Thông tin truyện

Lang vương sủng thiêp

Lang vương sủng thiêp
Đánh giá: 9.5/10 từ 6 lượt.
Truyện ngôn tình Lang vương sủng thiêp - Ngạn Thiến: Nguyễn Nhược Khê nhàm chán nhìn bầu trời, đếm ánh sao đầy trời, bảy ngày, nàng đã đến đây bảy ngày, mỗi ngày không phải ăn thì ngủ, thỉnh thoảng lại nhớ đến Tây Môn Lãnh Liệt, nhưng lập tức lại nhớ đến Tiểu Ngọc, nàng ép mình không nghĩ đến hắn nữa, vì nàng sẽ đau, rất đau, Tây Môn Ngọc mấy ngày nay dường như cũng rất bề bộn? Chỉ nhìn nàng một lần, vẻ mặt lại như mang tâm sự vội vàng rời đi. Nàng cũng không tới hỏi hắn chuyện gì đã xảy ra. Trong hoàng cung.

“Thần tham kiến vương.”Phượng Minh đi đến, giọng điệu thoải mái, sắc mặt vui mừng.

“Mọi chuyện đều làm tốt.”Tây Môn Lãnh Liệt đã đoán ra, sắc mặt cũng rất nặng nề.

“Vâng, thần đã hốt gọn hết cả một mẻ thế lực trong bóng tối của Nam Vương, bây giờ hắn chỉ còn là cái xác.”Phượng Minh đáp.

“Tốt, Phượng Minh, ngươi khổ cực rồi, bây giờ hắn nên thức thời, nếu như, hắn chịu dừng cương trước bờ vực (tỉnh ngộ trước vực thẳm), thả Nhược Khê ra, ta còn có thể tha cho hắn một lần, nếu như không, vậy đừng trách ta không niệm tình chú cháu.”Tây Môn Lãnh Liệt lạnh lùng nói.

“Vậy phải xem hắn, thần phỏng chừng, hắn sẽ không từ bỏ ý đồ, sẽ dùng tính mệnh cuối cùng đánh cược một lần.”Giọng điệu Phượng Minh chắc nịch.

“Vậy phải xem hắn nghĩ sao, ta đã làm tận tình tận nghĩa không thẹn với liệt tổ liệt tông rồi.”Tây Môn Lãnh Liệt nói, tính toán là hắn đã làm tốt.

“Hy vọng hắn sẽ biết người đã một phen khổ tâm.”Phượng Minh nói, thật ra bản thân cũng không muốn người trong hoàng thất tàn sát lẫn nhau.

“Hy vọng như thế.”Tây Môn Lãnh Liệt nói.

“Nô tài tham kiến Vương.”Tiểu Lý Tử bỗng đi đến.

“Có chuyện gì không?”Tây Môn Lãnh Liệt hỏi, nhìn tấu chương hắn cầm trong tay.

“Vương, đây là Mã Thượng Thư phái người đưa tới, nói là chuyện khẩn cấp, nô tài không dám trì hoãn, cho nên lập tức lấy ra cho Vương.”Tiểu Lý tử công công nói, cầm tấu chương trong tay cung kính đưa tới.

Tây Môn Lãnh Liệt mở ra xem xét, khóe môi lộ ra ý cười, nàng cuối cùng đã có tin tức, tiện tay đưa cho Phượng Minh nói: “Ngươi xem đi.”

Phượng Minh mở ra xem xét, cũng chỉ thấy trên mặt viết, trong tiểu viện ngoài thành, phát hiện nương nương, thần đang trông coi, mời vương nhanh chóng, nhanh chóng đóng tấu chương lại nói: “Vương, thần đi thôi.”

“Được.”Tây Môn Lãnh Liệt gật đầu, hắn sở dĩ không đi, là không muốn Nhược Khê cự tuyệt mình hồi cung, mà hắn cũng muốn Tây Môn Ngọc biết, hắn căn bản không xứng để mình đi bắt hắn, việc mình cần phải làm bây giờ là chờ hắn trở lại cung.

“Tiểu thư, nên dùng cơm tối.”Tiểu nha hoàn đi đến nói.

“Ừ, đặt ở đây đi.”Nguyễn Nhược Khê gật đầu, sau đó ngồi xuống cạnh bàn, vừa định động đũa, cửa bỗng bị mở ra.

“Khuynh Thành, đi mau, ta để người hộ tống nàng rời đi.”Tây Môn Ngọc lo lắng nói.

“Tây Môn Ngọc, chuyện gì đã xảy ra?”Nguyễn Nhược Khê cả kinh, rất ít khi thấy hắn tỏ vẻ kinh hoảng giống như bây giờ.

“Giờ không thể nói rõ, Tây Môn Lãnh Liệt đã biết nàng ở đây, nếu như nàng không muốn về cung, vậy nàng phải đi lập tức.”Tây Môn Ngọc giải thích đơn giản, kéo nàng chạy ra ngoài phòng.

“Đợi một chút, ta đi thì ngươi thế nào?”Nguyễn Nhược Khê thoáng dừng lại, nàng bị phát hiện, Tây Môn Lãnh Liệt nhất định biết là hắn đưa mình đi, hắn có bị liên lụy không? Hoặc là trách tội hắn?

“Những điều này, nàng không cần phải xen vào, ta đã có biện pháp, nhanh lên, bằng không sẽ không kịp.”Tây Môn Ngọc không muốn giải thích, chỉ thúc giục nàng.

“Không, ta không đi, ta không thể liên lụy đến ngươi.”Nguyễn Nhược Khê lại cố chấp nói, cho dù Tây Môn Lãnh Liệt biết mình ở đây, cũng sẽ không làm tổn thương tới mình, nhưng Tây Môn Ngọc sẽ không như thế, giữa bọn họ vốn đã có ngăn cách.

“Khuynh Thành, đừng cố chấp, nàng đi đi, không có chứng cớ, ngược lại hắn cũng không thể giam ta? Đi mau.”Tây Môn Ngọc kéo nàng bước đi ra cửa chính.

Lại thoáng dừng bước, ngẩn người, ngoài cửa lớn, Phượng Minh mang theo rất nhiều thị vệ canh giữ bên ngoài, cũng bao vây họ vào giữa.

“Thần tham kiến nương nương, tham kiến Nam Vương.”Phượng Minh rất cung kính hành lễ nói.

“Phượng Minh, ngươi đã đến rồi.”Nguyễn Nhược Khê vô thức nhìn sang, không biết vì sao khi không trông thấy Tây Môn Lãnh Liệt, trong lòng nàng có chút thất vọng, hắn không muốn gặp nàng sao?

“Nương nương, Nam Vương, mời cùng thần hồi cung.”Phượng Minh làm động tác mời.

Tây Môn Ngọc và Nguyễn Nhược Khê liếc mắt nhìn nhau, bây giờ còn bọn họ có thể không đi sao?

Vừa đến hoàng cung, Nguyễn Nhược Khê đã bị đưa đến Tử Uyển.

“Nương nương, người đã trở lại.”Thu Diệp kích động quỳ trên mặt đất khóc lóc.

“Thu Diệp, ta trở về không phải nên cao hứng sao?”Nguyễn Nhược Khê nâng nâng nàng lên.

“Dạ, nô tỳ cao hứng, nương nương, để nô tỳ nhìn người được không?”Thu Diệp đứng dậy nhìn nàng từ trên xuống dưới, thấy nàng nguyên vẹn như lúc ban đầu, mới thở ra hơi nói:

“Nương nương, vương chờ người trong phòng.”

Hắn ở trong phòng? Nguyễn Nhược Khê sững sờ, nói trong lòng, nàng rất muốn hắn, thật sự rất muốn hắn, đến giữa cửa, nàng do dự một chút, đẩy cửa ra, vừa đi vào, đã bị hắn lập tức ôm chặt vào ngực.

“Nhược Khê, nàng có khỏe không?”

“Khỏe, ta rất khỏe.”Nguyễn Nhược Khê nói, duỗi tay ra, không tự chủ được ôm lấy eo hắn, nàng không muốn làm trái tâm nguyện của mình, nàng thật sự rất nhớ hắn.

“Nhược Khê.”Tây Môn Lãnh Liệt nâng mặt của nàng lên, đôi mắt sáng trong mang theo nhớ nhung nồng đậm, môi chạm môi, như muốn đem tất cả tưởng niệm, đều hóa thành nụ hôn này.

Nguyễn Nhược Khê cũng hoàn toàn không để ý, lúc này, nàng không muốn nghĩ gì nữa? Nàng chỉ biết là, nàng yêu hắn, rất yêu hắn.

“Nhược Khê, từ nay về sau, ta sẽ không để cho nàng rời khỏi ta nữa.”Hồi lâu, Tây Môn Lãnh Liệt mới buông nàng ra nói.

Tâm tư Nguyễn Nhược Khê cũng không còn ở đây, nhìn hắn giải thích nói:

“Đừng trách Tây Môn Ngọc được không? Hắn chỉ cho ta là Vũ Khuynh Thành, hắn đối với ta rất tốt.”

“Nhược Khê, không được nhắc đến hắn, lúc này, ta sẽ không tha thứ cho hắn.”Trong mắt Tây Môn Lãnh Liệt hiện lên một tia hung ác, không muốn nói về hắn ta.

“Hắn thật đối với ta tốt lắm? Đừng trách tội hắn được không?”Nguyễn Nhược Khê cũng không hết hy vọng nói.

“Nhược Khê, vì nàng, ta đã cho hắn cơ hội, là hắn không biết quý trọng, âm mưu tạo phản, nàng nói ta tha thứ cho hắn thế nào đây, nếu ta đồng ý, các đại thần cũng không chịu.”Tây Môn Lãnh Liệt giải thích với nàng.

Tạo phản? Nguyễn Nhược Khê sững sờ, thì ra hắn thật sự muốn tranh đoạt vương vị, không trách được mấy ngày nay không thấy hắn, thần sắc hắn cũng không tốt.

“Ta không thể tha thứ cho hắn, luật pháp cũng không để ta tha thứ cho hắn.”Tây Môn Lãnh Liệt nói.

“Chàng muốn làm gì? Xử tử hắn sao?”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, hắn thật sự phải làm như vậy sao?

“Ta sẽ để hắn tự chết, cho hắn chút thể diện.”Tây Môn Lãnh Liệt một điểm cũng không giấu diếm nàng.

“Nhất định phải như thế sao? Không thể mở một đường sống, buông tha cho hắn sao? dù sao hắn cũng là thúc thúc của chàng, bọ chàng có quan hệ huyết thống.”Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, hy vọng hắn sẽ bỏ qua cho Tây Môn Ngọc, nàng không muốn Tây Môn Ngọc chết.

“Nhưng hắn vì sao lại không nghĩ đến điều này, được rồi, Nhược Khê, chúng ta không nói về hắn nữa, những chuyện này đại thần Đại Lý Tự sẽ cho ta một công đạo.”Thấy nàng không ngừng cầu xin cho Tây Môn Ngọc, trong lòng Tây Môn Lãnh Liệt có chút không thoải mái.

Thấy mặt có chút u ám, Nguyễn Nhược Khê không trả lời, dù sao kết quả cuối cùng còn chưa có, có lẽ Tây Môn Ngọc có thể giữ được một mạng không chừng, dù sao hắn cũng là hoàng thân quốc thích.

Ba ngày sau.

“Nương nương, nô tỳ nghe nói, rất nhiều đại thần đều nhất trí đồng ý để Nam Vương tự sát.”Thu Diệp không kịp thở chạy về mà nói, tuy nhiên, nàng không biết nương nương sao lại quan tâm đến Nam Vương như thế.

“Cái gì?”Nguyễn Nhược Khê biến sắc, chấn động, bắt lấy tay của nàng hỏi:

“Vương, vương nói thế nào?”

“Vương đồng ý, hình như đã dán bố cáo hết rồi.”Thu Diệp trả lời.

Hắn cũng đồng ý, không, nàng không thể trơ mắt nhìn Tây Môn Ngọc chết như vậy, vội vàng chạy ra ngoài.

“Nương nương, người đi đâu vậy?”Thu Diệp kêu ở sau người nàng.

Nguyễn Nhược Khê lại không hề để ý tới, một hơi chạy đến ngự thư phòng, trực tiếp vào trong, lại hỏi: “Chàng phải xử tử hắn sao?”

“Đúng, nàng vội vã đến tìm ta như vậy, chỉ vì việc này?”Sắc mặt Tây Môn Lãnh Liệt có chút bối rối, nàng lại còn quan tâm đến nam nhân khác.

“Không thể đặc xá sao?”Nguyễn Nhược Khê hỏi.

“Không thể.”Tây Môn Lãnh Liệt nói vô cùng dứt khoát.

“Ta xin chàng, thả hắn ra được không? Đi đày, ngồi tù, nhốt cũng được, chỉ giữ lại một mạng cho hắn được không?”Nguyễn Nhược Khê thấy hắn kiên quyết như thế, bỗng chốc quỳ xuống mặt đất, mặc kệ vì sao? Coi như là bạn gái, hoặc là vì Vũ Khuynh Thành thật sự, nàng phải thử một lần.

Thấy nàng vì hắn mà không tiếc quỳ trên mặt đất, Tây Môn Lãnh Liệt lập tức bị chọc giận.

“Nàng đang làm gì?”Thô lỗ kéo nàng lên, hét lớn.

Danh sách chương

Bình luận truyện

loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như trên trời hàng triệu vì sao, happy new year đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với