Khó có được tình yêu trọn vẹn

Chương 45



Về phòng ngủ, Mạc Tử Tuyền rề rà thay quần áo, lau sơ mặt mũi, buộc lại mái tóc bù xù. Sau, chị ta đứng trước gương săm se, đánh giá dung nhan bản thân. Đôi mắt chị ta dần mê mang ngây dại, qua hồi lâu sau mới khôi phục trạng thái bình thường.

Chị ta chậm chạp ngồi xuống mép giường, hồi tưởng và nghiền ngẫm những lời bà Mạc vừa nói, còn có vẻ mặt cứng đơ không tí tẹo cảm xúc của bà ta. Dễ nhận thấy, nếu chị ta không nhanh trí, kịp thời mang Tống Vực ra làm bia chắn, thể nào bà ta cũng nhất quyết bắt chị ta lân la đến lấy lòng cậu hai của Thương gia, nhằm tìm kiếm sự viện trợ cho Mạc gia, và chị ta lần nữa buộc lòng đóng vai trò của một quân cờ rẻ mạt, dùng sắc đẹp cùng thể xác bản thân đổi lấy nhu cầu thực tế cho Mạc gia.

Không hề khác biệt so với trước kia.

Bảy tuổi, Mạc Tử Tuyền bước chân vào Mạc gia. Từ nhỏ, cô bé Mạc Tử Tuyền đã thông minh hơn người, thêm phần cực chẳng đã phải trưởng thành sớm hơn lứa tuổi, nên cô bé luôn có được sự trầm tĩnh cần thiết để suy xét mọi việc. Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô bé đã phán đoán Mạc gia đối với mình chỉ có hư tình giả ý. Nhất là người phụ nữ được gọi là Mạc phu nhân, bề ngoài bà ta nhìn cao sang quý phái, hiền lành lương thiện, nhưng thực chất là người tham lam thực dụng.

Đêm đầu tiên tới Mạc gia, Mạc phu nhân tặng cô bé một hộp quà, bên trong là bộ váy lông vũ trắng muốt, phần trên váy được điểm xuyết bằng hàng trăm viên kim cương tỏa ánh sáng màu thiên lam lấp lánh, thoạt nhìn hệt như những ngôi sao tinh tế tô điểm bầu trời rực rỡ.

Mạc phu nhân giúp cô bé khoác bộ váy lên người, hài lòng cùng cô bé đứng trước gương, ngắm nghía nàng tiên nhỏ xinh đẹp thoát trần, bà ta mỉm cười ca ngợi: “Rất đẹp! Hết sức động lòng người.”

Lúc ấy, trái tim cô bé như thoát khỏi lồng ngực, bay lơ lửng trên không trung, vì lần đầu tiên trong đời, cô bé được mặc bộ váy đẹp đến nhường này.

Tuy nhiên giây tiếp theo, Mạc phu nhân thở dài đánh sượt: “Đáng tiếc, chiếc áo không làm nên thầy tu, nếu muốn có khí chất thanh cao, nhã nhặn của tiểu thư nhà danh giá, con cần phải học tập thêm nhiều. Ngoại ngữ, thơ ca, hội họa, đàn dương cầm, múa ba lê, cưỡi ngựa, trà đạo, cắm hoa, tennis…con đều phải am hiểu tất cả như lòng bàn tay. Quan trọng nhất là, con nên học cách kín đáo thể hiện bản thân trong sự khiêm nhường, học cách tự biến mình thành trung tâm chú ý ở bất kì nơi nào, đặc biệt cố gắng thu hút ánh mắt của những cậu bé nhà giàu, khiến họ bâu lấy con như sao vây quanh trăng, hiểu không? Mẹ sẽ không tiếc tiền tài để bồi dưỡng con, nhưng con phải nhớ, chớ đừng làm mẹ thất vọng. Con nên vì bản thân mà nỗ lực, tận dụng từng phút từng giây vươn đến đẳng cấp của sự hoàn mỹ.”.

Khoảnh khắc đó, Mạc Tử Tuyền hiểu rõ, bộ váy xinh đẹp là khoản đầu tư đầu tiên của Mạc gia cho cô bé.

Và cứ thế, sự đầu tư của Mạc gia đều đặn đi cùng năm tháng vô tình, Mạc Tử Tuyền được hưởng nền giáo dục tốt nhất, được sống trong điều kiện vật chất xa xỉ, tối ưu nhất. Tất nhiên đi kèm theo đó là những yêu cầu khắc nghiệt, tàn ác nhất. Dần dà, Mạc Tử Tuyền càng sáng tỏ, chị ta đối với Mạc gia chỉ đơn thuần như một vụ làm ăn thông thường, họ chấp nhận bỏ vốn đầu tư cho chị ta, nhưng tương lai, họ sẽ bắt chị ta ‘ói’ ra lợi ích gấp bội. Đó là sứ mệnh duy nhất của chị ta. Và đã đi đến ngày hôm nay, chị ta không còn sự lựa chọn.

Bây giờ, chị ta nên làm gì? Ai có thể cứu vớt chị ta?

Mạc Tử Tuyền ngồi suy nghĩ thật lâu, rốt cuộc móc di động, mở danh bạ tìm số Tống Vực. Chị ta nhìn chằm chằm dãy số kia thật lâu, cuối cùng lướt phím gọi.

Một tay chị ta siết chặt tấm ga giường, tay kia đặt điện thoại bên tai, lắng nghe tiếng nhạc chờ khô khan, tẻ nhạt.

Đọan nhạc lập lại hai lần, Tống Vực không nhận máy, nhạc tự động tắt.

Lòng chị ta bỗng dội lên nỗi mất mát, hụt hẫng, ngón tay tiếp tục lướt nút gọi, đoạn nhạc chán ngắt lại vang lên rồi tắt hẳn, Tống Vực vẫn không nghe máy.

Vì sao anh không nghe máy? Là do vô tình hay cố ý?

Lần nọ nối tiếp lần kia, lần thứ tám lướt nút gọi, thần kinh Mạc Tử Tuyển đã bị giày vò cực điểm, hô hấp dồn dập, tựa hồ sắp buông xuôi trước cuộc tra tấn dã man tàn bạo. Bấy giờ, Tống Vực mới nghe máy, nói giọng lãnh đạm: “Tôi là Tống Vực, có chuyện gì không?”

Mạc Tử Tuyền hít sâu một hơi, cất tiếng khe khẽ:“Mạc Thư Quốc xảy ra chuyện rồi. Hôm nay, ông ta nhận được một phần tài liệu, chứa đựng toàn bộ chứng cứ tố cáo việc làm ăn phi pháp của ông ta. Kẻ giấu mặt chỉ gửi tài liệu, lại không nói rõ ý đồ, bà Mạc vội vã thúc giục em về. Hiện giờ em đang ở Mạc gia, bà ta cứ hăm he, ép buộc em đến tìm cậu hai của Thương gia nhờ giúp đỡ. Tống Vực, em không muốn rẻ rúng bản thân mình nữa, nhưng em không có năng lực chống lại mệnh lệnh bà ta. Tống Vực, làm ơn giúp em với.”

Không gian và thời gian hồ như ngưng đọng, tựa như thời khắc giao hòa giữa bình minh và đêm tối, khắp nơi nơi dày đặc lớp sương mù mờ ảo, khiến Mạc Tử Tuyền như đang lạc lối trong mê cung kì bí. Chị ta nhất thời nín thở, trong đầu xẹt qua vô số câu trả lời của Tống Vực, bàn tay đang nắm ga giường túa đầy mồ hôi lạnh, sâu dưới nội tâm tự dưng trỗi dậy tín hiệu cảnh báo. Nếu Tống Vực từ chối, mặc kệ chị ta…Không, không có khả năng đấy.

Tống Vực không phải loại người nhẫn tâm thấy chết mà không cứu.

“Cô cần giúp gì?” Tống Vực hỏi lại.

“Bảo vệ em, em không muốn đời mình bị hủy hoại trong tay Mạc gia và Thương gia, xin anh giúp em.” Âm cuối của Mạc Tử Tuyền đã run lẩy bẩy.

“Tôi có thể giúp cô, tuy nhiên tôi có điều kiện.” Tống Vực bình thản,“Cô lập tức rời khỏi Tống gia đi.”

“Phựt, phựt….”, Mạc Tử Tuyền rõ ràng nghe thấy âm thanh của những sợi dây thần kinh đang căng cứng đột nhiên đứt đoạn, chị ta thảng thốt hỏi:“Vì sao? Em cần lí do thuyết phục.”

“Phần tài liệu nặc danh đó là do tôi an bày, sắp đặt. Lí do này đã đủ thuyết phục chưa?”

Nháy mắt, Mạc Tử Tuyền cảm giác trái tim mình ngừng đập. Khuôn mặt mất hẳn huyết sắc, thuần màu trắng bệch. Giọng nói Tống Vực khi gần khi xa, mơ mơ hồ hồ, khiến chị ta nhất thời không phân biệt được đây là mơ hay thực. Linh hồn dường như xuất khỏi thể xác, lãng du vô định không biết đâu là nhà. Chị ta cứ thế….chết lặng ngồi tại chỗ. Đầu máy bên kia, Tống Vực cũng biết ý giữ im lặng, nhân từ cho chị ta thời gian tiêu hóa sự thực tàn nhẫn. Hết thảy đều do một tay anh dựng nên, mục đích để đuổi cổ chị ta ra khỏi Tống gia, còn chị ta chẳng khác nào con ngốc, ngờ nghệch đi nhờ vả sự giúp đỡ của kẻ đầu sỏ.

Giây phút này, toàn bộ tôn nghiêm của Mạc Tử Tuyền đã vỡ vụn, nằm la liệt trên sàn nhà dơ bẩn, chị ta triệt để gục ngã.

Chị ta cúi đầu, nhìn chòng chọc khớp xương trắng tái nổi gồ trên mu bàn tay, đôi tròng mắt đau đớn như bị kim đâm xuyên, đắng lòng cười lạnh:“Anh không ngại tốn công tốn sức, bày thiên la địa võng để đuổi em đi. Là vì cô ta ư?”

“Cô ấy là vợ tôi.” Tống Vực bình tĩnh, ngữ điệu không nặng không nhẹ, lãng đãng như dòng chảy không khí,“Tôi cần bảo toàn cuộc sống bình yên của cô ấy, và trừ khử tác nhân gây hại tiềm tàng quanh cô ấy.”

“Em thì sao? Em được tính là gì, chỉ là khách qua đường vội vã trong cuộc đời anh, đúng không?” Mạc Tử Tuyền bi ai cười ra nước mắt,“Té ra, anh chẳng còn chút tình cảm nào với em cả, ngay cả hận thù cũng không.”

“Lập tức rời Tống gia, biết mất khỏi mắt tôi.” Tống Vực bổ sung,“Lần trước ở Tống gia, tôi không phải chỉ đe dọa suông. Bất luận cô dùng thân phận gì để ở lại Tống gia, tôi cũng không cho phép. Mạc Tử Tuyền, giữa chúng ta đã sớm kết thúc. Cô đừng tự mình đa tình, vẽ vời cho tôi cái mác người đàn ông si tình phi thực tế. Kể từ ngày cô lựa chọn quay gót chạy tháo thân, thì cô đã không còn cơ hội.”

“Em không còn cơ hội?” Mạc Tử Tuyền nhẹ giọng hỏi lại,“Em hỏi anh, đã ai thực sự cho em cơ hội lựa chọn? Năm bảy tuổi, em vào Mạc gia, trở thành quân cờ của họ. Họ yêu cầu em đi hướng Đông, em làm sao dám rẽ hướng Tây? Đời này, em không hề biết hai chữ ‘vận may’ là gì, ngay cả Tống Hạo – người đàn ông thật lòng yêu thương em, cũng là kẻ đoản mệnh. Tống Vực, anh không có tư cách đem mọi tội lỗi đổ lên đầu em. Sở dĩ năm xưa anh cưng chiều em, là vì em đem đến cho anh cảm giác mới mẻ, đúng không? Đã bao giờ, anh nghiêm túc tính chuyện tương lai cùng em? Anh thậm chí không dám đứng trước mặt người lớn hai nhà mà nói thích em. Anh không tranh thủ, cố gắng phấn đấu vì tương lai chúng ta, hà cớ gì em phải bảo toàn trinh tiết vì anh. Hay anh bắt em phải sống thoát tục, suốt ngày ăn niềm tin, uống hi vọng, ngây ngốc chờ đợi anh phục hưng sự nghiệp? Nực cười quá đi mất. Bây giờ, anh còn vì ả đàn bà khác mà đuổi cùng giết tận em. Tống Vực, anh độc ác lắm. Em rốt cuộc cũng nhìn thấu lòng anh. Anh căn bản chỉ là kẻ bội tình bạc nghĩa, ti tiện bỉ ổi đối phó với cả phụ nữ…Tốt lắm, anh thắng rồi, còn em thua đẹp mặt, anh hài lòng chưa?”

“Tôi vẫn lưu lại cho cô con đường sống, điều kiện tiên quyết là cô xéo khỏi Tống gia. Tôi cảnh cáo cô, đừng để tôi phát hiện cô lại giở trò ma mãnh, hèn hạ.” Tống Vực tạm dừng lại, rồi phát ra âm thanh lạnh lẽo,“Đặc biệt, không được quấy rầy vợ tôi.”

Mạc Tử Tuyền nhẹ buông tay, di động liền rớt xuống giường. Cặp mắt chị ta đỏ hoe, chút khí lực cuối cùng cũng bị rút khỏi thân thể, ngực trái tựa hồ trống rỗng, cô liêu bất tận.

Anh đã biết toàn bộ. Từ việc chị ta lén điều tra Mục Táp, đến việc chị ta xấc xược xúc phạm mẹ Mục Táp. Những trò vặt vãnh đó không qua khỏi mắt anh, và lần này….anh không dung túng chị ta nữa.

Thế giới nội tâm héo hon, chết lặng, Mạc Tử Tuyền như bị vây bủa dưới tầng hầm tối tăm, đen đúa. Trái tim chị ta tê liệt bởi những nỗi đau ập đến dồn dập, dẫn tới các giác quan bị phong bế, mất hết cảm thụ.

Đã từng, Mạc Tử Tuyền nhất kiến chung tình với Tống Vực, từng ôm giấc mộng thời thiếu nữ, quyết tâm theo đuổi anh. Nếu lúc đầu, chị ta ít nhiều vẫn giữ thái độ vui đùa, thì càng về sau, trái tim dần chìm đắm trong những ngọt ngào, nâng niu anh dành tặng chị ta. Đoạn thời gian ấy, Tống Vực tạo ra một thế giới mang tên ‘cầu được ước thấy’, và giam giữ chị ta trong đó. Đã từng, chị ta khát vọng được cùng anh sống bên nhau đến đầu bạc răng long. Đã từng, chị ta tự lập lời thề, nếu đời này chị ta và Tống Vực hữu duyên vô phận, thì nhất định chị ta phải là người phụ nữ duy nhất thống lĩnh trái tim anh.

Nhưng thực tế như thể lưỡi dao sắc nhọn đột ngột đâm thủng những ảo tưởng của chị ta, chỉ trong một giây ngắn ngủi, niềm tin một đời bị phá hủy. Vậy mà….tiềm thức chị ta vẫn cố chấp chối bỏ sự thật.

Chị ta không đủ dũng khí nhìn thẳng vào sự thật, Tống Vực sẽ vì người phụ nữ khác mà kiên quyết đuổi cùng giết tận chị ta.

Đến cuối cùng, Mạc Tử Tuyền còn lại gì đây? Từ bé đã là quân cờ mặc người ta sai khiến. Ngươi đàn ông duy nhất yêu thương mình cũng rời bỏ thế gian. Và trớ trêu thay, người đàn ông chị ta mê luyến, ái mộ lại tàn nhẫn tuyên án tử hình, giết chết tình yêu, tôn nghiêm của chị ta. Mạc Tử Tuyền thật sự đã chẳng còn gì.

Chị ta thẫn thờ ngồi bên mép giường, qua thật lâu sau, chị ta nhướng mắt, ngắm nhìn bản thân qua tấm gương của bàn trang điểm. Nước mắt trên khuôn mặt đã cạn khô, cả người hệt như con búp bê vô hồn.

*****

Chiều thứ sáu, Tống Vực lái xe đến đón Mục Táp tan làm. Cô vừa ngồi vào xe, anh đã chồm người qua, giúp cô thắt dây an toàn, rồi cất giọng ôn hòa: “Giờ chúng ta đi ăn cơm cùng bố.”

“Hả?”

“Hai ngày trước bố gọi cho anh, bảo là muốn cùng vợ chồng chúng ta ăn bữa cơm. Anh đã đặt nhà hàng xong xuôi hết rồi, sỡ dĩ hôm nay mới nói em biết, là vì muốn tặng em niềm vui bất ngờ.” Tống Vực khởi động xe, tiện thể ngó đồng hồ ở bảng điều khiển,“Từ đây tới chỗ hẹn, lái xe tầm hai mươi phút. Ok, vừa kịp giờ.”

Mục Táp chau mày:“Hai người tính toán gì thế?”

Tống Vực chỉ cười không nói, Mục Táp phát hiện anh cười khá đểu, bèn chọc chọc cánh tay anh:“Anh cười gian xảo thế. Khai mau, cái đầu đen tối của anh đang chứa cái gì?”

“Kỳ thực.” Tống Vực kéo dài giọng nói, giơ tay vỗ nhẹ vai cô,“Bố chỉ kêu mình anh ăn cơm cùng bố. Nhưng anh hơi sợ, nên kéo em chết chung.”

“Anh sợ gì chứ?”

Tống Vực trầm ngâm hồi lâu, sau trả lời thành thật:“Anh cảm thấy bố sẽ phê bình, khiển trách anh.”

Mục Táp bỗng nhiên sáng tỏ:“À há, thì ra anh sợ điều này. Nhưng em hơi thắc mắc, chẳng phải da mặt anh dày lắm ư? Sao lại sợ bề trên phê bình?”

Tống Vực nhíu mày, tự động nhảy cóc, bỏ qua sự thật là da mặt anh rất dày, tỏ vẻ khiêm tốn:“Anh coi vậy chứ sợ nhiều thứ lắm.”

“Cụ thể xem?”

Tống Vực khẽ khàng liếc nhìn cô một cái, đoạn nhanh chóng trở về quan sát đường phía trước:“Sợ càng ngày càng mất hình tượng trong lòng em, sợ em từ yêu thích chuyển sang chán ghét anh.”

Mục Táp cúi đầu, tay vân vê móc khóa hình thú bông:“Chỉ thế thôi à? Vậy anh có sợ, một ngày nào đó, hình tượng của anh trong lòng em miệt mài giảm xuống giá trị âm, em liền một cước đá bay anh đi, không cần anh nữa?”

“Cái này không sợ” Tống Vực thành thạo bẻ tay lái, khóe miệng nhếch nhẹ,“Em có thể thử, xem mình có thành công hay không.”

Hiển nhiên, trong lời anh nói lộ rõ ý tứ cảnh cáo cùng uy hiếp. Mục Táp thở vắn than dài, bất đắc dĩ lắc đầu, bản tính chồng cô…thật khó dời.

Nơi hẹn là tầng hai của nhà hàng Hoài Dương.

Tống Vực dẫn Mục Táp đến phòng bao đã đặt sẵn. Ông Mục Chính Khang đang ngồi bên trong, lật xem thực đơn.

Nghe thấy tiếng động, ông ngẩng đầu, tháo mắt kính lão xuống: “Nói trước, bữa ăn này bố mời, hai đứa không được tranh với bố.”

“Dạ” Mục Táp vui vẻ ngồi xuống.

Tống Vực vừa ngồi xuống, liền cầm ấm trà trên bàn, rót một ly mời bố vợ, và đương nhiên không bỏ quên cô vợ thân yêu của mình.

Ông Mục Chính Khang gọi một bàn đầy thức ăn. Ba người vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả trong bầu không khí hòa thuận, vui vẻ. Đang ăn, người phục vụ bê lên món canh nóng hổi, hai người đàn ông đồng thời mở miệng:“Táp Táp, cẩn thận.”

Mục Táp nghiêng người, để người phục vụ thuận lợi đặt tô canh ngay giữa bàn. Thâm tâm cô bỗng dập dìu cảm giác ngòn ngọt khó tả, hình như mang tên cảm động. Giây phút này, hai người đàn ông thân yêu nhất của đời cô đang ngồi ngay bên cạnh. Quan trọng nhất là họ cùng quan tâm, che chở cô, cảm giác này thật quá đẹp đẽ.

Tống Vực múc bát canh cho Mục Táp, còn chu đáo dùng thìa hớt lớp dầu mỡ loang loáng phía trên. Mục Táp húp một ngụm, mỉm cười khen ngon lắm.

Tống Vực nhoẻn cười: “Nhà hàng này có giao thức ăn tận nhà đấy. Khi nào em muốn ăn, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là ok.”

Mục Chính Khang lặng thinh quan sát hai vợ chồng.

Đợi đến khi các món ăn vơi đi quá nửa, ông Mục Chính Khang dùng khăn tay lau miệng, cười nói:“Thật ra, hôm nay bố định tâm sự riêng cùng Tống Vực, bố có chút chuyện muốn hỏi con.”

Mục Táp hả hê ném cho anh ánh mắt ‘Tèn ten…anh chạy trời không khỏi nắng rồi’, sau đó quay sang nói với ông Mục:“Vừa lúc bụng con no căng, cần đi dạo cho tiêu cơm. Khi nãy con nhìn thấy ở đại sảnh có đặt hồ cá lớn lắm, con đi ngắm tí đây, hai người cứ từ từ tán gẫu.”

Dứt lời, cô toan đứng dậy, lại bị Tống Vực kéo xuống. Anh lấy chiếc áo bành tô khoác lên người cô, hệt như đang dặn dò em bé: “Đại sảnh bên dưới lạnh lắm, phải mặc áo khoác đã.”

Mục Táp gật đầu, sau đó đứng dậy ra khỏi phòng bao. Lúc mở cửa phòng, cô kìm lòng không đậu ngoái đầu, tăm tia hai người họ, tự hỏi, bố muốn hỏi Tống Vực điều gì?

Dù sao Tống Vực cũng khá khôn ngoan, nên cô không mấy lo lắng, an tâm xuống lầu thưởng thức hồ cá. Trùng hợp có bà mẹ dẫn theo hai đứa nhóc sinh đôi đang ngắm nghía cảnh đẹp trong hồ. Lát sau, Mục Táp tự nhiên vui đùa cùng hai đứa nhóc. Mãi tới khi một đứa nhóc buồn tiểu, xấu hổ nhờ mẹ nó dẫn đi toilet, Mục Táp mới giật mình phát hiện, cô đã ngắm cá hơn bốn mươi phút.

Cô trở lại phòng bao, nhìn thấy cánh cửa phòng đóng chặt, người bên ngoài không cách nào nghe thấy động tĩnh bên trong. Mục Táp gõ gõ hai cái, liền đẩy cửa đi vào, thấy bố cô và Tống Vực vẫn ngồi nguyên vị trí cũ. Dường như họ đã kết thúc cuộc trò chuyện, nên một người ngồi thảnh thơi uống trà, một người hứng thú chơi đùa chiếc bật lửa.

“Hai người nói chuyện gì sau lưng con thế? ” Mục Táp vừa ngồi xuống liền hỏi thẳng.

“Chỉ nói chuyện phiếm giữa hai người đàn ông.” Ông Mục Chính Khang trả lời qua loa.

Tống Vực đặt bật lửa xuống bàn, nghiêng đầu hỏi Mục Táp hồ cá đẹp không. Mục Táp gật đầu, đáp đẹp lắm. Anh cười dịu dàng, lập tức gợi ý sắm một hồ cá trong nhà.

Ông Mục yên tĩnh uống trà.

Chờ thanh toán xong, ba người đứng dậy đi về. Lúc này, Mục Táp mới nhìn thấy trên thái dương bên trái của Tống Vực u lên khối bầm tím.

“Chỗ này sao lại bị thương?” Mục Táp sờ nhẹ khối bầm: “Vừa nãy không có mà.”.

‘Hỗi này anh đi toilet, không cẩn thận đụng trúng thôi.” Ngữ khí Tống Vực thản nhiên. Nói đoạn, tay anh ôm eo cô: “Đi nào, chúng ta đưa bố về trước.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như huong dan cach tao phim tat cho ung dung tren windows 10, chuot cam ung bi loi chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status