Đan vũ càn khôn

Chương 312: Cường giả Võ Tôn?


- Ta chỉ nói một lần.

Sắc mặt Tần Phàm không thay đổi mà nhàn nhạt nói ra.

- Ah…

Nghe được lời này của Tần Phàm, rất nhanh, tiếng kêu thảm thiết lập tức trận trận vang lên, lại là lão giả áo xám cùng mập lùn thủ xuất thủ trước, bọn hắn có thể đạt tới cảnh giới Linh Vũ sư hôm nay, nhìn quen giết chóc quá nhiều, sẽ không nhân từ nương tay.

Đồng thời bọn hắn cũng minh bạch, nếu như lúc này thật sự không ra tay, Tần Phàm nói không chừng sẽ giết chết tất cả mọi người.

Những Tiên Thiên Võ sư khác cũng rất nhanh phản ứng đi qua, ở thời điểm này cũng tinh tường đến tình trạng của mình bây giờ, ở đâu còn dám chần chờ, vội vàng đi theo vọt qua, nhao nhao ra tay.

Rất nhanh, hơn ba mươi người muốn rời khỏi cái kia, cơ hồ không thể làm ra bao nhiêu chống cự, ở trong thời gian cực ngắn toàn bộ bị giết chết, không một ai may mắn thoát khỏi. Tuy những người kia vào lúc này tỏ vẻ lưu lại, nhưng Tần Phàm đã không cho bọn hắn cơ hội.

Sau khi giết chết ba mươi mấy người kia, những người còn lại đều nguyên một đám đứng nguyên tại chỗ, vào lúc này thậm chí không dám nhìn tới Tần Phàm, chỉ là trong nội tâm tâm thần bất định, sợ Tần Phàm đột nhiên đổi ý giết chết tất cả bọn chúng. Hôm nay bọn hắn biết rõ nếu như Tần Phàm muốn giết bọn hắn, bọn hắn cơ hồ là không có sức phản kháng.

Kể cả lão giả áo xám cùng mập lùn kia! Tuy bọn hắn cũng có Linh Vũ sư, nhưng bất luận từ tốc độ, công kích, khí lực, phòng ngự,… các loại phương diện mà nói, đều xa xa không kịp Tần Phàm, cho nên cũng chỉ có thể chờ mệnh lệnh của Tần Phàm, trong nội tâm bắt đầu âm thầm hối hận vì mới vừa rồi mình nói nhiều.

- Tốt rồi, mọi người vất vả.

Tần Phàm mỉm cười, hắn muốn đúng là hiệu quả này, hung hăng chấn nhiếp những dân liều mạng này!

Trong những người này, mặc dù có lợi phía trước, vì đan dược mà gia nhập Ẩn Thế mạo hiểm đoàn của mình, nhưng hắn vẫn không có thể bảo chứng những người này không tâm hoài quỷ thai, đánh chính là chủ ý khác!

Cho nên hắn cố ý làm ra bộ dạng lãnh khốc vô tình, tư thái tàn nhẫn này, vốn là giết chết một nửa người, sau đó lại giết chết những người có tâm lý may mắn, để những người kia biết rõ ngày sau nếu có phản bội mình, phải suy nghĩ thật kỹ kết cục của những người vừa rồi kia.

Như thế, hắn có thể làm được ân uy đều xem trọng, vừa đấm vừa xoa, đám dân liều mạng này mới biết thu liễm, minh bạch nếu thuận theo mình thì có thể như Giang Phong, trực tiếp đạt được đan dược trân quý, mà đắc tội c mình thì chỉ có một con đường chết.

Về phần những người bị chết kia, Tần Phàm cũng không có nhiều thương cảm, dù sao những người này vốn chính là muốn đến giết mình, nếu như thực lực của mình kém cỏi, đã sớm bị bọn hắn giết chết cầm đầu đi nhận lấy tiền thưởng rồi! Bọn hắn đã dám đến giết mình, nên làm xong chuẩn bị mất mạng!

Cái này giống như một ván bài, thắng tự nhiên là thu lợi trở về, thua thì phải trả giá hết thảy! Tần Phàm buông tha bọn hắn xem như bọn hắn gặp may mắn, không buông tha bọn hắn xem như số mệnh đến đây chấm dứt!

- Ta nghĩ mọi người sẽ không trách ta ngoan độc a?

Tần Phàm thấy mục đích đã đạt tới, miệng liền mỉm cười tiếp tục nói.

Tần Phàm mỉm cười này, trải qua một màn vừa rồi kia, ở trong lòng mọi người lộ ra càng thêm khủng bố, trước kia bọn hắn như thế nào cũng không nghĩ ra, thiếu niên áo xanh nhìn như ôn hòa này sẽ tàn nhẫn như vậy, nói một là một, nói giết liền giết, căn bản không có bất luận chỗ trống thương lượng gì!

Đồng thời bọn hắn cũng nghĩ đến chính mình, nếu như ngày sau có nhị tâm hoặc là muốn nửa đường đào tẩu, cái kia kết cục đoán chừng cũng là độc nhất vô nhị, vì vậy đều nhao nhao tỏ vẻ mình vốn đáng chết, tán dương Tần Phàm rộng lượng.

- Hai vị cũng khổ cực, xem trên người các ngươi cũng bị thương, nơi này có hai khỏa Sinh Cơ Sanh Huyết Đan, đối với thương thế có trợ giúp rất lớn, các ngươi ăn vào đi.

Tuy những người này biểu hiện lộ ra hư giả đi một tí, nhưng Tần Phàm đối với cái này cũng không thèm để ý, chỉ chậm rãi đi đến trước mặt lão giả áo xám cùng mập lùn kia, khẽ cười nói, cũng đem hai khỏa đan dược phân biệt đưa cho bọn hắn.

Thời điểm lão giả áo xám cùng mập lùn kia tiếp nhận Sinh Cơ Sanh Huyết Đan, hai tay rõ ràng run rẩy thoáng một phát, bọn hắn là lần đầu tiên trông thấy đan dược, đích thật là có chút kích động, nhưng đồng thời bọn hắn cũng biết, nuốt Sinh Cơ Sanh Huyết Đan này vào, chẳng khác nào đem tánh mạng giao cho Tần Phàm.

- Đương nhiên, bên trong cũng có độc dược.

Quả nhiên, thanh âm hời hợt của Tần Phàm tiếp tục truyền đến:

- Thời cơ đến, ta sẽ đem Linh Vũ đan cao cấp và giải dược giao cho các ngươi, mà nếu như biểu hiện của các ngươi làm cho ta cảm thấy thoả mãn, nói không chừng cùng như Giang Phong, có lẽ cũng có cơ hội bước vào Võ Tôn chi cảnh.

- Thuộc hạ tên là Dương Trúc, đa tạ Thiếu gia ban thưởng.

Lão giả áo xám kia cắn răng một cái, trực tiếp nuốt Sinh Cơ Sanh Huyết Đan vào trong bụng.

- Thuộc hạ tên là Chu Đông, đa tạ Thiếu gia ban thưởng.

Lão giả mập lùn kia thấy lão giả áo xám đã tỏ thái độ, cũng một bả nuốt đan dược trong tay vào.

- Ha ha, chỉ cần các ngươi trung với Nam Phong Tần gia ta, ngày sau ta tự nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi. Việc này xong rồi, các ngươi cùng Giang Phong liền dẫn mọi người tiến về Huyết Đô, tìm một nơi trú quân tên là Ẩn Thế mạo hiểm đoàn, cái kia là mạo hiểm đoàn của ta, ngươi tìm đoàn trưởng Trần Kỳ, từ nay về sau các ngươi phụ trợ hắn.

Tần Phàm mỉm cười, vỗ bả vai của hai người một cái, phát hiện toàn thân cả hai vẫn còn có chút cứng ngắc, tiếp tục hỏi:

- Không có vấn đề gì chứ?

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Dương Trúc cùng Chu Đông lập tức cung kính đáp.

Tần Phàm biết rõ mình muốn hiệu quả đã đạt tới, liền đảo qua mấy Tiên Thiên Võ sư khác, tiếp tục mang theo nụ cười ôn hòa nói ra:

- Về phần các vị huynh đệ khác, chỉ cần ở trong Ẩn Thế mạo hiểm đoàn có chỗ cống hiến, năm năm sau tự nhiên cũng có thể đạt được Tam Nguyên Chân Vũ đan, đương nhiên, mọi người cũng có thể nửa đường ly khai, bất quá cái kia tự nhiên là tổn thất của mọi người.

- Thuộc hạ tất nhiên sẽ toàn tâm phụ trợ Ẩn Thế mạo hiểm đoàn.

Mọi người nhao nhao biểu thị ra mình trung thành, về phần phải chăng xuất phát từ chân tâm, lại không thể nào biết đến.

Bất quá Tần Phàm đối với cái này cũng không quá để ở trong lòng, vô luận bọn họ là thật tâm hay không, nhưng hắn biết rõ trong những người này, không có mấy người có thể ngăn cản được Tam Nguyên Chân Vũ đan cùng Cửu Chuyển Chân Vũ đan hấp dẫn!

Hơn nữa chỉ cần nắm giữ ba gã Linh Vũ sư Giang Phong, Dương Trúc, Chu Đông này, chuyện kế tiếp giao cho bọn họ là được rồi, tin tưởng bọn họ vì suy nghĩ đan dược cùng cái mạng nhỏ của mình, nhất định sẽ không dám có lãnh đạm.

Về phần Giang Phong, lòng mang huyết hải thâm cừu, trong nội tâm đối với tăng thực lực lên thập phần chấp nhất, hắn phục dụng Linh Vũ đan cao cấp của Tần Phàm, đối với thực lực luyện dược của Tần Phàm cũng rõ ràng, vì đột phá đến Võ Tôn, hắn nhất định sẽ không nửa đường ly khai, bởi vì loại người giống như hắn này, căn bản không có khả năng sẽ tìm đến một luyện đan sư lợi hại như Tần Phàm.

Cho nên, Tần Phàm đối với loại người như Giang Phong này, cũng hiểu rất thấu triệt, biết rõ loại người này làm việc tuyệt sẽ không nuốt lời, đúng là thích hợp trở thành một thanh đao nhọn của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn!

Hắn là cố tình để cho hắn trở thành trợ thủ đắc lực nhất của Trần Kỳ, giúp mình phát triển Ẩn Thế mạo hiểm đoàn lớn mạnh, trở thành mạo hiểm đoàn mạnh nhất Đại Càn quốc, với tư cách hậu viện mạnh nhất của Nam Phong Tần gia hắn.

Ẩn Thế mạo hiểm đoàn một mực cao tốc phát triển, nhưng bên trong mạo hiểm đoàn vẫn khuyết thiếu cường giả, Tần Phàm cũng vì chuyện này đau đầu thật lâu, hôm nay rốt cục cơ bản giải quyết, trong nội tâm hắn cũng không khỏi được ám thở dài một hơi.

Một lát sau, Giang Phong rốt cục cũng luyện hóa dược lực hoàn tất. Mọi người cũng có thể cảm giác khí thế trên người hắn đích thật so với trước khi phục dụng Linh Vũ đan cao cấp cường đại thêm không ít, đối với đan dược của Tần Phàm càng tin thưởng không nghi rồi.

- Trong mười năm, ta sẽ nghe theo hết thảy phân phó.

Giang Phong đi tới trước mặt Tần Phàm, nửa quỳ gối ở trước mặt hắn, lời ít mà ý nhiều nói.

- Hôm nay bắt đầu, Giang Phong ngươi, còn có tất cả mọi người ở đây sẽ trở thành một thành viên của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn, ngay hôm nay ngươi liền dẫn tất cả đoàn viên tiến về Huyết Đô, tụ hội với Ẩn Thế mạo hiểm đoàn, phụ trợ đại lý đoàn trưởng Trần Kỳ, nghe theo hết thảy phân phó của hắn, cho đến khi ta cho ngươi mệnh lệnh mới.

Tần Phàm thu liễm vui vẻ trên mặt, chính thức nói.

Sau đó hắn lại nhìn quanh mọi người, trong miệng lạnh lùng mà tiếp tục nói:

- Ta vô luận các ngươi trước kia là thân phận gì, nhưng trở thành một thành viên của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn ta, phải tuân thủ quy củ của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn! Trên đường các ngươi nghe theo mệnh lệnh của Giang Phong, Dương Trúc cùng Chu Đông, trong đó lại dùng Giang Phong cầm đầu, như có vi phạm, Giang Phong có quyền trực tiếp xử trí!

- Mà sau khi đi tới Huyết Đô, thì hết thảy dựa theo mệnh lệnh của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn làm việc! Vô luận thực lực của các ngươi cao bao nhiêu, đều phải nghe theo mệnh lệnh, nếu không các ngươi chẳng những lấy không được đan dược, hơn nữa, hừ, ta nghĩ không cần ta nhiều lời a.

- Thuộc hạ tuân mệnh.

Lúc này, mọi người ở đâu còn dám có dị nghị. Đừng nói là vì ngày sau có thể đạt được đan dược, cho dù không có đan dược, bọn hắn cũng không có chỗ trống lựa chọn rồi.

- Hiện lại xuất phát!

Tần Phàm nhàn nhạt nói, nói xong liền trực tiếp quay người tiếp tục hướng về Chân Vũ Thánh điện. Có thực lực cường đại như Giang Phong, còn có Dương Trúc cùng Chu Đông là hai người từng trải, cũng không cần hắn nhiều lời, bọn hắn cũng biết nên làm như thế nào.

Trải qua chút sự việc xen giữa trên đường, Tần Phàm cũng lộ ra cẩn thận hơn rất nhiều, tuy lúc này những người đến này không thể tạo thành uy hiếp đối với mình, nhưng hắn không dám cam đoan người đến đằng sau sẽ không càng mạnh, càng khó chơi hơn nữa.

Đồng thời trong lòng của hắn đối với gia tộc cũng càng vi lo lắng, Càn Kinh Tần gia này treo giải thưởng uy lực là có chút vượt qua ngoài dự liệu của hắn, trong khoảng thời gian này, mạo hiểm giới cùng lục lâm giới chạy tới vẫn là thập phần nhiều đấy.

Cho nên thời điểm Tần Phàm đến một thành trì, lập tức tìm được người liên lạc của Ẩn Thế mạo hiểm đoàn, cáo tri tin tức của nhóm người Giang Phong này về, cũng để cho bọn hắn dẫn theo một phong thơ trở lại Nam Phong Tần gia, xin nhờ Cổ Mặc trước không phải ly khai.

Như vậy, trên đường hao phí không ít thời gian.

Ngày hôm nay.

- Đại khái còn khoảng một tiếng đồng hồ, là có thể đến tới Lạc thành đi à nha.

Thời điểm trời sắp về chiều, Tần Phàm nhìn nhìn phương xa, mơ hồ có thể thấy được thành trì cao lớn, trong nội tâm âm thầm đoán chừng, nhưng mà vào lúc này, hắn cảm giác trong lòng của mình truyền đến một ít bất an.

Kỳ thật ngoại trừ ở ngoài Nguyên thành gặp đến đám người phục kích kia, dọc theo con đường này Tần Phàm còn gặp được qua mấy lần tập kích, bất quá đều là tốp năm tốp ba, hoặc là một ít người tự ình là cường giả chạy tới khiêu chiến, nhưng cuối cùng nhất những người này đều đánh giá thấp thực lực của Tần Phàm, đối với hắn tạo thành nguy hiểm không quá lớn.

Nhưng lúc này bất đồng, đó là một loại trực giác gần như bản năng, Tần Phàm đã nhận ra nguy hiểm đang tới gần mình.

- Loại cảm giác này, chẳng lẽ là Cường giả Võ Tôn?

Theo loại cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt, Tần Phàm rốt cục kềm nén không được nội tâm rung động, tâm bình tĩnh vào lúc này nhận lấy trùng kích mãnh liệt, bắt đầu dao động, trên mặt xuất hiện một tia kinh hoảng.

- Quá mạnh mẽ.

Tiếp theo trong nháy mắt, hắn cảm giác được như là bão tố, một cổ khí thế vô cùng cường đại từ phía trước hắn phô thiên cái địa mà đến, người chưa đến, nhưng cây cối chung quanh hắn đã bị nhao nhao áp gãy.

- Tần Phàm, không thể tưởng được ngươi còn có thể sống đi đến nơi đây.

Một thanh âm đạm mạc không biết từ nơi nào truyền đến, cũng quanh quẩn trong tai Tần Phàm, để cho hắn cảm giác màng tai ẩn ẩn cũng bị đâm thủng.

Ở dưới khí thế áp bách cực lớn kia, Tần Phàm cảm giác tâm linh phòng ngự của mình sắp bị phá hủy hoàn toàn, tâm bình tĩnh của hắn đã sớm rèn luyện đến lâm nguy không sợ hãi, như mà đột nhiên gặp phải một đại chùy va chạm này, vốn là xuất hiện vết rách, sau đó phát triển trở thành lổ hổng, càng về sau là muốn phá nát.

Địa phương Tần Phàm đứng, lá cây cùng bùn đất bốn phía bắt đầu bay đầy trời, thật sự là bốn phía chung quanh hắn cũng như nhận lấy áp bách cực lớn, bắt đầu dọc theo địa phương dưới chân kia, chậm rãi lõm xuống dưới.

Cổ khí thế này thật sự là quá kinh khủng.

Tần Phàm cố gắng trợn tròn mắt nhìn lại bốn phía, nhưng vẫn nhìn không thấy bóng dáng người tới, người chưa đến, khí thế kia đã đáng sợ như thế, cái kia nếu đợi đến lúc người đến, còn phải như thế nào a?

Vào lúc này hai chân Tần Phàm dùng lực bám vào mặt đất, để ngừa bị cổ khí thế cường đại kia hất bay mình đi, cũng không phải hắn không muốn nhân cơ hội này chạy trốn, mà lúc này hắn cảm giác được cổ khí thế kia áp bách bốn phương tám hướng, lại không biết người nọ dấu ở nơi nào!

- Người này nhất định là Cường giả Võ Tôn không thể nghi ngờ!

Trong nội tâm Tần Phàm chấn động, đêm đó hắn được chứng kiến Cổ Mặc ngưng thể, khí thế kia là như thế này không thể sai được, để cho hắn như đặt mình trong sóng to gió lớn, Thái Sơn sụp đổ, tự nhiên trong nội tâm dâng lên một cảm giác không thể chống đỡ.

Cường đại nguyên bỉ!

Xa xa không phải Linh Vũ sư có thể so sánh!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như nhac chu dai bi tieng viet, thuyet phap rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.