Thông tin truyện

Hộ tâm

Hộ tâm
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Một thân một mình, chẳng hề lưu luyến.

Ngày Nhạn Hồi bị đuổi ra khỏi núi Thần Tinh, nàng khiến cho cảnh tượng có phần hơi khó coi.

Thật ra nàng vốn định yên lặng ra đi kìa, không muốn ồn ào, nhưng chuyện trên thế gian này nào có dễ dàng được như ý nguyện.

Khi Nhạn Hồi nhìn bát đũa nàng đã từng dùng, chăn mền nàng từng ngủ, còn có kinh thư nàng từng chép bao nhiêu lần bị Tử Nguyệt sư tỷ dùng chiếu cỏ bọc lại, một cước đá xuống từ 3000 bậc thang, kêu “loảng xoảng” lăn cù cù, thật ra nàng cũng chẳng nổi giận chút nào.

Nàng chỉ thở dài trong lòng Tử Nguyệt sư tỷ này đấu đá với nàng bao nhiêu năm nay rồi, sao vẫn chẳng có đầu óc gì cả vậy nhỉ… Nàng đã bỏ những thứ đó lại thì chắc chắn đó là đồ bỏ, Tử Nguyệt trút giận lên những thứ bỏ đi đó đúng là ăn no rửng mỡ.

Tử Nguyệt đứng trước cửa núi như một con khỉ đầu chó đánh thắng trận, dương dương đắc ý hếch mũi nhìn nàng.

Nhạn Hồi ngáp một cái rồi khoát tay: “Tỷ vui là được rồi.” Nàng quay người đi mất.

Tử Nguyệt hừ lạnh: “Đứng lại, còn chưa xong đâu!” Nói xong nàng ta bỗng ném một thứ ra, một cây trâm ngọc lướt qua bên cạnh Nhạn Hồi, rơi xuống thềm đá, kêu lên một tiếng giòn vang rồi gãy thành mấy khúc, sau đó leng keng lăn mất dạng.

Nhạn Hồi ngây người, bước chân khựng lại, nàng cúi người nhặt một khúc trâm ngọc rơi gần mình nhất.

Sao nàng lại không nhớ thứ này chứ…

“Năm xưa lúc mất nó ngươi cuống quít thế nào, kẻ khác không biết nhưng ta lại biết cây trâm này là đồ của ai.” Nụ cười trên khóe môi Tử Nguyệt đầy vẻ ghét bỏ: “Ngươi nghĩ không ai nhìn thấu chút tâm tư đó của ngươi sao? Bao nhiêu năm nay chỉ nhìn ngươi thôi cũng khiến ta cảm thấy buồn nôn chết được.”

Nhạn Hồi lẳng lặng nắm mảnh ngọc đứng yên một chốc rồi bỗng cong khóe môi cười: “Sư tỷ, phiền tỷ buồn nôn bao năm như vậy rồi, hôm nay tỷ lại ném vỡ nó trước mặt ta, sao nào, tỷ muốn làm ta buồn khổ ư?”

Không chờ Tử Nguyệt lên tiếng, ánh mắt Nhạn Hồi bỗng trầm xuống: “Đáng tiếc, đến hôm nay ta đã không còn như thế nữa, nhưng chúc mừng tỷ nhé, tỷ đã thành công chọc giận ta rồi.”

Nhạn Hồi vừa xắn tay áo vừa đi về phía Tử Nguyệt: “Tới đây, chúng ta nói cho rõ nào.”

Tử Nguyệt nuốt nước miếng: “Đứng lại, không được đến gần ta.” Nhạn Hồi há nào lại đếm xỉa đến nàng ta, vẻ mặt Tử Nguyệt bắt đầu trở nên khó coi, “Ngươi còn lại gần ta nữa thì ta sẽ kêu lên đấy, đến lúc đó sẽ có người nhìn thấy cây trâm gãy này đấy!”

“Tỷ tưởng ta còn sợ người ta biết à?” Nhạn Hồi cười lạnh, bẻ khớp tay răng rắc, “Ta nghĩ mãi không thông, ta là người sắp đi rồi, tỷ còn chọc ta làm gì nhỉ.”

Tử Nguyệt vô thức lui ra sau, tay sờ lên chuôi kiếm: “Nhạn Hồi, cửa hậu sơn có nhiều đệ tử trông coi lắm, ngươi đừng hòng ra tay với ta.”

Nhạn Hồi lại không có kiếm, kể từ lúc bị sư phụ đuổi ra khỏi sư môn, kiếm của nàng đã bị thu lại mất rồi, nhưng điều này cũng không hề cản trở nàng xử lý Tử Nguyệt.

Vốn dĩ trong số các đệ tử đồng lứa, nàng có thể xem là người xuất sắc nhất.

Nhạn Hồi cười lạnh, cười chẳng hề để tâm: “Được thôi, kêu họ ra đây đi.”

Tử Nguyệt thấy Nhạn Hồi áp sát từng bước, nàng ta vừa run rẩy rút kiếm ra khỏi vỏ, vừa hét về phía sau: “Cứu… cứu mạng với! Tên phản đồ Nhạn Hồi bị trục xuất muốn giết người!”

Cửa phía sau mở toang, mấy đệ tử vội vàng chạy từ trong ra, Nhạn Hồi oai phong nhấc tay vỗ một cái, cửa núi bỗng nổi lên một bức tường lửa, ép mấy người kia phải quay trở vào.

“Á, sư tỷ ơi! Nóng quá!”

“Tóc… cháy tóc ta rồi!”

“Dập lửa đi!”

“Tu vi của nàng ta cao hơn bọn đệ, đệ không dập lửa được!”

Cửa núi khép lại, chặn hết tiếng chó sủa gà bay bên trong.

Nhạn Hồi đứng trước mặt Tử Nguyệt, Tử Nguyệt đã dựa vào vách núi, không còn đường lui, nàng ta trợn to mắt nhìn Nhạn Hồi: “Ngươi đừng ỷ pháp thuật cao hơn bọn ta mấy phần thì có thể ăn hiếp người khác! Ta cho ngươi hay, chút nữa các sư phụ biết được động tĩnh ở cửa núi, nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Nhạn Hồi bật cười, khóe miệng bên phải lộ ra chiếc răng khểnh nho nhỏ, tăng thêm mấy phần tà ác: “Hôm nay ta cứ ăn hiếp đấy, xem thử họ không tha cho ta thế nào.” Nhạn Hồi hơi nhấc tay, Tử Nguyệt vội vung kiếm chém nàng, chiêu thức hỗn loạn lại vội vàng, chỉ mới mấy chiêu đã bị Nhạn Hồi đánh rơi kiếm trong tay nàng ta, vươn tay nắm lấy cỏ áo nàng ta, nhấc nàng ta lên. Nhạn Hồi trở tay, kiếm của Tử Nguyệt vốn nằm trên mặt đất đã nằm trong tay.

Trường kiếm trong tay Nhạn Hồi vẽ một đường, một tiếng “keng” áp lên vai Tử Nguyệt, xuyên qua y phục nàng ta cắm vào vách đá: “Biết tính ta không tốt mà còn ngày ngày giở trò.”

Tử Nguyệt sợ hãi hoa dung thất sắc.

Thái độ của Nhạn Hồi cà lơ phất phơ tựa như đang đùa bỡn với Tử Nguyệt, nhưng Tử Nguyệt lại cảm thấy từng luồng sát khí xộc vào mặt, khiến nàng ta sợ hãi mềm nhũn tay chân, bên tai đều là tiếng của Nhạn Hồi: “Sư tỷ, ức hiếp ta bao nhiêu năm nay, phải chăng bây giờ tỷ nên nói với ta một tiếng xin lỗi rồi nhỉ?”

“Bao nhiêu năm nay ngươi chịu ngoan ngoãn để ta ức hiếp chắc?”

Nhạn Hồi rút kiếm, lại một tiếng “Keng” vang lên, mũi kiếm cắm bên cổ Tử Nguyệt, từng luồng khí lạnh cắm vào cổ Tử Nguyệt, Tử Nguyệt hoảng hốt la lớn, nhưng giọng Nhạn Hồi vẫn dửng dưng không màng: “Bản lĩnh không cao còn oán trách người bị ăn hiếp không chịu phối hợp, sư tỷ thật không biết nghe lời.”

Tử Nguyệt sợ phát khóc: “Hu hu, sư phụ, đại sư huynh! Nhạn Hồi lại ra tay đánh người rồi!”

Nhạn Hồi lại rút kiếm, lần này kiếm cắm bên tai Tử Nguyệt, âm thanh tiếng lưỡi kiếm ma sát với vách đá lọt vào tai Tử Nguyệt rất rõ ràng, lần này không cần Nhạn Hồi lên tiếng, Tử Nguyệt đã hét lên: “Nói nói nói, ta xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”

Lúc này Nhạn Hồi mới buông tay, mặc Tử Nguyệt xụi lơ khuỵu xuống đất, sợ hãi khóc rưng rức. Nhạn Hồi ném kiếm thở dài: “Để ta yên lặng ra đi không được sao, coi tỷ làm gì kìa.”

Nàng xoa cổ tay, quay đầu nhìn bức tường lửa vẫn đang cháy ở cửa núi, đang định dập lửa, bỗng lúc này ở cửa núi lóe lên một pháp trận băng tuyết, ngọn lửa lập tức bị trấn áp.

Trước cửa núi xoẹt qua một luồng sáng trắng, một tiên nhân áo trắng vẻ mặt trầm tĩnh đứng trước cửa, áo bào to rộng thùng thình bị gió thổi vô cùng phiêu dật.

Tử Nguyệt khóc lớn bò dậy, loạng choạng chạy về phía người đó, tủi thân cáo trạng.

Ánh mắt của tiên nhân đảo lên người Nhạn Hồi.

Tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo của người đó, Nhạn Hồi biết, người đó đang âm thầm trách mắng hành vi bướng bỉnh ngông cuồng của nàng.

Trước đây Nhạn Hồi sợ nhất là vẻ mặt này, nhưng giờ có còn liên quan gì nữa đâu, dù sao người đó cũng không còn là sư phụ nàng nữa.

Nhạn Hồi lại nhếch môi: “Lăng Tiêu đạo trưởng, ta đã không còn là người của núi Thần Tinh, mong đạo trưởng quản thúc đệ tử cho tốt, chớ để cô ả tìm ta gây phiền toái.” Nhạn Hồi xua tay: “Xin từ biệt.” Nàng quay đầu, tay áo vung lên, bước xuống bậc đá xanh, quay lưng với cửa núi to lớn, đi ngược với ngọn gió mát ở chân trời thổi tới, hướng về phía thế tục dưới núi.

Một thân một mình, chẳng hề lưu luyến.

Bình luận truyện

loading...