Duy nhất vì em mà động tâm

Chương 48: Muốn anh hơn



Khương Dao bị hai người này chọc cho mặt đỏ tai hồng, Giang Hú cười nói: "Được rồi, không quấy rầy hai con nữa, mẹ đi xuống lầu đây."

Giang Hú đi xuống, Cố Mục Niên và Khương Dao liền vào phòng ngủ. Đi vào, cô ôm lấy lưng của Cố Mục Niên, ngửa đầu hỏi anh: "Vừa rồi anh và ba em nói chuyện gì thế?"

"Chính là bảo anh quan tâm em, giám sát em một ngày ba bữa, thân thể khỏe mạnh." Còn những chuyện khác, đều là chuyện giữa anh ba Khương, không cần phải nói với cô.

"Cái gì nha..." Cô bĩu môi, "Tại sao lại biến thành anh giám sát em chứ."

Anh cười đến độ lồng ngực phật phồng, rồi sau đó lại ngứa ngáy khó nhịn đem cô đặt ở trên tường hôn một phen. Khương Dao đều bối rối, tại sao mới sáng sớm lại bắt đầu khi dễ cô chứ.

Anh nói khẽ thì thầm với cô: "Anh rất muốn ăn đậu hũ của em."

"Hừ..."

Anh ôm lấy cô hôn hôn, rồi sau đó buông cô ra. Khương Dao chạy tới trên giường, đem tập tranh cầm lên, cho anh xem, "Đây là mấy tác phẩm mà em đã vẽ hồi cao trung."

Anh mở ra, "Đều từng là kiệt tác."

Anh nhìn cô trong chốc lát, anh nói hôm nay sau khi ăn trưa xong anh sẽ dắt cô đi dạo phố. Từ lúc bắt đầu trận thi đấu thiết kế trên toàn quốc kia, trên cơ bản Khương Dao không có thời gian ra ngoài thư giản, bây giờ đã kết thúc cuộc thi, đương nhiên cô rất muốn ra ngoài thư giản.

Lúc xế chiều, Cố Mục Niên và cô đi trung tâm mua sắm.

Hôm nay Khương Dao mặc một chiếc váy màu hồng phấn, Cố Mục Niên mặc áo sơmi trắng cùng với quần tây đen, nhìn anh thật phong độ a. Vào trung tâm mua sắm, anh dắt cô đi dạo cửa hàng quần áo. Cô nhìn trúng một chiếc váy màu hồng, liền đi vào phòng thử đồ, anh ngồi trên sofa ở bên ngoài chờ.

Khương Dao thay xong đi ra, thì có nhan viên bán hàng lại đây giúp cô sửa sang lại quần áo, "Tiểu thư, cái váy này thật sự thích hợp với tiểu thư, thật sự rất đẹp."

Cô đứng trước gương ngắm nhìn bản thân rồi chạy tới cho Cố Mục Niên xem, "Cái này như thế nào?"

"Rất đẹp. Còn cái váy trắng đằng kia em có muốn thử hay không?" Anh chỉ chỉ.

"Được oa..."

Cô cầm váy đi vào, nhân viến bán hàng liền nói với Cố Mục Niên: "Tiên sinh,  bạn gái của ngài thật là xinh đẹp, còn rất nghe lời ngài."

Anh nhẹ nhàng nhướn mày, đáp: "Là anh mắt của ta tốt."

(editor: mắt tốt mới tìm thấy chị aaa)

Cô nhân viên nghe cũng cười.

Khương Dao mua xong quần áo đi ra, nhìn thấy phía trước có rất nhìu máy gắp thú bông, ánh mắt liền sáng lên, "Cố Mục Niên, chúng ta đi gắp thú bông có được hay không?"

"Tại sao em đã trưởng thành mà còn ngây thơ như vậy."

Khương Dao làm nũng với ạn: "Ai nha Mục Niên, xin anh đấy, em hứa sẽ không chơi nhiều đâu."

Anh nói: "Chuyện lúc nhỏ anh còn chưa quên đâu."

Lúc Khương Dao học cấp 2, tối thứ sáu nào đó, bởi vì ngày mai không đến trường, cho nên cô đợi Cố Mục Niên tan học, anh liền mang cô đi ăn cơm.

Cơm nước xong, bọn họ đi ngang qua một cái máy gắp thú bông. Khương Dao rất muốn chơi, lôi kéo anh cùng chơi với cô. Vừa mới bắt đầu chơi cô đã thua liên tiếp mấy ván, đầu tiên là Cố Mục Niên đứng bên cạnh hướng dẫn cô, sau đó thấy cô chơi không nhịn được mà ra tay, để cô đứng bên cạnh nhìn anh chơi.

Chơi mãi tới hơn nửa tiếng đồng hồ, tất cả đều thua... Thua, ngay cả tiền đi xe buýt về nhà bọn họ cũng chơi hết sạch, không có tiền đi xe về.

Hai người đành đi bộ, đi hơn hai tiếng mới về tới nhà, đương nhiên sau khi về nhà Cố Mục Niên tránh không được bị Tuyết Mạt quở trách một trận.

"Khi còn nhỏ là anh tự chơi tới hết tiền, tại sao lại trách em. Em còn cùng anh đi bộ lâu như vậy mới về tới nhà"

Anh búng trán cô một cái, "Đi, hôm nay anh sẽ nhìn em chơi."

Cô vui vẻ nhảy nhót lôi kéo anh tới chỗ máy gắp thú bông, đổi tiền xu xong, anh bỏ tiền vào, cô liền bắt đầu thao tác.

Lần đầu tiên cô thua, nhưng mà lần thứ hai cô gắp được một con gấu nhỏ đi lên! Cô cầm gấu nhỏ ở trước mặt anh vênh váo: "Anh nhìn xem, kỹ thuật của em quá tốt. Đây đều là Mahoney luyện cho em. Lần trước Mahoney tới nơi này, em và cậu ấy đi chơi gắp thu bông, cậu ấy rất lợi hại."

Cô nói xong, liền nhìn thấy sắc mặt Cố Mục Niên đột nhiên trở nên âm trầm, cô minh bạch mình nói sai, lập tức hôn anh một cái, giọng điệu mềm mềm: "Em sai rồi, ở trước mặt anh không nên đề cập tới những nam nhân khác. Kỹ thuật của anh tốt hơn cậu ta! Tốt hơn nhiều!"

Cố Mục Niên buông mi cong môi, khom lưng bỏ tiền xu vào máy, sau đó bảo Khương Dao đứng sang một bên.

Đây là anh muốn chứng minh thực lực cho cô thấy.

Anh tập trung tinh thần vào thao tác của mình, Khương Dao ở bên cạnh nhìn bộ dáng "khải ái" của anh, cố gắng nhịn cười.

Nhớ lại lần gắp thú bông trước kia, anh sở dĩ gắp là vì cô nói với anh một câu: "Anh cũng không gắp, tại sao lại nói em ngốc". Lúc đó, khi anh nghe thấy câu này, đoạt đồng xu trong tay cô, nói: "Em đứng ở bên cạnh nhìn, để anh cho em xem cái gì mới gọi là kỹ thuật."

Nhớ lại, lúc anh nói câu đó thật sự rất soái aaa.

"Nha lên rồi!" Khương Dao đang miên mang trong dòng hồi ức, anh đã gắp được một con gấu nhỏ màu xám!

Anh đem gấu nhỏ bỏ vào tay cô, trong ánh mắt đều chứa chút kiêu ngạo, Khương Dao cầm lấy gấu rồi ôm lấy anh, miệng nói câu ngọt ngào: "So với gấu nhỏ, em càng muốn anh hơn."

Lời tâm tình ngọt đến tận tâm khảm, anh liếm liếm răng cấm, chậm rãi nở nụ cười.

Anh sờ sờ đầu của cô, nói câu khen ngợi: "Rất ngoan."

Cô bị anh ôm lấy, trong ngực ôm hai gấu nhỏ, vui vẻ đi, không thấy được cách đó không xa Lâm Phi Lam đang nhìn bọn họ.

Cô ta ngồi ở tiệm cà phê sát cửa sổ, cô ta nhìn qua cánh cửa thủy tinh, mắt thấy toàn bộ quá trình Khương Dao và Cố Mục Niên gắp thú bông, trong lòng có chút tức giận.

Cô ta nhìn thấy hai người thân mật, một người cao lãnh như Cố Mục Niên cũng có thể cười đến vui vẻ như thế, cảm giác ghen tị trong lòng cô ta lại bắt đầu trỗi dậy.

Lâm Phi Lam chính là bạn học cùng lớp cấp 3 của Khương Dao, hai người đã chơi với nhau từ rất sớm. Khương Dao thường xuyên mời cô ta qua nhà chơi, Lâm Phi Lam dần dần biết được điều kiện gia đình nhà Khương Dao rất tốt, so với nhà cô ta hẳn là tốt hơn nhiều. Bởi vì đi qua nhà Khương Dao nhiều lần, nên cô ta cũng biết Cố Mục Niên.

Cô ta đối Cố Mục Niên là nhất kiến chung tình, lần đầu tiên cô ta nhìn thấy Cố Mục Niên là ở trước cửa nhà Khương Dao. Đó là lúc Cố Mục Niên vừa vặn lái xe trở về, anh mặc bộ quần áo màu đen, mang mũ lưỡi trai. Anh dừng xe, trong tay xoay xoay bóng rổ, rất đẹp trai.

Lúc ấy Lâm Phi Lam nhìn thấy anh và Khương Dao chào hỏi, liền hỏi Khương Dao người kia là ai, cô nói với cô ta là anh trai nhà bên.

Lâm Phi Lam dần dần đen rình cản đối với Cố Mục Niên đặt ở đáy lòng, cô ta hay đến tìm Khương Dao để có cơ hội tiếp xúc với Cố Mục Niên.

Nhưng mà càng về sau, cô ta mới biết được người Cố Mục Niên thích là Khương Dao, Khương Dao lớn lên xinh đẹp học giỏi, các phương diện khác Khương Dao đều ưu tú hơn cô ta.

Lúc ấy cô ta đem thư tình trộm đi, quả nhiên liền nhìn thấy Khương Dao ba năm cấp 3 đều không thường đi chung với Cố Mục Niên nữa, cô ta vốn tưởng rằng Khương Dao xuất ngoại vài năm, trở về đã sớm cảnh còn người mất, nhưng là lại vẫn có thể cùng Cố Mục Niên nối tiếp tình duyên?!

Cô ta thật sự là đánh giá thấp khả năng của Khương Dao.

Lâm Phi Lam nhấp một miếng cà phê, ánh mắt đen kịp liền thu trở về.

Buổi tối, Khương Dao và Cố Mục Niên ra bên ngoài ăn cơm. Cô nói muốn ăn tiệc đứng, nhưng mà bên trong rất đông, nên cô và anh phải xếp hàng lấy số

Cô cầm số phiếu số, ngồi ở trên ghế, miệng liền lầm bầm một câu "Rất đói".

Cố Mục Niên nghe thấy thế, liền nói cô có muốn đổi quán khác hay không.

"Này là tiệm nổi tiếng trên mạng, có rất nhiều người đề cử."

Cố Mục Niên không hiểu, dù sao cô gáu nhỏ chờ cũng rất thích ý, liền cam tâm tình nguyện cùng cô chờ.

Khương Dao nhìn xem xung quanh, liền nhìn thấy nhà hàng bên cạnh, ở vị trí cửa sổ có bóng dáng rất quen thuộc.

Cô tập trung nhìn, không phải là... Đái Linh sao?

Đối diện cô ta là một người nữ, trên bàn bày mấy tờ giấy trắng, cô gái kia chăm chú nhìn cô ta.

Khương Dao đối với Đái Linh hoàn toàn mặc kệ, không có hứng thú, không nghĩ, nhiều liền thu hồi ánh mắt. Lúc này quán ăn cũng gọi đến số bọn họ, Khương Dao và Cố Mục Niên đi vào.

——

Thứ hai, phòng nghiên cứu sản phẩm mở một cuộc họp.

Giang Dung ở trong cuộc họp nói, mỗi nhà thiết kế phải nộp một bản thảo, bãn thảo nào đẹp sẽ được chọn là sản phẩm mới cho Tết Nguyên đán.

"Bởi vì sản phẩm cho mùa Giáng Sinh đang do tổ E phụ trách, cho nên sản phảm cho Tết Nguyên đán nay chúng ta phải cố gắng hết sức." Giang Dung nói.

Sau khi cuộc họp kết thúc, Giang Dung tìm Khương Dao nói chuyện riêng: "Khương Dao, thiết kế sản phẩm cho Tết Nguyên đán lần này, cô nên có gắng thêm một chút có được không? Chúng tôi ở bên này rất là chờ mong tác phẩm của cô đấy." Khương Dao vừa lấy được giải thưởng, bây giờ tài thiết kế đã được công nhận cao thêm mấy bậc, các nhân viên cũng coi trọng cô hơn.

Một tuần lễ sau, Khương Dao liền đem thiết kế của mình nộp cho họ. Trải qua sàng lọc tác phẩm, tác phẩm của cô vào nhà thiết kế khác sẽ là tác phẩm chính cho Tết Nguyên đán.

Lúc xế chiều, Khương Dao và Dương Nhược ở nghỉ ngơi phòng pha cà phê, nói chuyện phiếm.

"Khương Dao, em làm sao mà có thể thiết kế sản phẩm một cách đơn giản nhưng mà lại rất có sáng tạo vậy chứ? Chị cảm giác mình thiết kế... Cái gì cũng rất tùy ý a."

Khương Dao nở nụ cười, "Chị đừng nói như vậy, em cảm thấy chị cũng rất ưu tú." So với tiêu chuẩn phổ thông của các công ty châu báu, Dương Nhược liền cao một bậc. Hơn nữa cô ấy còn trẻ, có nhiều thời gian để nghiên cứu và trau dồi thêm.

Nói chuyện phiếm xong, Dương Nhược liền bắt đầu tám chuyện của Khương Dao và Cố Mục Niên, cô ấy hỏi có phải Khương Dao đang yêu đương với Cố Tổng hay không?.

"Ngày đó chị đã nhìn thấy em và Cố Tổng! Chuyện có đúng hay không vậy Khương Dao, chị hứa sẽ không nói cho người khác đâu."

"Vâng.. Đúng rồi ạ."

Dương Nhược kích động vỗ mặt cô ấy, vội vàng nói: " a, nhìn thấy hai người có tình ý sẽ sớm thành thân, chị rất vui a!"

Khương Dao làm dấu cho Dương Nhược nhỏ giọng, "Chị đừng quá kích động đây... Không khéo lại bị người khác nghe được."

"Yên tâm nơi này lại không ai." Dương Nhược tiếp tục hỏi: "Cố Tổng lạnh lùng như băng vậy, sẽ không ức hiếp em đó chứ?"

"Sẽ không a, anh ấy đối với em rất tốt."

Dương Nhược gật đầu, "Cố Tổng đối với em nhất định rất tốt, chị cảm thấy anh ấy nhất định rất sủng em, chắc sau này có chuyện gì chị cũng sẽ lấy em làm bia đỡ đạn, hắc hắc."

Khương Dao mỉm cười, quấy cà phê, trong lòng không biết đang nghĩ cái gì, liền bắt đầu phản bác: "Nào có, từ nhỏ đến lớn anh ấy rất thích quản em, khi dễ em."

Vừa dứt lời, phía sau liền truyền đến một tiếng ho nhẹ. Cô hoảng sợ, đột nhiên quay đầu, liền nhìn thấy Cố Mục Niên cầm ly cà phê thong thả đứng ở phía sau, không biết đứng bao lâu.

Con ngươi đen nhánh của anh nhìn chằm chằm nhìn về phía cô, ý cười trên khóe miệng như có như không.

Trong lòng Khương Dao lộp bộp một chút, nghe thấy anh nói: "Khương Dao, bây giờ lập tức đến phòng làm việc của anh một chuyến."

______

Các tình yêu của tui, đọc xong hãy ấn bình chọn và bấm theo dõi tui nhé, để nhận thông báo khi tui up chương mới nhé, moa moa, yêu mọi người...

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhat chẳng hạn như tay du ky hai, ten facebook hay rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.

loading...
DMCA.com Protection Status