Đại thợ rèn Tiểu Mật Đào

Chương 31



Tiểu Liễu nghiêm túc đếm tốt tiền, thật cẩn thận bỏ vào hầu bao, đem dây thừng buộc lại thật chặt mới ngẩng đầu lên nói với hắn.

" ngươi hỏi tỷ của ta làm gì? Đi đâu? Có liên quan gì đến ngươi sao?"

Thợn rèn gãi đầu, ngượng ngùng nhìn Tiểu Liễu, lại nhìn chằm chằm xuống mũi giày sắp bục chỉ của mình: " ta...ta cùng nàng ấy không có quan hệ gì, bất quá ta cảm thấy Tiểu Đào chính là một người thật thà, không có những suy nghĩ xấu, chỉ sợ nàng đi vào thành sẽ chịu uỷ khuất."

" ngươi sợ tỷ ấy chịu uỷ khuất thì có lợi ích gì? Tỷ ấy chính lầ đang chịu uỷ khuất ngươi có thể giải quyết được hay sao?"

Tiểu Liễu nghiêm túc nhìn hắn, nghiên cứu biểu tình trên gương mặt hắn.

" ta...không thể." Hoắc Trầm càng thêm ủ rũ, rồi lại không cam lòng nói: " ta không rõ vì cái gì Tiểu Đào lại muốn đi làm nha hoàn, nhưng ta khẳng định nàng ấy không muốn đi, bằng không ngày hôm qua nàng sẽ không khóc."

Lần này Tiểu Liễu giật mình: " ngươi nói cái gì? Ngày hôm qua tỷ tỷ đến nhà ngươi khóc?"

Hoắc Trầm gật đầu nhớ tói ngày hôm qua TIểu Đào rơi nước mắt trong lòng hắn liền khó chịu tới mức khó thở. Đi đến tủ, đem đôi giày cùng kéo lấy ra: " ngày hôm qua Tiểu Đào trước khi rời đi, có đến nơi này một chuyến, đem kéo trả lại cho ta, giày nhờ Thôi nãi nãi cũng mang tới, liền cùng ta nói từ biệt liền đi."

" ngươi nói cái gì? Đây là tỷ ty của ta mang tới?" Tiểu Liễu quả thực không thể tiin vào hai mắt của mình, tỷ tỷ khi nào thì trộm đem nhưngx thứ này nhét vào trong tay nải, kéo này trước đây chưa từng thấy qua ở nhà, xem ra là tỷ tỷ giấu đi rồi. Còn đôi giày này.... Đường kim này chắc chắn là của tỷ tỷ nàng có thể nhận ra được. Tiểu Liễu hít thật sâu một hơi: " tỷ của ta nói với ngươi đây là giày của Thôi nãi nãi làm?"

" đúng, ngày đó nàng cầm theo vải còn nói rằng hàng xóm nhà ngươi là Thôi nãi nãi tay nghề làm giày rất tốt, nhờ bà giúp ta làm rồi đưa bà mấy văn tiền công là được." Hoắc Trầm nghiêm túc nói.

Tiểu Liễu cầm giày vải, cẩn thận nhìn lại, trong lòng liền minh bạch, thợ rèn này chính là người tỷ tỷ nhìn trúng kia. Hơn nữa, không chỉ là đơn giản cảm thấy hắn thích hợp như vậy, nàng gạt người trong nhà làm giày cho hắn, thời điểm trước khi đi lại khóc trước mặt hắn, có thể thấy được nàng có bao nhiêu không nỡ.

Tiểu Liễu hối hận, sớm biết rằng như vậy, vô luận như thế nào cũng không để cho tỷ tỷ đi, nên là chính mình đi mới đúng, hẳn là bây giờ trong lòng tỷ tỷ khó chịu muốn chết đi, thợ rèn trước mắt trông cũng có tình ý chân thành. Tiểu Liễu cảm thấy, tỷ tỷ đã vì cái nhà này trả giá quá nhiều, mấy năm nay đi khắp hang cùng ngõ hẻm bán đường táo xâu quả, ăn không ít khổ. Hiện tại trưởng thành, thật vất vả tìm được nam nhân tốt, lại vì việc trong nhà hy sinh bỏ đi đoạn nhân duyên như vậy.

Nhìn thợ rèn nôn nóng trước mặt, Tieru Liễu cảm thấy đau lòng thay cho tỷ tỷ.

" thợ rèn đại ca, ta hỏi ngươi, ngươi có phải coi trọng tỷ tỷ của ta hay không?"

Nếu là trước khi Tiểu Đào rời đi, có người hỏi hắn như vậy hắn chưa chắc đã không biết xấu hổ thừa nhận. Nhưng bây giờ, nàng rời đi một ngày, tâm giống như sắp chết, cơm cũng không muốn ăn, khó chịu giống như không thở được, thì còn có cái gì không dám thừa nhận đâu.shitbaydaytroi

"Thợ rèn đại ca, ta hỏi ngươi, ngươi có phải hay không coi trọng tỷ của ta?"

Nếu là ở Điền Đào trước khi rời đi, có người như vậy hỏi hắn, thợ rèn chưa chắc không biết xấu hổ thừa nhận. Chính là hiện tại, nàng đi rồi một ngày, hắn linh hồn nhỏ bé liền không có, tâm cũng sắp chết, cơm cũng không muốn ăn, khó chịu đến quả thực vô pháp hô hấp, còn có cái gì không dám thừa nhận đâu.

" đúng, là ta thích nàng ấy, đã thích thật lâu. Hôm nay chính là ngày sinh thần của ta, nàng đã nói hôm nay sẽ tới đây làm mì trường thọ cho ta. Ta cũng đã làm một chiếc trâm bạc, muốn hôm nay muốn hỏi nàng ấy, có muốn gả cho ta hay không, nếu được, ta liền đến nhà ngươi cầu hôn, chính là...". Hoắc Trầm có chút nghẹn ngào, đã không nói được nữa.

Nhìn vành mắt hắn đỏ lên, Tiểu Liễu cảm thấy lời hắn nói không giống như nói dối, liền nói thẳng ra: " thợ rèn đại ca, ta thấy ngươi cũng là người thành thật, ta đây liền nó cho ngươi biết. Cha ta đi sửa nóc nhà cho người ta, bị rơi từ trên xuống ngã gãy xương chân, Trần lang trung trong thôn nói. Phải vadfo trong thành thỉnh đại phu, nếu không có 8,10 lượng bạc thì trị không nổi. Chính là nhà ta không có tiền, cho nên tỷ tỷ của ta phải bán mình đi làm nha hoàn, đổi lấy 5 lượng bạc cứu cha."

Hoắc Trầm bùng tỉnh đại ngộ, hối hận lấy tay đập lên đầu mình: " ngày hôm qua ta không nên để cho nàng đi, phải hỏi tại sao lại như thế này, còn không phải là 5 lượng bạc sao, ta có, ta có! 10 lượng 20 lượng ta cũng có, chỉ cần nàng không đi, ta có thể thức khuya dậy sớm kiếm tiền, khẳng định có thể chữa được chân của cha ngươi."

Hoắc Trầm xuống tay quá nặng, Tiểu Liễu nhìn không được nữa, duỗi tay kéo tay áo hắn lại: " ngươi đừng đập nữa, đem đập hư, ai đi cứu tỷ của ta nha? Ta đây hỏi ngươi, tình huống nhà chúng ta như vậy, cha ta gãy chân, tiền chữa về sau không ít, thân thể nương ta cũng không tốt, thường xuyên phải uống thuốc, đệ đệ ta mói hai tuổi. Nếu ngươi thật sự cưới tỷ tỷ ta, cả nhà chúng ta ngươi có thể mặc kệ sao? Nếu ngươi thật sự mặc kệ, tỷ của ta khẳng định sẽ thương tâm, nếu ngươi quản, đây sẽ là một gánh nặng trầm trọng."

Hoắc Trầm vội vàng đảm bảo: " ngươi yên tâm, ta khẳng định sẽ quản, nhà ai mà không có thời điểm hoạn nạn. Ta không có huynh đêj tỷ muội, nhưng ta khẳng định sẽ coi người nhà của muội giống như ruột thịt mà đối đãi. Trước mắt nhà muội có khó khăn, ta giúp sức một phen, sau này ta có khó khăn, không phải mọi người cũng sẽ như vậy giúp đỡ ta hay sao? Nếu đã là ngươi một nhà, sao lại nói đó là gánh nặng?"

Hoắc Trầm ngữ khí chân thành, sắc mặt nghiêm túc, Tiểu Liễu cảm động nước mắt vòng quanh, giơ tay lên xoa xoa mắt: " hảo, tỷ phu ngươi ta nhận. Tỷ tỷ của ta bán đến nhà Hoàng gia ở trong thành, nghe nói là ở phía tây thành, khá dễ tìm. Đi mau lên, mang theo 5 lượng bạc chuộc tỷ tỷ lại. Tỷ tỷ vốn dĩ không muốn đi, hôm trước buổi tối còn cùng ta nói, tỷ trên trấn nhìn trúng một nam nhân muốn hỏi hắn có nguyện ý cưới tỷ hay không. Nếu đồng ý, liền ra bốn lượng bạc lễ hỏi cứu cha ta, sau tỷ lại suy nghĩ cả đêm khăngr định là sợ liên luỵ ngươi, mới lựa chọn đi vào thành làm nha hoàn."

Vừa nghe lời này, Hoắc Trầm kích động cực kỳ, nguyên lai Tiểu Đào đã sớm nhìn trúng hắn, gặp chuyện khó khăn đầu tiên là lựa chọn muốn tìm hắn hỗ trợ. Tiểu Đào ngốc hắn là người sợ bị liên lụy sao? Nếu bọn họ cứ như vậy tách ra, đấy mới là chậm trễ hắn cả đời.

Sư phụ đã nói qua, nghề rèn này cũng không phải là nghề thuần túy chỉ là tốn sức. Làm nghề này tâm tình không tốt thì làm ra đồ dùng cũng không tốt được. Nếu không có Tiểu Đào, hắn cả đời này tâm tình cũng sẽ không tốt.
Chỉ cần cùng Tiểu Đào thành thân, mỗi ngày vui vui vẻ vẻ, đánh thêm nhiều mấy thứ thiết khí ra tới, mỗi tháng cũng kiếm thêm vài lượng bạc, còn không đủ cấp cả nhà nhạc phụ dùng sao.

Tiểu Liễu quét mắt nhìn giày vải trên tủ chén, do dự một chút, chung quy cũng không nói gì, bí mật này, liền để hai người bọn họ tự mình làm rõ đi.
Hoắc Trầm không hề chần chờ, tròng xe ngựa, mang bạc tích tụ trong nhà đem hết đi, một đường ra roi thúc ngựa, chạy như bay vào thành.

Tiểu Đào ngày hôm qua ký giấy bán mình, phòng thu chi liền đưa 5 lượng bạc cho tam thúc của nàng mang đi. Tiểu Đào chảy nước mắt đưa tam thúc tới cửa, cho ông chạy nhanh đi thỉnh đại phu.

Vốn dĩ nàng hy vọng họ đem mình phân đến phòng bếp làm việc, chính là phòng bếp không thiếu người, rồi bị phân đến viện nhỏ của phu nhân.

Buổi tối cùng các nha hoàn khác nằm trên một giường lớn, qua cả một đêm cũng chưa ngủ được. Trừ bỏ nhớ đến người trong nhà, nghĩ đến nhiều nhất cũng là Hoắc Trầm.

Trước kia mối ngày gặp mặt, nàng cũng không biết nam nhân này đã ở trong lòng của mình. Hiện tại muốn cường ngạnh ép bản thân quên đi, đau lòng đến mức tâm cũng muốn chảy máu.

Tiểu Đào chỉ là một tam đẳng nha hoàn, phụ trách việc vẩy nước quét rác, cũng không được xuất hiện trước mặt phu nhân, nàng cũng không nghĩ muốn xuất hiện. Giữa trưa, trước tiên là hầu hạ chủ tử ăn uống, lại hầu hạ ngủ trưa, bọn hạ nhân mới đi phòng bếp cùng nhau ăn cơm.

Tiểu Đào không muốn đến phòng bếp, bởi trong phòng bếp có dao, nồi, vừa nhìn thấy mấy thứ này,nàng liền sẽ nhớ đến hắn nhớ đến trong lòng sẽ khó chịu.

Nàng yên lặng đi tới góc tường, dựa vào cây tùng lớn nhìn chằm chằm góc tường phát ngốc, lại phát hiện trong góc tường có một cây xẻng. Tiểu Đào khóc nước mắt không kìm lại được từng chuỗi từng chuỗi rơi xuống. Nàng hối hận, ngày hôm qua thời điểm đưa giày cho hắn nên là hỏi hắn, có lẽ hắn sẽ nguyện ý đưa ra 5 lượng bạc, có lẽ hắn sẽ không sợ bị liên lụy đâu.
Ba năm! Hơn một nghìn ngày ngày đêm đêm! Làm sao trôi qua đi, tuổi của Hoắc thợ rèn không nhỏ nữa, không có khả năng lại một mình trôi qua ba năm nữa, ba năm nữa nàng trở về có phải hắn vợ con đều có?
Tiểu Đào càng nghĩ càng khóc lợi hại, hắn đối tốt như vậy với nàng làm cho nàng kéo có đào tâm, lại dao phay cũng có tiểu đào trên dao, ăn cơm hắn sẽ đem hết thịt nạc cho nàng, còn tìm mọi cách đưa cho nàng vải bông tốt. Đặc biệt là mấy ngày trước thời điểm làm y phục cho hắn, hắn liền như vậy ngồi trên giường đất im lặng mà nhìn nàng, khóe miệng còn mỉm cười. Cảm giác như vậy, an yên ấm áp. Vốn dĩ có thể như vậy cả đời, chính là hiện tại sẽ không bao giờ có lại được nữa. Tiểu Đào che miệng lại khóc, nhưng tiếng khóc vẫn như cũ truyền ra.

" là ai ở kia khóc? đi ra ngoài cho ta."
Tiểu Đào hoảng sợ vội dùng tay áo lau nước mắt, từ phía sau cây tùng đi ra, phát hiện Hoàng phu nhân mặt đầy tức giận đứng trước mặt.

" ngày hôm qua thời điểm ngươi ấn dấu tay ngươi liền khóc nỉ non không ngừng, nguyên tưởng rằng qua một lát liền tốt, không nghĩ tới qua một ngày vẫn còn tại đây khóc lóc không ngừng. Nếu không muốn làm nha hoàn thì đi về nhà, Tào ma ma bà đi lấy giấy bán mình của nàng ta ra, cho người nhà của nàng ta đem 5 lượng bạc giao ra đây, đem người chuộc đi." Hoàng phu nhân nổi giận, nghĩ đến nhiều người như vậy lại tìm về một quỷ thích khóc làm nha hoàn.

Hoàng phu nhân hầm hừ trở về buồng trong, Tào ma ma đi theo vào cầm giấy bán mình của Tiểu Đào ra tới, lôi kéo tay nàng đi ra trước viện.

Tiểu Đào vội vàng cầu xin: " đại nương, nhà ta không có tiền chuộc ta, cầu xin ngài, đại nương, ngài giúp ta nói lời hay, đừng đuổi ta đi."
Tào ma ma liếc nhìn nàng một cái bước chân cũng không dừng lại: " trước rời đi hậu viện rồi nói sau, ngươi là chọc giận phu nhân, ai dám thay ngươi cầu tình. Người muốn làm nha hoàn rất nhiều, nếu không phải bởi vì Mã đại tẩu là bà vú của nhị thiếu gia, ngươi cho rằng phu nhân sẽ giữ ngươi lại hay sao?"
Hai người qua cửa thùy hoa, vào tiền viện, Tào ma ma xem trước sau không có người, lôi kéo Tiểu Đào sang một bên thấp giọng nói : " ta cùng Mã đại tẩu quan hệ không tồi, nàng nói ta giúp đỡ ngươi. Như vậy đi, ta chỉ cho ngươi một đường, ngươi đi cầu nhị thiếu gia, phu nhân thích nhất là hắn chỉ cần thiếu gia nói muốn đem ngươi lưu lại, phu nhân liền sẽ không đuổi ngươi đi, về sau cũng sẽ có ngày lành."shitbay.

Tiểu Đào tuy răng thương tâm, nhưng lại không đến mức hồ đồ, vừa nghe cái gì nhị thiếu gai, chuông cảnh báo trong lòng liền vang lên. Đầu tiên chỉ là nghĩ một tên giống như Phùng Mãn, tô son trát phấn đặc biệt ghê tởm. Đi phòng thu chi phải đi qua cửa lớn, bị gió lạnh bên ngoài thổi vào Tiểu Đào thanh tỉnh chút ít, kinh hỷ nói: " đại nương, ta có biện pháp, có người, có lẽ hắn nguyện ý chuộc ta. Chính là hắn hiện tại không có ở đây, để ta đi hỏi hắn."

Tào ma ma không vuiu trừng mắt liếc nàng một cái: " hỏi cái gì mà hỏi, nước xa không cứu được lửa gần. Cho ngươi con đường, ngươi còn không nghe, ngươi xứng đáng bị tội, tới đến tay quản gia, còn có trái ngọt mà ăn sao?"
Giờ phút này, trong đầu Tiểu Đào đều là Hoắc Trầm, nên như thế nào báo tin cho hắn biết đây? Nếu nàng ra không được nhờ ai đưa tin cho hắn đây?
Tiểu Đào gấp đến mức chóp mũi cũng ra một lớp mồ hôi mỏng, trong lòng tất cả đều là thân ảnh của Hoắc Trầm. Vừa mới ngẩng đầu, thế nhưng phát hiện hắn đang hướng về phía mình đi tới.

Là nàng nhớ hắn đến phát điên rồi hay sao? Sớm biết như vậy nàng tuyệt không vào thành, phải ăn vạ ở nhà hắn mới đúng, phải làm cho hắn đồng ý cưới nàng, cả đời này liền giữ lại hắn.

Cửa thuỳ hoa:

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậm

Có ai xem phim thiên thịnh trường ca không nhỉ :)) hay lắm nhé xem đi.....
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich nhat tu, nhac niem phat quan am rat hay nam mo bo tat quan the am những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status