Luôn có nhân loại muốn chăn nuôi tôi

Chương 150: Dùng thuốc thí nghiệm

Người ở đoàn xe đằng sau đều sửng sốt, hóa ra Doãn Húc Trạch lại chỉ coi bọn họ như một quân cờ bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ qua!

anh ta vậy mà lại còn có thể nhắm nòng súng vào đồng đội!

Mặt mấy người này biến sắc trở nên tái nhợt, dù sao Doãn Húc Trạch bên kia nhiều người, bọn họ không có biện pháp phản kháng.

Lệ Sâm muốn đứng ra lại phát hiện Trần Bàn Tử đã bị bọn họ khống chế.

Vì vậy anh lạnh lùng nhìn Doãn Húc Trạch: "anh đã nghĩ tốt rồi? Xác định ngay tại đây động thủ?"

Doãn Húc Trạch lại khôi phục bộ dáng cười tủm tỉm: "Chúng ta đều là đồng đội, tất nhiên muốn đoàn kết. Nhanh giết Zombie đi, sau đó còn cùng đi trung tâm thành phố nha."

Trần Bàn Tử bị bắt làm con tin, Lệ Sâm không có biện pháp giết Doãn Húc Trạch nhưng anh cũng không đi cùng Doãn Húc Trạch mà là chờ sau khi xe anh ta di chuyển, anh nhảy lên đằng sau xe, che chở cho xe Doãn Húc Trạch.

trên xe Doãn Húc Trạch vốn còn đang có người của căn cứ thứ hai,anh ta cũng không muốn mang bọn họ theo nên trực tiếp đuổi đến chiếc xe đằng sau.

Hai người kia có chút ít không tình nguyện. Bọn họ cũng đã biểu hiệncung kính như thế rồi mà Doãn Húc Trạch vẫn chưa tin bọn họ.

Lệ Sâm bởi vì không biết rõ Doãn Húc Trạch còn có quỷ kế gì, cho nênkhông có sử dụng dị năng mà là liên thủ cùng mấy người này giải quyết đám Zombie.

Chờ tới lúc bọn họ có thể thoát thân, chiếc xe của Doãn Húc Trạch sớm đã chạy đến khu vực an toàn.

Lệ Sâm toàn quyền chỉ huy người ở đằng sau: "Mọi người đều lên xe trước đi, chỗ này mùi máu tanh quá nặng. Chúng ta phải nhanh rời đithôi."

Bởi vì Lệ Sâm vừa mới làm việc nghĩa không được chùn bước ở lại, thậm chí còn cứu vài người. Ấn tượng của bọn họ đối với Lệ Sâm đãthay đổi không ít.

Mà đối với Doãn Húc Trạch thì sao, hoàn toàn là thái độ giận mà khôngdám nói gì.

Đợi đến khi Lệ Sâm một lần nữa ngồi trên xe, có người ở căn cứ nhỏviết ở trên tay anh: trên xe có thiết bị nghe lén cùng bom.

Lệ Sâm trợn to hai mắt, tức giận dâng lên trong lòng. Doãn Húc Trạch là tên điên, chỉ vì muốn khống chế được mấy người này, vậy mà lại vận dụng nhiều thủ đoạn như thế?

Dù sao cơ sở chính một nhà độc quyền, căn cứ khác nếu mà khôngphục sẽ bị cơ sở chính gạt bỏ ngay lập tức.

hiện giờ đã không phải là xã hội trước tận thế kia, ai dám không nghe mệnh lệnh từ cơ sở chính chứ?

Đợi đến khi đoàn xe bắt đầu đi vòng quanh ở bên ngoài Bắc Hải, Lệ Sâm lại càng rõ ràng. Có khả năng Doãn Húc Trạch này hôm naykhông hề muốn xuất phát tới trung tâm thành phố.

Thời điểm gặp nguy hiểm, anh ta chẳng hề cảnh báo cho mấy người ở xe đằng sau, ngược lại còn tùy ý để đám Zombie kia vây quanh xe. nếu như số lượng không đủ, thậm chí anh ta sẽ để cho những người có dị năng ở căn cứ nhỏ đi làm bia đỡ đạn, đưa Zombie ở phía trước tới.

Cho nên Zombie vây quanh đoàn xe, số lượng vẫn luôn bị khống chế ở trong khoảng một ngàn gì đó.

Xe của Doãn Húc Trạch thủy chung đều không có ở trong vòng nguy hiểm, lúc này bọn họ đang dừng xe ở bên ngoài nhìn những người có dị năng liên tục chém giết Zombie, lại còn hỏi vài người sau lưng: "Sao rồi, số liệu đều ghi chép lại sao?"

Mấy người này một bên cẩn thận quan sát tình huống chiến đấu, mộtbên trả lời: "Đều nhớ kỹ rồi ạ, đợi sau khi trở về chúng ta nhất định có thể thay đổi nhiều nước thuốc hơn."

Doãn Húc Trạch đắc ý cười cười, trên mặt hiện lên âm ngoan khônghiểu được.

Lần này Bọn họ tiến vào chỗ sâu trong Bắc Hải xác thực là vì thí nghiệm một loại thuốc. Vẫn là nhờ hôm đó ở cửa trụ sở mười bảy, Doãn Húc Trạch có linh cảm. Sau khi trở về, anh ta liền để mấy bác sĩ trong phòng thí nghiệm gia tăng nghiên cứu chế tạo ra một loại nước thuốc.

Nước thuốc này có thể hấp dẫn Zombie cùng động vật biến dị, nhưng vì chỉ là thành phẩm, thiếu rất nhiều số liệu để tiến hành thay đổi. Cho nên Doãn Húc Trạch liền thông báo căn cứ phía dưới, từ trong bọn họ tuyển ra không ít chuột thí nghiệm đến đây.

Kế hoạch của anh ta là ở lại Bắc Hải ba ngày, đến thời điểm số liệu ghi chép được không sai biệt lắm thì chút người này cũng không cần giữ lại nữa.

Cho nên Doãn Húc Trạch một chút cũng không lo lắng bọn họ sẽ có tâm ngậm oán hận với mình.

trên xe có gắn thuốc nổ, chỗ này cách Bắc Hải xa như vậy bọn họ nhất định muốn ở trên xe nghỉ ngơi. Chỉ cần bọn họ có một điểm dị tâm, Doãn Húc Trạch liền cho nổ tung thuốc nổ.

Lại một lần nữa giải quyết sạch sẽ đám Zombie, dị năng trong thân thể mấy người có dị năng đều đã bị tiêu hao sạch. Doãn Húc Trạch mới hạ lệnh để bọn họ lái xe, mặt khác bản thân tìm một chỗ an toàn nghỉ ngơi.

Bởi vì không có biện pháp tiếp tục chiến đấu, bọn họ muốn phản kháng Doãn Húc Trạch cũng không làm được. Cả đám nằm trong xekhông hề muốn nhúc nhích.

Nếu như có ý kiến gì giống nhau thì đó chính là oán hận đối với Doãn Húc Trạch. Cái người này thật sự là lợi dụng bọn họ từ đầu đến đuôi!

Chạng vạng lúc nghỉ ngơi, cuối cùng cũng không còn Zombie quấy nhiễu. Nhưng bọn họ còn phải cẩn thận đề phòng có động vật biến dị tấn công lại đây.

Trần Bàn Tử cuối cùng cũng hộp hợp với Lệ Sâm, hai người tranh thủ cơ hội đi tiểu tiện, trao đổi một cái.

"Lệ ca, tôi đều đã xem rồi. Toàn bộ bom đều gắn vào gầm xe, nếu tùy tiện tháo dỡ sẽ lập tức nổ tung."

Lệ Sâm mặt lạnh: "Doãn Húc Trạch chắc chắn có âm mưu khác, chờmột lát nữa tôi đi lên xe tìm anh ta."

Trần Bàn Tử lập tức bắt lấy Lệ Sâm: "Lệ ca, anh không thể đi! Người kia không chừng là dùng mấy người này làm cái thí nghiệm gì đó đấy. Nếu như anh ta hạ độc anh thì làm sao bây giờ?"

"Tôi biết rõ rất nguy hiểm." Lệ Sâm nhìn chằm chằm Trần Bàn Tử: "Nhưng tính mạng của mấy người các cậu, tôi không thể bỏ mặc được. Cậu tự chiếu cố mình thật tốt."

Sau khi nói xong, Lệ Sâm đầu cũng không quay lại bỏ đi.

Hai người thuộc căn cứ thứ hai vốn liên tục quỳ liếm chân Doãn Húc Trạch, không nghĩ tới trước tiên bị bỏ rơi lại chính là bọn họ. Bây giờ bọn họ đang ở trong đội xe phía sau, căn bản là không dung nhập được. Lúc nhìn thấy Lệ Sâm, vẻ mặt cũng rất lúng túng.

Muốn cùng Lệ Sâm nói lời cảm tạ, anh ấy vừa mới cứu bọn họ nhưng mà lời nói cũng đã đến bên miệng. Bọn họ vẫn là không thể nói ra khỏi miệng được.

Ai biết, Lệ Sâm lại đi đến bên cạnh bọn họ: "Giúp một chuyện đi."

Hai người sững sờ, liên tục không ngừng đứng lên: "Ngài nói đi."

Lệ Sâm chỉ nói: "đi theo sau người tôi là được rồi, chuyện khác thì hai người không cần quản."

Trần Bàn Tử ở phía xa nhìn hai người kia cung kính với Lệ Sâm như thế, cảm thấy rất là huyền diệu. Dù sao dọc theo con đường này, Lệ Sâm chưa cùng bất luận kẻ nào có quan hệ gần hơn. Hai người của căn cứ thứ hai cũng là bởi vì Lệ Sâm cường đại mới từ đáy lòng thần phục mà thôi.

Lệ Sâm leo lên chiếc xe của Doãn Húc Trạch, còn mang theo hai người nổi giận đùng đùng.

Hai người Bàng Chí Bình vừa lên xe, liền chất vấn Doãn Húc Trạch: "Đến cùng thì tại sao phải làm như thế? không phải anh đã nói muốnđi tìm vũ khí sao? Chúng ta vẫn còn ở nơi này đi lòng vòng làm cái gì chứ?"

Doãn Húc Trạch cười cười: "Đừng có gấp mà, chúng ta mới hành động được mấy ngày đâu. Hay là muốn đi đâu làm gì đó một chút."

"Thúi lắm!" Bàng Chí Bình chỉ vào Doãn Húc Trạch: "Tôi nhìn anh chính là muốn hại chết hết chúng tôi thì có!"

"Đây thật là oan uổng mà." Doãn Húc Trạch nhìn về phía Lệ Sâm: "Lẽ nào anh cũng cho là như vậy sao?"

Lệ Sâm mặt lạnh nhướn mày: "Nếu không?"

Doãn Húc Trạch bất đắc dĩ giơ tay lên: "Tôi không ra tay thật sự là vì tốt cho mấy người thôi. Các anh xem, đi qua một ngày rèn luyện, năng lực cũng đã tăng lên không ít đi?"

"Ngụy biện." Lệ Sâm khinh thường mà tỏ vẻ.

Doãn Húc Trạch đưa mắt nhìn Lệ Sâm, từ từ bỏ tay xuống: "Ngụy biện hay không thì chỉ cần xem ai cười đến cuối cùng là được, Lệ Sâm, anhvẫn nên suy tính thêm đi?"

Ý tứ anh ta rất rõ ràng. hiện tại anh quy thuận tôi thì mấy ngày sắp tới hành động, tôi có thể không cho anh ở phía sau làm chuột bạch.

Nhưng nếu mà không quy thuận, anh khả năng sẽ phải cùng người khác cùng chết đó nha.

"Thái độ của tôi từ khi mới bắt đầu đã rất rõ ràng, suy nghĩ của chúng ta bất đồng, không thể quy thuận được."

nói xong, Lệ Sâm mang theo hai người của căn cứ thứ hai xuống xe. Thời điểm đi trở về, bọn họ hiển nhiên coi Lệ Sâm trở thành người tâm phúc: "Sao rồi, phát hiện cái gì không?"

" Mấy người sau lưng Doãn Húc Trạch kia, có khả năng không phải là người có dị năng. Mà là người bình thường."

"A?" Hai người đều kinh ngạc: "Điều này sao có thể chứ? Người anh ta mang đi không phải đều là thân tín sao?"

Chỉ trách lúc trước bọn họ ẩn núp quá sâu, màu sắc đồng tử cũng có thể ngụy trang. Chắc đã qua một ngày nên mấy người này cũng bỏ xuống phòng bị với đám Lệ Sâm.

Lệ Sâm vừa mới quan sát tay bọn họ, không hề có dấu vết từng chiến đấu qua. nói cách khác, tính cả một người hệ tinh thần da mỏng dễ vỡthì đội ngũ của Doãn Húc Trạch cũng chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi.

hiện tại khó giải quyết nhất là đống thuốc nổ kia ở trong tay Doãn Húc Trạch, nếu mà mình cứng rắn muốn cá chết lưới rách thì sẽ rất khó đira khỏi Bắc Hải.

Vì vậy Lệ Sâm nói với bọn họ: "Chuyện này trước tiên hãy giữ bí mậtđã, ngày mai nhìn tôi chỉ thị mà hành động."

"đã hiểu." Hai người tâm phục khẩu phục nói.

Chờ thời điểm Lệ Sâm sắp sửa lên xe, bọn họ còn lúng túng hỏi: "Lúc trước thái độ của chúng tôi đối với anh không tốt như vậy, anh thật sựkhông sợ chúng tôi bán đứng sao?"

Lệ Sâm chỉ nhàn nhạt trả lời: "Các anh không ưa tôi cũng chỉ là bởi vìkhông có tin tưởng và nghe theo thực lực của tôi mà thôi. Mà lúc đối mặt với Doãn Húc Trạch..." Đôi mắt màu đen của Lệ Sâm càng thêm thâm trầm: "Chỉ cần các anh còn có nửa điểm tâm huyết, thì cũng sẽkhông bán đứng tôi đâu."

Hai người kia cảm giác được thật sâu rung động. Tại tận thế, bọn họ gặp qua quá nhiều người có thù tất báo, Lệ Sâm có tính tình nhưng cũng có lòng dạ rộng lớn.

Nếu như nói trước kia bọn họ đối với Lệ Sâm chỉ là áy náy, hiện tại đãlà triệt để kính sợ. Chỉ có người như vậy mới xứng làm đội trưởng, Doãn Húc Trạch thì tính cái gì chứ!

Vào đêm khuya, Lệ Sâm nằm trong xe nghỉ ngơi nhưng lại phát hiệnđược, những người khác cũng như anh không ngủ được.

Dù sao dưới thân bọn họ chính là thuốc nổ đó.

...

Nam Ca là lúc chạng vạng mới từ căn cứ mười bảy xuất phát, coi như là biết rõ phương hướng cơ sở chính hành động, cô vẫn là vào nửa sau đêm mới xâm nhập vào Bắc Hải.

Dọc theo đường đi, không có Zombie ngăn trở cô nên trên cơ bản cũngkhông có trì hoãn nhiều thời gian. Nhưng mà đống thi thể Zombie kia vẫn dẫn tới sự chú ý của Nam Ca. cô suy nghĩ, lẽ nào những người này là bị Zombie chặn lại?

Thuận theo những thi thể này mà tìm kiếm, sắc mặt Nam Ca càng ngày càng trầm. Bởi vì cô cảm giác được trong không khí lưu lại mùi vị của thuốc, hơn nữa cô là Zombie nên tự nhiên biết rõ hiệu quả của thuốc này là cái gì!

Mấy người này thế nhưng lại hút dẫn Zombie tụ lại! Bọn họ bị điên sao?

Mắt thấy số lượng Zombie bị giết càng ngày càng nhiều. Nghĩ đến tình cảnh của Lệ Sâm, Nam Ca liền phi thường tức giận. Rất tốt, các ngườikhông phải là nguyện ý hấp dẫn Zombie sao? Chờ tôi tìm được mấy người sẽ cho đám người các người hấp dẫn đủ!

Thời điểm sau nửa đêm, Nam Ca cuối cùng cũng đã tìm được đoàn xe của Lệ Sâm. Giờ phút này trong đoàn còn truyền đến từng trận khắc khẩu.

cô biết rõ Doãn Húc Trạch cũng là người hệ tinh thần nhưng bản thân vẫn như cũ phóng thích tinh thần lực. Bởi vì Nam Ca đối với năng lực của chính mình có lòng tin, cô đã là cấp sáu rồi đấy. Doãn Húc Trạch mệt chết cũng không cản nổi đâu nhé!

Tinh thần lực nhất phóng thích, Zombie bốn phương tám hướng đều rục rịch lên!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như biet danh hay cho con gai, cho acc truy kich vip mien phi moi nhat chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.