Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 22: Chớ chọc tránh phiền toái


Quả nhiên sắc mặt của Cố tổng không tốt lắm.

Anh ta suy nghĩ liền thấy Cố Mục Niên đi đến chỗ của mình. Tiểu Lý lập tức đứng lên.

"Cố tổng."

"Biết người đàn ông vừa rồi đến tìm Khương Dao là ai không?" Cố Mục Niên không cần hỏi liền biết tiểu lý khẳng định chú ý tới.

Tiểu lý trầm tư một chút, "Là nhân viên phòng nhân sự tên là Lý Nhữ. nghe người của công ty nói..."

"Nói cái gì?"

Tiểu Lý thật thà nói: "Cậu ta giống như đối Khương Dao tiểu thư rất có hảo cảm, dù sao cũng không biết có phải hay không, hay chỉ là tung tin vịt". Tiểu lý giờ phút này ở trong lòng đã muốn nói với Lý Nhữ một vạn câu xin lỗi.

Cố Mục Niên nghe vậy, đôi mắt như mực bình tĩnh cảm xúc. Anh trầm mặc ba giây, ánh mắt lại nhìn về phía tiểu lý, "Cậu đi hỏi Khương Dao thứ sáu có bạn trai không, không được nói là tôi hỏi."

Tiểu lý: "??!!" Excuse me lấy danh nghĩa của anh tới hỏi?!

Cố Mục Niên một chút cũng không cho anh cơ hội do dự bỏ lại câu nói sau cùng: "Hỏi xong thì đến phòng làm việc nói cho tôi biết."

Tiểu lý đau đầu đứng lên, đi tìm Khương Dao, Khương Dao thấy anh ta đến, liền hỏi có phải là Cố Mục Niên tìm cô hay không.

"Không phải, Cố Tổng chính là quan tâm cô một chút, hỏi cô đã ăn cơm ăn chưa."

"Ân, ăn rồi?"

"Ân..."

Khương Dao thấy bộ dáng xấu hổ của tiểu lý cô cũng là không hiểu chuyện gì: "Là anh ấy có chuyện tìm tôi?"

"Không, tôi chính là tùy tiện hỏi cô một chút... Tối thứ sáu cô có bạn trai không?" Tiểu Lý bây giờ rất muốn cắn lưỡi tự sát.

Khương Dao ngẩn ra, chẳng lẽ tiểu lý muốn cùng cô???"Anh đây là muốn tìm tôi..."

"Không có không có! Tô chit là đơn thuần hỏi một câu."

Khương Dao và tiểu lý tương đối quen thuộc, liền ăn ngay nói thật: "Trước mắt thì không có, tôi cũng có thể sẽ không tìm bạn trai, không có quy định nhất định phải có bạn trai mà, đúng không?"

"Không có." Tiểu Lý thở một hơi, cuối cùng trở về báo cáo kết quả. Anh đem tin tức báo cáo cho Cố Mục Niên, sắc mặt của Cố Mục liền hòa hoãn đi rất nhiều.

——

Rất nhanh đã đến thứ sáu. Đến giờ tan tầm, Cố Mục Niên theo thường lệ đưa Khương Dao trở về.

Đến cửa chung cư, Cố Mục Niên nói: "Em thay quần áo xong gọi điện thoại cho anh, anh dẫn em đi."

Khương Dao lại bác bỏ: "Không được, đêm nay, em hẹn đi cùng với Dương Nhược rồi. Nếu mà em đi cùng với anh xuống xe sẽ bị người khác nhìn thấy thì sao."

Cố Mục Niên nhíu nhíu mày, "Vậy hai người đi qua đó như thế nào, mặc váy không có phương tiện."

"Cũng là..."

Anh biết là cô lo lắng đồn đãi, cho nên anh cũng không thể làm quá mức, "Đợi một lát nữa, anh bảo Chu Mộc lấy chiếc xe khác đến để đưa các hai người đi qua."

Cô ngẩng đầu, giọng điệu tỉnh tỉnh: "Có thể hay không, quá phiền toái..."

Anh đặt tay lên đầu của cô, ngữ khí kiên định: "Nghe lời."

Cho nên cô đành phải đáp ứng.

——

Buổi tối, cô cùng Dương Nhược tới nơi tổ chức tiệc ăn mừng. Hôm nay có rất nhiều nhân viên, vượt qua sự tưởng tượng của Khương Dao, sân ở đây cũng rất lớn. Các cô gái mặc lễ phục tin xảo, còn đàn ông thì mặc tay trang, mặt mang theo tươi cười.

Khương Dao một thân váy dài, cổ chữ V sa mỏng, trước ngực điểm xuyết sáng mảnh, thoáng lộ lưng, đem dáng người của cô lộ ra rất đẹp. Cùng với diện mạo của cô lập tức thu được ánh nhìn của rất nhiều người.

Nhưng mà liền tính toán chỉ ở đây chơi một chút sau đó sẽ trở về sớm. Cô thích yên lặng đối mặt với trường hợp nhiều người như vậy cô cảm thấy hơi lạ lẫm với lại cô cũng không quá am hiểu về cách chủ động trò chuyện.

Huống chi...chỉ có quen thuộc với duy nhất một người mà đêm nay anh chính tiêu điểm. Cho nên cô và anh rất khó bắt chuyện với nhau.

Cô tưởng tượng một chút về cảnh tượng xuất hiện của Cố Mục Niên đêm nay, phỏng chừng sẽ có rất nhiều ôm mộng đẹp cùng anh trò chuyện a?

Trong tay cô cầm lấy một ly Champagne từ từ đi về phía trước. Dương Nhược đi gặp mấy cái đồng nghiệp cho nên cô đành phải ngồi đợi. Cô mím môi nhấp một chút rượu, liền có một người đàn ông đi tới.

"Xin hỏi cô gái này, cô có một mình sao?" Người đàn ông cười nói tác phong nhanh nhẹn.

Khương Dao đôi chút gợi lên khóe miệng, "Còn có bằng hữu của tôi."

"Tôi ở Chí Sinh chưa bao giờ nhìn thấy người nào đẹp như em đây, em là nhân viên mới tới sao?"

Khương Dao không quá thích đàn ông miệng lưỡi trơn trượt như vậy cho nên cũng tùy thích nói chuyện vài câu. Hai người trò chuyện một lúc, ở cửa liền truyền đến một trận oanh động. Một giây sau, cô liền nhìn thấy Cố Mục Niên đi đến.

Anh mặc một thân tây trang đen nóng bỏng, mang caravat. Anh chỉ là đem kiểu tóc hơi làm chỉnh qua một chút, cả người càng lộ vẻ anh tuấn.

Mũi thẳng, môi mỏng, mày dài, con ngươi đen, tựa hồ như đemm những ngũ quan tinh xảo nhất của nam nhân phối hợp lại với nhau. Cả người anh phát ra khí chất cùng chung quanh khí tràng, nhất định sẽ thu hút được rất nhiều cô gái hoa si.

Khương Dao bởi vì nhìn anh mà thất thần một chút cho nên người đàn ông bên cạnh kêu cô vài tiếng nhưng cô đều không nghe thấy.

Cô thu hồi ánh mắt, nhìn về người ở bên cạnh. Đem anh ta so sánh với Cố Mục Niên một chút, xong Khương Dao hoàn toàn mất hứng thú, "Xin lỗi, tôi có chút việc."

Cô gật đầu lướt qua anh ta đi về phía trước. Vừa đi vừa nghĩ tới Cố Mục Niên.

Lúc cô còn là một tiểu hài tử, khi nhìn thấy anh, đầu tiên là sợ hãi, xa cách, cảm thấy anh là một người con trai hung dữ xấu tính nhưng càng về sau, cô cùng Cố Mục Niên dần dần quen thuộc, cô bắt đầu thấy được những ưu điểm của anh thì trong lòng cô rất sùng bái. Đến bây giờ, cô cùng anh trở thành tri kỷ, cô đối với anh giống như tình cảm bạn bè quý mến nhau.

Nhìn thấy anh, cô muốn lấy anh làm hình mẫu cho bạn trai tương lại của mình, dùng đến cân nhắc những người đàn ông ở xung quanh cô. Nhưng mà cô phát hiện rằng mình chẳng gặp được nam nhân nào có thể làm cho cô cảm thấy tốt hơn so với Cố Mục Niên cả.

Đúng lúc này, Dương Nhược trở lại tìm cô. Hai người đứng ở một bên uống rượu, Dương Nhược liền nói lát nữa sẽ có khiêu vũ.

"Em có tìm bạn nhảy không?" Dương Nhược hỏi.

Khương Dao lắc đầu, loại chuyện khiêu vũ này cô không phải rất am hiểu cho nên vẫn là im lặng ở bên cạnh đợi sẽ tốt hơn.

Khương Dao ngửa đầu đem ly Champagne uống một hơi cạn sạch, ánh mắt dừng ở trên người Đái Linh cách đó không xa.

Đái Linh đêm nay như thật sự yêu diễm, váy dài màu đỏ thẩm giống như đóa hoa hồng kiều diễm ướt át vậy.

Cô ta kéo một người đàm ông, người này xem qua hẳn là cao một mét tám, diện mạo đoan chính, cũng là măch một thân tây trang đen. Khương Dao quan sát một chút, trong lòng lại lấy cảm thấy anh ta cùng Cố Mục Niên có nét giống nhau, liền thu hồi ánh mắt.

Ai ngờ, Đái Linh chú ý tới cô, một giây sau liền kéo người đàn ông kia đi tới.

"Khương Dao, của bạn trai của cô đâu?" Giọng nói của cô ta mang theo ý khinh thiêu

Khương Dao không trả lời, cô ta cứ tiếp tục đặt câu hỏi: "Nga, không phải là không có chứ? Cô là một đại mỹ nữ thế nhưng lại không có bạn trai, thật sự là rất kỳ quái." Cô ta mím môi cười thu hút được rất nhiều ánh mắt nhìn sang đây.

Dương Nhược: "Đái Linh, Khương Dao có bạn trai hay không thì mắc mớ gì tới cô?"

"Không có, tôi chính là quan tâm một chút nha. Đợi lát có khiêu vũ, Khương Dao chỉ có thể một người lẻ loi đứng ở nơi này. Có muốn tôi cho cô vài người hau không."

Khương Dao nghe vậy, không cho cô ta một chút sắc mặt tốt nào, không chút khách khí nói: "Đái Linh, nơi này là tiệc ăn mừng của Chí Sinh, không phải là nơi để cô nói om sòm, nếu như muốn tìm tồn tại cảm giác thì tôi nghĩ là cô nên đi đến chỗ khác, không ai rảnh để chơi mất loại trò chơi ngây này của cô."

Đái Linh không có tức giận ngược lại cười đến càng sáng lạn hơn, "Như thế nào, thẹn quá hóa giận sao?" Cô ta hạ giọng, "Lần này thì để coi cô trông cậy vào ai chống lưng cho đây ha?"

Mọi người chung quanh không ngừng đem ánh mắt nhìn về phía bọn họ, Khương Dao không sợ cô ta, nhưng mà cô không nghĩ mình sẽ mang đến phiền toái không cần thiết cho bữa tiệc hôm nay

Cô muốn rời đi, đột nhiên liền nghe được phía bên phải truyền đến một trận thanh âm.

Cô quay đầu nhìn lại, là Cố Mục Niên đi qua đám người hướng về phía đi đến.

Ánh mắt của anh thẳng tắp nhìn về phía cô, không để ý tới mọi người chung quanh đang khiếp sợ mà đi đến bên cạnh cô.

Khương Dao ngẩng đầu, đáy mắt còn mang một tia mờ mịt, liền nghe được giọng nói mềm nhẹ của anh: "Tìm em đã nửa ngày. Ăn cái gì không? Anh dẫn em đi ăn một chút gì."

Thanh âm của anh không lớn cũng không nhỏ đủ để cho Khương Dao và Đái Linh nghe được rõ ràng.

Sắc mặt Đái Linh ngớ ra, ngẩng đầu nhìn Cố Mục Niên, anh cũng quay đầu lạnh nhạt nhìn cô ta một chút, Đái Linh nháy mắt nói không ra lời trong mắt cũng mang theo khiếp đảm.

Nếu lần trước ở trong khu nghỉ ngơi, Cố Mục Niên là vì thanh danh của mình mà giúp đỡ Khương Dao giáo huấn cô, nhưng mà lần này... Đái Linh vừa rồi nhìn trong ánh mắt thấu cảnh cáo cùng thiên vị ý tứ hàm xúc của anh thì đã hiểu.

Hơn nữa vừa rồi anh lại nói một câu thân mật như vậy, Đái Linh liền biết quan hệ giữa Cố Mục Niên và Khương Dao, quả nhiên là không phải bình thường! Cô tân tân khổ khổ trèo cao làm cho địa vị của mình càng thêm củng cố thế mà Khương Dao chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi thì có dựa vào người quyền lực nhất.

Đái Linh cảm giác như không thở nổi, tức giận đến hai tay có hơi có chút phát run.

Khương Dao không nhìn mọi người chung quanh đang nhìn, trên mặt cô treo lên nụ cười nhạt, nói với Cố Mục Niên: "Em đã ăn một chút rồi, anh làm việc đi trước đi."

"Ừm " Đôi mắt anh lại chuyển hướng nhìn Đái Linh, trong nháy mắt giọng nói giảm vài độ ấm: "Chớ chọc tránh phiền toái."

Cụ thể mà nói, chính là chớ chọc Khương Dao tránh phiền toái.

Sắc mặt Đái Linh trắng bệch, sau một lúc lâu từ trong miệng phun ra vài chữ: "Là, Cố tổng."

Cố Mục Niên rời đi, sau đó Khương Dao cùng Dương Nhược cũng rời đi. Dương Nhược vừa đi vừa nói chuyện: "Khương Dao, chị phát hiện Cố tổng thật sự sủng em a! Lúc nãy, chị ở bên cạnh nhìn hai người giống như truyện ngôn tình vậy, rất ngọt a."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như mua laptop online giá rẻ nhất hiện nay, 2018/12 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.