Làm nũng

Chương 18: Meme


Quá thấp kém, đừng nói là Phó Thanh, ngay cả Tạ Nhan tâm địa sắc đá đều không thể cự tuyệt.

Dương Tầm được cho phép, đắc ý ngồi xuống, đôi mắt liền nhìn chằm chằm nữa đĩa dưa chuột trộn còn sót lại.

Tạ Nhan nhìn dáng vẻ của Dương Tầm, cầm một đôi đũa, đưa đĩa dưa chuột qua, nhắc nhở một câu: "Đây là tôi vừa mới ăn xong."

Dương Tầm đói đến váng đầu, hơi đâu lo lắng này nọ, hai đũa liền giải quyết xong.

Phó Thanh vừa xào rau vừa hỏi Dương Tầm: "Đói đến như vậy? Mấy món đó đều đã nấu xong, cậu và Tiểu Tạ cứ ăn trước đi."

Dương Tầm tuy rằng mặt dày, nhưng lịch sự cơ bản vẫn có, vội vàng nói: "Không cần không cần, tôi lót bụng trước một chút được rồi, đợi Phó ca làm xong chúng ta cùng nhau ăn."

Tạ Nhan nghe cách Dương Tầm gọi Phó Thanh liền ngơ ngác, tuy rằng từng nghe Chu Ngọc gọi như vậy, cũng biết xưng hô này không chỉ có một mình cậu dùng, nhưng mà cũng rất là thân mật, bây giờ lại để cho người khác kêu.

Vừa rồi Phó Thanh chỉ gọi tên Dương Tầm thôi mà.

Tạ Nhan nhớ rõ ràng, lần đầu gặp Phó Thanh, sau khi biết tên của mình, Phó Thanh liền gọi là Tiểu Tạ.

Như vậy không giống nhau.

Dương Tầm ăn xong dưa trộn, liền cảm thấy không hay lắm, hai người vất vả mới gặp mặt nhau ăn cơm, mình bởi vì đói đến gần chết mới tiến vào dính líu, vì vậy bèn chủ động tìm việc làm, đề nghị với Tạ Nhan: "Chúng ta xem Phó Ca có gì cần thì giúp đỡ đi."

Tạ Nhan đang thả hồn đi rồi, lúc bị Dương Tầm nhắc nhở còn có chút mơ hồ, nghe đối phương lặp lại lần nữa mới có phản ứng.

Cậu vẫn còn đắm chìm trong logic vừa nãy của mình, rất nghiêm túc nói với Dương Tầm: "Cậu là khách, tôi giúp là được rồi, không cần cậu."

Đây là muốn dùng hành động của chính mình chứng minh một giọt máu đào hơn ao nước lã.

Sau đó lúc rửa rau, bị nước lạnh dội qua cậu mới thanh tỉnh, nhớ lại những gì ẩn trong suy nghĩ và hành động của mình vừa rồi, đôi tai giấu sau tóc ửng đỏ, tự mình thành khẩn đánh giá.

Thật là có bệnh.

Dương Tầm vô cùng nghi hoặc nghĩ, sao Tạ Nhan lại khách sáo như vậy. Hắn nghĩ nửa ngày mới tìm ra lý do thích hợp, nguyên lai Tạ Nhan lãnh khốc vô tình trước mặt ca ca cũng phải làm bé ngoan, không chạy thoát sức mạnh tình thân, bây giờ liền phải hạ mình chăm sóc khách nhân như hắn.

Hắn hiện tại cảm thấy mình thập phần cao quý, chưa bao giờ cao quý được như thế trước mặt Tạ Nhan.

Vì vậy khách nhân cao quý Dương Tầm, sau khi thử hết các món Phó Thanh nấu thì nhận được tin nhắn của anh mình.

Anh hắn hỏi: "Chết đói chưa?"

Dương Tầm trả lời: "Thật sự là anh ruột sao? Sao lại luôn mắng em mình chết hay chưa!"

Hắn càng nói càng hưng phấn, gửi ảnh vừa chụp qua: "Hôm nay anh Tạ Nhan tới thăm cậu ấy, người thì tốt còn nấu cơm cho cậu ấy ăn, nấu rất ngon."

Nói đến đây, Dương Tầm cảm thấy một trận bi thương, nhớ lúc còn bé mình và anh cùng ở nhà bà ngoại, anh mình mỗi ngày lấy mì gói lừa gạt mình, bắt mình đi mua không nói, còn phải nấu cho anh ăn.

Dương Tầm sâu sắc phê phán anh trai: "Anh nhìn xem, xưa nay anh chỉ biết kiếm tiền, không chịu bồi dưỡng tình cảm, chưa từng nấu gì cho em."

Anh hắn trả lời bằng sự im lặng tuyệt đối, sau cùng mới nhắn qua: "Được được, anh mày chỉ biết làm mấy chuyện dung tục như là kiếm tiền, không có tình cảm. Cho nên tiền tiêu vặt tháng này của mày không có, ở bên ngoài ăn gió nằm sương, cảm thụ chân thiện mỹ nhân gian, mày thấy vui là được."

Dương Tầm khàn cả giọng kêu anh trai đem tiền tiêu vặt trả lại. Hắn mặc dù là lưu lượng tiểu sinh, theo lý thuyết kiếm tiền rất nhanh, nhưng bởi vì luôn lựa chọn kịch bản nghiêm ngặc, thù lao bình thường không phải rất cao, bây giờ quay cũng không lấy thù lao, mấy tháng rồi không có thu nhập. Hắn lại thích ăn xài, cơ bản đều dựa vào tiền tiêu vặt.

Mà anh trai lãnh khốc vô tình của hắn lúc này đang gọi cho một cái quán ăn ở trấn nhỏ: "Không cần giao đồ ăn nữa, tiền cũng không cần trả lại."

Rồi quay sang nói với trợ lý: "Đi tìm hiểu một chút, xem Tạ Nhan là ai. Những chuyện gần đây liên quan đến cậu ta."

Dương Tầm trong vòng giải trí đã nhiều năm vẫn ngốc bạch ngọt như vậy là có lý do. Có anh trai thay hắn dọn đường, những người có âm mưu bất chính với Dương Tầm tầm đều không chút dấu vết mà biến mất trong tầm nhìn của hắn, cho nên Dương Tầm dù nghe nói trong vòng rất loạn nhưng bản thân lại chưa gặp qua bao giờ, cứ ngốc thành như vậy.

Dương Tầm vì chuyện tiền tiêu vặt mà chán chường, niềm vui vì được ăn món ngon của Phó Thanh cũng tiêu không còn một mống.

Phó Thanh làm cơm rất ngon, Dương Tầm lại đói bụng muốn chết, cảm động đến thiếu chút nữa rơi lệ, muốn thay Tạ Nhan đăng weibo kéo lưu lượng. Hắn hiện tại ăn ké nhà người ta, cho nên loại chuyện cọ nhiệt độ này cũng không để ý nhiều như bình thường.

Hắn chọt chọt Tạ Nhan:"Đến đây tôi với cậu chụp chung một tấm bắng tim."

Tạ Nhan không thèm ngẩn đầu đã cự tuyệt.

Dương Tầm tận tình khuyên bảo: "Tôi biết cậu diễn xuất tốt, diện mạo đẹp, cảm giác tự mình có thể kiếm được phim, đúng không? Tôi lúc mới vào giới cũng có giấc mộng thanh cao như vậy, dù cô đơn mệt nhọc, chưa bao giờ đi cọ nhiệt, đợi đạo diễn đến khai quật. Nhưng hiện thực rất tàn khốc, không có lưu lượng, không ai biết đến căn bản sẽ không có phim nào đến tìm cậu. Sau khi anh tôi biết suy nghĩ của tôi, đập cho tôi một trận, nói chuyện đó không có khả năng, sau này quay mỗi bộ phim đều là cần anh ấy đầu tư, cho nên tôi nghĩ thông suốt, cậu xem, hiện tại tôi có thể diễn nam chính, có nhiều phim để quay."

Hắn nói xong quá khứ bi thương của mình, lại tiếp tục dụ dỗ Tạ Nhan: "Cho nên chỉ chụp tấm hình, liền có người yêu thích cậu, sau đó lại có phim để quay, không tốt sao!"

Tạ Nhan ý chí kiên định, không thèm nhúc nhích.

Phó Thanh ở bên cạnh nghe bỗng nhiên chen vào một câu: "Anh thấy Dương Tầm nói đúng."

Vì vậy Tạ Nhan dao động.

Kỳ thực Phó Thanh chỉ là muốn thấy Tạ Nhan bắn tim. Anh thấy qua nhiều người chụp ảnh bắn tim, đến giơ đều không có hứng thú, nhưng vừa nghĩ tới đó là Tạ Nhan, đột nhiên cảm thấy rất hứng thú.

Dương Tầm và Tạ Nhan cuối cùng cũng chụp ảnh bắn tim thành công, hăng hái bừng bừng phát weibo —— "Ngày hôm nay mưa to, dì làm cơm lại không đến, đói bụng muốn chết, may nhờ có tiểu Tạ ca ca làm cơm cứu mệnh cẩu(2) của tôi."

Phối hợp với vài tấm ảnh chụp mấy món gia đình mà Phó Thanh đã làm, tuy rằng không đẹp đẽ như nhà hàng, nhưng sắc hương vị đủ đầy, thoạt nhìn khiến người ta thèm ăn. Còn có hai tấm là Tạ Nhan và Dương Tầm làm tim, phối hợp thành trái tim hoàn chỉnh, Tạ Nhan trong hình thập phần lãnh đạm, một nét cười cũng không có.

Khoảng thời gian này Dương Tầm luôn bế quan bận rộn, trừ weibo cá nhân, một chút tin tức cũng không lọt ra. Mà trong những vài đăng weibo có không ít liên quan đến Tạ Nhan, cho nên fan của Dương Tầm đều rất quen thuộc với Tạ Nhan, đa số cũng có chút hảo cảm.

Phó Thanh không tìm Dương Tầm đòi ảnh chụp, mà tải weibo, đăng ký tài khoản, rồi mới qua xem weino của Dương Tầm.

[Bắn tim cũng dễ thương(3) như thế]

[Tiểu Dương cũng hạnh phúc quá đi, còn có ca ca làm cơm cho ăn]

[Tiểu Dương gầy đi rồi, mama rơi lệ QAQ]

[Đẹp trai như vậy còn biết làm cơm, Tạ tiểu ca là thiên sứ từ đâu tới!]

Còn có một người bình luận một cái meme vào hình của Tạ Nhan 【 chớ đụng vào lão tử. JPG】

Phó Thanh nhíu nhíu mày, anh thấy Tạ Nhan trong hình rất ngoan, những lời này rất không hợp.

Vì vậy dựa theo trang web mà người nọ tạo meme, Phó Thanh rất nhanh chế ra cái mới 【 bé ngoan bắn tim. JPG】

Phí dưới đầy bình luận

[tỉ muội lự kính(4) của ngươi quá dày rồi]

[ngoan cái gì, rõ ràng là rất hung]

Phó Thanh nghĩ rõ ràng rất ngoan rất ngoan còn rất dễ thương.

Anh lặng lẽ xem weibo của Dương Tầm, đem hình chụp có Tạ Nhan lưu lại.

Dương Tầm rất hài lòng đối với hiệu quả của lần phát weibo này, lớn tiếng đọc bình luận khen ngợi cho Tạ Nhan nghe.

Tạ Nhan tĩnh táo hỏi lại: "Sao lại thành tôi nấu cơm rồi?"

Bất tri bất giác, Dương Tầm đã tạo cho Tạ Nhan vố số tính cách giả trên weibo.

Ví dụ như: khả ái, xấu hổ, ngọt, đặc biệt kiên trì, bây giờ còn thêm trù nghệ cao siêu.

Vừa rồi Dương Tầm phát weibo đầu óc không hoạt động, một lòng muốn giúp Tạ Nhan hút fan, hiện tại thấy không đúng lắm, âm lượng nói chuyện ngày càng nhỏ: "Tôi không cố ý, sau này nếu như bại lộ, cậu liền đẩy lên người tôi là được..."

Nhìn hắn tự trách như thế Tạ Nhan khó có được nói một tiếng không sao. Cậu cũng không thèm để ý những thứ này.

Cơm nước xong, ba người cùng nhau dọn dẹp phòng bếp, tự trở về phòng của mình.

Bởi vì Tôn Hoài Quân phi thường tiết kiệm, nên cũng không có phòng trống nào, Phó Thanh liền ở tạm trong phòng Tạ Nhan.

Phó Thanh nghe xong điện thoại, lúc quyết định tới đây quần áo đơn giản, cái gì cũng không mang theo, cũng không có thú tiêu khiển gì, liền cùng Tạ Nhan ngồi một chỗ xem kịch bản.

Mới đầu Tạ Nhan có chút không quen việc bên cạnh có người, nhưng Phó Thanh rất an tĩnh, Tạ Nhan cũng dần dần bị cuống vào.

Lúc cậu xem kịch bản rất nghiêm túc, còn có thể nhập vai, xem đến thỏa thích không tự chủ đứng lên diễn thử.

Khi đó Tạ Nhan cũng không còn là Tạ Nhan, mà đổi thành một người khác.

Đối với Phó Thanh, Tiểu Tạ như vậy hấp dẫn hơn nhiều so với kịch bản.

Thẳng đến tới màn Lục Phùng Xuân bị cả thôn bài xích, lại cùng Bùi Tiểu Thuyền xích mích, y một mình dưới ánh đèn viết nhật ký. Thanh niên trong thôn này, dường như từ khi sinh ra đã định sẽ kế thừa sản nghiệp của cha mẹ, sau khi lớn lên rời bến đánh cá, rất ít người chăm chỉ học tập, huống chi như Lục Phùng Xuân còn có thể viết nhật ký.

Y không tiếp tục viết lời cổ vũ mình, cũng không còn viết những bài thơ mình thích, mà là bình tĩnh thuật lại hiện thực tàng khốc.

Câu nói sau cùng trong nhật ký là —— "Nhân sinh không có niềm vui thực sự"(*)

Tạ Nhan dùng bút viết xuống câu nói kia, ngón tay rất cố sức, dường như muốn cắt rách giấy, viết xong một cái trong chớp mắt như mất hết sức lực mà ném bút ra xa, nằm ở trên bàn, vai run nhè nhẹ.

Đây là trạng thái mệt nhọc.

Phó Thanh ngừng thở, khom lưng nhặt bút lên, không nói gì, đến khi Tạ Nhan ngẩn đầu, mới vỗ vai đối phương một chút, nói: "Trời sắp tối rồi, muốn ăn chút mì không?"

Tạ Nhan mắt khép hờ nhẹ nhàng chớp chớp, mới ừ một tiếng.

Nấu mình rất nhanh, Phó Thanh cũng không để Tạ Nhan theo đến phòng bếp mà nấu chín rồi mang về cho Tạ Nhan ăn.

Ăn xong mì, nên tắm rồi đi ngủ.

Chuyện này cuối cùng khiến Tạ Nhan thấy khốn đốn.

Trong phòng cậu bày cái giường đôi, một mình cậu ngủ không tính là chật, nhưng hai người, đặc biệt còn là hai nam nhân cao lớn, phỏng chừng hơi khó.

Tạ Nhan trong đầu vừa nghĩ đến chuyện này, thừa dịp Phó Thanh còn ở trong phòng tắm, lấy đệm chăn dự bị trong tủ quần áo ra.

Lúc Phó Thanh tắm xong ra ngoài, chăn đệm dưới đất đã trải xong phân nửa.

Anh đi tới hỏi: "Là trải cho anh sao?"

Tạ Nhan ngửa đầu nhìn Phó Thanh, anh mặc áo thun rộng thùng thình, không có bỏ vào quần, từ phía dưới có thể nhìn rõ ràng tám khối cơ bụng.

Tạ Nhan không được tự nhiên dời tầm mắt: "Em ngủ trên đất."

Phó Thanh đè lại tay Tạ Nhan: "Có ngủ cũng là anh ngủ."

Hai người cứ như vậy giằng co một hồi. Tạ Nhan tính tình quật cường, chưa bao giờ chịu lùi bước, cứ như vậy nhìn Phó Thanh, mím môi, đem chăn đệm dưới đất cuộn lại.

Cậu phát hiện mình đối mặt với Phó ca thật sự rất dễ làm ra những chuyện trước đây không bao giờ làm, tỷ như lúc này, cậu không còn cách nào khác phải nói: "Ai cũng không cần ngủ đất, cùng nhau ngủ trên giường."

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Lự kính của Phó ca ngày càng dày

Ngày mai chung giường chung gối (sương mù dày đặc)

(*)"Nhân sinh không có chân chính lạc thú." trích 《 Người tốt khó tìm 》

Chú thích:

(1) Meme: trong raw là "biểu tình bao"

(2) Raw thật sự ghi là "cẩu mệnh" á.

(3) Raw là "Muối", chính là dầu củi gạo muối, tui cũng không biết tả tính cách gì nữa TT.TT, cầu cao nhân chỉ giáo.

(4) Lự kính: hiệu ứng khi quay phim chụp ảnh. Ý nói anh nhìn em tự gắn hiệu ứng, nhìn sao cũng thấy dễ thương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 4 lượt.

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như trai phieu va co phieu la gi, cac tieu chuan danh gia san pham cua khach hang khi mua sam chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status