La bàn vận mệnh

Chương 296: Ngưu Đỉnh tinh



Dương Thiên Vấn tự mình hoàn thành truyền tống trận. Hành tinh truyền tống trận, dùng cho truyền tống giữa hai hành tinh. Hơn nữa món đồ chơi này là truyền tống đơn hướng. Nói cách khác, có thể từ trên Bích Tuyền Tinh truyền tống ra, lại không thể từ trên một hành tinh khác truyền tống đến. Nhưng Chỉ Tinh Dẫn Nguyệt Luân của Dương Thiên Vấn lại không ỏ danh sách này. Bởi vì nó chỉ lấy truyền tống trận làm cái tọa độ cơ bản, định một cái điểm. Sau đó mở ra Dẫn Nguyệt Chi Môn, tiến vào truyền tống mà thôi. Chẳng qua nó yêu cầu cấp bậc thấp nhất cũng phải truyền tống trận giữa hành tinh.

Dương Thiên Vấn vỗ vỗ tay, hô: "Đại công cáo thành!" Quay đầu đi. Nhìn Thủy Thấm Lan cùng Bích Nhi đều mang bộ dáng tươi cười, bổ sung nói: "Hôn môi đi!" Nói xong liền xông đến.

Hai nàng "thất kinh", cười hi hi bỏ chạy.

Đùa giỡn một trận, hai nàng vẫn là không chạy thoát "ma trảo" của Dương Thiên Vấn.

"Chuẩn bị xong chưa? Bích Nhi. Ngưu Đỉnh Tinh muội quen thuộc không?" Dương Thiên Vấn nhẹ giọng hỏi.

"Yên tâm. Yên tâm. Muội rất quen thuộc." Bích Nhi cười tủm tỉm gật đầu nói.

"Vậy chúng ta liền đi Ngưu Đỉnh Tinh." Dương Thiên Vấn nói xong lấy ra Chỉ Tinh Dẫn Nguyệt Luân, mở ra Dẫn Nguyệt Chi Môn đi thông Ngưu Đỉnh Tinh.

"Bọn muội đi vào trước đi." Dương Thiên Vấn mỉm cười nói.

"Đây là Chỉ Tinh Nguyệt Luân trong truyền thuyết? Thật thần kỳ. Thật lợi hại!" Bích Nhi không chút nào che dấu bản thân kinh ngạc. Thứ này Bích Nhi trước kia cũng từng thấy. Chẳng qua đó là hỏng, không thể sử dụng. Hiện tại chính mắt nhìn thấy nó thần kỳ, vẫn là nhịn không được sợ hãi than.

"Nhanh lên đi. Món đồ chơi này chính là rất phí năng lượng." Dương Thiên Vấn bất đắc dĩ thúc giục.

Ba người một thú xuất hiện ở trên truyền tống trận vượt tinh vực của Ngưu Đỉnh Tinh.

Truyền tống sư thân thiết hữu hảo đi lên đón nói: "Ba vị hoan nghênh quang lâm Ngưu Đỉnh Tinh.".

Dương Thiên Vấn phát hiện vị truyền tống sư này rõ ràng là một nhị phẩm tiên quân.

Thành siêu cấp lớn không có tường thành, đặt tại trên bình nguyên rộng lớn này. Kéo dài đến chân trời, không có các loại tuần vệ.

Đi ở trên đường, Bích Nhi không ngừng "bổ túc" quy củ Ngưu Đỉnh Tinh cho Dương Thiên Vấn. Dương Thiên Vấn vừa nghe vừa xem. Người đi đường trên đường, trên cơ bản vốn không có cấp bậc tiên quân trờ xuống. Hơn nữa tiên, ma, yêu đều có. Làm cho người ta kinh ngạc nhất là, nơi này tiên đế, ma đế, yêu đế, tùy ý có thể thấy được. Dọc theo đường đi, chỉ riêng Dương Thiên Vấn nhìn thấy, nhiều tới không dưới mấy trăm!

Dương Thiên Vấn thầm nghĩ, không trách ở tiên giới tiên đế ít như vậy. Thì ra tập trung hết đến nơi này.

Oa oa oa. Dương Thiên Vấn phát hiện cái gì? Bích Huyết San Hô!! Đây chính là đỉnh cấp tiên dược. Trên đường cái bày sạp cũng có bán Bích Huyết San Hô? Ta kháo. Sớm biết ta đã đến nơi này mở ra cửa hàng.

Quét hàng. Dọc theo đường đi nhìn thấy thứ tốt, ngay cả giá cũng lười trả, liền mua lấy toàn bộ.

Dương Thiên Vấn hưng phấn. Thật là quá hưng phấn rồi. Cái Ngưu Đỉnh Tinh này, không, phải nói Tự Do tinh vực, quả thực chính là bảo bối! Nơi này bán linh dược linh tài, hoặc chính là hàng đại chúng, hoặc chính là mặt hàng cực phẩm ngay cả Bích Tuyền Tinh cũng tìm không ra được.

Thủy Thấm Lan cùng Bích Nhi nhìn nhau một cái, không khỏi cảm giác có chút buồn cười. Cũng khó Dương Thiên Vấn giống như đứa bé.

Một ngày đi dạo, đồ vật bán không ít, nhưng là chuyện tìm người lại bị Dương Thiên Vấn quên sạch sẽ.

"Sắc trời không còn sớm. Chúng ta tìm nhà khách sạn dừng chân mới được." Bích Nhi mở miệng nói.

"Vậy tìm một chỗ lớn nhất tốt nhất. Dù sao ta có tiền." Dương Thiên Vấn giống như một gã "nhà giàu mới nổi" nói.

Hai nàng nhìn nhau cười, không chút nào xa xỉ cho Dương Thiên Vấn một cái lườm.

Nơi này cũng không ít khách sạn. Lưu lượng khách lớn đến dọa chết người. Hơn nữa bởi vì trên Ngưu Đỉnh Tinh chỉ có một khối đại lục này. Trừ bên ngoài đông nam đại lục là bình nguyên, phương còn lại đều là dãy núi trùng điệp. Hơn nữa đại lục trên Ngưu Đỉnh Tinh không lớn, chỉ so với Bích Tuyền Tinh đại lục như vậy lớn hơn một chút. Bình nguyên chỉ chiếm 1% đại lục.

Cho nên toàn bộ Ngưu Đỉnh Tinh cũng chỉ một cái thành này, chiếm cứ 80% bình nguyên. Dân cư thường trú chỉ có không đến trăm vạn, nhưng mà toàn bộ Ngưu Đỉnh Tinh còn có trên ức tu sĩ đến từ các giới! Tiên, ma, yêu, minh, linh vân vân đều có. Chủ yếu nhất là, tất cả những người này đều là cao thủ. Pháp lực dao động của Dương Thiên Vấn là cửu phẩm huyền tiên. Hầu như là tồn tại giống như động vật hiếm có.

Nơi này không có quy tắc. Tất cả tự do. Người không có thực lực là sẽ không chạy đến nơi này tìm bị đánh.

Đương nhiên, cao thủ cũng có tôn nghiêm của cao thủ, tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ động thủ đối với người. Ở chỗ này, không quan tâm ngươi có thực lực hay không, vẫn là không nên trêu chọc người khác tốt hơn.

Bích Nhi mang theo Dương Thiên Vấn quen đường thuộc lối vào ở một khách sạn lớn diện tích trăm mẫu, Vân Lai khách sạn. Ở trên đường cái có thể sẽ xuất hiện chuyện tụ tập đám đông vật lộn, nhưng ở trong khách sạn, bất cứ ân oán nào đều đặt xuống. Bởi vì sau lưng những khách sạn lớn này đều có bối cảnh sâu đậm.

Một dãy phòng khách quý rất khác biệt giống như tứ hợp viện. Dương Thiên Vấn rất hài lòng, cấm chế cách âm cùng tụ linh pháp trận nơi này đều phi thường không tệ. Đặc biệt cấm chế cách âm. Cho dù vụ nổ lớn trọng tải cấp, bên ngoài cũng không nghe thấy bất cứ tiếng vang nào.

"Ừm, nơi này không tệ. Bích Nhi muội thật được việc." Dương Thiên Vấn giơ ngón tay cái lên. Dương Thiên Vấn rất rõ ràng, quy cách như vậy hầu như là quy cách cấp bậc cao nhất của toàn bộ khách sạn. Người bình thường hoặc là người không có chút quan hệ, có tiền cũng không vào ở được.

"Hì hì. Nào có. Muội trước kia tới chỗ này đều là ở nơi này." Bích Nhi mỉm cười trả lời.

"Lệnh bài muội lấy ra là cái gì?" Dương Thiên Vấn không rõ nguyên do hỏi. Bích Nhi ở trước quầy cho chưởng quầy xem một khối lệnh bài. Sau đó chưởng quầy liền mở cái gian phòng này.

"Ồ. Đây là chứng minh thí luyện tràng, chứng minh hai ngàn trận thắng liên tiếp." Bích Nhi mỉm cười trả lời. Sau đó giải thích kĩ càng cho Dương Thiên Vấn một chút thí luyện tràng. Đây chính là nơi lớn nhất hấp dẫn người nhất của Tự Do tinh vực.

Dương Thiên Vấn nghe xong không khỏi thầm than thật hay. Nơi này không chỉ có là nơi cao thủ rèn luyện bản thân, còn là một cái có thể cự li gần theo dõi hai cao thủ chiến đấu, phong phú tầm mắt, hấp thụ kinh nghiệm của mình. Nói không chừng có thể được cơ hội đột phá. Khó trách vô số cao thủ đều tập hợp ở Tự Do tinh vực. Hơn nữa, nơi này còn có rất nhiều khổ tu sĩ. Không có khả năng được ban thưởng cao giai tiên khí.

Hai cao thủ ngang cấp bậc, một người có một kiện hoặc hai kiện thượng phẩm tiên khí. Một người khác đáng thương vẫn còn sử dụng trung phẩm tiên khí. Vậy dưới tình hình chung, sức chiến đấu của hai người căn bản là không phải một cái cấp bậc.

Đặc biệt cường giả cấp bậc tiên đế. Bọn họ có đủ pháp lực cung cấp thượng phẩm tiên khí. Có thể khiển uy lực của thượng phẩm tiên khí phát huy đến mức tận cùng. Sức chiến đấu mạnh mẽ không phải bàn cãi.

Cái gọi là thí luyện tràng này, ở Dương Thiên Vấn xem ra, thật ra cũng chính là cách đấu tràng. Cách đấu giữa hai cao thủ. Thắng bại đều bằng thực lực.

Dương Thiên Vấn vốn đến Ngưu Đỉnh Tinh là vì tìm người mà đến. Chẳng qua, vài ngày trôi qua. Dương Thiên Vấn tựa như ngay cả mình tới làm gì cũng đã quên. Mỗi ngày trước khi ra ngoài, đầu tiên là lấy Huyền Quang Thuật tra khắp trên thị trường chung quanh có thứ gì tốt. Phát hiện liền lập tức chạy ra. Quét hàng từng ngày từng ngày. Dù sao chính là nhìn thấy cần thì mua. Những cái này chính là thứ tốt. Đến lúc đó cầm đến luyện chế lục luyện kim đan. Cho dù pháp lực của mình hiện tại không phải dùng đan dược là có thể thúc lên, nhưng là có thể cho Bích Nhi cùng Thủy Thấm Lan dùng.

"Thiên Vấn ca. Huynh lại mua nhiều đồ như vậy. Mua nhiều như vậy làm gì?" Bích Nhi khó hiểu hỏi.

"Những cái này cầm về dùng luyện đan. Khó được một chuyến nhìn thấy thứ tốt, vậy đương nhiên phải mua một ít trở về." Dương Thiên Vấn mỉm cười trả lời.

"Còn có mấy ngày, chính là mấy tràng tỷ thí áp trục giữa đế cấp cao thủ của thí luyện tràng. Chàng đi xem không?" Bích Nhi nhẹ giọng hỏi.

"Đi xem một chút đi. Có lẽ có thể nơi đó tìm được Bạo Viên." Dương Thiên Vấn gật đầu đáp. Thật ra trong lòng cũng không ôm nhiều hy vọng. Bởi vì lúc này mới qua không đến ngàn năm. Bạo Viên cao cấp thần thú như vậy tựa như tiến giai rất chậm nhỉ?

Dương Thiên Vấn đem một viên tiên đan cấp bảy tùy tay đưa cho Tiểu Bạch trên vai.

Tiểu Bạch một ngụm nuốt xuống, chớp chớp mắt to đáng yêu xinh đẹp.

"Oa... linh thú thật đáng yêu." Thanh âm thanh thúy động lòng người.

Dương Thiên Vấn tìm theo tiếng nhìn lại. Một nữ tử mặc tiên y màu lửa đỏ, nhảy bắn vọt tới bên người Dương Thiên Vấn, tốc độ cực nhanh, phía sau còn dừng lại mấy cái tàn ảnh, nhẹ giọng hỏi: "Tiên sinh. Con linh thú này của ngươi thật đáng yêu. Ta có thể ôm một cái không?".

Dương Thiên Vấn có chút khó xử, nhìn kiểu cầu cứu về phía Bích Nhi.

"Vị cô nương này..." Bích Nhi còn chưa nói xong.

Mấy người trẻ tuổi cũng chạy tới theo, nhẹ giọng nói: "Tiểu thư, chúng ta cần phải trở về." Ngạo mạn ngay cả con mắt cũng không nhìn qua Dương Thiên Vấn cùng Bích Nhi.

"Ta có thể ôm không?" Nữ tử chớp chớp mắt, vẻ mặt chờ mong.

Dương Thiên Vấn cười khẽ, ở trong lòng đùa giỡn nói: "Tiểu Bạch, mỹ nữ đó. Muốn để cho nàng ôm một cái hay không?".

"Không muốn. Cái này cũng coi như mỹ nữ? Ta thích có lông!" Tiểu Bạch không chút khách khí trả lời.

Dương Thiên Vấn bị câu trả lời này của Tiểu Bạch làm cho không còn gì để nói.

"Xin lỗi, nó sợ người lạ." Dương Thiên Vấn từ chối. Dương Thiên Vấn không muốn cùng đám người này có cái gì liên quan. Mấy người trẻ tuổi này mỗi một người đều có tu vi tiên quân bốn năm phẩm, nhưng nhìn qua lại là làm bảo tiêu cho nữ tử này.

"Không được. Ta thích nó!" Nữ tử này vậy mà bên đường nhõng nhẽo hẳn lên.

Mấy người trẻ tuổi cười khổ. Bọn họ chính là rõ ràng vị đại tiểu thư này chính là hòn ngọc quý trên tay lão gia tử. Từ nhỏ nuông chiều quen, hơn nữa tính tình đặc biệt cổ quái.

Lúc này, một người ăn mặc kiểu thanh niên từ phía sau đi lên theo, ho khẽ một tiếng.

Mấy người trẻ tuổi đồng thời hướng thanh niên kính trang thi lễ, chia hai bên thối lui.

Bích Nhi nhìn người trẻ tuổi này, nhớ tới cái gì, nhẹ giọng truyền âm nói: "Người này tên Đông Phương Hiên, là người Đông phương thế gia trong Tự Do tinh vực. Cái thế gia này, từ quật khởi đến truyền thừa, đã có gần ngàn vạn năm lịch sử, là một cái thế gia buôn bán, thực lực gia tộc không kém. Có mấy gã cửu phẩm tiên đế chống lưng. Cùng mấy đại thế lực đầu sỏ của tiên ma yêu giới cũng có lui tới. Quan hệ không tệ.".

"Ồ. Thì ra là địa đầu xà." Dương Thiên Vấn trở về một câu, ngắn gọn sáng tỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 22 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như neu thay cuoc doi nhu dang di vao ngo cut be tac khong loi thoat hay doc bai nay de nhan thay thuc ra moi chuyen deu co cach giai quyet, so phan cua co bay sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status