Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương

Quyển 2 - Chương 101: Thiếu

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: windy

Cuồng phong tàn sát bừa bãi, đèn tổ kịch cũng chầm chậm tối dần.

Người nọ dơ tay, trước mắt hung dữ, “Vậy sao, chúng ta đây liền xem xem, anh tới cùng là có năng lực bảo vệ Cecilie không!”

“Felix!”

Đang nói còn không có hoàn toàn hạ xuống, Felix giống như bị đánh trúng, bị đánh tới mặt sau tòa nhà cao tầng.

“Ha ha ha, anh cũng chỉ có năng lực như vậy? Quả thực là kiến càng lay cây, ngu không ai bằng!”

Felix trực tiếp rơi xuống dưới, nhìn càng ngày càng gần mặt đất, anh vậy mà thật sự không có cách nào thoát khỏi vận mệnh.

Chẳng lẽ anh thật sự cứ như vậy sao?

Không, không thể!

Ngắm nhìn bốn phía, nhìn Trách Đế từ đàng xa chạy đến như điên, nhìn một xe đẩy nhỏ cách đó không xa, hét lớn: “Trách Đế, bên cạnh!”

Hiểu ngầm nhiều năm liền phát huy tác dụng ở trong này.

Trách Đế không cần suy nghĩ trực tiếp đem đồ trên xe đổ ra.

“Bịch.”

Xe đẩy nháy mắt đổ ập, nhưng cũng cho Felix một lực hòa hoãn.

“Ưm...”

Trách Đế khẩn trương ngồi xổm người xuống, tay nhỏ không dám đụng vào, “Felix, anh sao rồi?”

“Không có chuyện gì.”

Anh được Trách Đế nâng đứng dậy, nhìn người nhẹ nhàng đứng đó, “Anh có chiêu gì nữa, tiếp tục đi!”

“Được, được! Tôi ngược lại muốn xem, anh có mấy cái mạng!”

Hai tay nhanh chóng đánh mấy động tác, trong miệng phun ra lời chú từ xưa.

“A lạp tư cốc lạp đa mã lợi...”

“John, anh dám!”

Sóng xung kích như từng đợt sóng gió hướng tới trước mặt hai người, đi qua nơi nào, khắp nơi trên đất liền bừa bãi.

“Cut! Được được.”

Tôn Đức hơi chút tiếc nuối hô cut, nếu là công tử mà nói, kịch phía dưới là có thể đến đây rồi.

“Xem ra tiến độ của mọi người rất nhanh.”

?!

Tôn Đức trắng xanh quay đầu, nhìn bóng dáng quen thuộc, há to mồm, nhất thời phát không ra tiếng.

Công tử trở lại!

“Kinh ngạc như vậy? Xem ra đêm nay tôi không nên tới.” Than nhỏ một tiếng, quay đầu nói với Mặc Dận: “Dận, em không được hoan nghênh như vjaay rồi, nhanh dẫn em đi thôi.”

Mặc Dận biết Mặc Khuynh Thành lại bắt đầu diễn, cũng vui vẻ phối hợp, tay vốn đặt ở trên eo cô, xoay người đi định tới ngưỡng cửa.

“Công tử, công tử! Sao người có thể như vậy! Tôi không phải không chào đón, rõ ràng là bộ dáng kinh hỉ mà!”

Tôn Đức bất chấp hình tượng, vội vàng chạy lên trước, nếu là thật sự khiến cho bọn họ trở về, mấy người này chẳng phải sẽ dùng ánh mắt giết chết ông luôn.

“Đạo diễn Tôn, sao tôi cảm thấy một chút cũng bất giác khiến cho ông kinh hỉ nhiều nha, nhìn một cái, vừa rồi cái miệng quả thực là mồm to như chậu máu, sợ tới mức lòng gan tôi đều đã phù phù điên cuồng kêu.”

“Tổ tông ơi, cô cứ tiếp tục đùa giỡn tôi đi, nhưng mà tổ kịch hiện tại thực sự cực kì cần cô đấy.”

“Mặc, cô cũng đừng lấy đạo diễn Tôn nói đùa, vừa rồi cô đều đã xem lâu như vậy, nên là biết nếu là không có cô, cảnh phim chúng tôi tiến hành không xong đâu.”

An Đông kỳ thật phát hiện ra sớm hơn Tôn Đức, chính là vì đang quay phim, cho nên không có tiến lên biểu đạt vui sướng của mình.

“An Đông, đã lâu không gặp.”

Mặc Khuynh Thành tiến lên một bước, làm lễ nghi chào hỏi của phương tây với An Đông.

Mặc Dận nhăn mày lại, nhìn chằm chằm bàn tay để ở bên hông Mặc Khuynh Thành, cảm thấy có chút chướng mắt, lập tức tiến lên bất động thanh sắc kéo cô vào trong lòng.

An Đông vốn là sửng sốt, nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, lại nhìn anh cùng Mặc Khuynh Thành gần như động tác thân mật.

Vị này chẳng lẽ là Mặc Dận người bạn trai trong truyền thuyết?

“Mặc, vị này chính là?”

Mặc Khuynh Thành quay đầu, vô thanh hỏi: Trước đó anh chưa về biệt thự?

Mặc Dận nhàn nhạt đáp lại: Không có thời gian nghỉ ngơi.

Trong lòng Mặc Khuynh Thành lại là thẳng xuống, sau đó nở nụ cười giới thiệu: “An Đông, đây là người đàn ông của tôi, ông gọi anh ấy là Kellen là được.”

An Đông lộ ra vẻ hiểu rõ, trong lòng có chút tiếc nuối, nhưng nhiều chúc phúc hơn.

“Xin chào Kellen, tôi là An Đông.”

“Xin chào.”

Bắt tay trước mặt một giây đồng hồ, lại rất nhanh liền rút tay về.

“Mặc, mấy ngày này cô không tới tổ kịch là vì muốn gặp Kellen?”

Bát quái quả nhiên là không phân biệt biên giới.

“Không phải, là tôi có chút việc riêng, cho nên đi giải quyết một phen, Dận mấy ngày này ở cùng mẹ bọn tôi.”

Này là đã gặp qua cha mẹ rồi hả?

Cười chấn kinh, không nghĩ tới Mặc vậy mà phát triển tới bước này với Kellen rồi, nhưng mà...

“Mặc, tôi nhớ rõ cô còn chưa trưởng thành.”

“Ừ, là chưa trưởng thành.”

“Vậy nói cách khác Kellen còn có cùng.”

Mặc Khuynh Thành: “...” Ai lại không cố kị mà nói ra cái sự thật này thật sự tốt sao?

Mặc Dận vẫn làm như lắng nghe đã mở miệng nói.

“Không sao, tôi đã đợi cô ấy nhiều năm như vậy rồi, còn có ba năm tôi cũng có thể chờ.”

An Đông nhìn bộ dáng trịnh trọng của anh, cuối cùng đã biết vì sao Nicolai Môn Đặc từ bỏ rồi.

“Được, vấn đề tư mật như vậy chúng ta vẫn không nên hỏi, dù sao hai người hôn nhẹ là được rồi.”

Tôn Đức xem không khí có chút xấu hổ, vội vàng xuất hiện thay đổi không khí.

“Đúng vậy, nhưng mà đến lúc đó nếu là kết hôn, nhất định không thể thiếu thiệp mời của An Đông.”

An Đông còn đang cảm thán mối tình đầu tiên của con trai mình cứ như thế thất bại, nhưng khi nghe được lời Mặc Khuynh Thành nói, cũng vui vẻ đáp lại: “Đây là tất phải, nếu là đến lúc đó tôi không nhận được, hừ hừ, cẩn thận về sau tôi không hợp tác với cô.”

“Biết rõ biết rõ, đều đã là người lớn, tính tình lại cứ như trẻ con.”

Mặc Khuynh Thành làm bộ bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng trong mắt tràn đầy ý cười.

Mặc Dận cũng vô thanh cười theo.

Cục cưng nói muốn gả cho anh, thật vui vẻ...

Bởi vì Mặc Khuynh Thành, tổ kịch kết thúc một ngày quay phim, cùng nhau đi tới khách sạn ăn khuya.

“Ài, Mặc rất không dễ dàng trở về, lại mang đến cẩu lương cho chúng ta, các người nói xem, có nên trừng phạt hay không!”

Eileen giơ chén bia lên, ồn ào.

“Không sai, từ khi tiến vào tổ kịch tới nay, vẫn không có đóng chung với Mặc, rất không dễ dàng đến lượt vai diễn của tôi, kết quả Mặc lại có chuyện phải đi, bây giờ còn mang đến một phần kinh hỉ lớn như vậy, nhất định phải phạt!” John cùng đi theo ồn ào.

Mấy người phía sau lục tục đi theo, nhưng ở giữa có một người không đi theo lên.

Bọn họ cúi đầu vô thanh uống bia, trong lòng hô to đồng đội heo! Tuy bọn họ muốn xem công tử bị phạt, nhưng mắt nhìn Mặc Dận ngồi bên cạnh, lập tức thấy sợ.

“Đào Tử, sao cô không nói, có phải không xem Mặc là bà chủ của các người không? Không cần sợ hãi, tôi giúp cô!”

Eileen ôm bả vai Đào Hề Nhiễm, bộ dáng chính là tốt bụng.

Thân thể Đào Hề Nhiễm cứng ngắc, khóe miệng nhếch lên nói: “Chị Eileen, chị cũng nói công tử là bà chủ của tôi rồi, chuyện như vậy, tôi cũng không dám.” Cô còn chưa muốn chết sớm như vậy nha!

Eileen miệng bĩu ra, đem mục tiêu đặt lên trên người Mặc Dận này giờ không nói gì.

“Hắc, soái ca, anh có muốn anh hùng cứu mỹ nhân một phen không?”

Mặc Dận cúi xuống, một tay bưng ly rượu trên bàn một ngụm uống hết.

“Oa Tống Xuyên cứu nữ si tình!”

“Thật sảng khoái!”

“Thêm một ly nữa, thêm một ly nữa!”

Mọi người ồn ào, Eileen vuốt hai tay, bày tỏ bản thân cũng bất lực.

Mặc Dận lại uống thêm một ly nữa.

“Mặc, người đàn ông này không tồi nha.”

Cho dù

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như american express, phuc tham Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.