Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 47: Hũ giấm chua



*Tên chương này là do mình tự đặt nhé.

________

Khương Dao ngồi ở trong góc, cho nên Cố Mục Niên và bọn họ không có chú ý tới.

Qua năm phút đồng hồ, một người nam xông vào, nhìn thấy Dương Nhược, liền chạy qua ôm lấy cô ấy. Khương Dao nhận ra anh ta, chính là bạn trai của Dương Nhược.

"Xin lỗi a, tôi mang cô ấy về trước. Đều tại tôi, khiến cô ấy phải chạy tới cô làm phiền." Nam nhân nói.

Dương Nhược tựa vào người đàn ông kia, thanh âm mang theo chút nức nở. Khương Dao gật đầu, để anh ta mang đi Dương Nhược.

Dương Nhược đi ra, Khương Dao lần nữa nhìn về phía Cố Mục Niên, anh vẫn cũng đám người kia chuyện trò vui vẻ.

Cô lấy điện thoại di động ra, nhắn tin cho anh: ( Cố Mục Niên, anh đang ở đâu? Lúc nào trở về nhà?)

Anh lấy điện thoại di động ra vừa thấy, lập tức trả lời: ( vừa vặn gặp được mấy người bạn cũ, bây giờ anh đang ở cùng với bọn họ, chút nữa sẽ trở về. Em có mệt hay không? Mệt thì em ngủ trước đi nha.)

"Cố thiếu, đêm nay mới tụ họp, thế mà cậu lại không uống rượu."

Cố Mục Niên nghe vậy, tắt màn hình điện thoại, cười cười, "Bạn gái giám sát, không thể uống nhiều."

"Ai nha, đây là cậu đang show ân ái a, cẩu độc thân chúng tôi phải sống thế nào đây..."

Mà bên này, Khương Dao nhận được tin nhắn, ngẩng đầu nhìn anh, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

Nếu không phải chính mắt cô nhìn thấy, cô hẳn là không biết bạn bè của anh còn bao gồm mấy mỹ nữ nóng bỏng đó nữa đây? Cô ngửa đầu uống ly rượu trong tay, trong lòng cảm giác thật khó chịu.

Lúc này, cô lại nghe thấy mấy cô gái bàn bên cạnh noi: "A, mọi người mau nhìn mấy người đàn ông ngồi ở bàn bên kia đi, trong đó một người đàn ông mặc áo sơmi màu đen kia, rất đẹp trai a!!"

Khương Dao ngẩn ra, bọn họ không phải là đang nói Cố Mục Niên sao?!

"Người nào người nào..." Các cô gái kia sau khi nghe thấy, cũng không khỏi nổi lên hoa si, "Thật sự rất đẹp a, chúng ta qua bên đó thử xem. Chắc anh ấy vẫn còn độc thân đấy!"

Khương Dao ở bên cạnh nghe thấy, quả nhiên bạn trai quá đẹp trai cho nên ở nơi này quá dễ dàng trêu hoa ghẹo nguyệt.

Cô hung hăng trừng mắt cái người trêu hoa ghẹo nguyệt kia, tức giận nhưng không có chỗ phát tiết.

Hai cô gái bàn bên cạnh rục rịch, Khương Dao trực tiếp đứng lên, đi đến chỗ Cố Mục Niên.

Cố Mục Niên vừa nhấp một miếng nước trái cây, cùng đám bạn nói đùa, trong tầm mắt lại đột nhiên xuất hiện bóng dáng người con gái rất quen thuộc.

Anh khiếp sợ đứng lên, "Dao Dao, tại sao em lại ở đây?"

Bạn bên cạnh anh cũng một phen kinh hãi, tại sao lại xuất hiện một cô gái... Nhưng mà Cố Mục Niên lại biết cô ấy???

Khương Dao nhìn chằm chằm anh, cắn môi dưới, từng câu từng chữ nói ra: "Em  vừa vặn ở đây với bạn... Em đi trước."

Nói xong, cô trực tiếp xoay người bước đi, không cho anh cơ hội phản ứng.

"Dao Dao!" chân mày Cố Mục Niên cau lại, lập tức hiểu ra là cô đang hiểu lầm anh.

Anh lập tức cầm lấy áo khoác, nói với đám bạn: "Có chuyện, tôi đi trước." Sau đó đuổi theo.

Đám bạn mắt to mắt nhỏ nhìn theo, "Cái này, Dao Dao không phải là... Tẩu tử chứ??"

"Không thì còn có thể là ai a? Ai có thể làm Cố thiếu để ý như vậy chứ? Cái này là Cố thiếu đang che chở bảo bối a..."

Bên kia, Khương Dao đẩy cửa quán bar ra ngoài, một luồng gió ập tới mặt cô, cô đi ra quá vội, cũng không có mặc áo khoác, nhịn không được liền run run lên.

Cô tăng nhanh tốc độ, đi về phía trước, đi chưa được mấy bước, đã nghe được phía sau có người gọi tên cô, không cần quay đầu cũng biết là Cố Mục Niên.

"Dao Dao ——" anh đuổi theo cô, liền nhìn thấy hốc mắt cô có chút đỏ lên, áo quần trên người cũng đơn giản, mỏng manh. Anh lập tức đem áo khoác phủ thêm cho cô, giọng điệu có chút lo lắng: "Muộn vậy rồi mà còn chạy tới đây? Quần áo còn mỏng manh như vậy."

Khương Dao nghe thấy lời anh nói, kỳ thật cơn giận đã tiêu mất một nửa, nhưng mà cô vẫn không nói lời nào, vẻ mặt tức giận cùng với bộ dáng ủy khuất.

Hai tay ấm ấp của anh ôm lấy mặt của cô, để cô ngẩng mặt lên nhìn anh: "Dao Dao, cùng anh nói chuyện có được hay không?"

Cô bĩu môi, sau một lúc lâu kêu lên một tiếng, xem như đáp lại.

Anh than nhẹ một tiếng, gắt gao đem cô ôm ở trong ngực, trấn an cô: "Trách anh, là anh chọc Dao Dao tức giận."

"... Vậy anh nói xem anh đã làm gì mà khiến em tức giận?"

"Anh không nên đã trễ thế này mà còn không quay về với em, còn ở quán Bar." Nếu là đổi lại là anh hôm thấy thấy tối muộn mà cô còn ở quán Bar thì anh cũng sẽ không vui.

"Anh cùng bạn bè đến quán Bar, em không phản đối, nhưng mà bên cạnh anh... Nhưng tại sao bên cạnh anh lại còn có nhiều mỹ nữ nóng bỏng như vậy? Nếu anh uống say, họ có ý đồ với anh thì làm sao. Có phải mỗi lần anh tới quán Bar cũng sẽ có nhiều mỹ nữ như vậy hay không?"

Nghe cô nói vậy, anh im lặng nở nụ cười, giải thích với cô: "Đêm nay, anh không uống rượu, những cô gái kia là đi theo đám bạn của anh, tối nay khi xã giao xong anh vừa vặn có rãnh cho nên đi cùng bọn họ, còn mấy người con gia kia không có quan hệ gì với anh, anh luộn cách xa họ ra, cũng sẽ không để cho họ tới gần anh."

Anh xoa bóp vành tai của cô, ở bên môi cô in xuống một cái hôn, "Hóa ra Dao Dao cũng một bình dấm chua."

Cô trừng mắt nhìn anh, "Em là bình dấm chua thì sao, em là bạn gái của anh, có quyền ghen, hứ."

Anh biết cô quan tâm anh, gật đầu nở nụ cười, "Ừm, chỉ có em mới có quyền này."

Khương Dao cũng nói lí do cô đến quán Bar cho anh nghe, anh chỉ nói nếu lần sau, buổi tối một mình em đến mấy chỗ này thì phải gọi cho anh, không thì anh sẽ không yên lòng.

Cô nghĩ tới một chuyện, "Đúng rồi, những người bạn kia của anh..."

"Không có việc gì, anh đã nói với bọn họ rồi. Chúng ta về nhà."

"Vâng."

Tay cô bị anh nắm thật chặc, miệng trêu chọc anh: "Vừa rồi em còn nghe thấy có mấy cái cô gái nói muốn đến tiếp cận anh."

"... Chuyện này anh sẽ cự tuyệt không xót một ai."

Khương Dao biết, trừ cô ra, anh đối xở với những người phụ nữ lhacs đều tỏ ra lạnh như băng. Điểm ấy cô rất là yên tâm, vì thế cũng không hề nói đề tài này nữa.

"À đúng rồi, Cố Mục Niên, em tính ngày mai em sẽ về nhà." Ngày mai là thứ bảy.

"Được, anh và em cùng nhau trở về."

——

Sáng sớm ngày mai, Khương Dao và Cố Mục Niên cùng nhau trở về biệt thự Ngự Long. Bởi vì hai người đi về tương đối sớm, giờ phút này ở trên xe, Khương Dao bị Cố Mục Niên ôm vào trong ngực, tựa vào bả vai anh ngủ bù.

Anh thấy cô mơ mơ màng màng, ánh mắt vẫn là khi nhắm, khi mở, anh cười sờ sờ mặt cô: "Tại sao lại giống cô gái lười vậy nè, em thật là thích ngủ mà."

Trong lòng cô oán thầm, nếu không phải tối quá anh chọc giận cô....hai cô tối khuya mới ngủ, bây giờ còn nói cô lười, hừ.

Đến nhà cửa, hai người xuống xe, cô nói với Cố Mục Niên: "Em về nhà trước."

Anh giữ chặt tay cô, "Cùng nhau đi."

"A?"

"Anh vừa vặn có chút việc muốn nói với dì Cố và chú Cố."

Cô nắm lấy áo của anh, thanh âm ôn nhu: "Cái gì... Chuyện gì a?"

"Em nghĩ thử xem?"

"... Chuyện của hai chúng ta?"

"Ừm. Chúng ta ở cùng một chỗ, phải với hai bác nói một tiếng, cũng không thể để một mình em nói, hiểu chưa." Anh đem con gái nhà họ Khương dụ chạy, hơn nữa Tuyết Mạt cũng biết, cũng không thể không nói cho gia trưởng nhà gái, như vậy thì quá không tôn trọng.

"Ừm, anh yên tâm, ba mẹ em khẳng định rất thích anh."

Bây giờ anh mới biết được cô đang lo lắng cái gì, anh cười cười, nói: "Đương nhiên anh biết rồi."

Xem người này xem, tại sao lại tự tin thế chứ.

Anh ôm cô đi vào cửa chính, lúc này Giang Hú cùng Khương Ngụy đang ăn điểm tâm. Giang Hú nhìn thấy Khương Dao và Cố Mục Niên trở lại, vội vàng đứng lên, đi về phía bọn họ.

"Ba mẹ, con đã trở về." Cô cầm tay Giang Hú tay.

" Chú Cố, dì Cố, buổi sáng tốt lành." Cố Mục Niên nói.

"Ai u đôi tình nhân này đã về rồi, mau mau mau vào, ăn sáng." Giang Hú vỗ vỗ bả vai Cố Mục Niên, sau đó kéo Khương Dao đi vào.

Khương Dao nhìn cha mẹ mình không có kinh ngạc như cô tưởng tượng, ngược lại biểu hiện còn rất tự nhiên, còn có câu "Đôi tình nhân", làm mặt cô không khỏi đỏ lên.

Mà thật ra là ngày hôm qua Cố Mục Niên đã gọi điện thoại nói là mình trở về, cho nên giờ phút này hai cụ đương nhiên là có chuẩn bị tâm lý.

Hơn nữa, mấy ngày trước Tuyết Mạt đã nói cho hai ông bà Khương nghe, Giang Hú, Khương Ngụy cũng đã biết, hai đứa nhỏ này đang yêu đương, bọn họ cũng sẽ không đi hỏi đến quá nhiều. Nhưng mà, trong lòng hai trưởng bối đều đã xem Cố Mục Niên như người nhà.

Khương Dao đi đến trước mặt Khương Ngụy, "Ba, gần đây thân thể của ba thế nào rồi?"

Khương Ngụy gật đầu, đùa cô: "Thân thể ba gần đây tốt hơn nhiều, con đừng lo lắng. Ngược lại là con với Mục Niên, cũng không nói cho ba mẹ nghe một chút."

"Ba..." Cô xấu hổ.

Cố Mục Niên mở miệng: " Chú Cố, dì Cố, chuyện này là trách con, hẳn là con nên nói cho hai bác sớm hơn, hai bác muốn trách thì trách con."

"Xem đứa nhỏ này, che chở Dao Dao như vậy sao. Được rồi, ngồi xuống ăn cơm, nói đùa với hai đứa đấy à." Giang Hú cầm lấy bát, múc cho hai người chén cháo.

Khương Dao ngồi xuống, Cố Mục Niên ngồi ở bên cạnh cô, lột cho cô cái trứng luộc, đặt vào trong đĩa cô, "Dao Dao, sẵn trứng còn đang nóng, em mau ăn đi."

"Vâng." Cô nghe lời gật gật đầu.

Khương Ngụy thấy anh đối đãi với con gái mình vô cùng tốt, cưng chìu che chở, mà con gái ông cũng rất thích Cố Mục Niên, ông cũng liền chậm chậm yên tâm.

Cơm nước xong, Khương Ngụy nói: "Mục Niên a, con theo ta đến thư phòng đi."

Hai người vào thư phòng, Khương Dao ánh mắt chậm chạp đều không thu trở về, Giang Hú vỗ vỗ bờ vai cô: "Khẩn trương cái gì chứ."

"Mẹ... Người nghĩ ba sẽ nói gì với Cố Mục Niên?"

"Còn có thể nói cái gì, đương nhiên chính là nói về con."

Khương Dao nhíu nhíu mày.

"Đứa nhỏ này, khẩn trương cái gì. Thật ra là mẹ với ba con đều rất yên tâm khi con đén với Mục Niên. Mẹ đều thấy nó từ nhỏ cho tới lớn, quan hệ hai nhà cũng rất tốt". Hơn nữa Khương Dao ở nước ngoài học tập mấy năm nay, Khương gia xảy ra một số chuyện không tốt, Cố Mục Niên cũng thường xuyên giúp đỡ bọn họ, Mục Niên xem họ như ba mẹ. Những điều này Giang Hú và Khương Ngụy đều nhìn thấy cả.

Khương Dao nghe xong, cũng yên tâm, liền trở về phòng vẽ tranh.

Cô tìm thấy bản thảo mình vẽ từ lúc còn học cao trung.

Đang nhìn bản thảo, cô liền thấy Giang Hú đang gọi cô: "Dao Dao, con ra đây nào."

"Ai nha... Mẹ có chuyện gì muốn nói thì vào đi vào đi."

Giang Hú ở cửa kêu cô tới tiếng thứ hai, nhưng cô vẫn không chịu ra.

Cuối cùng Giang Hú nói: "Mục Niên nói nó muốn về nhà a, con cũng không ra tiễn nó sao?"

Khương Dao nhanh chóng nhảy xuống giường, mang giày chạy ra ngoài.

Vừa mở cửa, liền nhìn thấy Giang Hú đứng ở cửa, cười nói: "Nhìn con xem, tại sao mẹ gọi nãy giờ không ra, vừa nói "Mục Niên" liền chạy ra."

Đứng ở bên cạnh Giang Hú là Cố Mục Niên, anh nhìn Khương Dao, đáy mắt đong đầy nụ cười ôn nhu.

Khương Dao đỏ mặt, miệng bác bỏ: "Con làm gì có chứ..."

Cố Mục Niên đi lên trước, đem Khương Dao ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng nói vào tai cô: "Đứa ngốc."

___________

Nội trong tuần này, mình sẽ up chương liên tục, đúng vào lúc 8h mỗi tối nhé. Mọi người cứ đúng hẹn lại lên nhé hihi

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Danh mục tổng hợp các thông tin về sản phẩm cây trồng cùng các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang cây.vn chẳng hạn như thaisub birthday suit jeff bernat, full vietsub nhung nga re cuoc doi dau ngu the outsiders 鬥魚 ban dien anh 2018 chắc chắn bạn sẽ có được những thông tin bổ ích và lựa chọn được sản phẩm như ý từ những tham khảo trên.

loading...
DMCA.com Protection Status