Lang vương sủng thiêp

Chương 139: Kế trúng kế



Nguyễn Nhược Khê tựa ở trước ngực hắn, bỗng tỉnh ngộ lại, nhanh chóng đẩy hắn ra, lạnh lùng hỏi: “Chàng biết trong rượu có độc phải không? Chàng là cố ý thử ta phải không?”

“Đúng, ta biết rượu có độc, ta cũng là thử nàng, có điều, ta càng tại thử mình, nhìn nàng uống cạn chén rượu, nàng biết tâm tình của ta sao không? Nàng rõ ràng vì hắn, dùng kế với ta, may mắn, cuối cùng, may mà nàng thu tay lại.”Tây Môn Lãnh Liệt không che dấu chút nào nói, lòng còn sợ hãi thở dài, thử nàng, lại không phải tra tấn mình sao.

Nguyễn Nhược Khê nhìn hắn, đúng, nàng không có tư cách tức giận, mình cũng có thể thử hắn, vì cái gì hắn không thể thử mình? Chỉ là nàng không rõ, Tây Môn Ngọc tại sao phải lợi dụng mình?

“Nhược Khê, nàng quá thiện lương, nghĩ tất cả đều hoàn hảo, suy nghĩ của nàng còn rất đơn giản.”Tây Môn Lãnh Liệt lại ôm lấy nàng nói.

“Vì sao Tây Môn Ngọc làm như vậy? Vì muốn vương vị sao? Vì mục đích của mình, có thể liều lĩnh sao?”Nguyễn Nhược Khê chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng, càng đáng sợ cư nhiên mình bị lừa.

“Có muốn biết hắn rốt cuộc muốn làm gì hay không? Ta có thể cho nàng nhìn rõ ràng bản chất của hắn, có điều, cần nàng phối hợp.”Tây Môn Lãnh Liệt bỗng nói.

“Phối hợp như thế nào?”Nguyễn Nhược Khê ngẩng đầu nhìn hắn.

“Như vậy.”Tây Môn Lãnh Liệt ở bên tai của nàng nói thầm.

“Được, ta đồng ý.”Nguyễn Nhược Khê gật đầu, nàng cũng muốn tận mắt nhìn rõ dạng người Tây Môn Ngọc đến tột cùng là ra sao?

Cửa địa lao.

“Ty chức tham kiến nương nương.”Thị vệ gặp nàng vội vàng hành lễ nói.

“Mở của địa lao ra, để cho ta đi vào.”Nguyễn Nhược Khê dặn dò nói.

“Cái này, không biết nương nương còn có thủ dụ của vương.”Thị vệ khó xử nói.

Nguyễn Nhược Khê lập tức cầm kim bài trong tay đưa cho hắn xem, thị vệ thoáng cung kính đứng dậy đến:

“Nương nương mời.”

Đi vào địa lao, nàng đi theo thị vệ đi đến của phòng giam Tây Môn Ngọc.

“Mở cửa, vương dặn dò muốn dẫn hắn đi ngoài cung, để cho hắn và ta đi.”Nguyễn Nhược Khê dặn dò nói.

“Rõ, nương nương.”Đã gặp kim bài trong tay nàng, thị vệ không chút nào hoài nghi, vội vàng mở cửa lao.

Nguyễn Nhược Khê lúc này mới nhìn Tây Môn Ngọc lạnh giọng nói:

“Đi theo ta.”

Tây Môn Ngọc rõ ràng đi theo phía sau nàng, sau khi thấy nàng thật sự cầm kim bài tới, tâm liền mừng như điên, thành công, chuẩn bị lâu như vậy, cuối cùng thành công, hắn có thể không kích động sao.

Nhanh chóng ra khỏi địa lao, hắn mới có cơ hội nói với nàng.

Cẩn thận và nhỏ giọng hỏi:

“Khuynh Thành, cám ơn nàng, nàng khiến hắn hôn mê phải không?”

“Ừ, bây giờ không phải lúc nói chuyện, để sau, chúng ta nhanh chóng xuất cung, ta sợ bị người ta phát hiện.”Sắc mặt Nguyễn Nhược Khê bối rối lo lắng nói.

“Khuynh Thành, nàng thật sự đánh thuốc mê Tây Môn Lãnh Liệt.”Tây Môn Ngọc lo lắng lại hỏi.

“Ừ, ngươi cho ta dược, ta pha ở trong rượu, hắn không hề phòng bị mà uống, chờ hắn đã hôn mê xong, ta mượn kim bài trên người hắn, Tây Môn Ngọc, ta nghĩ rồi, kim bài cho ngươi, tự ngươi đi đi, ta muốn trở về chăm sóc hắn.”Nguyễn Nhược Khê nói, đặt kim bài ở trong tay của hắn.

Ai ngờ, Tây Môn Ngọc lại dùng sức kéo tay nàng lại.

“Ngươi làm gì? Mau buông.”Nguyễn Nhược Khê giả bộ như sững sờ nói.

Tây Môn Ngọc u ám cười, bỗng hô lớn:

“Người đâu đến đây, nương nương hạ độc chết Vương.”

Hô to giọng nói, kinh động tất cả người trong vương cung, trong vương cung lập tức đèn đuốc sáng trưng, thị vệ đem bọn họ bao vây.

“Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra?”Tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau.

Chỉ có Nguyễn Nhược Khê không thể tin được nhìn thấy bộ mặt dữ tợn trước mắt của Tây Môn Ngọc, nàng không muốn tin lúc trước còn thấy hắn tao nhã thoáng cái biến thành người âm hiểm.

“Mang theo bọn họ, đến Tử Uyển.”Phượng Minh rất nhanh đuổi tới, dặn dò nói.

“Dạ.”Thị vệ áp giải bọn họ.

Tử Uyển.

Một đám thái y lắc đầu, sắc mặt trầm trọng từ bên trong đi đến.

“Thế nào? Vương rốt cuộc thế nào?”Tất cả phi tần đều nắm tay thái y lo lắng hỏi.

“Thần tận lực.”Thái y chỉ lắc đầu, câu nói đầu tiên nói rõ tình huống.

“Vương thế nào?”Phượng Minh một bước vào cửa phòng mà lo lắng hỏi.

“Chúng ta không thể làm gì hơn.”Tất cả thái y đều chắp tay cúi đầu đến.

“Cái gì?”Phượng Minh kinh ngạc, mà đi đến phía bên giường, Tây Môn Lãnh Liệt trên giường không một hơi thở, sắc mặt xanh lét lúc này nằm ở đây, đã sớm không hơi thở.

Tất cả mọi người sắc mặt đều trầm trọng không bình thường, chỉ có Tây Môn Ngọc trên mặt mang theo ý cười thực hiện được âm mưu.

“Không, tại sao có thể như vậy? Không phải thuôc mê sao? Tại sao có thể như vậy?”Nguyễn Nhược Khê vẻ mặt tuyệt vọng, bỗng vọt tới trước mặt Tây Môn Ngọc, hung hăng bắt lấy vạt áo của hắn hỏi:

“Ngươi nói, ngươi cho ta chính cái gì? Ngươi không phải nói là thuốc mê sao?”

“Nương nương, người đang nói cái gì? Thần sao nghe không hiểu?”Tây Môn Ngọc vẻ mặt vô tội.

“Ngươi……….”Nguyễn Nhược Khê giận toàn thân thẳng run run, nàng cuối cùng nhìn rõ ràng bộ mặt thật sự của hắn.

Lúc này, Phượng Minh từ bên trong đi đến, vẻ mặt đau khổ tuyên bố đến:

“Vương đã băng hà.”

“Vương………..”Lập tức một mảnh tiếng khóc.

“Cái gì?”Nguyễn Nhược Khê thoáng cái ngã ngồi trên mặt đất, mặc dù là đang diễn trò, nhưng nàng nghĩ đến, nếu quả thật có kết cục như vậy, nàng nhất định sẽ thống khổ.

“Nàng là hung thủ, giết nàng là báo thù cho vua?”Tất cả người có hay không phẫn nộ chỉ hướng Nguyễn Nhược Khê.

“Chờ một chút, đều yên lặng một chút.”Tây Môn Ngọc bỗng giọng điệu uy nghiêm nói, “Bây giờ vương đi, thiên hạ không thể một ngày không vương, mà vương vừa rồi không con cháu, cho nên, chỉ có thể để cho ta hoàng thúc này đến điều hành triều chính.”

“Cái gì?”Mọi người sững sờ, không đồng ý, cũng không phản đối, dù sao hắn là huyết mạch duy nhất của Tây Môn gia, chính hắn vừa rồi rõ ràng còn là một tử tù, bây giờ đảo mắt biến đổi thành vương sao? Mọi người đều nhìn về phía quốc sư, chờ hắn quyết định, dù sao mọi người ngoại trừ vương, người quan trọng nhất chính là hắn, nếu như hắn nói có thể, mọi người cũng sẽ không nghi ngại.

“Đừng quên, cho dù là Tây Môn gia chỉ có mình ngươi, nhưng ngươi đã bị vương phán quyết tử hình.”Phượng Minh nói.

“Thì sao? Phượng Minh, ngươi là người thông minh, giang sơn không người cai trị, phải trải qua ít nhiều chết chóc, khi đó, cả triều đình, cả dân chúng đều phải gặp rất lớn kiếp nạn, tất cả, ngoại trừ ta, ngươi không khả năng, ngươi không còn sự lựa chọn khác.”Nụ cười đắc ý của Tây Môn Ngọc đều biểu hiện ở trên mặt, loại quan hệ gay gắt này, mọi người đều hiểu.

“Tây Môn Ngọc, ngươi hèn hạ, ngươi lợi dụng ta, vì muốn lên làm vương, chẳng lẽ ngươi nói những lời kia, những chuyện kia đều là giả?”Nguyễn Nhược Khê không nhịn được gào thét lớn.

“Vũ Khuynh Thành, ngươi sẽ không khờ dại cho rằng, ta là thích ngươi chứ, nữ nhân quả nhiên dễ lừa gạt.”Tây Môn Ngọc cười lạnh nói, hoàn toàn lộ ra không giống như khuôn mặt trước đây, thật dữ tợn.

“Ngươi……….”Nguyễn Nhược Khê tức giận không noi lên lời, nàng thực cảm thấy bi ai vì mình, cũng có phần không bội phục hành động của hắn, nếu như bây giờ, khẳng định có thể lấy được giải thưởng Oscar, trong bất hạnh vạn hạnh, nàng không trúng cái bẫy của hắn.

Tây Môn Ngọc lạnh lùng nhìn nàng một cái, sau đó đối với Phượng Minh đến:

“Bây giờ, ta chính vương, ngươi cũng là quốc sư, ta đầu tiên đăng cơ, hậu sự của hắn để cho ngươi.”Hắn đã bắt đầu ra lệnh.

“Thứ cho khó tuân mệnh.”Phượng Minh lạnh lùng cự tuyệt đến, hắn thật đúng là đem mình thành vương.

“Ngươi không nghe mệnh lệnh của ta.”Tây Môn mặt ngọc sắc mặt có chút hung ác.

“Hắn tất nhiên không thể nghe mệnh lệnh của ngươi, vì ngươi không tư cách ra lệnh cho hắn.”Giọng nói giống như một hầm băng bỗng từ trên giường truyền đến.

Mọi người sững sờ, lại thấy Tây Môn Lãnh Liệt rõ ràng từ trên giường ngồi dậy, sắc mặt cũng khôi phục bình thường.

“Vương.”Mọi người lại càng hoảng sợ.

“Ngươi……. Ngươi không chết.”Tây Môn Ngọc cũng sững sờ, nhưng lập tức kịp phản ứng, hắn bị chơi xỏ, hung dữ quay đầu lại trợn mắt nhìn Nguyễn Nhược Khê:

“Ngươi ngươi, ngươi dám lừa ta.”

“Ngươi có thể lừa ta, vì sao ta không thể lừa ngươi, ta còn hận bản thân mình, bị ngươi lừa lâu như vậy, không sớm nhận rõ ngươi.”Nguyễn Nhược Khê khinh thường nhìn hắn.

“Ngươi muốn chết.”Tây Môn Ngọc bỗng ra tay, nhanh chóng đưa tay mà khống chế được nàng, đã hoàn toàn thất bại, hắn chỉ có liều chết đánh cược một lần, hy vọng có thể giữ lại tính mệnh.

“Nhược Khê……..”Tây Môn Lãnh Liệt cùng Phượng Minh đồng thời kinh hô, muốn ra tay, nhưng đã chậm một bước.

Tây Môn Ngọc lấy tay ôm cổ của nàng, một tay đặt ở cổ họng của nàng uy hiếp được:

“Tây Môn Lãnh Liệt thả ta đi, nếu không ta sẽ giết nàng.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.6 /10 từ 8 lượt.

Cuộc sống ngày nay quá nhiều áp lục, sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như tranh treo tuong trang tri phong khach dep, stt that tinh rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status