Khó có được tình yêu trọn vẹn

Chương 46



Hai người về nhà, Mục Táp giả vờ thuận miệng hỏi:“Lúc nãy, anh và bố nói gì thế?”

“Bố khuyên vợ chồng chúng ta hãy sống hòa thuận, vui vẻ, hạnh phúc bên nhau.”

“Thế thôi à?” Trực giác Mục Táp mách bảo, anh có điều giấu giếm.

“Chỉ thế thôi.” Tống Vực ngồi xuống sô pha, hai chân vắt chéo, khẽ gật đầu.

Mục Táp hồ nghi nhìn anh.

Anh đã không nói cô biết, vừa rồi cảm xúc ông Mục Chính Khang bỗng nhiên bùng nổ, nên không ngần ngại ném thẳng cái bật lửa về phía anh. Đó chính là nguyên nhân gây ra khối bầm tím trên thái dương anh. Hậu quả là bây giờ anh chỉ khẽ chớp mắt, thái dương bên trái sẽ đau âm ỷ.

Mà nguyên nhân ông Mục tức giận là do anh thẳng thắn thừa nhận lỗi lầm, thừa nhận chính anh đã khiến cô chịu tủi thân, tấm tức, thậm chí cô từng đề cập đến vấn đề chia tay. Ông nghe xong thì gương mặt biến sắc, tức thì nổi cơn thịnh nộ, nghiêm nghị cảnh cáo: “Tôi trịnh trọng nói cậu biết, cậu đừng hòng ức hiếp, khi dễ đứa con gái bảo bối của tôi. Nếu con bé thực sự không hạnh phúc, tôi sẽ kiên quyết dẫn nó về nhà, tách xa khỏi cậu. Còn về khoản tiền cưới lúc trước, cậu cứ yên tâm, tôi thà mất đi cái mạng già này, chứ không bao giờ quỵt nợ Tống gia, để con tôi phải chịu tủi nhục.”

Chứng kiến ông Mục Chính Khang đột ngột nổi cơn thịnh nộ, Tống Vực có chút ngoài ý muốn. Anh trầm mặc một lúc, sau rót thêm nước trà vào ly ông, ngữ khí điềm nhiên mang theo sự cung kính:“Xin bố hãy yên tâm, con tuyệt đối không khi dễ, xem thường Táp Táp. Con nhất định sẽ đem đến hạnh phúc cho cô ấy. Cô ấy là con gái bảo bối của bố, đồng thời cũng là người vợ yêu quý của con.”

Mục Chính Khang vẫn còn trong cơn kích động, sắc mặt xám xịt, đôi môi run run, mắt lườm Tống Vực. Ông ráng sức đè ép cơn giận xuống đáy lòng, cầm ly trà nhấp một ngụm, nói:“Hy vọng cậu nói được thì làm được. Táp Táp con tôi là một cô gái tốt, nhưng đã phải chịu rất nhiều bất hạnh. Thân là bố nó, mà tôi chưa bao giờ hoàn thành tốt trách nhiệm của mình. Từ nhỏ con bé đã thua thiệt, kém may mắn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Mẹ nó qua đời sớm, tôi lại không có thời gian quan tâm săn sóc nó. Đời này tôi luôn áy náy với hai mẹ con Táp Táp. Hiện giờ, tôi chỉ có thể chuộc lỗi lầm bằng cách cố gắng bảo vệ con bé, ngăn cản nó tránh xa những kẻ gây tổn thương cho nó.”

Cảm xúc được thể cuồn cuộn dâng trào, ông tâm sự rất nhiều chuyện khi Táp Táp còn nhỏ, bao gồm chuyện li hôn giữa ông và bà Trình Hạo Anh, rồi Mục Táp theo mẹ đến Tây Xương sinh sống. Tuy xa cách nhiều năm, nhưng ông chưa bao giờ chủ động liên lạc với hai mẹ con họ. Đây chính là việc khiến ông hối hận nhất đời.

Lúc bà Trình Hạo Anh sinh bệnh nặng, Mục Táp mới hơn mười tuổi. Khi ấy, tự tay cô bé chăm bẵm, hầu hạ mẹ. Hằng ngày cô bé nấu cơm, sắc thuốc cho mẹ uống, chăm chỉ ngồi bên giường đọc báo mẹ nghe, cố ý ê a những bài hát tươi vui để an ủi cơn đau của mẹ, luôn miệng tíu tít nói chuyện, bên cạnh mẹ từng phút từng giây. Cô bé cùng mẹ kiên cường chống chọi đến tận cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà một mình cô bé ngồi đợi trước cửa phòng phẫu thuật thật lâu, để rồi cuối cùng nghe phán quyết tàn nhẫn.

Sỡ dĩ ông Mục Chính Khang biết được những chuyện này, là do ông lén lút xem nhật kí của Mục Táp.

Tống Vực lặng thinh lắng nghe ông kể, tâm trí bất giác hiện lên hình ảnh: Một bé gái có thân thể nhỏ nhắn, nhưng kiên cường đứng giữa hành lang bệnh viện mênh mông, trống trải, rồi tận tai nghe bác sĩ tuyên bố cái chết của người mẹ thân yêu. Với cô bé, có lẽ khoảnh khắc ấy như thể trời long đất lở, màn đêm tăm tối bủa vây bốn phía, nơi nơi bao trùm nỗi tuyệt vọng. Nhưng ngoại trừ chấp nhận, cô bé không còn sự lựa chọn nào khác.

Cô bé nhất định sẽ thương tâm khóc òa lên, khóc mờ cả hai mắt, sẽ bàng hoàng, bất lực, bơ vơ tự gặm nhấm nỗi đau mà không có ai bên cạnh sẻ chia hay an ủi.

“Anh suy nghĩ gì mà đăm chiêu thế?” Mục Táp cầm hộp bánh quế hạnh nhân đi tới, ngồi cạnh Tống Vực. Nhìn thấy bộ dáng thất thần của anh, cô hiếu kì hỏi.

Tống Vực giơ tay lấy cái bánh trong hộp, nhẹ nhàng bẻ làm đôi, chính giữa lộ ra nhân bánh, anh dịu dàng đút cô ăn: “Anh đang mường tượng dáng vẻ khi bé của em.”

“Sao lại mường tượng dáng vẻ khi bé của em?” Mục Táp hỏi lại.

Tay Tống Vực xoa nhẹ mi tâm cô, miêu tả theo đường sống mũi đi xuống, lưu luyến nơi chóp mũi, bờ môi, chiếc cằm, cuối cùng anh nựng nựng cằm cô:“Khi bé, Táp Táp của anh nhất định rất đáng yêu.”

Đầu Mục Táp đầy dấu chấm hỏi, nhưng chưa kịp hỏi rõ, anh đã dang tay ôm cô vào lòng. Đôi tay nhịp nhàng vỗ vỗ sau lưng cô. Mục Táp rúc mình trong lồng ngực rắn chắc rộng lớn của anh, tay cô vòng quanh eo anh, không nói một lời, chỉ nhắm mắt hưởng thụ giây phút bình yên, ấm áp.

Cô là phụ nữ, nên nhạy cảm phát hiện vòng ôm hôm nay hơi khác so với ngày thường. Vòng ôm này ẩn chứa luồng sức mạnh không tên, im ắng truyền xuống đáy lòng cô, khiến thâm tâm cô bỗng lâng lâng một loại năng lượng lạ, làm dòng máu toàn thân cô dường như nóng lên, cảm giác kì diệu bất tận.

Anh ôm cô thật lâu, vòng tay không hề buông lỏng. Mãi tới khi cô ngáp một cái rõ dài, anh liền bế cô lên giường, chu đáo đắp chăn cho cô. Anh cũng ngã mình, nằm nghiêng người, tiếp tục sưởi ấm cô trong lòng…..

Cứ như vậy, độ ấm từ người anh cả đêm không rời khỏi cô.

Sáng hôm sau, Mục Táp tỉnh dậy thì phát hiện Tống Vực đã rời giường, và….chủ động nấu bữa sáng. Thành quả của anh là đĩa trứng rán chỗ sống chỗ khét, món khoai lang luộc vì để lửa quá lớn nên nước luộc cạn sạch, khoai cháy thành than, ly sữa bỏ đường quá nhiều, ngọt chẳng khác chè, đĩa mì trộn mặn đến nỗi đau rát cổ họng…Nhưng tất cả đã bị lu mờ bởi việc hôm nay anh phá lệ, tự mình nấu bữa ăn sáng.

“Này anh, hôm nay anh bị ai nhập hồn à? Hay là sinh bệnh?” Mục Táp khó tin trợn tròn mắt.

Tống Vực trầm tĩnh nhướng mắt, tao nhã nhấp ngụm cà phê, điềm nhiên trả lời:“Em đừng trợn mắt nữa, nhìn xí lắm. Hôm nay anh rảnh rỗi, dậy sớm cảm thấy nhàm chán, nên trổ tài nấu thử bữa sáng. Em thấy thế nào, hương vị đấy?”

“Ờ…cũng không tệ.” Mục Táp nhận xét trái lương tâm. Dẫu sao đây cũng là lần đầu anh vô bếp, cô không nên đả kích nhiệt tình của anh. Hơn nữa cô là vợ, tất nhiên cần cổ vũ chồng mình.

“Vậy từ giờ chúng ta luân phiên nhau nấu bữa sáng nhé. Em hai tư sáu, anh ba năm bảy.”

“Hả?” Mục Táp hoài nghi lỗ tai mình có vấn đề.

Tống Vực nhìn vẻ mặt cô cả kinh tột độ, bèn thuận tay cầm tờ báo gõ nhẹ lên đầu cô:“Diện mạo chồng em tuấn tú sáng ngời, em đừng dùng ánh mắt như đang dối diện quái vật để nhìn anh chứ.”

“Nhưng trước giờ, anh luôn trốn tránh mấy việc nấu nướng hay dọn dẹp nhà cửa mà.”

“Coi như anh muốn hoạt động gân cốt vậy.” Anh nói: “À, em nhắc anh mới nhớ, sẵn tiện chúng ta phân công luôn việc dọn dẹp nhà cửa đi.”

Mục Táp nghẹn họng nhìn trân trối, thầm nghĩ anh chắc chắn đang nói đùa.

Đoạn thời gian sau, Mục Táp mới tin anh hoàn toàn nghiêm túc, cô phát hiện anh thực sự thay đổi. Tỉ như ngày trước, mỗi khi làm việc xong, bàn làm việc của anh sẽ bừa bãi lộn xộn, anh cũng lười sắp xếp, còn bây giờ trên bàn luôn gọn gàng ngăn nắp. Nếu ngày trước mỗi khi anh tắm xong đều vứt đại quần áo vào giỏ đựng đồ, thì giờ đây anh chịu khó bỏ vào máy giặt. Lúc trước lâu lâu mới có một ngày anh xung phong rửa bát, hiện tại thì cơm nước xong xuôi, anh tự động xắn cao tay áo, cặm cụi tẩy từng cái bát. Khi xưa anh thụ động để cô quyết định những hoạt động giải trí ngày chủ nhật, còn hiện tại chỉ vừa đến thứ tư, anh đã hào hứng cùng cô lên kế hoạch trước.

Tóm lại, anh ngày càng quan tâm, chăm sóc cô nhiều hơn, cũng năng bầu bạn, kề cận bên cô.

Có vài lần, anh xã giao về nhà, lờ đờ men rượu say, anh kéo cô vào ngực, miệng kề sát tai cô, kể gián đoạn những sự việc trong quá khứ của anh. Tuy rằng không đánh thẳng vào trọng tâm, mấu chốt của những sự việc đáng nhớ, nhưng so với trước kia, đã tiến triển hơn nhiều.

Ngay cả những lúc trên giường, anh cũng trở nên nhiệt tình, say mê hơn, liên tục biến hóa các tư thế hoặc động tác khó. Mục Táp tò mò, thắc mắc anh đã ‘tầm sư học đạo’ ở đâu, mà mỗi lần đều có những ý tưởng mới mẻ, độc đáo.

Anh nghiêm túc trả lời thắc mắc của cô: “Kiến thức là vô biên, mãi không có điểm dừng. Vợ chồng ta nên chăm chỉ, cần cù tiếp thu những kiến thức mới, như thế mới giữ được chất lửa cần thiết cho gia đình, càng thêm gắn kết sự hòa hợp và hạnh phúc.” Nói đoạn, anh thả tập tài liệu trong tay, dùng vẻ mặt vô cùng đứng đắn hỏi cô: “Đêm nay em muốn thử tư thế Điêu Thuyền Bái Nguyệt không? Hay Tây Thi Hoán Sa? Hoặc Thổi Tiêu Trong Rừng Trúc?” (Anh Vực nói chuyện cao thâm, huyền bí quá, bạn Điểu trong sáng nên vô pháp lĩnh hội, mời mọi người tự thả trí tưởng tượng bay cao bay xa nhé >.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Phong thủy là một lĩnh vực khoa học bởi trong phong thủy không có điều gì là thần bí cả. Các nguyên lý của phong thủy không quá chuyên sâu và phức tạp, vì vậy bạn có thể nắm bắt dễ dàng chỉ cần một chút kiên nhẫn và niềm say mê với những bài phong thủy được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như tu vi thu 4 ngay 16 5 2020 cua 12 cung hoang dao su tu trung tieng set ai tinh nhan ma lo au qua da, chon cay phong thuy hop nganh nghe tan tai tan loc tien ua ve nhu nuoc rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một cuộc sống viên mãn.

loading...
DMCA.com Protection Status