Làm nũng

Chương 9: Khăn quàng cổ


Lúc Phó Thanh đến nơi, Tạ Nhan cùng trung tâm huấn luyện đã giải quyết xong. Giám đốc chỉ là tiếc một cây hái ra tiền, nhưng còn muốn nháo đến cảnh sát, lúc đó ông chủ biết đến hắn sẽ xui xẻo. Chỉ vì một Tào Mân thật không có lời, vì vậy theo Tạ Nhan nói mà đem Tào Mân khai trừ, rồi ghi vào hồ sơ.

Giám đốc cũng báo cho Tôn Hoài Quân.

Tào Mân muốn khẩn cầu, giám đốc lại lập tức bỏ đi. Hắn một thân chật vật đứng ở đó, nhìn Tạ Nhan từ trong đi ra, ánh mắt vừa ác độc vừa nhu nhược.

Lưu Thành Quan đứng cách Tạ Nhan rất xa, sợ Tào Mân phát điên lên liên lụy đến hắn.

Tạ Nhan đi tới, cậu vốn cao hơn Tào Mân, cúi đầu vênh váo nhìn đối phương, ngữ khí hơi nghi hoặc: "Làm sao? Không phục muốn đánh tiếp?"

Chỉ là chưa kịp động thủ đã nghe thấy tiếng nói, là của Phó Thanh.

Anh nói: "Tiểu Tạ, lại đây."

Tạ Nhan liền không muốn cùng Tào Mân tính toán, thật tốn sức.

Phó Thanh lái xe đến, anh đứng trước đèn xe, liếc Tào Mân một cái, hỏi Tạ Nhan đang đi tới: "Là hắn sao?"

Tạ Nhan gật gật đầu.

Phó Thanh có thể nhìn thấy cái cằm nhọn của cậu, đôi môi mỏng đỏ hồng, tóc tai đều ướt áp trên trán. Có lẽ do bên ngoài nhiệt độ quá thấp, rời khỏi bể bơi lâu như vậy còn chưa khô.

Bên ngoài lại đang nổi gió.

Phó Thanh không su nghĩ nhiều, trực tiếp cởi áo khoát, đưa cho Tạ Nhan.

Tạ Nhan cầm lấy: "Em không lạnh."

Phó Thanh trực tiếp lấy áo khoát phủ lên đầu Tạ Nhan, đi về phía trước: "Tóc không khô, sẽ bị cảm, còn muốn tập luyện không."

Đều đã phủ lên đầu, cậu cũng không cự tuyệt nữa, Tạ Nhan đi theo Phó Thanh, thấp giọng "Ờ" một tiếng.

Tạ Nhan thân hình rất cao, có đến một mét tám mấy, trên đầu phủ một cái áo khoát màu đen, lại như em bé bị bọc kín mít. Cậu rất mới mẻ mà đưa tay ra, sờ sờ lên đỉnh đầu, trông có chút buồn cười.

Phó Thanh nhìn người phía trước, muốn động thủ.

Tạ Nhan vừa nhìn động tác của Phó Thanh, liềm biết anh muốn đánh người, cậu do dự một chút, có nên ngăn cản hay không.

Phó Thanh nghiên đầu, cười cười với Tạ Nhan: "Anh nắm chắc."

Kỳ thực Phó Thanh đã lâu không động thủ. Hắn mấy năm trước đi đời nợ, dường như đã đem cả đời này đều đánh hết, khi đó kiếm tiền cùng đánh người ít nhiều có quan hệ, cho nên bị thương cũng nhiều. Có vài huynh đệ nghĩ rằng làm nghề này sớm muộn có đi mà không có về, Phó Thanh không nghĩ tới, anh là thủ lĩnh, không thể nghĩ những chuyện như vậy. Sau khi không làm đòi nợ, cũng không cần dốc hết sức đánh người, tính tình Phó Thanh đã trầm ổn hơn rất nhiều, không như lúc còn trẻ động chút sẽ đánh người.

Nhưng mà hiện tại không giống.

Phó Thanh hạ thủ chắc chắn độc hơn nhiều.

Tạ Nhan tuy rằng vẫn luôn nhận định Phó Thanh là ác bá đại ca, tuy nhiên đây là lần đầu tiên thấy anh thật sự ra tay đánh người. Thực ra cũng chỉ là mấy chiêu quyền cước, nhưng mà Tạ Nhan luôn cảm thấy Phó Thanh, có thể một tay nhấc Tào Mân lên khỏi mặt đất.

Đại ca không hổ là đại ca.

Tạ Nhan bình tĩnh xem xét, trong đời lần đầu tiên cảm thấy sẽ đánh không lại một người.

Bất quá người này sẽ không làm tổn thương mình, có đánh hay không cũng không có ý nghĩ gì.

Phó Thanh nói nắm chắc là sự thật, anh dạy cho Tào Mân một bài học, tối thiểu nằm liệt ở nhà một tuần, cũng không có chuyện lớn gì.

Tạ Nhan trùm áo của Phó Thanh, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra hai con mắt, đang chuẩn bị nói chuyện với Phó Thanh, điện thoại lại vang lên.

Tôn Hoài Quân biết được tin tức, liền gọi tới: "Tạ Nhan cậu có chuyện gì không?"

Tạ Nhan chữ quý như vàng: "Không."

Tôn Hoài Quân tính khí nóng nảy, bắt đầu trong điện thoại mắng huấn luyện viên bơi lội chẳng ra gì, lại nói tới Lưu Thành Quang thực sự không có trách nhiệm, cũng không biết làm sao làm phụ tá, còn để Tạ Nhan tự mình bắt người, cuối cùng liền rất đắc ý mà khen Tạ Nhan, "Cậu không hổ là người tôi nhìn trúng, trực tiếp đem tên ngu ngốc kia bắt được, còn khiến hắn bị khai trừ, chỉ cần trên hồ sơ có ghi lại, sau này lại không thể gieo họa cho người khác."

Dừng một chút, lại nói: "Huấn luyện viên quấy rối cậu như thế, trung tâm bọn họ lại có tiền như vậy, sao lại không cần tiền bồi thường tổn thất tin thần chứ. Aii, cậu thật sự là tuổi nhỏ, không hiểu chuyện, nên đòi một chút, đoàn phim chúng ta đang cần tiền."

Tôn Hoài Quân thậm chí thập phần tiếc nuối.

Tạ Nhan: "..."

Cũng may Tôn Hoài Quân nói nhiều việc cũng nhiều, nói một hồi liền bận việc. Tuy rằng Tạ Nhan đã học bơi xong, nhưng vẫn muốn tìm huấn luyện viên, Tôn Hoài Quân đảm bảo với Tạ Nhan lần này sẽ tìm người có danh tiếng tốt, không lại xảy ra chuyện.

Phó Thanh ở bên cạnh đều nghe hết ở nụ cười, anh mở cửa xe cho Tạ Nhan: "Tiểu Tạ, là phát hiện ra liền trực tiếp đem người tới đây sao?"

Tạ Nhan đàng hoàng cài dây an toàn lại đàng hoàng trả lời: "Không phải, trước tiên đánh cho một trận chỉ chừa mặt ra. Bất quá không đuối lý nhưng cũng không bàn điều kiện cho tốt."

Đánh vào người thì không giống rồi, người bình thường muốn giữ thể diện sẽ không thể cởi quần áo ra nghiệm thương.

Phó Thanh hiểu rõ tính tình của Tạ Nhan, nghe đến đây cũng không ngoài ý muốn, khen một câu: "Thật rất thông thạo. Trước đây đã gặp phải sao?"

Tạ Nhan kéo áo của Phó Thanh xuống, bên trong đã bị tóc làm cho ẩm ướt, quy củ đặt trên đầu gối của mình.

Anh hỏi: "Hôm nay đến thăm gia gia không?"

Suy nghĩ chốc lát liền trả lời: "Đi."

Phó Thanh không hỏi thêm nữa, Tạ Nhan cũng không đáp nhiều hơn.

Tạ Nhan từ nhỏ đến lớn ghi thù vô số, có thể bởi vì cậu xấu tính lại không chịu thua, chuyện như vậy cũng không gặp phải mấy lần, bất quá so với người bình thường tần suất cũng tính là cao.

Lần đầu tiên cậu gặp chuyện như vậy là năm mười một tuổi.

Khi đó Tạ Nhan mới bị bỏ rơi, không chỉ quan hệ đối với bọn trẻ trong viện mồ côi không tốt mà người lớn cũng ngại cậu phiền, bất quá dù không được yêu thích cũng không ai dám trêu vào cậu. Sau đó có một lão đầu sáu mươi tuổi xuất hiện, bọn nhỏ đều yêu thích hắn, vì lão già kia dùng tiền lương mua kẹo và bánh kem cho chúng. Hắn đối với Tạ Nhan đặc biệt thân mật, ánh mắt vẩn đục luôn rơi trên thân thể gầy gò của Tạ Nhan, nhưng đáng tiếc Tạ Nhan không thích kẹo cũng chán ghét ánh mắt đó, chưa bao giờ tiếp nhận thứ gì hắn đưa cho.

Mãi đến khi có một lần là thời gian hoạt động tự do, Tạ Nhan đi đến một chỗ hẻo lánh râm mát, nghe thấy từ một căn phòng nhỏ bỏ hoang truyền ra tiếng khóc. Cậu vốn tưởng là bọn trẻ tromg viện bắt nạt lẫn nhau cũng không muốn quan tâm, tiếp tục nằm ở chỗ cũ, nhưng sau đó âm thanh vang lên quá thảm thiết, lẫn trong đó là tiếng của lão già kia.

Tạ Nhan từ một cửa sổ cũ nát mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng khiến người ta buồn nôn.

Cậu đối với bé gái kia không có ấn tượng gì, chỉ nhớ cô bé rất nhát gan.

Dù như thế nào, cũng chỉ là bé gái tám tuổi.

Nơi này cách quá xa, không kịp trở lại gọi người, Tạ Nhan từ gian nhà kế bên lấy một cái ghế, đập bể cửa thủy tinh.

Đó là cuộc chiến gian nan nhất đời này. Lão đầu này già rồi lại là người trưởng thành, mà Tạ Nhan còn chưa lớn.

Chuyện này đến tai viện trưởng, liền ở chỗ lão đầu đó tìm thấy một đống đồ vật lão dùng làm bậy cùng trẻ con. Viện trưởng tuy rằng không thân cận, nhưng cũng là người chính trực, đem lão đầu đưa đến cánh sát, lại đưa người bị hại đến viện mồ côi khác.

Tạ Nhan bệnh hay quên rất nghiêm trọng, đánh qua người xoay mặt liền quên mất, chỉ nhớ tiếng khóc của bé gái lúc đó. Cậu rất ít khi nhớ chuyện không liên quan đến mình, chỉ hi vọng bé gái kia cũng quên đi.

Cho nên đối với những chuyện như vậy, Tạ Nhan ra tay rất tàn nhẫn, xử lý cũng tuyệt tình. Nhưng lần này, Tào Mân dạy bơi lội, rất có thể sẽ dạy trẻ con, cậu nhất định khiến đối phương mất đi công việc, không dễ dàng trở lại. Còn Phó đạo diễn lần trước, đánh một trận là xong, vì người hắn tiếp xúc đều là diễn viên trưởng thành, tự có năng lực bảo vệ bản thân, có thể uy hiếp nhưng rất khó cưỡng bách.

Có lẽ vì mãi suy nghĩ, xe lại được lái vững vàng, bên trong quá ấm áp, Tạ Nhan tựa vào ghế ngồi, một chút đã ngủ.

Nơi này cách phố cũ rất xa, lái xe chừng nửa giờ mới đến. Phó Thanh tắt máy, đợi một lúc, Tạ Nhan vẫn không tỉnh, anh trước tiên xuống xe mua đồ ăn.

Phó gia gia chống gậy: "A Thanh, Tiểu Tạ đâu? Con không phải nói dắt nó về chơi sao?"

Phó Thanh xách đồ ăn vào nhà bếp: "Em ấy mệt mỏi, còn ngủ trên xe. Làm xong cơm hẵn gọi em ấy."

Tạ Nhan ngủ hơn hai giờ mới tỉnh. Cậu lúc tỉnh lại rất mê man, mở của xa bước xuống chính là sân nhà Phó Gia, cửa không khóa cậu đẩy cửa đi vào, chỉ thấy Phó gia gia đang ngồi giữa sân bèn mơ mơ màng màng mà hỏi thăm một chút.

Tinh thần Phó gia gia trước sau như một: "Tiểu Tạ tỉnh rồi! Lại đây nói chuyện với ông, A Thanh còn chưa nấu cơm xong."

Tạ Nhan cảm thấy có chút mất mặt, gia gia ngồi chờ bên trong mình lại trên xe ngủ hai tiếng đồng hồ.

Phó Thanh từ phòng bếp đi ra, bưng một cái khay có hai bát canh gà, Tạ Nhan cùng Phó gia gia mỗi người một bát, "Uống chút canh trước, đợi một lát rồi ăn cơm."

Canh đã múc ra một lúc, vừa ấm. Tạ Nhan dán đầu ngón tay vào bát, nhiệt độ từ đó cuồn cuộn tràn vào thân thể của cậu.

Thực sự là ác bá khu phố tiêu chuẩn thời đại mới, bên ngoài đánh nhau, bên trong nấu cơm.

*Bên ngoài đẹp trai bên trong nhiều tiền (。・ω・。)

Ác bá khu phố tiêu chuẩn thời đại mới Phó Thanh nấu một bàn đồ ăn, Phó gia gia cùng Tạ Nhan tán gẫu đến vui vẻ, mở bình rượu, đưa cho Tạ Nhan một ly, lại bị Phó Thanh đoạt lấy, nói: "Tiểu Tạ không thể uống rượu."

Tạ Nhan lôi kéo quần áo Phó Thanh, nhẹ giọng nói: "Có chút lạnh em cũng muốn uống rượu."

Nhưng mà chén rượu kia đã bị Phó Thanh uống hơn phân nửa, Tạ Nhan không thể làm gì khác hơn là cầm chén rượu của Phó Thanh, rót hơn nửa chén.

Phó gia gia không biết hai người mờ ám, tiếp tục hỏi: "Tiểu Tạ là người ở đâu?"

Tạ Nhan nhấp hớp rượu, rất cay, liền thấy ấm áp, cậu ngẩn ra: "Không biết, con lớn lên ở viện mồ côi."

Phó Thanh dừng đũa một chút, Phó gia gia mèo già hóa cáo, biểu tình không thay đổi, chuyển đề tài.

Phó gia gia có chút cúi đầu, nhớ lại lúc trước: "Phố cũ trước đây tuy rằng ở sát biên giới thành phố Tể An, nhưng cũng là giàu có nhất một vùng. Khi đó chúng ta có nhà máy, một khi hoạt động là có tiền."

Tạ Nhan chống đầu lắng nghe, dư quang liếc Phó Thanh một cái, anh liền gắp một đũa đồ ăn cho Phó gia gia.

"Sau đó không còn nhà máy, phố cũ cũng thay đổi, bất quá như bây giờ cũng tốt."

Phó gia gia không nói tại sao chỉ thở dài: "Phố cũ già rồi, người hướng lên cao cũng phải."

Tạ Nhan mơ hồ nghe thấy Phó gia gia tận lực đè thấp câu nói sau cùng: "A Thanh làm không sai."

Cơm nước xong cũng muộn lắm rồi, Phó Thanh vốn muốn đưa Tạ Nhan về nhưng anh đột nhiên có chuyện, thực sự hết cách không thể làm gì khác là gọi cho Chu Ngọc.

Chu Ngọc hôm nay ở nhà bị anh hắn giảng đạo hết một ngày, nhận được điện thoại của Phó Thanh thì mừng rỡ, kết quả lại là đưa yêu tinh Tạ Nhan về nhà.

Bất quá hắn rất nghe lời Phó Thanh, so với anh mình còn tôn kính hơn, cầm chìa khóa vui vẻ lấy xe tới.

Tạ Nhan cùng Phó gia gia từ biệt, trước khi bước ra của hơi nghi hoặc mà hỏi: "Phố cũ trước đây là bộ dạng gì?"

Phó Thanh nói: "Phố cũ chính là phố cũ, lúc anh còn bé rất náo nhiệt."

Tạ Nhan đi tới trước cửa, nghiên đầu, ánh mắt vốn nhìn cây hòe dời đến trước người Phó Thanh, mặt mày hơi loan, nở nụ cười: "Phó ca từ khi còn bé chính là bá vương ở phố cũ sao?"

Chóp mũi của cậu đông đến đỏ bừng, bên trong lời nói còn mang chút giọng mũi. Cậu lúc bình thường tuy đẹp nhưng quá sắc bén, lúc này lại mềm mại đáng yêu.

Phó Thanh biết cậu cười nhạo chính mình, thờ ơ gật đầu, bỗng nhiên nói một câu: "Trở về lấy ít đồ, khoan hãy đi."

Lúc trở lại lần nữa, Phó Thanh cầm theo một cái khăn quàng cổ xanh đen đưa cho Tạ Nhan.

Tạ Nhan làm một khốc ca từ nhỏ đến lớn đều không mang khăn quàng cổ, trời lạnh thì lạnh cũng không mang loại đồ vật mập mạp này

Bất quá là Phó Thanh đưa, thì cậu vẫn cho chút mặt mũi.

Tạ Nhan nhận lấy, tùy ý quấn vài vòng, thiếu chút nữa siết cổ mình.

Phó Thanh tiến đến gần thay cậu nới lỏng ra.

Khăn quàng cổ vừa ấm vừa dày, che nửa khuôn mặt Tạ Nhan, cậu hỏi: "Cái này là anh mua sao?"

Chu Ngọc từ xa đang đi tới, Phó Thanh tỉ mỉ mà nhìn Tạ Nhan, cái khăn quàng xanh đen này cùng tiểu tạ rất xứng, có lẽ vì mặt em ấy đẹp, cho nên cái gì cũng rất hợp.

Phó Thanh nói: "Không phải, là mẹ anh đan."

Tạ Nhan trầm thấp "Ồ" một tiếng, rất nghiêm túc nói: "Vậy em sẽ bảo quản tốt, lần sau trả lại anh."

Cậu biết cha mẹ anh đều đã qua đời, trong nhà chỉ có hai người là anh cùng Phó gia gia.

Chu Ngọc rốt cuộc tới nơi, trong lòng thập phần oan ức, nghĩ chính mình cũng là đại ca vang dội khu này, còn phải lái xe cho tiểu đệ.

*lái xe cho đại tẩu sẽ không oan ức chứ Chu công tử? ╮(╯▽╰)╭

Phó Thanh căn dặn Tạ Nhan: "Đến nhà gửi tin nhắn cho anh."

Chu Ngọc càng hận hơn.

Tạ Nhan ngồi lên xe, cậu nhìn Phó Thanh ngoài cửa sổ, do dự một chút vẫn nói: "Phó Ca cũng chú ý an toàn."

Phó Thanh có chút không hiểu gật đầu.

Kỳ thực Tạ Nhan nghĩ Phó Thanh ra ngoài đánh nhau, cậu nóng lòng muốn theo phụ giúp, nhưng chắc chắn Phó Thanh sẽ không đồng ý, giãy giụa nửa ngày chỉ nghẹn ra câu này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6 /10 từ 4 lượt.

Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam. Các công ty chất lượng và uy tín được xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như ma giam gia fptshop, sapoweb rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status