Lão bà fan hiểu biết một chút

Chương 3: Em tiến hóa. Con người là giống loài không ngừng tiến hóa



Hoắc Hi gật đầu đáp lại, đi hai bước sang bên cạnh, nhường chỗ cho Thịnh Kiều. Cô đi vào thang máy, đôi mắt nhìn anh không chớp, tựa như nhìn thiếu một giây đều chịu thiệt.

Lông mày này, đôi mắt này, cái mũi này, miệng này, cổ này, hầu kết này, ô ô ô, cái nào cũng đẹp.

Đây là cái nhan sắc hủy thiên diệt địa gì vậy? Đây là tiên tử nơi nào hạ phàm, vì sao phải làm rối loạn tâm của kẻ phàm nhân này! Giá trị nhan sắc hôm nay cũng ở tuyến doanh nghiệp được rồi đó!

Mẹ ơi! Chính là người này! Con gái nhất định phải gả cho anh ấy!

Nội tâm của Thịnh Kiều như Thải Hồng đợt này hết đợt khác, hoàn toàn không phát hiện bộ dáng hoa si mê muội này đã làm Hoắc Hi cảm thấy cực kì khó chịu.

Cái ánh mắt trần trụi hận không thể lột sạch anh là như thế nào?

Lúc trước Thịnh Kiều bị fan của Hoắc Hi mắng đến quá sức, cũng biết rõ đoàn đội của mình đã làm gì với Hoắc Hi, một nửa bởi vì đuối lý, một nửa bởi vì khí tràng cấm người sống đến gần của anh, mỗi lần gặp anh đều hận không thể chui xuống đất trốn.

Hôm nay ăn phải mật báo? Khó trách dám phản kháng Cao Mỹ Linh.

Phương Bạch ở một bên thật sự nhìn không được, kéo kéo cánh tay của Thịnh Kiều, gọi cô: "Kiều Kiều tỷ, chúng ta vẫn nên đi về trước. Hiệp ước đã ký, cho dù chị không muốn diễn, cũng nên thương lượng cùng Cao tỷ, làm sao đem tổn thất đến mức thấp nhất."

Thịnh Kiều rốt cuộc từ bộ dạng hoa si phục hồi lại tinh thần.

Đến, hiện nay quan trọng nhất là làm sao đẩy bộ phim đam mỹ đó đi. Hoắc Hi tùy thời đều có thể xem, chạy không được.

Hôm nay đến công ty, cô vốn tính toán thật tốt cùng Cao Mỹ Linh nói một chút về cái lợi và hại khi nhận bộ đam mỹ này, xem có khả năng đẩy hay không. Ai biết vừa nói ra ý tưởng liền bị Cao Mỹ Linh mắng một trận, vẻ mặt nghiêm khắc mà quát lớn cô không cần nhúng tay vào kế hoạch công tác.

Thịnh Kiều tốt xấu gì trước kia cũng trong vòng hỗn fan, đối với chuyện trong vòng cũng biết chút ít, người đại diện và nghệ sĩ luôn là quan hệ hợp tác cùng có lợi, cô trước nay chưa từng nghe qua người đại diện nào ngang ngược hoành hành như vậy, hoàn toàn xem nghệ sĩ của mình như con rối gỗ tùy ý thao tác.

Cô cũng không phải người có tính tình tốt, nói chuyện không được liền trực tiếp nổi bão.

Cao Mỹ Linh tức khắc liền nổi điên. Cái con thỏ trắng ngu ngốc trước kia không dám nói với cô ta một chữ, hiện tại lại bày ra dáng vẻ ngỗ nghịch với cô ta trước mặt trợ lí công nhân, quả thực là thiếu thu thập!

Cô ta đem hiệp ước ném trên mặt Thịnh Kiều, vẻ mặt nổi khí không ai được xía vào: "Bộ kịch này cô muốn diễn cũng phải diễn, không muốn diễn cũng phải diễn. Cô không có tư cách đặt điều kiện với tôi!"

Vì thế Thịnh Kiều bỏ lại một câu: "Chị đây không diễn, cùng lắm thì lui vòng." rồi quăng cửa bỏ đi.

Cô thật sự không nghĩ tới Cao Mỹ Linh sẽ cường thế như vậy. Nhớ lại những điểm đen trước kia của Thịnh Kiều, cô cũng có chút hiểu được.

Vẻ mặt Thịnh Kiều nghiêm túc vỗ vỗ vai Phương Bạch: "Tiểu Bạch, em trở lại nói với Cao Mỹ Linh, thái độ của chị rất kiên quyết. Hoặc là không diễn, hoặc là lui vòng, để chị ta chọn."

Hoắc Hi quét mắt liếc cô một cái.

"Kiều Kiều tỷ, chị trở về suy xét kĩ một chút. Có vài lời không thể nói bậy."

Thịnh Kiều còn chưa thích ứng hoàn toàn với thân phận mới, đối với hào quang của minh tinh cũng không có khái niệm, hoàn toàn không thèm để ý: "Không cần, em cứ nói với chị ta như vậy. Diễn bộ phim này bị toàn dân mắng đuổi khỏi giới giải trí với tự mình lui vòng có gì khác nhau?"

Phương Bạch thấy thái độ của cô kiên quyết cũng không nói thêm gì, chỉ có thể đồng ý. Chờ thang máy đến lầu hai, cô đi theo Hoắc Hi ra ngoài, còn thúc giục cậu: "Em đi lên nhanh lên, yên tâm, chị có suy tính."

Phương Bạch chỉ có thể ấn thang máy lên trên, cửa thang máy đóng rồi mới phản ứng lại. Chị, chị không có xe mà, đi gara làm gì chứ!

Thịnh Kiều đi theo Hoắc Hi một đoạn đường dài mới ý thức được, mình không có xe. Ngày thường đều ngồi xe thương vụ của Phương Bạch, cũng không biết nguyên chủ có tài sản gì không, chờ cô về phải kiểm kê lại.

Hoắc Hi đi đến bên cạnh chiếc xe màu vàng của mình, rốt cuộc quay đầu, hỏi cô: "Cô đi theo tôi làm gì?"

Thịnh Kiều cười cười: "Hoắc Hi, em không có xe."

Hoắc Hi: "Cho nên?"

Thịnh Kiều vẻ mặt chính đáng: "Xin hỏi em có vinh hạnh được ngồi vào ghế phụ của anh không?"

Hoắc Hi: "Không có."

Làm bộ muốn kéo cửa xe ra, Thịnh Kiều lập tức đè lại.

Hoắc Hi:???

Bị idol nhà mình nhìn chằm chằm, Thịnh Kiều có chút túng, vèo một cái tay liền lùi về, sợ idol sinh khí còn lui ra sau hai bước, làm xong hết thảy mới thật cẩn thận hỏi: "Vậy Hoắc Hi, anh có thể đưa em ra khỏi gara không? Em có thể ngồi đằng sau, nếu anh không vui, ngồi cốp xe cũng được."

Hoắc Hi nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, mặt vô biểu tình lên xe. Thịnh Kiều nhìn anh với ánh mắt mong chờ, động cơ nổ vang một tiếng, Hoắc Hi hạ cửa kính xe xuống, "Không đi?"

"Đi đi đi!"

Cô hoan thiên hỉ địa* lên xe.

(*)Hoan thiên hỉ địa: vô cùng vui sướng

Trước kia cũng biết Hoắc Hi có một chiếc xe màu vàng, khi đó Hi Quang (tên của fans Hoắc Hi) mỗi ngày nằm mơ, khi nào mới có thể ngồi lên chiếc xe bảo bối của Hoắc Hi, ngồi không được, sờ sờ cũng được nha!

Không nghĩ tới giấc mơ cũng có một ngày trở thành sự thật! Mình quả thực là mẫu mực của giới truy tinh!

Hoắc Hi lái xe không nói một lời, xe rất nhanh ra khỏi gara. Dần dần đi vào đường lớn, xuyên qua kính chiếu hậu, anh thấy Thịnh Kiều giống như con chuột vèo một cái chui vào phía dưới ghế dựa.

Hoắc Hi: ".......Cô đang làm gì?"

Thịnh Kiều: "Em sợ người khác chụp được, anh cũng sẽ bị hắc."

Tôi thật cảm ơn cô.

"Địa chỉ."

"A?"

"Địa chỉ nhà cô."

"Dạ dạ dạ." Cô nhanh chóng báo địa chỉ, thầm nghĩ idol thật chu đáo, nếu trắng trợn xuống xe ở bên ngoài rất dễ bị thấy, vẫn nên từ gara về nhà thì an toàn hơn.

Hoắc Hi nhập địa chỉ vào máy hướng dẫn, tốc độ nhanh hơn. Xuyên qua kính chiếu hậu nhìn về đằng sau, nửa bóng người cũng nhìn không tới. Anh duỗi tay đem gương xê dịch xuống, rốt cuộc có thể nhìn thấy.....đang làm một tư thế quỉ dị.....ghé vào dưới ghế Thịnh Kiều.

"Không mệt sao?"

"Không mệt không mệt, anh cứ lái xe cho tốt, không cần quan tâm em!"

Không để thần tượng bị hắc là tố dưỡng cơ bản nhất của fans! Cô không thể để cho lão công bảo bối của mình cùng nữ minh tinh nào làm nên tai tiếng, chính mình cũng không được!

Qua một lát, eo cũng gần đứt, lại nghe thấy Hoắc Hi nói: "Cửa sổ xe của tôi là loại kính chỉ nhìn được một chiều."

"A?"

"Từ ngoài nhìn vào không thấy."

"....."

Thịnh Kiều yên lặng bò dậy, ngồi lại chỗ ngồi. Hoắc Hi cong môi, chớp mắt liền khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, "Tiếp theo cô tính toán làm gì?"

Thịnh Kiều vươn mặt thưởng thức dáng vẻ đẹp trai của thần tượng khi lái xe: "Không có việc gì, cùng lắm thì giải ước thôi."

Hoắc Hi liếc mắt nhìn cô một cái: "Chỉ sợ không dễ dàng."

"Nhiều sự tình trên này, đơn giản được chia thành hai loại tình huống, tan rã trong không vui hoặc hảo tụ hảo tán*. Cao Mỹ Linh sẽ căn cứ giá trị sử dụng của em để đàm phán, em chỉ cần về nhà đợi tin của chị ta là được."

(*)Hảo tụ hảo tán: đến với nhau dễ dàng thì chia tay cũng dễ dàng, có thể hiểu nôm na là cầm lên bỏ xuống được

Hoắc Hi có chút kinh ngạc nhướng mày.

Cô gái trong kính chiếu hậu, mặt mày đều sáng sủa, lời nói ra trật tự rõ ràng, một chút cũng không giống người ngu xuẩn nhu nhược hay chịu ức hiếp trong ấn tượng của anh, đứa ngốc làm anh phải đồng tình.

Cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì làm thay đổi lớn đến như vậy? Là chuyện vào đêm đó sao? Đau khổ đến nỗi cô buộc phải trưởng thành?

Hoắc Hi cười như không cười: " Cô bây giờ và trước kia không quá giống nhau."

Bả vai Thịnh Kiều run lên, lại dường như không có việc gì: "Em tiến hóa. Con người là giống loài không ngừng tiến hóa."

"...."

Xe rất nhanh đã đến khu nhà cô, Hoắc Hi dừng xe lại, đạm thanh nói: "Không tiễn cô lên được, gặp lại sau."

"Không cần tiễn không cần tiễn, hẹn gặp lại." Cô lấm la lấm lét nhìn quét một vòng ngoài cửa sổ xác định không có vấn đề gì mới kéo cửa xe ra, dừng một chút lại xoay người hỏi: "Hoắc Hi, tháng sau anh đã bắt đầu chuẩn bị cho tuần diễn tập đúng không?"

Cô đối với hành trình công tác của anh tỏ ra rất hiểu biết.

Hoắc Hi gật đầu: "Làm sao?"

"Cố lên! Tuần diễn em sẽ đi, em cướp được vé." Dứt lời, cái ót như bị vỗ một cái. Cô có vé cái rắm, cướp được vé là Kiều Tiều! Trời biết vé vào cửa buổi tuần diễn của Hoắc Hi khó đoạt biết bao nhiêu, fans của anh ấy đều có tốc độ tay ma quỷ sao!

Vì thế Thịnh Kiều cũng chưa xuống xe, ngồi trở lại, ho khan hai tiếng: "Cái đó.....Hoắc Hi, anh chắc là có vé vào cửa buổi tuần diễn của mình chứ?"

Hoắc Hi thưởng thức tay lái: "Đương nhiên."

"Kia....em có thể mua từ anh một vé không?" Sợ anh cự tuyệt, lại nhanh chóng bổ sung một câu: "Em có thể ra giá gấp năm lần, muốn vé trong hội trường, hàng ghế tốt nhất ở đầu."

Hơn nửa ngày, nghe thấy Hoắc Hi lạnh lạnh hỏi: "Tôi là bò sao?"

Thịnh Kiều muốn khóc: "Hoắc Hi, cầu xin anh, cho em một vé vào cửa đi."

Hoắc Hi nói: "Xuống xe."

Thịnh Kiều: "Thật sự không được, vậy khán đài cũng có thể. Nếu em vào không được sẽ khóc náo ở ngoài sân vận động, đập chết người thì không tốt."

Cô cho rằng cô là Mạnh Khương Nữ à?

Hoắc Hi muốn tức cười, xoay người nhìn cô: "Thịnh Kiều, cô muốn đi đến tuần diễn của tôi làm gì? Quay video phát Weibo tạo scandal sao?"

Cô sửng sốt, nhìn anh không chớp mắt.

Không gian trong xe nhỏ, bọn họ cũng cách nhau rất gần, ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt anh, lông mi đều rất rõ ràng. Từng nét bút, đều là bộ dáng được miêu tả khi cô chụp hình sửa hình phóng đại lên.

Hơn nửa ngày, cô nhẹ nhàng mở miệng: "Hoắc Hi, em chỉ là muốn đi xem anh. Mỗi lần anh diễn xuất em đều muốn tận mắt nhìn thấy."

Em cách anh quá xa, không thể trở thành bạn bè, cũng không thể làm người yêu, em chỉ muốn trở thành một trong hàng vạn fans của anh. Đây là cách duy nhất để em có tham dự vào sinh mệnh của anh, chính là được chứng kiến mỗi lần trưởng thành của anh, nhìn anh trên sân khấu nở rộ tỏa sáng, sau đó từng bước một đi đến nơi cao hơn.

Mà em sẽ vì anh mà phất cờ hò reo, khàn cả giọng, cũng không tiếc.

______☆______

Tác giả có lời muốn nói:

Không biết mọi người có truy tinh hay không, nếu cũng giống như Tiểu Kiều dùng hết toàn lực đi thích một người, đại khái có thể hiểu được loại tâm tình đó nha~
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như đăng ký tài khoản ngân hàng với sở kế hoạch đầu tư, macro excel chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.