Nam An thái phi truyền kỳ

Quyển 4 - Chương 74: Gặp con trai, chịu nỗi khổ độc hại


Nước mắt Chu Tử từ từ ngừng lại, cũng không gào khóc nữa, chỉ dần dần tỉnh táo lại, nghĩ đến bộ dạng vừa rồi mình không để ý đến thể diện mà khóc to hô lớn, rất xấu hổ, chui đầu vào trong chăn không chịu ra ngoài. Nàng chỉ là quá nhớ thương Bánh Bao nhỏ, sau đó liền muốn phát tiết một chút, không ngờ lại có thể khoa trương đến như vậy.

Thật lâu sau, Chu Tử không nghe thấy động tĩnh gì của Triệu Trinh, bò dậy mà nhìn, Triệu Trinh đang ngồi bên giường, như có điều gì đó đang suy nghĩ. Nàng vội hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Triệu Trinh nhìn nàng liếc mắt một cái, nói: "Không có gì, nàng rửa mặt thu dọn một chút, ta phải đi tuần tra doanh trại, nàng chờ ta cùng dùng bữa tối!"

Chu Tử gật đầu một cái.

Triệu Trinh ra khỏi lều lớn, chậm rãi rời đi.

Nam An vương trị quân, áp dụng thuật quản thúc hành vi, một mặt tạo quyền uy của mình trong quân đội, một mặt khiến tướng lãnh cùng quân sư quản thúc lẫn nhau. Tướng lãnh đều do hắn tự mình cất nhắc, tất cả quân sư đều là mưu sĩ mà hắn tin tưởng.

Triệu Trinh cứ như vậy, vững vàng nắm quân đội trong tay.

Tướng lãnh của Tân quân là ái tướng Tôn Gia Nghị của Triệu Trinh, quân sư là mưu sĩ Chương Tử Hàm của hắn; tướng lãnh của quân phòng thủ Nam Cương là Tướng quân đã theo hắn nhiều năm - Hách Tinh Thành, quân sư là mưu sĩ của hắn - Vương Nãi Vũ; tướng lãnh cấm quân là Viên Hạo do hắn một tay vun trồng, quân sư là Hồ Phi Đồng.

Những người này nghe nói Vương Gia muốn tuần tra doanh trại, đều cùng đi theo.

Triệu Trinh tự đến tự đi, mang theo đám người này tuần tra khắp doanh trại, vẫn không lên tiếng. Hắn trị quân nghiêm khắc, thưởng phạt phân minh, dưới sự trừng trị của hắn, không ai dám chống lại quân lệnh. Tôn Hỷ thân bại danh liệt lại bị ngũ mã phanh thây, kết cục này vẫn còn như mới trong ký ức mọi người, mùi máu tươi kia dường như vẫn còn quẫn quanh trước mũi; nhưng lần này đại thắng trở về, Vương Gia phong thưởng thật sự là tăng gấp bội, mấy vị tướng lãnh đều được phong hầu, cứ theo từng cấp mà thưởng xuống, chỉ cần ra sức đánh giặc, chưa bao giờ bị thiệt!

Triệu Trinh mà làm chánh sự, tất nhiên sẽ vô cùng chuyên chú, lúc này đã sớm quên Chu Tử ra sau đầu. Hắn chỉ nghĩ đến vấn đề sắp xếp quân đội sau chiến tranh. Triệu Trinh có một ý tưởng, nếu như kế tiếp sẽ có một khoảng thời gian hòa bình, nhiều binh lính không có chỗ dùng như thế, quân pháp có nghiêm khắc, cũng không chịu nổi mấy chục vạn nam nhi trẻ tuổi nhiệt huyết nhàn rỗi từ sáng đến tối, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện sai lầm!

Trong đầu Triệu Trinh bước đầu có một ý tưởng, còn chưa tính là hoàn thiện, hắn phải cùng nhóm tướng lãnh mưu sĩ thương lượng một chút rồi mới nói được.

Lần này hội nghị quân sự vừa mở liền tiến hành cả đêm, mãi cho đến sáng ngày hôm sau, Triệu Trinh mới trở về lều lớn, vừa nhìn, đã thấy Chu Tử đang ôm y phục của hắn khò khò ngủ say!

Lúc này ánh sáng đã lờ mờ, Triệu Trinh cũng không muốn ngủ, hắn ngồi trong màn nhìn ra ngoài cửa giường, nhìn ra cây hoa hồng xanh tươi bên ngoài, lại bắt đầu băng khoăng suy nghĩ.

Hắn vào không bao lâu Chu Tử liền tỉnh, sau khi ngủ dậy nhìn Triệu Trinh cả đêm không ngủ, sắc mặt hơi tái nhợt, ánh mắt lại lấp lánh có hồn giống như mắt chim ưng, cũng biết trong lòng hắn đang có tâm sự rất lớn, vội rót một chén nước mật ong bưng tới, nhỏ giọng hỏi: "Chàng có cần nghỉ ngơi một lúc không?"

Triệu Trinh lắc đầu một cái, nhận lấy nước mật ong uống một hơi cạn sạch, lúc này mới nói: "Hôm nay chúng ta về phủ trước, mẫu phi và tiểu thế tử đã chuyển từ trong cung về rồi!"

Chu Tử còn chưa biết chuyện phong trắc phi và phong thế tử, vừa nghe hắn nói như vậy liền giận trách: "Triệu Tử chỉ có danh phận trưởng thứ tử, chàng đừng luôn miệng gọi tiểu thế tử tiểu thế tử như thế, gọi nhiều, sẽ khiến sau khi bé lớn lên vênh váo, ngộ nhỡ làm ra việc ngu ngốc gì thì đã muộn!"

Triệu Trinh liếc nàng một cái, không nói gì.

Hắn nghĩ, ở Nam Cương hắn gặp phải những kẻ ám sát kia —— từ sau khi hắn mười bốn tuổi lập được chiến công có lúc nào chưa trải qua! Dĩ nhiên, lúc hắn sống ở Hoàng Tự cư cũng không ít lần gặp phải!

Không phải là tranh giành thứ - chính sao!

Thái tử đại ca cũng quá nhỏ nhen!

Cho dù có nhỏ nhen hơn nữa, không phải cuối cùng cũng ẩn núp trong ngõ nhỏ hoa tươi ở Kim kinh sao, bất quá, không thể để hắn sống quá lâu, bằng không lúc nào đó lại bị người ta nâng lên rêu rao vấn đề chính – thứ, vậy thì sẽ rất phiền toái. . . . . .

Chu Tử quen thấy bộ dạng như có điều suy nghĩ của hắn, biết hắn chỉ muốn bày ra cái bộ dáng này, chưa chắc là thật sự đăm chiêu, hơn nữa thường suy tư không phải là chuyện tốt gì, cho nên cũng không dám quấy rầy hắn, trái lại bước ra ngoài chuẩn bị đồ ăn sáng cho hắn.

Lúc ăn sáng, Triệu Trinh vẫn còn nghĩ đến chuyện thứ - chính, hắn nhìn nhìn Chu Tử đang ngồi đối diện múc cháo cho hắn, rất muốn an ủi nàng một chút, nhưng lời đến khóe môi lại nuốt xuống —— nói nhiều làm gì, làm được mới tài!

Hơn nữa, cách hắn đối đãi với Chu Tử thật sự càng ngày càng kỳ quái.

Trước kia, Chu Tử tự trang điểm tự cho là mình xinh xinh đẹp đẹp xuất hiện trước mắt hắn, hắn mới vui mừng; hiện tại thì thế nào, như ngày hôm qua Chu Tử ở trước mặt hắn la khóc om sòm, hình như cũng không sao cả.

Hiện tại yêu cầu của hắn với Chu Tử thật thấp mà, chỉ cần nàng vô cùng vui mừng, chính mình đã cảm thấy mọi chuyện đều tốt đẹp, thiên hạ đều thái bình!

Lúc nào thì hắn và Chu Tử ngang hàng thế nhỉ!

Triệu Trinh thật u sầu ....!

Trước khi về vương phủ, Chu Tử sửa soạn một phen, tuy rằng không đến mức tắm rửa thay quần áo trai tịnh ba ngày, nhưng cũng rất coi trọng.

Lúc Triệu Trinh đến gọi nàng, nhìn nàng vừa tìm y phục có màu Triệu Tử thích, vừa tìm áo yếm có chất vải Triệu Tử thích, trong lòng lại bắt đầu chua chát, liếc Chu Tử một cái: "Con mới hai ba tháng, biết cái gì!"

Chu Tử lập tức đáp trả: "Chàng cũng không nên nói lời thô tục trước mặt con, sẽ dạy hư bé!"

Triệu Trinh giận đến lỗ mũi cũng sắp méo xệch.

Chu Tử lại nói tiếp một câu: "Mỗi ngày chàng đều chất đầy miệng ‘cái rắm gì’‘lão tử’‘con mẹ nó’, rốt cuộc là học được ở đâu, chàng không sợ con trai sẽ học theo bộ dạng đó sao!"

Lỗ mũi Triệu Trinh thật tức đến méo xệch, lấy tay vuốt mũi rồi bước ra ngoài: "Lão tử cứ vậy đó, mặc kệ có học hay không!"

Sau khi tòng quân hắn mới mưa dầm thấm đất học được trong quân, bản thân cảm thấy không có gì không tốt, vẫn luôn cảm thấy đặc biệt hài lòng, cảm giác mình luôn là một vị tướng nho nhã lịch sự bên trong đa mưu túc trí giành chiến thắng ngoài ngàn dặm, kết quả lại bị Chu Tử phỉ nhổ như vậy, đương nhiên liền lập tức biến thành gã quê mùa thô kệch!

Chu Tử thấy hắn giận thật, cũng vội đi theo, nịnh hót: "Vương Gia, ngài anh minh thần võ nhất mà!"

Thấy bước chân Triệu Trinh quá lớn, mình sắp không đuổi kịp, Chu Tử vội hô lên: "Chàng chờ nô tỳ với!"

Bước chân Triệu Trinh chẳng những không ngừng, còn đi như bay.

Chu Tử biết hắn thẹn quá thành giận, cảm thấy đặc biệt vui vẻ, chạy đuổi theo.

Xe của Chu Tử chạy vào đến trước cửa chánh viện mới ngừng lại. Triệu Trinh cưỡi ngựa không nhanh không chậm đi theo nàng, thấy xe của nàng ngừng lại, lúc này mới xuống ngựa. Ái mã Mây Đen Che Tuyết của hắn đã hy sinh ở sông Ô Giang, hiện tại Thất Hắc Vân này cũng là ngựa tốt khó tìm.

Theo sắp xếp của Triệu Trinh, Cao Thái phi cùng các nữ quan, cung nữ bà mang theo đến ở chánh viện, Chu Tử cùng đứa bé theo hắn ở Tùng Đào Uyển. Tương lai khi trở về Nam Cương, cũng theo đó mà sắp xếp, Cao Thái phi ở chánh viện, ba người bọn họ ở Diên Hi cư.

Dĩ nhiên, việc sắp xếp này có thích hợp hay không, bởi vì hành động của Chu Tử rõ ràng là có thiên vị, Triệu Trinh đã bắt đầu hơi dao động.

Từ khi Chu Tử xuống khỏi xe, liền không để ý đến Triệu Trinh, lập tức bước nhanh vào chánh viện.

Triệu Trinh đi theo.

Cao Thái phi ôm Triệu Tử ra đón.

Mắt Chu Tử chăm chăm nhìn đứa bé, nhưng bởi vì có Thái phi ở đây, cho nên vẫn chờ Triệu Trinh bước tới. Sau khi Triệu Trinh bước đến, nàng bước chéo ra sau một bước, hai người hướng về phía Cao Thái phi cùng nhau bái lạy.

Cao Thái phi cho hai người đứng dậy, cười nói: "Các con đã làm cha làm mẹ, mau tới ôm ôm Triệu Tử đi!"

Triệu Trinh đứng dậy bước lên, nhận lấy đứa bé từ trong tay Cao Thái phi, nhìn thật kỹ, không khỏi mừng rỡ —— bộ dạng đứa nhỏ này thật quá giống hắn, đến cả ánh mắt cũng giống, đều là mắt một mí! Ha ha! (LPH: hai cha con dễ thương ^^)

Cao Thái phi nhìn Triệu Trinh ôm Triệu Tử cười ngây ngô, mà Chu Tử lại ngại thân phận cấp bậc, đứng phía sau dõi mắt trông mong, liền nói: "Đều vào trong thôi!"

Đoàn người vào chánh phòng.

Cao Thái phi ngồi vào cạnh bàn gỗ lim khắc rồng ở giữa nhà, cười híp mắt nhìn Triệu Trinh đùa nghịch với Triệu Tử. Bà nhớ rõ Triệu Tử vừa mới ngủ dậy, mình giữ nửa ngày, cũng chưa cho bé đi tiểu, cho nên hiện tại rất có cảm giác chờ mong chuyện sẽ phát sinh.

Triệu Trinh ngồi trên ghế dựa lớn bằng gỗ lim, đầu tiên là đùa nghịch tay chân béo ú của Triệu Tử, sau đó dùng tay nâng nâng Triệu Tử, để bé và hắn mặt đối mặt nhìn nhau. Triệu Trinh vẫn cảm thấy thật kỳ diệu, Chu Tử sanh thế nào mà đứa nhỏ này và mình thật sự giống nhau như đúc! Hắn càng nhìn càng vui vẻ, liền hướng về phía cái miệng nhỏ như cánh hoa của Triệu Tử đang tò mò nhìn mình hôn một cái.

Triệu Trinh muốn thấy Triệu Tử hơi có bộ dạng trẻ nhỏ một chút, khóc ầm ĩ vài tiếng cũng tốt, nhưng Triệu Tử vẫn mang bộ dạng chẳng làm sao cả, mắt xếch nho nhỏ nhìn tới nhìn lui, rất là tò mò.

Triệu Trinh liền giơ Triệu Tử lên cao cao, muốn dọa Triệu Tử một chút.

Do là mùa hè, bên trên Triệu Tử mặc một bộ quần áo trẻ em bằng tơ mềm, bên trong quần áo trẻ em mặc một bộ áo dài đến chân, để trần hai bàn chân nhỏ. Triệu Trinh giơ Triệu Tử lên, đứng cạnh một bên Chu Tử lập tức nhìn thấy vì mắc tiểu mà ** nhỏ của Triệu Tử nhếch lên, chợt cảm thấy không tốt, vừa muốn nhắc nhở Triệu Trinh, lại thấy Thái phi nương nương mỉm cười nháy mắt, liền hiểu, thoáng bước ra phía trước một bước, hi vọng chút nữa có thể cứu Triệu Tử một phen.

Triệu Trinh vừa giơ Triệu Tử lên, đang híp mắt đấu mắt với Triệu Tử, chợt phát hiện Triệu Tử cũng nheo mắt lại, nắm quả đấm nhỏ, lộ vẻ dùng sức, cảm thấy không đúng, vừa muốn buông Triệu Tử xuống, một luồng nước tiểu khai ngọt của bé trai phun ra, phun lên mặt Triệu Trinh.

Triệu Trinh: ". . . . . ."

Chu Tử vọt tới thật nhanh, ôm lấy Triệu Tử, chạy đến núp sau lưng Thái phi.

Cao Thái phi thực hiện được quỷ kế, trong lòng vô cùng vui vẻ, cười nói: "Vương Gia, nước tiểu của bé trai rất bổ đó!"

Dứt lời, cười ha ha.

Triệu Trinh dở khóc dở cười, đầy mặt đầy đầu đều là nước tiểu của bé trai, đứng dậy bước đi. Đi tới cửa, nhớ đến Chu Tử đang vui sướng khi người gặp họa, quay đầu quát khẽ: "Chu Tử, tới đây!"

Chu Tử vội dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Thái phi, Thái phi cười nói: "Con đi theo đi!"

Chu Tử đành phải lưu luyến không rời trả Triệu Tử vừa mới sảng khoái đi tiểu đầy đầu đầy mặt cha bé lại cho Thái phi nương nương, tự mình bước nhanh theo ra ngoài —— đối với Triệu Trinh nóng nảy bên cạnh, nàng vẫn nên dứt khoát không cãi lời!

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ nhất dâng lên!

Cuối cùng, muốn hỏi một chút, Mạc Mạc lại muốn viết thịt thịt, chương kế tiếp muốn sao? Nặng khẩu vị được không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như cap bac trong phat giao, 7 viec lam tao qua bao xau Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.