”

Nói xin lỗi?

Nằm mơ đi!

Nghe thấy âm thanh mở cửa phòng thay

đồ phía sau lưng, ánh mắt Ôn Thục Nhi lập

tức thay đổi.

Cô khiếp sợ cúi đầu xuống, dùng giọng

nói cầu xin đủ để người khác nghe được: “Bố,

con không có ý gì cả, không phải con muốn

bắt nạt em gái mà chỉ là tự vệ thôi. Con

không muốn chết, con thật sự không muốn

chết mà…”

Cô lau khóe mắt, nức nở nói: “Con chết

rồi thì ông ngoại bà ngoại phải làm sao đây?

Tuổi của bọn họ đã cao như vậy, cũng không

thể để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh được

chứ…”

Người đàn ông trên xe lăn lập tức nhíu

mày.

Ngô Đức Cường cảm giác hơi rùng mình,

nhanh chóng tăng nhanh bước chân đẩy

Hoắc Kiến Phong vào phòng khách.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông

toát lên vẻ nghiêm nghị khiến người khác

hoảng sợ.

Bàn tay Ôn Như Phương căng thẳng nắm

chặt lấy tay Ôn Thanh Tuấn, vẻ mặt của Ôn

Thanh Tuấn cũng cứng đờ theo.

Hai bố con cô ta cũng không dám mở

miệng trước, chỉ dám âm thầm trợn mắt nhìn

Ôn Thục Nhi.

Cái con tiện nhân này, thật biết cách diễn

mà.

Ôn Thục Nhi nhanh chóng lau nước mắt,

cố gắng nở nụ cười: “Em không sao cả, bố và

em gái sang đây thăm em. Thấy bọn họ quan

tâm em như vậy, thật sự quá cảm động nên

mới không nhịn được chảy nước mắt.”

Người đàn ông khẽ nheo mắt lại, lạnh

lùng nhìn về phía hai bố con cô ta: “Thật sự

như vậy sao?”

Ánh mắt kia cứ giống như hàng nghìn

lưỡi dao đang kề vào cổ ông ta vậy, chỉ cần

nhẹ nhàng rơi xuống là có thể lấy đi tính

mạng con người.

Ôn Thanh Tuấn đã lăn lộn nhiều năm,

chưa bao giờ cảm nhận thấy sát khí mãnh

liệt như bây giờ.

Ông ta cố gắng lên tinh thần nói: “Cậu ba,

vâng, đúng là như vậy đấy.”

Nói xong, ông ta vội vàng kéo Ôn Như

Phương đứng dậy: “Nếu như Thục Nhi đã

không sao rồi thì chúng tôi cũng không quấy

rầy hai người nghỉ ngơi nữa, chúng tôi đi

trước đây.”

Trong lòng Ôn Như Phương thầm khinh

bỉ: Tên tàn phế đáng chết, tỏ vẻ như vậy cho

ai xem chứ.

Thế nhưng cơ thể cô ta lại mềm nhũn ra

không ngừng, dựa vào sự chống đỡ của Ôn

Thanh Tuấn mới có thể miễn cưỡng đứng

vững được.

Không người nào giữ lại, hai bố con dắt

dìu nhau khổ sở rời khỏi biệt thự.

Lên xe, Ôn Thanh Tuấn mới cảm thấy

loại uy hiếp đó biến mất hoàn toàn. Ông ta

dựa lưng vào ghế dài thở ra một hơi, tức giận

nói: “Cái con tiện nhân kia, quả nhiên là giả

ngu mà.”

Ôn Như Phương hung dữ ném túi xách

lên phía trước, ảo não nói: “Đáng hận nhất

chính là cô ta đã lừa chúng ta lâu như vậy.”

Nhớ đến trước kia, Ôn Như Phương hận

đến mức đôi mắt sắp sung huyết: “Trúng độc

cũng không chết, cô ta thật sự còn độc hơn

rắn độc nữa. Bố, con nghỉ ngờ những con rắn

chết của nhà họ Hoắc là do cô ta hạ độc

chết.”

“Hoàn toàn có khả năng này.”

Ôn Thanh Tuấn cho xe chạy, hung ác nói:

“Con gái yêu yên tâm, bố nhất định sẽ giúp

con báo mối thù này.”

Nếu không phải khờ thật sự, vậy thì nhất

định không thể giữ lại!

Hôm sau, tại Thiên Vân Tự.

Cái miệng nhỏ của bà cụ Anh đang húp

cháo.

Dì Mẫn và Hoắc Minh cẩn thận phục vụ ở

bên cạnh.

Dì Mẫn dùng đũa chung gắp một miếng

thức ăn chay bỏ vào trong chén của bà cụ:

“Bà chủ, buổi trưa hôm nay có món ăn mà bà

thích này, ăn nhiều một chút đi.”

“Ừm” Bà cụ Anh nhàn nhạt lên tiếng đáp

lại, thế nhưng động tác trên tay cũng không

thay đổi nhiều lắm.

Hoắc Minh cau mày, giọng nói trầm thấp

trấn an: “Bà chủ, đừng lo lắng quá. Cậu ba đã

gọi điện đến nói rằng hôm qua cô ba xuất

viện về nhà rồi, các bác sĩ chuyên gia đều nói

không có gì đáng lo ngại cả, chỉ cần nghỉ

ngơi cho khỏe là được. Chuyện điều tra hung

thủ cũng đang được tiến hành rất thuận lợi!”

“Đúng vậy”

Dì Mẫn phụ họa, trực tiếp mấy cái muỗng

múc thêm thức ăn cho bà cụ: “Bà chủ, bà cứ

yên tâm đi. Cậu ba là đứa trẻ có chừng mực

nhất nhà mà, nhất định sẽ giải quyết tốt

chuyện này mà thôi.”

Ánh mắt bà cụ Anh khẽ chuyển động,

buông chén muỗng xuống: “Tôi biết, nhưng

trong lòng vẫn cảm thấy có chút không yên.

Sợ rằng chỉ có sư thầy giải thích nghi hoặc

thì mới có thể yên tâm hơn được mà thôi.”

Haizz, người xưa đều nói tuổi tác càng

lớn sẽ càng nhìn thấu mọi chuyện.

Thế nhưng những người càng lớn tuổi sẽ

càng nhớ bạn cũ nhiều hơn.

Dì Mãn bất đắc dĩ lắc đầu, múc canh cho

bà cụ một lần nữa: “Vậy bà uống thêm một

chút canh nữa đi, canh này được nấu rất

công phu, dù sao đây cũng là tấm lòng của

sư thầy Viên Kính mà”

“Được rồi!” Bà cụ Anh nhận lấy chén,

giữa hàng lông mày vẫn đượm buồn như cũ.

Bà cụ vừa mới cúi đầu xuống uống một

hớp thì bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa

nhè nhẹ.

“Bà cụ Anh”

Giọng nói mang theo chút già nua trầm

lắng theo năm tháng.

Dì Mẫn lập tức nghe được: “Là sư thầy

Viên Kính.”

Bà cụ Anh khẽ gật đầu, Hoắc Minh lập

tức đi mở cửa mời sư thầy vào.

“Sư thầy đến đây lúc này, không biết có

chuyện gì thế?” Bà cụ Anh chöng gậy, đứng

dậy nghênh đón.

“Vâng ạ, quấy rầy bà ăn cơm rồi, thật xin

lỗi.”

Sư thầy Viên Kính khom người cúi chào:

“Anh Khải Đức đã trở về trước thời hạn,

nhưng mà anh ấy chỉ hơi dừng lại một lát đã

phải rời đi cho nên tôi cố ý đến đây thông

báo cho bà cụ Anh hay tin. Bây giờ nếu như

có thể, tôi sẽ thay mặt đề cập đến chuyện

của mọi người thử.”

Bà cụ Anh niềm nở: “Quá tốt rồi, vậy thì

làm phiền sư thầy ạ.”

Dì Mãn nhìn sang bàn thức ăn còn chưa

được động đũa nhiều trên bàn thì ân cần nói:

“Bà chủ, hay là bà ăn thêm một chút cơm đi.

Dạ dày của bà luôn không được tốt mà, lỡ

như thời gian nói chuyện quá dài…”

“Không sao, hiếm khi sư thầy Khải Đức

trở về trước thời hạn. Đây là duyên phận

cũng là phúc phận của chúng ta, tật xấu nhỏ

nhặt này của tôi không đáng ngại đâu.” Bà cụ

Thái quả quyết từ chối nói.

Nói xong, bà cụ chống gậy đi về phía

trước: “Sư thầy Viên Kính, chúng tôi sẽ lập

tức đến ngay.”

Dì Mẫn và Hoắc Minh nhìn nhau, chỉ có

thể bất đắc dĩ nhanh chân đuổi theo.

Vòng qua đường hành lang thật dài, sâu

bên trong là một gian phòng đơn độc lập như

ẩn như hiện xung quanh vườn cây xanh rờn.

Sư thầy Viên Kính đứng yên ngoài cửa,

sau khi niệm “A di đà phật” xong mới nói: “Bà

cụ Anh, anh Khải Đức đang ở bên trong chờ

bà, xin mời!”

“Cảm ơn sư thầy.”

Bà cụ Anh chắp tay cảm ơn, sau đó mới

ra hiệu cho dì Mãn đỡ mình vào trong.

Diện tích bên trong căn phòng không lớn,

khói xanh quẩn quanh, hương thơm đàn mộc

thoang thoảng khiến người khác đột nhiên

Tĩnh tâm lại.

Mọi thứ xung quanh đều được bài trí vô

cùng mộc mạc, khắp nơi lộ ra nét giản dị

nhàn nhã.

Một bức bình phong màu trắng được bố

trí hợp lý chia căn phòng ra làm hai, xuyên

thấu qua bức bình phong có thể mơ hồ thấy

được một người đang ngồi xếp bằng trên

đệm cói ở bên trong, tư thế vững chư chuông

đồng.

Dì Mẫn đỡ bà cụ ngồi xuống đệm cói bên

ngoài căn phòng, thấp giọng giới thiệu một

lần nữa.

“Ừm”

Bà cụ Anh khẽ gật đầu: “Dì ra bên ngoài

chờ tôi đi.”

“Vâng ạ.” Dì Mẫn lên tiếng đáp lại, yên

lặng lui ra ngoài.

Nghe thấy âm thanh đóng cửa phòng, bà

cụ Anh thành kính mở miệng nói: “Nghe

danh sư thầy Khải Đức tinh thông phong

thủy huyền thuật, thật sự ngưỡng mộ đã lâu.

Hôm nay mạo muội đến quấy rầy đúng thật

là không phải pháp, xin sư thầy đừng chê

trách.”

Bà cụ nói xong, yên tĩnh chờ sư thầy Khải

Đức đáp lại.

Thế nhưng một lúc lâu, cả căn phòng

đều hoàn toàn yên tĩnh.

Nếu như không phải phía đối diện còn

tiếng hít thở, dường như bà cụ đã nghi ngờ

rằng trong phòng không còn ai cả.

Bà cụ Anh lại cau mày, giọng nói càng

cung kính hơn mấy phần: “Được biết sư thầy

trạch tâm nhân hậu, tiếng lành đồn bốn

phương, xin được mời sư thầy ra tay giúp đỡI”

Một lát sau, rốt cuộc sư thầy Khải Đức

cũng mở miệng.

“A di đà phật, bà cụ Anh khách sáo rồi.

Nếu như trời cao đã sắp xếp cho tôi gặp bà ở

đây thì chứng tỏ chúng ta có duyên, nếu như

đã có duyên thì tôi nhất định sẽ dùng hết khả

năng của mình giải thích nghi hoặc cho bà.”

Giọng nói khàn khàn trầm thấp nhưng vô

cùng mạnh mẽ, là giọng nam điển hình.

Thế nhưng trong mạnh mẽ lại có thêm

một chút dịu dàng, nghe hơi quen tai.

Bà cụ Anh nhất thời không thể nhớ nổi

đã nghe thấy ở đâu.

Bà cụ thở phào, cười yếu ớt nói: “Sư thầy,

nghe giọng nói của thầy cảm thấy vô cùng

thân thiết, vậy tôi sẽ nói thẳng nhé.”

“Bà cụ Anh, xin mời!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 116 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status