Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 185



Chương 185: Sự mâu thuẫn của phụ nữ

 

“Được rồi”

Khó khăn lắm mới được nghe Mạc Du Hải nói có thể, Hạ Nhược Vũ như trút được gánh nặng gật đầu một cái. Vẻ mặt cô còn cố tỏ ra mình không màng đến điều gì khác mà nói: “Cám ơn nhiều”

Con ngươi đen của Mạc Du Hải nheo lại. Anh không nói gì, vẻ mặt vẫn bình tĩnh thu dọn đồ đạc: “Đồ đạc anh mang đi, em đi ngủ sớm một chút”

“Ừm..” Trong lòng Hạ Nhược Vũ còn chuẩn bị xem nên từ chối không tiếp những yêu cầu vô lý của Mạc Du Hải thế nào. Kết quả người ta còn như

thể chẳng có chuyện gì, ngay cả việc tỏ ý muốn ở lại cũng không có.

Trong lòng cô có chút cảm giác trống rỗng.

Rõ ràng đây chính là phản ứng mà cô mong muốn mà, nhưng Mạc Du Hải làm vậy thật lại khiến cô cảm thấy khó chịu.

Không phải là phụ nữ đều có những lúc mâu thuẫn như vậy đấy chứ?

Nhìn dáng vẻ Mạc Du Hải cầm hòm thuốc rồi chuẩn bị rời đi thật, cô lại bắt đầu cảm thấy bồn chồn. Trong đầu cô lại nhớ tới cảnh tượng con mèo chết thảm, thân thể cô liền phản ứng, cô nhẹ nhàng túm lấy góc áo của người đàn ông, rồi cất giọng nhỏ như muỗi kêu.

“Mạc Du Hải, anh đừng đi.”

Mạc Du Hải dừng lại. Lúc đầu anh chỉ muốn buổi tối để cô nghỉ ngơi cho tốt, nhưng nghe thấy giọng sợ hãi run rẩy của cô thì có làm sao anh cũng không nhấc chân rời đi được. Anh xoay người nhẹ nhàng dụi cô vào trong ngực, cái cằm rắn chắc tỳ lên đỉnh đầu của cô và nói: “Anh không đi”

“Em sợ” Hạ Nhược Vũ vùi sâu khuôn mặt nhỏ của mình vào trong ngực người đàn ông, rồi cất giọng buồn buồn: “Anh đi, một mình em ở đây chắc chắn sẽ gặp ác mộng”

Nói cô già mồm nhát gan cũng được, cô có thể khẳng định buổi tối ngủ kiểu gì cũng ngủ không yên.

Dường như chỉ cần Mạc Du Hải bước ra khỏi căn phòng này, con mèo con sẽ nhảy ra. 

“Không thì anh ở lại” Mạc Du Hải

hiếm khi nói nhẹ nhàng như vậy.

Hạ Nhược Vũ không trả lời lại. Không phải vì cô không muốn mà là ba mẹ cô đều ở dưới tầng, nếu Mạc Du Hải không đi thì cô lấy lý do gì giữ người ta lại? Dù nửa đêm có muốn trèo tường, thì cũng phải có lý do ở lại chứ.

Trèo tường? Ôi cái ý tưởng này không tệ, nhưng với thân phận của Mạc Du Hải chắc là anh sẽ không quá cam tâm tình nguyện làm loại chuyện mất mặt này.

“Ba mẹ em, kiểu gì cũng khó nói. Nếu không nửa đêm anh qua đây, em để cửa cho anh?”

“..

..“ Sao anh lại có một loại cảm giác thông dâm vụng trộm. Mạc Du Hải biết là cô rất sợ, anh nhấc cằm khỏi đầu cô, thay vào đó là vươn tay ra xoa tóc cô. Anh có vẻ thích hàng trăm hàng

nghìn sợi tóc mềm mại, trơn bóng như tơ lụa của cô. Dù anh có xoa qua bao nhiêu lần vẫn cảm thấy chưa đủ.

“Anh đưa em về”

“Không phải em không muốn về với anh” Hạ Nhược Vũ đột nhiên nhớ ra Lục Khánh Huyền vẫn đang sống trong biệt thự “mới cưới” của họ. Giờ nghĩ lại, cô cảm thấy vô cùng ghê tởm, thái độ đối với Mạc Du Hải cũng trở nên lạnh nhạt.

Trong lòng cô khó chịu không muốn anh đi. Hầy, sao cô lại cảm thấy mình là một kẻ thứ ba không biết xấu hổ, tốt xấu gì cô ta cũng là vợ chính thức.

Ở trong mối quan hệ này làm tâm trạng của Hạ Nhược Vũ càng trở nên phiền muộn.

Có vẻ phát hiện ra tâm trạng thay



đổi của cô, Mạc Du Hải giơ ngón trỏ ra gõ nhẹ lên chiếc mũi nhỏ của cô rồi nói: “Em đang nghĩ gì vậy

“Em đang nghĩ, có phải mỗi ngày anh đều ở cùng một chỗ với cô ấy, hai người cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ra ngoài” Hạ Nhược Vũ xoa mũi của mình. Cô không giấu giếm mà nói thẳng ra.

Đôi mắt hạnh trong veo nhìn thẳng vào anh. Đây cũng coi như là cho anh một cơ hội giải thích, chỉ cần anh dám gật đầu, thì cả đời này họ sẽ không qua lại với nhau.

Nhìn thái độ dứt khoát của Hạ Nhược Vũ, khóe miệng Mạc Du Hải cong lên một nụ cười nhẹ, anh bình thản nói: “Yên tâm đi, anh chưa từng về đó, đồ của chúng ta cũng được mang về hết rồi”

“Thật à?” Hạ Nhược Vũ nghi ngờ nhìn biểu cảm trên mặt anh. Thấy anh có vẻ không lừa gạt mình thật, vẻ mặt căng thẳng của cô đã thả lỏng một chút, rồi cô tỏ vẻ coi như anh thức thời và nói: “Không phải cô ấy sắp chết sao? Cũng được nửa tháng rồi, không phải cô ấy còn nhảy nhót giỏi lắm à. Em nghe nói nhảy loạn đến vị trí con gái của Lục Hằng rồi”

Mạc Du Hải bất lực nhìn cái miệng bĩu môi sắp treo được cái ấm trà của cô. Anh biết rõ là cô đang tức giận, nhưng vẫn không nhịn được cúi người xuống hôn lên miệng mập mạp trắng trẻo của cô.

Tâm trạng của anh cũng trở nên vui vẻ hơn: “Anh cũng có nghi ngờ nên đã gọi bác sĩ đến rồi, ngày mai kiểm tra một chút là biết”

“Chuyện khi nào vậy, sao anh không nói”

Hạ Nhược Vũ hơi kinh ngạc, còn trong lòng lại cảm thấy rất tung tang. Cô cũng không biết tại sao mình lại vui vẻ, nhưng cô biết Mạc Du Hải không ngu đến mức bị người ta đùa giỡn quay vòng thì cô còn mừng hơn cả việc mình có năm triệu.

“Không muốn em nghĩ nhiều” Mạc Du Hải không phải là người có tính cách thích làm to chuyện lên, và anh cũng không muốn những người anh em đó vì một chút chuyện nhỏ mà công khai khắp nơi. Anh thường làm trong yên lặng, nên anh không nói ra chuyện này thì mọi người cũng không biết.

Anh còn rất nhiều bí mật đang chờ người phụ nữ bé nhỏ của mình khám

phá ra.

Ngoại trừ bí mật được chôn sâu nhất và không thể nói ra bên ngoài.

Khóe miệng Hạ Nhược Vũ nhếch lên đến tận mang tai, mà cô vẫn giả bộ chán ghét nói: “Cắt, chủ nghĩa đàn ông”

“Bác sĩ Mạc, thời gian cũng không còn sớm nữa, không nên trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của cậu”

Hạ Minh Viễn giống như Nhuận Thổ cầm cây đinh ba chuẩn bị đâm con tra định trộm dưa Mạc Du Hải này để bảo vệ ruộng dưa của mình.

Hạ Nhược Vũ hiểu, thì chắc chắn Mạc Du Hải cũng hiểu đây là có ý gì. Trên mặt cô không khỏi nóng lên, cô định nói gì đó để giảm bớt sự xấu hổ của mình.

Tuy nhiên, ngón tay của người đàn

ông nhẹ nhàng ấn vào môi cô ra hiệu cho cô đừng nói gì, và cúi đầu nói điều gì đó vào tai cô.

Hạ Nhược Vũ ngẩng đầu lên nhìn với vẻ ngạc nhiên, và nhỏ giọng hỏi: “Anh chắc chắn chứ?”

“Trừ khi em muốn ngủ một mình” Đôi môi mỏng của Mạc Du Hải như vô tình cọ vào vành tai cô, anh mập mờ nói: “Trừ khi em không muốn buổi tối anh trèo tường thành công?”

Không ngờ Mạc Du Hải lại trả lại những lời cô vừa nói, mà cô lại hiểu được hàm ý bên trong đó. Làm một tài xế lão làng, có một điều duy nhất không tốt là bất kể đề tài câu chuyện màu mè hoa lá thế nào thì đều hiểu rất nhanh. br>

Nhưng biểu hiện ra bên ngoài cô vẫn phải giả vờ như mình là đứa trẻ

con, cô nói: “Tốt, được rồi, tôi đi trước đây:

“Ừ” Mạc Du Hải xoa đầu cô như một phần thưởng.

Hạ Nhược Vũ tức giận nhìn anh, khuôn mặt căng phồng như quả đào chín khiến người ta muốn cắn một miếng.

Mạc Du Hải thấy cô đã lên giường nằm xuống, anh đá cái hộp qua một bên rồi cầm hòm thuốc mở cửa đi ra ngoài. Đúng lúc này, anh tình cờ đụng phải Hạ Minh Viễn đang định duỗi tay ra, vừa nhìn tư thế này là anh biết Hạ Minh Viễn muốn làm gì. Có điều anh xem như không thấy gì cả, vẻ mặt vẫn như bình thường. Anh nói: “Chú Hạ, cháu đi trước, Nhược Vũ giao cho các chú. Buổi tối mà có tình hình gì đột ngột xảy ra, chú nhớ đưa cô ấy đến

bệnh viện kịp thời.”

“Đợi đã, cậu Mạc, Nhược Vũ bị làm sao vậy?” Lúc đầu Hạ Minh Viễn có chút ngượng ngùng khi bị người ta va phải, giờ nghe thấy thân thể Nhược Vũ không tốt thì lập tức lo lắng hỏi.

“Vết thương của Nhược Vũ bị nhiễm trùng, ban đêm có thể bị sốt. Nếu có triệu chứng sốc, phải xử lý trong vòng mười phút” Khuôn mặt đại diện cho sự nghiêm trang của Mạc Du Hải dù có tiện mồm nói dối cũng nói ra rất thật, không hề có chỗ sơ hở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi…Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới hơn. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như chia se videodlna voi modem quang vnpt igate gw040, băn ca long thai tử nổ hũ fuqiduoduo cược 5k super win big win ban ca doi thuong rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại ngọc.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status