Đại hoàn dư - Cho ta khuynh thất giang san

Quyển 3 - Chương 3

Trà xanh cùng điểm tâm rất nhang chóng được mang lên, Thanh Tụ cũng chủ động lui xuống khiến trong phòng chỉ còn lại Sở Lăng Thường cùng Cảnh Đế. Bầu không khí có chút khác lạ, it nhất là Sở Lăng Thường cảm thấy như vậy nhưng nàng vẫn phải chủ động rót trà mời Cảnh Đế. Nhận lấy chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm, cảm nhận mùi hương thơm ngát lan tỏa khắp bốn phía khiến tâm tình buồn bực lúc lên triều của Cảnh Đế biến mất không chút tăm tích…

“Ngọc bội kia có thể cho trẫm mượn xem một chút không?” Cảnh Đế đặt chén trà xuống bàn, dịu dàng nhìn nàng rồi cất tiếng.

Sở Lăng Thường liền đem ngọc bội đưa cho Cảnh Đế. Nhớ tới tình hình lúc Cảnh Đế mới bước vào cửa, nàng không khỏi tò mò cất tiếng hỏi, “Hoàng thượng vừa nói ngọc bội này không phải là một món đồ đơn giản, rốt cục là có ý gì?”

“Đây là một đạo quân phù, do Thiền Vu Hung Nô truyền cho thuộc hạ thân tín nhất hoặc tín vật cho con trai. Có được nó có thể thống lĩnh thiên quân vạn mã, gặp quân phù cũng giống như gặp chủ nhân của nó vậy.” Cảnh Đế hơi nheo mắt lại, nhìn miếng ngọc bội ở trong tay ông ta tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như những mũi nhọn xuyên thấu lòng người. Đem ngọc bội trả về tay Sở Lăng Thường, Cảnh Đế nghi hoặc hỏi lại, “Là Tả hiền vương đưa cho nàng?”

Sở Lăng Thường thực không ngờ một miếng ngọc bội nhỏ như vậy lại có lai lịch lớn đến thế. Nàng khẽ gật đầu nhưng trong lòng lại có chút nghi hoặc khó hiểu. Vật quan trọng như vậy sao hắn lại có thể dễ dàng đưa cho nàng? Làm gì có ai dùng quân phù làm vật đính ước chứ? Còn nữa, quân phù không phải luôn gắn với người hay sao? Chẳng lẽ hắn không sợ nàng đem vật này chuyển cho người khác để tác chiến sao?

Có lẽ cũng nhận ra nghi vấn trong lòng nàng, Cảnh Đế khẽ cất tiếng cười, “Trẫm nghe nói thứ này cùng Ngự mãnh làm thành một cặp. Ngự mãnh là vỏ bao bên ngoài quân phù, cũng do hàn ngọc chế tạo thành, bên trong còn có máu của chủ nhân nó. Người Hung Nô luôn phóng túng cuồng dã, có nhiều tín ngưỡng cũng không có gì lạ. Có Ngự mãnh cùng quân phù mới có thể chính thức ở trên sa trường lãnh binh tác chiến. Nhưng trẫm thấy, Tả hiền vương chinh chiến sa trường đã nhiều năm, sớm đã chẳng cần dùng quân phù này để thống lĩnh đại quân, cho nên thứ này cho dù ở trong tay người khác cũng không có đủ giá trị để có thể sử dụng. Nhưng Tả hiền vương có thể đem vật quan trọng như vậy giao cho nàng nói lên rằng hắn mong muốn nàng được an toàn. Chỉ là nếu chuyện này để Thiền Vu Quân Thần biết được, hắn sẽ phạm phải tội đại nghịch.”

“Cái gì?” Sở Lăng Thường nghe xong không khỏi khẽ run lên, theo bản năng đem ngọc bội nắm chặt lại mặc cho sự lạnh lẽo của nó đâm thẳng vào trong lòng bàn tay mềm mại.

Cảnh Đế thấy vậy, thẳm sâu trong đôi mắt ôn hòa hiện lên chút mất mát, nhưng lại thản nhiên cười, “Lăng Thường, nàng yên tâm. Trẫm tuyệt đối không phải người lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Tuy rằng trẫm chỉ cần quân phù này cũng có thể khiến Tả hiền vương lâm vào hiểm cảnh nhưng vì nàng, trẫm sẽ không làm như vậy.”

Những lời của Cảnh Đế khiến trong lòng Sở Lăng Thường không khỏi dâng lên một sự rối loạn, bàn tay khẽ nới lỏng đôi chút, chậm rãi đáp lại, “Dân nữ không hiểu ý của hoàng thượng.”

“Nàng thông minh như vậy, sao lại không hiểu ý của trẫm chứ? Nói ngay lúc nãy, chẳng phải nàng sợ trẫm sẽ lấy mất quân phù này hay sao?” Tính cách của Cảnh Đế tuy rằng không giống phụ hoàng của mình, nhưng ở trên ngôi vị hoàng đế nhiều năm, đương nhiên ông ta cũng có khả năng nhìn thấu suy nghĩ của người khác.

“Hoàng thượng, dân nữ…”

“Lăng Thường, mặc dù thái hậu đã phong nàng làm Hoàn Dư công chúa, nhưng trẫm vẫn giữ nguyên ý kiến của mình. Trẫm không hy vọng tâm tư của nàng đặt ở trên người Hung Nô nơi phương Bắc kia. Mỗi lần nhìn thấy nàng trẫm lại càng thêm ngưỡng mộ nàng.” Cảnh Đế nói xong, liền siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé có chút lạnh của Sở Lăng Thường. Giờ khắc này, tình cảm giữa Cảnh Đế với nàng chỉ còn là sự yêu thương đơn thuần giữa nam nhân và nữ nhân.

“Hoàng thượng, người không thể như vậy.” Sở Lăng Thường muốn rút tay lại nhưng lại càng bị giữ chặt hơn. Nở nụ cười cực kỳ dịu dàng, thanh âm có chút trầm thấp của Cảnh Đế lại vang lên…

“Lăng Thường, hôm nay trẫm thực mệt chết đi. Đêm nay trẫm muốn ở lại bên nàng.” Ngữ khí của Cảnh Đế lúc này cũng vô cùng nghiêm túc.

Sở Lăng Thường vô cùng sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, Cảnh Đế đã ôm chặt nàng vào lòng giống như ôm một bảo vật tuyệt thế, không hề có ý định buông lỏng…

Chap này có thể nói là một dấu hiệu cho thấy bước tiến vượt bậc trong tình cảm của nàng Sở Lăng Thường với anh vương gia của chúng ta. Chí ít, nàng Lăng Thường cũng đã vô thức có ý muốn bảo vệ anh Ngự Thuấn thông qua hành động giữ chặt miếng ngọc bội ^^

Chờ xem má Tầm sẽ viết tiếp diễn biến tình cảm của anh chị ra sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.1 /10 từ 4 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nguon goc va mat nghia chu dai bi, kinh dia tang rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.