Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 23: Khiêu vũ


Khương Dao đỡ trán trong lòng cô cũng cảm giác có chút ngọt. Người đàn ông này luôn xuất hiện lúc cô cần giúp đỡ.

"Không biết đêm nay bạn gái của Cố Tổng là ai, Khương Dao em có biết không?" - Dương Nhược hỏi.

"Em cũng không có nghe anh ấy nói qua..." Dù sao, nếu như anh ấy có bạn nhảy thì chắc hẳn sẽ là một cô gái xinh đẹp. Còn không nhất định phải là nhân viên của Chí Sinh nên cô cũng không biết.

Một lát sau, mọi người muốn nghe Cố Mục Niên phát ngôn. Anh đứng ở chính giữa, ngọn đèn đều dừng ở trên người anh, một thân tự phụ mà khí chất rất thanh lãnh.

Tất cả mọi người an tĩnh lại, nghe anh mở miệng: "Mọi người khỏe, tôi là Cố Mục Niên. Tiệc ăn mừng đêm nay là vì các nhân viên trong công mà tổ chức để cảm ơn mọi người trong gần ba tháng phải vất vả làm việc. Tất cả những việc mà mọ người làm tôi đều nhìn thấy và ghi tạc trong lòng. Chí Sinh mỗi một bước đều trưởng thành, tôi thật cao hứng khi có mọi người chung tay giúp sức..."

Khương Dao nghe xong, tâm tư cũng mờ mịt. Lúc mới bước vào tháng 6, cô ôm ấp đầy sự chờ mong tiến vào Chí Sinh làm việc, đến việc bản thảo thiết kế cho thất tịch của mình bị cự tuyệt, rồi đến sau này cùng tham dự chế tác quảng cáo tuyên truyền, cùng nhau đi tới, cô nghiêng ngả lảo đảo, lại chân chính dung nhập vào đại gia đình Chí Sinh này, cô không hề cảm thấy tiền đồ của mình mê mang vì cô biết Chí Sinh sẽ luôn phát triển và cô cùng theo những bước phát triển ấy mà ngày một trưởng thành hơn.

Sau khi phát ngôn kết thúc, mọi người cùng nhau nâng chén, Khương Dao lấy một ly rượu đỏ, uống cạn một hơi. Tửu lượng của cô rất kém nhưng mà đêm nay thật là vui nên cô làm càn uống nhiều một chút.

Lập tức bắt đầu mở khiêu vũ, cô cảm giác đầu có chút đau, liền nói cho Dương Nhược rằng cô muốn một mình ra ngoài cho tỉnh rượu. Cô đi đến hoa viên ở phía sau, hoa viên không có người, cô ngửa đầu nhìn ngôi sao trên trời, lát sau liền nghe tiếng bước chân truyền đến ở phía sau lưng cô, cô còn chưa tới kịp quay đầu, lỗ tai liền lọt vào một cái thanh âm trầm thấp: " Tại sao lại một mình chạy đến nơi này."

Cô phút chốc quay đầu liền nhìn thấy thân ảnh lanh thãnh của Cố Mục Niên. Chỉ có một người anh đến đây.

Cô ngốc tại chỗ.

Khóe miệng của anh cong lên, đi về phía cô.

" Tại sao anh lại ra ngoài này..."

"Anh đi tìm em chứ không anh ra ngoài này làm gì?" Anh có hơi nhướn mày, nhìn bộ đồ mà hôm nay cô mặc. Ánh mắt của anh dừng ở cổ chữ V lộ ra da thịt trắng tuyết, sau đó ánh mắt lập tức dời chỗ khác, thân thể của anh bắt đầu khô nóng.

Khương Dao cười cười, "Em chính là uống một chút rượu, nên đi ra hóng gió một chút cho tỉnh rượu."

Bàn tay của ang đột nhiên nhẹ nhàng đặt ở trên mặt cô, giống như đang sờ mặt cô vậy, ngừng vài giây liền bỏ xuống, "Ân, có chút nóng, em uống chút nước không."

Khương Dao bị động tác của anh làm cho trái tim run lên, tim đập nhanh dần.

Cô rũ mắt, thuận miệng ứng một câu.

"Đang có khiêu vũ, em có bạn nhảy không?" Anh hỏi.

"Không có... Em liền không nhảy..."

Cô lời còn chưa nói hết, Cố Mục Niên liền cầm cổ tay cô: "Đi thôi, cùng anh nhảy."

Khương Dao trong lúc nhất thời tâm thần nhộn nhạo, đầu óc hơi có chút hoảng hốt, cô giữ chặt anh: "Nha anh có ý tứ gì..."

"Anh không có bạn gái, em cũng không có bạn trai, ý tứ này em còn không hiểu sao?" Ngữ điệu của anh khẽ nhếch, bên môi ý cười càng thêm rõ rệt.

"Anh không có?" Làm sao có thể chứ?

"Ân."

Cô bị anh nắm tay dắt đi về phía trước, đột nhiên trong lòng cô chợt lóe lên một cái ý nghĩ, một lát nữa mọi người thấy cô cùng anh khiêu vũ khẳng định sẽ hiểu là cho mà xem.

Trong lúc cố suy nghĩ như vậy thì Cố Mục Niên nắm tay cô chặt hơn. Trên đỉnh đầu của cô truyền đến thanh âm: "Đừng lo lắng, bọn muốn truyền tin đồn nhảm gì cũng được, đừng quan tâm."

Quả nhiên là Cố Mục Niên nhìn ra suy nghĩ của cô.

Tâm của cô chậm rãi kiên định xuống, thoải mái cười cười: "Không có việc gì, những người đó không cần để ý." Cô cũng đột nhiên cảm thấy, suy nghĩ của những người kia không quan trọng cho nên cô không nên để ở trong lòng.

Lúc hai người đi vào đại sảnh của bữa tiệc liền hấp dẫn toàn bộ ánh mắt của mọi người.

Bên người Cố Mục Niên đột nhiên xuất hiện một cô gái! Rõ ràng vừa rồi không có. Những người kia nhận ra Khương Dao đều rất kinh ngạc.

Nhưng cũng có rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy Khương Dao. Họ mang theo rất nhiều sự ngạt nhiên khi thấy Cố Mục Niên nắm tay một cô gái, khóe miệng mang theo nụ cười ôn nhu, thậm chí còn nói nhỏ vài câu với cô gái đó hoàn toàn không coi ai ra gì. Cô gái này có diện mạo thanh tú, khuôn mặt xinh đẹp thật sự rất xứng với Cố Mục Niên.

Anh nắm tay Khương Dao đi đến chính giữa vũ đài. Khi âm nhạc vang lên, tay của anh để ở bên hông của cô, tay cô để lên vai của anh.

Khương Dao có chút sợ hãi: " Đã lâu rồi em không có khiêu vũ..." Cô sợ trước mặt nhiều người như vậy mà mình lại đạp chân của anh.

Đáy mắt bình tĩnh của anh mang theo ý cười, "Không có việc gì, anh dẫn dắt em chậm một chút."

Hai người chậm rãi nhảy, Khương Dao liền hỏi: " Anh học khiêu vũ khi nào vậy? Thật là lợi hại nha."

"Học rất lâu rồi. Em là đầu tiên kiểm nghiệm kỹ thuật của anh đó."

"Đây lần đầu tiên anh cùng người khác nhảy?"

"Ân."

Khương Dao mỉm cười, "Vậy xem ra là em rất vinh hạnh. Em còn cho là đêm nay anh sẽ mang cô bạn gái nào đó tới đây."

"Ngu ngốc, bình thường em có thấy bên người anh xuất hiện cô gái nào hay không?"

Nghĩ đi nghĩ lại, Khương Dao quả thật là nhớ không nổi anh có gần nữ sinh ngoài cô hay không.

Anh ôm cô, thân thể anh vẫn duy trì cự ly thân mật với cô, Khương Dao ngửi thấy mùi nước hoa trên người amh, liền nói: "Trên người anh, có cái này mùi nước hoa rất khó ngửi."

"Vậy về sau em giúp anh chọn đi?"

Cô ngước mặt lên nhìn vào ánh mắt của anh, cô nở nụ cười, "Ân."

Nhảy khiêu vũ xong, liền có mấy cái trưởng phòng lại mời rượu Cố Mục Niên. Cho nên Khương Dao tự động lui sang một bên. Dương Nhược đến tìm cô, đưa cho cô một ly rượu đỏ.

"Ngày mai nhất định em sẽ rất hot, tất cả mọi người ở trong công ty khẳng định sẽ biết đến em."

"Bởi vì em cùng Cố Mục Niên nhảy một điệu nhảy sao?"

Dương Nhược nghe cô tùy ý gọi thẳng tên đầy đủ của đại boss, trong lòng không khỏi dâng lên sự kính nể, "Đúng vậy, bởi vì em cùng đại boss nhảy một điệu nhảy đầu tiên."

Khương Dao rất bình tĩnh gật đầu, "Ân, tất nhiên em đoán được."

Hai người tùy ý trò chuyện, uống rượu. Khương Dao bất tri bất giác...liền uống nhiều quá.

Tiệc ăn mừng chấm dứt, mọi người lục tục tan cuộc. Lúc Cố Mục Niên hết bận rộn liền nhìn thất mặt của Khương Dao đã đỏ ửng, cô ngồi ở trên ghế, ánh mắt đã mơ mơ màng màng.

Anh nhíu mày, hỏi Dương Nhược: "Cô ấy uống bao nhiêu vậy?

Dương Nhược hoảng sợ, "Tôi chỉ cho em ấy uống ba ly... Bây giờ, tôi mới biết tửu lượng của em ấy kém như vậy. Cố Tổng, tôi xin lỗi a"

Khương Dao vẫy vẫy tay với Cố Mục Niên: "Em không sao, anh đi làm việc còn lại đi. Em cùng Dương Nhược về nhà trước."

Cô vừa mới đứng lên, Cố Mục Niên đã tay mắt lanh lẹ đỡ lấy cô để cô tựa vào trong lòng ngực của mình.

"Dương Nhược, tôi gọi xe đưa cô trở về, còn Khương Dao để tôi đưa cô ấy về nhà."

"Vâng, không thành vấn đề."

Anh nhìn ánh mắt của cô khi thì nhắm khi thì mở, anh bất đắc dĩ lắc đầu: "Tửu lượng kém như vậy còn không biết uống ít một chút."

Cô giống như đã hiểu anh đang nói cái gì, cô trừng mắt nhìn anh một cái nhưng ánh mắt lại không hề có chút "Lực sát thương" nào, giọng điệu cũng mềm mềm nhu nhu: "Em uống có chút rượu thì đã làm sao..."

Cô giơ tay nhấc chân loạn xạ, bình thường anh rất ít thấy cô như vậy, anh nghe cô nói vậy cười cười nhéo mặt của cô: "Em nhắm mắt lại ngủ một lát đi"

"Cố Mục Niên..." Cô đột nhiên không biết vì sao lại kêu tên của anh một tiếng, giọng điệu nũng nịu. Anh có cảm thấy loại cảm giác khô nóng cảm giác ở trong thân thể lần nữa dấy lên, thanh âm của anh khàn khàn đáp lại cô: "Ân."

"Đầu em có chút đau." Cô cau mày.

Trong lòng anh tự trách, vì đêm nay rất bận nên không coi chừng cô được để cô uống rượu hơi nhiều.

Anh ôm cô, đem đầu của cô tựa vào trên vai của mình, trấn an cô: "Ngoan, lập tức đưa em về nhà."

Cô gật gật đầu, đem đầu của mình tựa vào cổ anh, cọ cọ, ngón tay nắm lấy áo của anh.

Anh ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người của cô, ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, thậm chí vừa cúi đầu liền có thể nhìn thấy đường cong tuyệt hảo của cô, anh có cảm giác mình thần kinh của mình rất căng thẳng, anh đây là quá xem nhẹ cảm giác của anh đối với cô.

Nhưng mà... Làm sao có thể chứ. Cô là Khương Dao, còn với người khác thì không giống với.

Anh ngẩng đầu, ra lệnh cho Chu Mộc: "Về nhà, nhanh lên."

30 phút sau, một chiếc màu đen Maybach lái vào khu chung cư. Cố Mục Niên xuống xe, sau đó đem Khương Dao ôm ngang lên.

Này hình như cảnh tượng này lặp lại lần nữa, lúc cô đi họp mặt cũng vậy, chỉ là bây giờ Khương Dao không giống như lúc trước, lúc trước cô rất im lặng, còn lần này thì ngược lại miệng của cô cứ lầu bà lầu bầu, không ngừng nói cái gì đó, ngón tay của cô gắt gao kéo áo của Cố Mục Niên giống như cô sợ rơi xuống đất vậy, nhưng mà Cố Mục Niên ôm cô rất vững vàng.

Bởi vì không có chìa khóa nhà của cô, nên anh vẫn theo thường lệ ôm cô vào nhà của amh. Anh đặt cô ngồi xuống sô pha, vốn định đi phòng vệ sinh lấy khăn mặt cho cô lau mặt, ai biết được cô rất giống chú mèo nhỏ bám chặt ở trên người của anh.

Hai tay cô ôm cổ lấy của anh, đem đầu tựa vào trên người anh, miệng lẩm bẩm: "Cố Mục Niên...em còn muốn uống rượu, anh giúp em lấy thêm một ly đi."

Anh bất đắc dĩ thở dài, búng vào chóp mũi của cô, giọng điệu ôn nhu: "Ngu ngốc, đến cùng thì em uống bao nhiêu rượu mà say thành như vầy."

"Cái gì a...em mới không nhiều uống, em uống có một chút xíu." Cô còn khoa tay múa chân một chút, sau đó tiếp tục sẳng giọng: "Anh thật quá đáng a, thật thích quản em, em muốn uống rượu đều không để cho em uống... Anh còn thật nghĩ đến anh là ca ca của em a."

Anh cảm thấy cô vừa động liền thuận thế ôm chặt hông của cô. Tư thế thân mật của bọn họ chỉ có tình nhân mới có thể phát sinh a.

Anh cúi đầu, ở bên tai cô thổi nhiệt khí, giọng khàn khàn: "Anh đây không phải là anh của em, thì là cái gì?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như khẩu nghiệp, khoa hoc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.