Hùng bá thiên hạ

Chương 339: Mỗi người đều là kỵ sĩ


Khi Trâu Lượng và Monaco xuất hiện tại cửa thị chính thì thị dân thành Doran và nạn dân từ các nơi xung quanh đều khát vọng nhìn bọn họ.

Monaco ho khan mấy tiếng vươn tay, "Có thể mọi người đã nghe thấy một ít tin tức. Ở đây ta cần nói với mọi người, đệ nhất cao thủ Yoria của Thú tộc Man Hoang dẫn đại quân mười vạn man tộc mang khí giới công thành đang dần bao vây thành Doran chúng ta, hơn nữa chậm nhất là buổi tối hôm nay sẽ đến".

Lập tức cả quảng trường đều trở nên hoang mang. Dù sao thì sự giết chóc của man tộc đã làm cho lòng người thành Doran hoảng sợ, hiện nay từ mấy ngàn đã biến thành mười vạn đại quân.

Monaco lại giờ tay lên, "Chúng ta đã hy sinh rất nhiều thám báo dũng cảm mới nhận được tin tức này, nói vậy đại đa số mọi người đều biết vị bên cạnh ta này. Cậu ấy chính là tế ti Thần thú vinh quang trẻ tuổi nhất trong lịch sử đế quốc Mông Gia chúng ta, đồng thời cũng là kị sĩ thánh chiến bụi gai vàng Giáo hoàng thân phong. Bây giờ cậu ấy chính là lãnh tụ tối cao của thành Doran chúng ta".

Hoàn thành sứ mạng của mình, Monaco lui xuống. Âm thanh của hắn không có một chút sức thuyết phục nào. Nói thẳng, chính hắn cũng tuyệt vọng, tế ti Thần thú, kị sĩ thánh chiến gì gì đó lúc này đều không có tác dụng gì.

Trâu Lượng lẳng lặng nhìn đám người ngỡ ngàng sợ hãi, "Bây giờ trước mặt mọi người chỉ có hai con đường, một là ro khỏi thành trốn chết, nhưng kỵ binh của kẻ thù đã đến, ra khỏi thành kết quả chỉ có thể là chết".

Cái này không cần Trâu Lượng phải nói mọi người cũng biết. Thời gian này kỵ binh man tộc vẫn càn quét khắp nơi. Đây cũng là nguyên nhân nghe thấy lời đồn mọi người cũng không dám trốn chết.

"Một con đường khác là gì?"

"Đúng vậy, có thể cứu chúng ta hay không, con của ta mới ba tuổi".

Trâu Lượng giơ tay lên, "Một con đường khác chính là tử thủ thành trì!"

"Đại nhân, chúng ta tổng cộng mới có ngàn người, làm sao thủ được. Ngài đang lừa chúng ta sao?"

"Đúng vậy, ta nghe nói kẻ thù còn có khí giới công thành, chúng ta làm thế nào, chúng ta làm sao có thể thủ được?"

Bầu không khí tuyệt vọng triệt để tràn ngập, mọi người đều đã chấp nhận số phận. Không biết ai đã truyền ra tin tức Quan cầm quyền đã chạy trốn làm cho sĩ khí càng rơi xuống đáy vực.

Tạm thời đại quân man tộc còn chưa tới mà dường như cả thành phố đã tử vong.

Sofi cũng rất sốt ruột. Arthur làm như vậy thật sự quá không sáng suốt. Lúc này nên làm nhất là phong tỏa tin tức mà không phải như vậy. Như vậy chẳng khác nào làm cho mọi người tuyệt vọng. Nhưng nàng cũng đành cười khổ, cho dù phong tỏa tin tức thì có thể thế nào?

Sắc mặt những người khác lạnh lùng. Mọi người đều chỉ chuẩn bị cho cái chết.

Chỉ có ánh mắt Emma vẫn tràn ngập hi vọng như cũ bởi vì nàng biết cả buổi tối hôm qua người đàn ông này đều đang lẳng lặng tính toán thứ gì đó. Bất kể khó khăn kiểu gì đều không thể làm khó hắn. Lần này cũng vậy. Nhìn không trung nặng nề, Emma lặng lẽ cầu khẩn: Thần thú vĩ đại, nếu như ngài nghe thấy thì xin hãy giúp đỡ Arthur vượt qua cửa ải khó này. Anh ấy là tín đồ thành tín nhất của ngài. Chỉ cần anh ấy có thể sống thì Emma sẵn lòng chịu đựng hết thảy.

Trâu Lượng giơ tay lên, quảng trường dần dần yên tĩnh lại. Mọi người ngỡ ngàng nhìn vị kỵ sĩ trẻ tuổi này. Hôm nay Trâu Lượng mặc một thân trang phục kỵ sĩ.

"Nếu như thành bị phá thì ngôi nhà của chúng ta đem bị hủy diệt, vợ con chúng ta sẽ bị làm nhục, cha mẹ chúng ta sẽ bị tàn sát. Các ngươi có thể để cho điều này xảy ra không?" Âm thanh của Trâu Lượng không cao nhưng lại làm cho tất cả mọi người đều có thể nghe thấy.

Quảng trường không một tiếng động.

"Có thể không?"

Trâu Lượng đột nhiên gầm lên một tiếng vang vọng không trung, trong nháy mắt cũng đánh thức tất cả mọi người.

"Không thể!"

"Không thể, không thể!"

... Không thể!

Sắp đến là Thú tộc Man Hoang, nhưng ở đây cũng là Thú tộc. Có lẽ bọn họ rất ít khi chiến đấu nhưng trong người bọn họ cũng chảy dòng máu của Thú tộc!

"Ngươi làm nghề gì?" Trâu Lượng chỉ một tộc gấu trung niên hỏi.

"Đại nhân, ta là nông dân".

"Ngươi làm nghề gì?"

"Đại nhân, ta là người hầu".

"Ngươi là người hầu, ngươi trời sinh là người hầu sao? Nói với ta, ngươi chỉ có thể làm người hầu sao?"

"Không, đại nhân, không, ta muốn chiến đấu vì ngài!"

"Ngươi làm nghề gì?"

"Đại nhân, ta là thợ săn, săn thú mà sống. Ta, ta cũng có thể chiến đấu sao?"

"Vì sao không thể? Ngươi, ngươi, ngươi, tất cả các ngươi, bây giờ không phải chiến đấu vì ta, không phải chiến đấu vì vinh dự. Các ngươi phải chiến đấu vì cha mẹ dưỡng dục các ngươi, vì người vợ hiền thục của các ngươi, vì con cái yêu quý của các ngươi. Cầm lấy vũ khí của các ngươi, nói với kẻ thù, chúng ta cùng tồn vong với thành Doran!"

Ba chữ cùng tồn vong Trâu Lượng đã dùng tới âm Bass, như tiếng sấm làm chấn động trái tim mỗi một Thú tộc.

Trâu Lượng giơ lên thanh kiếm trong tay mình, hắn nhận được là tiếng hoan hô của mọi người. Không sai, muốn công phá thành Doran chỉ có cách đạp lên thi thể của tất cả mọi người.

"Khụ khụ, đại nhân Arthur, bọn họ chẳng qua là một đám nông dân, thương nhân chứ không phải kỵ sĩ. Ôi..."

Tật xấu của Monaco lại tái phát, âm thanh cực kì không hợp thời.

Trâu Lượng lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, "Ai sinh ra đã là kỵ sĩ? Bây giờ nghe đây, tất cả những người nào có năng lực chiến đấu hãy quỳ xuống!"

Âm thanh lộ ra sự uy nghiêm không thể nghi vấn. Âm thanh của Trâu Lượng như tiếng sấm, một lát sau từng mãng người trên quảng trường quỳ xuống, thậm chí một số người già và phụ nữ Thú tộc cũng quỳ xuống. Giờ khắc này bọn họ không chiến đấu vì bất luận kẻ nào mà vì thứ bọn họ yêu thương, bọn họ trân trọng. Bọn họ sẽ dùng tính mạng để bảo vệ thành Doran.

Vẻ mặt Trâu Lượng vô cùng trang nghiêm, trường kiếm trên tay dựng lên, "Ta lấy tên kị sĩ thánh chiến ban cho các ngươi danh hiệu kỵ sĩ. Ta, Arthur Hebrew, sẽ đồng sinh cộng tử cùng các ngươi. Các anh chị em của ta, kẻ thù muốn chiến tranh, chúng ta sẽ cho bọn chúng một trận chiến tranh địa ngục. Thần thú vinh quang!"

Gầm ~ ~ ~

Thần thú vinh quang!

Thần thú vinh quang!

Thần thú vinh quang~~~

Tiếng hò hét vang vọng không trung, cả thành Doran đều bắt đầu vận chuyển. Phụ nữ và người già phụ trách vận chuyển cứu viện, còn những người có chiến lực thì lên đầy tường thành và cửa thành. Tất cả đã chuẩn bị xong. Cả thành phố đều được động viên, tất cả có đến hai vạn người. Cho dù vẫn nằm ở thế bất lợi tuyệt đối như cũ nhưng không phải hoàn toàn không có sức chiến đấu một trận.

Có lẽ tố dưỡng chiến đấu của những người này không cách nào so với quân chính quy và cũng không cách nào mạnh mẽ tàn nhẫn như man tộc, nhưng bọn họ không chỉ chiến đấu vì cuộc sống mà còn vì những thứ còn quý giá hơn tính mạng của bọn họ. Cho dù là chết cũng không hề tiếc nuối.

Cả thành phố cuồn cuộn vận chuyển, may là nhờ vinh quang mấy trăm năm của Mông Gia nên dự trữ vật tư của các thành phố biên giới đều rất đầy đủ. Bất kể đối thủ là ai thì Trâu Lượng cũng sẽ bắt chúng phải chịu trả giá đau đớn.

Chuyển biến này giống như ma lực, Sofi và Patrice dẫn theo cung thủ lên trên tường thành chiến đấu. Nếu như tác chiến trên đất bằng chắc chắn những người này không ổn, nhưng thủ thành từ cao nhìn xuống thì chỉ cần bắn tên ra là được. Loại mũi tên sắt thông thường này có tác dụng không lớn trong chiến đấu bình thường nhưng trong tấn công quy mô lớn của chiến tranh thì vai trò của áo giáp không còn lớn nữa.

Nhìn người đàn ông xa xa, Sofi thật sự rất bội phục. Nàng rất hiểu chuyện của người đàn ông này. Olivia là em họ của nàng, công chúa của tộc Swan, con cưng của trời lại yêu một tế ti Bear nhà quê, vì thế tộc trưởng không thể không lấy mất "tình yêu" của nàng. Nhưng sau thời gian chung sống này nàng cũng hơi bắt đầu thấy yêu người đàn ông như vậy rồi.

Rõ ràng là cục diện phải chết mà lại có thể làm cho nhiều người theo hắn như vậy. Không phải ai cũng có thể tùy tiện nói mấy câu là được, kể cả là nàng cũng vì người này nên mới ở lại. Một cảm giác sẵn lòng cùng hắn chiến đấu không thể diễn tả bằng lời.

Kalou và Ruman dẫn các tế ti đi sắp xếp hậu cần. Mặc dù rất muốn lên chiến đấu một trận nhưng bọn họ lại biết rõ tầm quan trọng của việc phục tùng mệnh lệnh. Arthur để họ làm gì thì làm cái đó, bởi vì là chiến sĩ của Arthur, điều thứ nhất chính là phục tùng mệnh lệnh!

Bọn họ có thể làm được, bất kể Arthur để bọn họ làm gì bọn họ đều sẽ làm được!

Lúc này Trâu Lượng đang dẫn Ernest, Cote, Bath đi kiểm tra phòng thủ. Bath trở thành thị vệ bên người Trâu Lượng. Nhiệm vụ của hắn chính là bảo đảm an toàn tính mạng cho Trâu Lượng.

Hết thảy những gì hắn nhìn thấy mấy ngày nay đều làm cho hắn sẵn lòng hi sinh tính mạng vì người này. Đây là tế ti thật sự!

"Đại nhân!" Nhìn thấy Arthur, mấy chiến sĩ Thú tộc lập tức đứng lên. Sau khi Quan cầm quyền chạy trốn thì kị sĩ thánh chiến ở lại đã trở thành trụ cột tinh thần của bọn họ.

Arthur vỗ vỗ bả vai các chiến sĩ, "Nhớ kỹ, nhất định phải nghe theo sự chỉ huy của tiểu đội trưởng. Thú tộc Man Hoang chẳng qua là đám ngu muội chưa khai hóa, Thần thú cùng tồn tại với chúng ta!"

"Vâng, đại nhân!"

Mấy chiến sĩ đều không cách nào áp chế sự xúc động của mình. Bọn họ từng đều là người bình thường, có rất nhiều người là ở tầng dưới cùng. Bây giờ bọn họ đều là kỵ sĩ cao quý!

Trâu Lượng đi khắp nơi không biết mệt mỏi, đến đâu cũng phải nói vài câu với các chiến sĩ. Emma cũng mặc mũ giáp vào, mái tóc dài đã cắt ngắn. Arthur đã nói, mỗi một người có thể chiến đấu đều phải chiến đấu. Nàng cũng vậy!

Đây là động viên trước chiến tranh, buổi tối hôm qua Trâu Lượng đã nghĩ đến tất cả các chi tiết có thể nghĩ đến. Những thứ này là việc hắn phải làm. Bây giờ trên vai hắn gánh vác là sinh mạng của hơn hai vạn người trong toàn thành. Chính hắn cũng không nghĩ tới có một ngày sẽ gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy.

Trời chiều chạng vạng.

Từng sóng chấn động có nhịp điệu vang tới.

Mặt đất đến trên đầu tường đều cảm nhận được một luồng sức mạnh chấn động.

"Bọn chúng đến rồi!"

Trâu Lượng nheo mắt nhìn về phía đường chân trời.

Lờ mờ có một gã kỵ binh man tộc hiện ra. Người ngồi trên chiến mã đứng lên dưới trời chiều, chiến kỳ màu đen của man tộc vẫy về phía thành Doran tựa như khiêu khích.

"Bọn chúng đến rồi? Thật sự đến rồi?"

Monaco khó tin thì thào tự nói, đột nhiên hắn vuốt mấy sợ tóc bạc trước trán có chút ngạc nhiên hỏi: "Chỉ có một người?"

"Không!" Trâu thần côn nói với hắn như chém đinh chặt sắt: "Bọn chúng đến rồi!"

Ánh mắt lướt qua đường chân trời, dưới trời chiều man tộc đại quân đông nghịt như mây đen. Mười vạn người, nhìn không thấy tận cùng tràn về phía thành Doran như sóng dữ.

Từng chiếc xe công thành, xe ném đá, xe bắn tên, xe lầu lần lượt xuất hiện, những cỗ máy chiến tranh này thong thả đi phía sau đại bộ đội tỏa ra sức đe dọa đáng sợ dưới trời chiều.

Rốt cục đến rồi!

Trên tường thành, trên cửa thành, trong thành, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi, nhất là những người có thể nhìn thấy kẻ thù. Các chiến sĩ đều ngừng lại hô hấp. Kẻ thù...

Trâu Lượng đứng phía trước nhìn kẻ thù, khi nhìn thấy kẻ thù hắn lại trở nên bình tĩnh. Nhìn thấy khí giới công thành của kẻ thù Trâu Lượng cũng cảm thấy một phần áp lực, nếu như không có khí giới công thành thì hắn sẽ yên tâm hơn một chút. Xem ra thủ lĩnh của kẻ thù chuẩn bị cực kì đầy đủ.

Tựa hồ trong kiếp trước chuyện gì cũng có thể xảy ra. Mai phục kì binh đột nhiên giết ra? Hoặc là đốt lương thảo? Hoặc là tập kích đối phương, đánh cho chúng hoa rơi nước chảy?

Kì binh gì, mưu kế gì cũng là mẹ nó đánh rắm. Lao ra hoàn toàn chỉ có đường chết.

Ám sát?

Mẹ kiếp, đối phương không đến ám sát bạn hắn đã là may rồi.

Đám người Tân Đạt cũng không nhịn được nuốt nước miếng, hầu như đều có cùng một phản ứng: Nhiều người như vậy, đánh kiểu gì?

Con số chỉ là một khái niệm, khi nhân số khổng lồ như vậy thật sự xuất hiện trước mặt mới có thể cảm nhận được chấn động to lớn đó.

Man tộc đang gào thét, gào thét rung trời chuyển đất. Mặt đất tựa hồ cũng đang run rẩy. Kỵ binh man tộc đã đến, chúng đang chần chừ ở ngoài tầm bắn của cung thủ, vung những cây trường đao khát máu của chúng. Đây là đang đe dọa, đây là đang miệt thị.

Bộ binh đẩy xe công thành dần dần tới gần, từ từ tới gần, nhưng trong thành lại không hề có biện pháp. Những tảng đá to lớn đã lắp lên máy bắn đá.

Ở trong thành xe bắn đá của bọn họ cũng đã đợi lệnh lẳng lặng chờ đợi. Mây đen chiến tranh đã triệt để bao phủ thành Doran.

Trâu Lượng nhìn không chớp mắt tính toán khoảng cách. Bằng thạc sĩ công trình học của hắn không phải hàng giả, chúng sắp tiến vào khoảng cách tấn công của xe bắn đá rồi.

Đúng lúc này một kỵ binh giơ cao lá cờ sư tử màu đen chạy qua.

Ầm ầm ầm...

Vù vù vù...

Từng tảng đá lớn từ trên trời bay xuống, có tảng trực tiếp đập lên trên tường thành, va chạm mãnh liệt. Có tảng trực tiếp rơi xuống trong thành, trong nháy mắt phòng ốc biến thành một đống đổ nát.

Nhưng bất kể trên tường thành hay là trong thành đều không có bất cứ động tĩnh nào. Lúc này thành Doran trên dưới nhất tâm, tất cả mọi người đều chỉ có một ý nghĩ, hoặc là cùng thành Doran sống sót, hoặc là cùng chết.

Khi toàn dân dồn vào chỗ chết mà vẫn sống mới có thể triệt để chấp hành mệnh lệnh của Trâu Lượng. Sự dũng cảm và kiên quyết của bọn họ là vì sinh tồn.

... Ầm... Ầm...

Từng tảng đá bốc cháy xé rách trời đêm thiêu đốt thành phố. Mặc dù gây ra một chút tổn thương nhưng không hề làm cho thành Doran hỗn loạn. Người thú phụ trách hậu cần bắt đầu dập lửa.

Trâu Lượng quan sát tình hình, cuối cùng thở ra một hơi. Xe bắn đá tấn công có hai hiệu quả, một là cố gắng công phá tường thành, mặt khác chính là tấn công sĩ khí, tạo ra hỗn loạn. Nhưng hiển nhiên tường thành này không phải công trình làm bằng bã đậu, cự thạch căn bản không thể phá vỡ, mà rơi vào trong thành chỉ có thể tạo thành sát thương rất nhỏ, người không có sức chiến đấu đều trốn ở nơi tương đối an toàn, còn thương vong là không thể tránh né. Đây là chiến tranh.

Tất cả các chiến sĩ thành Doran vẫn không động, bọn họ đang chờ đợi, chờ đợi mệnh lệnh của Trâu Lượng.

Đại quân của kẻ thù bắt đầu đẩy mạnh, hàng loạt cung thủ tiến lên phía trước. Trâu Lượng vẫn đang đợi, gần hơn chút nữa thì xe bắn đá trong thành sẽ phát huy được sức sát thương lớn nhất.

"Tấn công!"

Tấn công ~ ~ ~

Vù...

Vù vù...

Từng tảng đá lớn từ trong thành bay ra, bay về phía Thú tộc Man Hoang. Mỗi tảng đá lớn rơi xuống đều đập tan một mảng man tộc.

Nhưng đây chỉ là vài điểm nhỏ trong đại quân đông nghịt.

Đại quân man tộc vẫn áp tới như cũ. Cung thủ song phương bắt đầu bắn bên người rợp trời ngập đất, xe bắn đá tiếp tục bắn, bên người bắt đầu xuất hiện tiếng kêu thảm.

Nhưng một cung thủ ngã xuống lập tức sẽ có người bổ sung lên. Trâu Lượng có thể nhìn chiến trường không chớp mắt. Đây chính là chiến tranh, tính mạng của con người yếu ớt như giun dế.

Trong mưa tên, từng mảng man tộc ngã xuống, nhưng càng nhiều man tộc hơn giơ lá chắn không ngừng tới gần dưới sự che chở của cung thủ.

Bên trong đại quân man tộc, Yoria thưởng thức những vệt lửa trong bầu trời đêm, nghe tiếng kêu thảm không ngừng bên tai. Đây là tình cảnh hùng tráng biết bao, chỉ có lúc đối mặt với cái chết tính mạng mới có thể nở ra đóa hoa xinh đẹp nhất.

"Thủ lĩnh, ta thấy ngay cả buổi tối hôm nay bọn này cũng không chống đỡ được", Đông Minh hưng phấn nói.

Yoria lại không hề có trả lời ngay mà quan sát cục diện chiến trường. Từ khi để một sát thủ chạy mất lần trước hắn đã cảm thấy có chút không phù hợp, bởi vì tại sao thành Doran lại có cao thủ như vậy. Coi như là chiến sĩ bạc trắng cũng rất khó chạy thoát khỏi tay hắn.

Quan chỉ huy đối diện cũng rất không tồi, tiết tấu hơi kìm nén, có điều như vậy là được sao?

"Truyền lệnh xuống, bắt đầu tấn công toàn diện. Phá được thành Doran tất cả binh lính được cướp đoạt ba ngày ba đêm!"

"Vâng, thủ lĩnh!"

Hu hu hu hu......

Cùng tiếng kèn lệnh thê lương, đại quân man tộc bắt đầu tấn công. Man tộc đã áp sát tường thành, từng chiếc thang bắt đầu đặt lên trên tường thành, còn có các chiến sĩ man tộc đẩy xe đụng thành to lớn đi tới cửa thành.

Hai quân áp sát, không có bất cứ may mắn nào để mong chờ. Không phải ngươi chết chính là ta vong!

Giết ~ ~ ~

Trâu Lượng rút huyết chiến cuồng đao của mình ra rồi cũng gia nhập chiến đấu. Số lượng man tộc quả thực quá nhiều, cung thủ căn bản không áp chế nổi. Hơn nữa cung thủ của đối phương cũng đã tiến vào gần, thương vong bắt đầu tăng lên, chỉ bất đồng là trong thành Doran không có người sợ chết. Nếu như cái chết của họ có thể đánh đổi được sự bình an của người nhà thì bọn họ sẵn sàng mỉm cười nằm xuống.

"Giết, giết giết..."

Những người bên cạnh Trâu Lượng cũng giết ra ngoài, từng chiếc thang lần lượt đặt lên tường thành, có chiếc bị đẩy xuống, hàng loạt binh lính man tộc ngã như sung nhưng cũng có những tên đã bắt đầu trèo đi lên.

Nơi Ernest trấn thủ đã có bảy tám chiếc thang đặt lên, chỉ đẩy xuống được hai chiếc. Năm chiếc khác đang có binh lính man tộc trèo lên. Đại ca đã nói tường thành chính là con đường sinh mệnh, cho dù chỉ còn lại một người cuối cùng cũng không thể lui lại.

Gầm ~ ~ ~

Dán núi lở!

Liên hoàn dán núi lở!

Ernest như một chiếc xe tăng nhỏ trực tiếp đập vào chiếc thang nặng nề, xung kích liên hoàn, từng chiếc thang lần lượt đổ xuống. Một mũi tên bắn trúng bả vai Ernest, hắn căn bản không kịp phòng ngự.

"Đội trưởng!"

Một chiến sĩ Bear xông tới, hắn từng là một nông dân.

"Các anh em, liều mạng với chúng!"

Ernest gầm một tiếng trực tiếp nhổ mũi tên ra, máu thịt tung tóe nhưng hắn cũng không thèm nhìn, hắn vung rìu chiến lại chạy lên. Một binh lính man tộc vừa mới thò đầu lên lập tức bị Ernest chém thành hai nửa.

Gầm ~ ~ ~

Nơi Randy và Cote trấn thủ, quả thật Cote càng ngày càng có phong độ đại tướng, hắn chỉ huy tất cả mọi người cố hết sức đẩy thang xuống. Đây là biện pháp tốt nhất để ngăn cản kẻ thù. Còn Randy thì di chuyển nhanh như gió giết chết kẻ thù đi lên. Giờ khắc này Randy cũng không còn cười đùa. Đây là chiến tranh thật sự, một trận chiến dồn dập.

Cửa thành là chỗ có Sofi và Joyner trấn thủ những mũi tên sắt thông thường đó vào trong tay Sofi cũng biến thành sự triệu tập của thần chết. Mỗi lần bốn mũi, hơn nữa tần suất rất nhanh. Mèo nữ dịu dàng lúc này cũng trở thành sát thủ lạnh lùng. Nàng đã tận mắt thấy một bạn nhỏ vừa mới còn chơi với nàng bị tảng đá lớn đè nát. Giết chóc là thứ duy nhất có thể biểu đạt đối với kẻ thù!

Vút...

Ầm...

Từng đám binh lính man tộc cũng hung hãn không sợ chết thúc cây gỗ lớn đụng cửa thành. Cửa thành to lớn không ngừng run rẩy. Có thể là nhờ chất liệu hay thứ gì đó, tóm lại là cửa thành quả thật vô cùng chắc chắn. Phía sau cửa, từng đám người thành Doran dùng thân thể gắt gao chặn vững cửa thành. Ở chỗ này nó không chỉ là một cánh cửa mà còn là tính mạng của tất cả mọi người.

Chiến tranh, đây mới chỉ là bắt đầu.

Nhiều bộ đội man tộc bắt đầu lao tới hơn, đồng thời cũng có nhiều thang đặt lên tường thành hơn. Chiến đấu thật sự tàn khốc đã bắt đầu.

"Đổ dầu!"

"Đổ dầu!"

Từng thùng dầu từ trên tường thành đổ xuống, từng cây đuốc ném xuống. Trong nháy mắt phía dưới tường thành đã biến thành biển lửa. Rất nhiều man tộc cũng biến thành quả cầu lửa. Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp trời cùng với mùi khét lẹt buồn nôn.

"Giết!"

Ernest như cự thú cuồng dã, từng búa từng búa chém xuống. Hai thanh trường đao của Tân Đạt vận chuyển như gió, hắn chạy sát bên tường thành thể hiện năng lực cân bằng cực tốt và đao pháp tuyệt đỉnh. Giống như Trâu Lượng đã nói, người này là một đao khách trời sinh, hắn sinh ra vì đao, hắn chính là một chiến sĩ, trên chiến trường mới có thể tìm được giá trị của mình.

Bath canh giữ ở bên người Arthur cũng bày ra sức chiến đấu mạnh mẽ. Một lá chắn lớn, một thanh trường kiếm, mặc dù không phải đồ điêu khắc nhưng lại phát huy ra sức chiến đấu cấp bạc trắng. Bất cứ tình cảnh tàn nhẫn nào đối với hắn cũng không là gì cả.

Bầu trời đêm được ánh lửa chiếu sáng, đây là một trận chiến đấu dùng tính mạng đổi tính mạng.

Hoặc là sống, hoặc là chết. Đối với ai cũng vậy, không có đường lui.

Man tộc quả thật đáng sợ, sau khi mệnh lệnh tấn công toàn diện được đưa ra thì cuộc tấn công điên cuồng chưa bao giờ chấm dứt. Chiến đấu trên tường thành cũng càng ngày càng nhiều. Tính riêng về kỹ thuật giết người thì những man tộc này mạnh hơn một ít, nhưng kỵ sĩ thủ vệ không phải đang chiến đấu, bọn họ đang liều mạng.

Tăng...

Người từng là người hầu kia bị một đao đâm vào bụng, hắn vẫn là người hầu, nhưng giờ khắc này hắn là kỵ sĩ. Kể cả chết đi hắn cũng lấy thân phận kỵ sĩ vinh quang chết đi.

Kỵ sĩ trẻ tuổi ôm binh lính man tộc vừa đâm hắn một đao từ trên tường thành lăn xuống.

Thần thú vinh quang!

Thần thú vinh quang!

Tiếng hét điên cuồng vang lên trên tường thành. Giết hết, chết cũng sẽ không lui lại!

Yoria hơi yên lặng, tình hình chiến đấu kịch liệt hơn hắn tưởng tượng nhiều. Điều này căn bản không thể xảy ra, trước khi tấn công thành Doran hắn đã điều tra, trong thành phố trù phú này chỉ có một chút thành vệ quân mục nát và một đám kỵ sĩ chỉ biết sống phóng túng, không thể có chiến sĩ mạnh như vậy!

Đó là những chiến sĩ nhất định không chịu nhượng bộ.

Hơn nữa phương pháp thủ thành và sức chấp hành đều tương đối già dặn. Mỗi một bước đều căn cứ vào cường độ tấn công của hắn. Chẳng hạn như sách lược đổ dầu, nếu là quân coi giữ bình thường thì vừa nhìn thấy thang đã ném xuống rồi, nhưng đối phương lại chờ đại bộ đội của hắn đến mới bắt đầu đổ dầu.

Những binh lính này đều là vốn liếng tranh bá thiên hạ của hắn. Yoria cũng có chút đau lòng. Bình thường sống chết là một loại vinh dự, nhưng hắn không muốn nhìn thấy như vậy.

Đến cùng đối diện là ai?

Giày vò là chuyện giày vò, tấn công của man tộc càng ngày càng mạnh mẽ, xe công thành cũng lần lượt được đẩy lên. Độ cao của chúng cũng bằng tường thành, từng tấm ván cầu được bắc lên đầu tường. Bên trong xe công thành là hàng chục chiến sĩ man tộc, chúng trực tiếp lao sang tường thành.

Đây đã là thời khắc sống chết, một khi trên tường thành rơi vào giằng co thì sẽ có càng nhiều man tộc dùng thang đi lên.

Số lượng của kẻ thù chiếm ưu thế tuyệt đối.

Nhìn thấy rốt cục xe công thành cũng đã bắc cầu sang tường thành, Yoria cũng lộ ra nụ cười. Mặc dù hơi khó khăn nhưng rốt cục cũng đã kết thúc. Ngày mai tin tức thành Doran của Mông Gia bị man tộc đánh hạ sẽ truyền khắp Đại lục Thần thú. Ha ha, Mông Gia cổ hủ rốt cục phải bắt đầu rời khỏi sân khấu lịch sử rồi.

Đánh hạ thành Doran là mục đích sao?

Không, đương nhiên không phải. Nếu như vẻn vẹn là vì cướp đoạt chút tài vật thì như vậy quá nhàm chán. Hắn cần không phải chút đồ vật này. Hắn cần là...loạn thế!

Hắn phải làm cho các đế quốc khác trên cả Đại lục Thần thú đều nhìn thấy Mông Gia chỉ là con hổ giấy, bọn họ là những đưa trẻ cầm vô số tiền của và người đẹp. Thần thú? Mẹ nó, Thần thú là cái gì?

Loạn thế nổ ra, chuyện thật sự thú vị sẽ tới.

Chiến đấu quyết liệt, tất cả mọi chiến sĩ đều đánh giáp lá cà với man tộc. Từng chiến sĩ lăn xuống dưới tường thành, cho dù chết cũng phải cùng chết với kẻ thù. Một cây đao đâm vào ngực một kỵ sĩ Fox, hắn không tránh, bởi vì không có chỗ tránh né. Phía sau là chiến hữu của hắn. Hắn chỉ nghênh đón, thanh kiếm trên tay đâm vào đầu đối phương.

Giết ~ ~ ~

Trâu Lượng không đếm được đã giết bao nhiêu người. Những chiếc xe công thành và thang này mới là trí mạng nhất. Đây có lẽ cũng là lúc gian nan nhất trong cuộc chiến hôm nay.

"Bath, ngăn cản cho ta!"

"Vâng, đại nhân".

"Từng bao lần vấp ngã trên đường

Từng bao lần gãy cánh khi đang bay

Giờ đây ta không còn do dự

Ta muốn vượt qua cuộc sống tầm thường

Ta khẩn cầu thần thú vinh quang

Như bay lượn trên khung trời rộng rãi..."

Một tay là huyết chiến cuồng đao, một tay là quyền trượng chiến ca. Âm thanh của chiến ca tín ngưỡng từ miệng Trâu Lượng vang lên, trả lời hắn là đoàn tế ti chiến ca dồn sức đã lâu. Đám Kalou và Ruman đã đợi rất lâu rồi, nhìn cuộc chiến đấu kịch liệt, bọn họ sớm đã khao khát đi lên chém giết. Nhưng bọn họ có nhiệm vụ quan trọng hơn.

Đó là tiếng ca xuyên qua linh hồn, mang lại sức mạnh mạnh nhất cho các kỵ sĩ đang chiến đấu.

"Như bay qua bao cánh đồng hiu quạnh

Ta có sức mạnh vượt qua mọi khó khăn

Đã bao lần ta đánh mất hướng đi

Đã bao lần ta không còn mộng tưởng

Giờ đây không còn bối rối

Ta muốn giải phóng tính mạng của mình

Ta hiến dâng hết tính mạng của mình ~ ~ ~"

Cao âm điên cuồng vang tận mây xanh, nghe thấy bài chiến ca này các chiến sĩ bắt đầu từ từ uể oải dưới thế công mạnh mẽ của man tộc lại cảm nhận được một luồng sức mạnh vô cùng tuôn ra từ đáy lòng.

Ngao ~ ~ ~ ~

Ernest đã cuồng hóa, hắn vẫn nghe lời đại ca không cuồng hóa, nhưng lúc này là lúc hắn phát huy toàn lực rồi. Cơ bắp toàn thân Ernest nở tung, rìu chiến trong tay điên cuồng chém, một người giữ ải vạn người không qua!

Đại ca, em thề, em phải trở thành kỵ sĩ của anh!

"Ta hiến dâng hết tính mạng của mình

Như bay lượn trên khung trời rộng rãi

Như bay qua bao cánh đồng hiu quạnh

Có sức mạnh chiến thắng mọi gian tà

Ta tin vào sức mạnh của thần

Giống như đứng trên đỉnh cầu vồng

Như vượt qua dải Ngân Hà lấp lánh

Có sức mạnh vượt qua mọi tầm thường..."

Các chiến sĩ thủ thành hô lớn Thần thú vinh quang rồi lần lượt phát điên lao vào đám binh lính Man Hoang. Mỗi bộ phận trên thân thể đều là vũ khí. Không có đao, không có kiếm thì dùng tay chân. Không có tay chân thì dùng răng. Man Hoang chó má, dã man chó má...

Kẻ điên cuồng nhất trong vũ trụ này vĩnh viễn là tín đồ! (Lo: câu này chuẩn)

Thần thú vinh quang ~ ~ ~

Chiến ca cổ vũ mọi người trong thành. Trong lúc này mỗi người đều phải hiến dâng tính mạng, chỉ có như vậy mới có thể đạt được sức mạnh chiến thắng kẻ thù.

Giết giết giết!

Cửa thành đang lay động, nhưng rất nhiều người già đã chặn lại. Bọn họ dùng thân thể chặn kín cửa thành, mạnh mẽ đứng vững, tuyệt sẽ không lui lại!

Có lẽ Mông Gia đã suy tàn, có lẽ vinh quang của Giáo đình không còn, nhưng trên Đại lục Thần thú thì Mông Gia vẫn là độc nhất vô nhị, bởi vì bọn họ có tín ngưỡng!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cho dù bạn là dân tài chính, kế toán hay văn phòng thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ cực kỳ hữu ích về kiến thức và kinh nghiệm làm việc trên trang dân tài chính chẳng hạn như excel nâng cao, giảm trừ gia cảnh những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.