Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 187



Chương 187: Mạc Du Hải đã có sở thích mới

“Hừ, làm gì có, ai cho phép anh đi từ ban công qua đây chứ, đây là tâng hai đấy” Đột nhiên Hạ Nhược Vũ nghĩ, biệt thự nhà mình không có ống dẫn nước, chỉ có cái ban công ở chính giữa, chẳng lẽ anh ta cứ thế nhảy từ bên ấy qua đây sao?

Vì phòng khách ở tầng một còn cao hơn phòng thương phẩm nên khoảng cách giữa hai tâng phải cao bằng ba tầng bình thường.

Nếu như không cẩn thận bị trật chân hoặc cơ thể lắc một chút thì hậu quả sau ngã xuống sẽ rất lớn.

“Không phải anh nhảy từ phòng khách sang đây chứ?”

Mạc Du Hải rất nhanh chóng xác nhận những suy nghĩ của cô, dùng giọng điệu bình thường ừ một tiếng xem như trả lời cô.

“..

..“ Hạ Nhược Vũ trực tiếp nổi điên: “Anh bị điên rồi sao? Cái tay vịn ở trên ban công còn không dài bằng chân anh, nếu anh rơi xuống, nếu anh nửa người anh bị phế, em….”

Cô đang định nói “Em phải làm thế nào”, chợt nhận ra câu nói này có chút ÿ nghĩa dễ khiến người khác hiểu lầm.

Nhưng Mạc Du Hải đã tinh ý hiểu được câu tiếp theo cô muốn nói là gì, nhỏ giọng hỏi: “Em đang lo lắng cho anh đấy à?”

“Ai nói, em chỉ là đang sợ anh sẽ đổ lỗi cho em, dẫu sao thì anh cũng từ

biệt thự nhà em ngã xuống” Hạ Nhược Vũ cứng họng, không thừa nhận chính mình vừa lo lắng đến sự an toàn của anh.

Mạc Du Hải làm sao có thể không hiểu cái tính cãi bướng của cô chứ, cười nói: “Yên tâm, kỹ năng của người đàn ông của em rất tốt”

Một chút khó khăn này không là gì cả, anh từng vì nguyện vọng trước khi chết của ba mình mà truy xét, anh không thể nào tưởng tượng được những chuyện mà anh đã trải qua.

“Thật là không biết xấu hổ” Lúc nghe Mạc Du Hải nói “người đàn ông của em”, mặt Hạ Nhược Vũ nóng lên, nhỏ tiếng thì thào.

Nhưng biết anh không sao, trong lòng cô vẫn khẽ thở phào.

Mạc Du Hải ôm cô trở về giường,

nhưng không đặt cô xuống giường mà đặt lên đùi mình, hai tay ôm eo cô, dùng đôi tay trắng ngọc chơi đùa cô, trầm giọng quyến rũ nói: “Hay là chúng ta tiếp tục việc lúc nãy nhé?”

“Việc gì chứ?” Hạ Nhược Vũ vẫn còn trong trạng thái mơ hồ, nhất thời không kịp phản ứng với điều anh vừa nói.

Anh nghiêng người, tựa vào tai cô thì thâm.

Sau khi Hạ Nhược Vũ nghe được những lời của người đàn ông này, mặt và tai cô đỏ bừng lên, dùng tay đấm vào lồng ngực rắn chắc của anh, giọng điệu không mạnh nhưng lại không khỏi có chút ngại ngùng: “Lưu manh”

Giọng nói nhẹ nhàng của cô rơi vào tai anh giống như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua trái tim anh, làm tim

anh mềm nhữn, xoa xoa nhéo tay cô, giọng nói diệu dàng hiếm có: “Không phải phụ nữ nào cũng thích đàn ông xấu ư?”

Câu này hình như đã từng nghe Kiều Duy Nam nói qua, anh đã trực tiếp áp dụng những gì mình học được.

Cô bị anh nhéo vào lòng bàn tay, trừ đi chết đi không có cảm giác, bất kỳ ai cũng không thể bình tĩnh được, nhất là khi ngón tay thô ráp của anh cọ vào mu bàn tay cô, khiến cơ thể cô khế run lên, từng nơi anh chạm vào, lỗ chân lông đều dựng cả lên.

Ngay cả lời nói cũng có chút không tự nhiên: “Nói nhảm, những lời đó đều là lừa dối cả thôi”

Nói đàn ông không xấu thì phụ nữ không yêu là vớ vẩn, mượn danh nghĩa tình yêu làm những thủ đoạn bẩn thỉu.

“Anh cứ tưởng em thích như vậy” Mạc Du Hải thực sự không phải muốn nói chuyện với cô mà là muốn tận hưởng tận hưởng cảm giác mềm mại trên tay cô, từ việc hứng thú sờ tóc cô đến một hứng thú khác, cầm bàn tay cô mà chơi đùa.

Bàn tay tay nhỏ đầy thịt, cảm giác mềm mại mịn màng như đang vuốt ve miếng đệm nhỏ của chú mèo, khiến người ta bất giác nghiện nó.

Cô thực sự cầm tinh con mèo, một khi không vui liền giống như vung móng vuốt ra.

Hạ Nhược Vũ cảm thấy có chút kỳ quá: “Con mắt nào của anh nhìn thấy em là người thích kiểu đàn ông cặn bã như vậy?”

Thích một con quỷ, khi gặp loại củ cải này, cô chỉ nhảy từ giếng lên đá vài

cái không phải là đã nhân từ lắm rồi sao?

“Hàn Công Danh” Mạc Du Hải chỉ nói ba chữ.



Hạ Nhược vũ cứng họng, cô làm sao có thể không nhận tên cặn bã Hàn Công Danh đó chứ?

Rõ ràng là không thể, ban đầu đã biết rõ anh ta là tên cặn bã nhưng vẫn cho anh ta có cơ hội hối cải, chắc chắn lúc đó bị rớt não nên bị ma nhập.

Rất may bây giờ cô đã biết mình lạc đường: “Vẫn có thể tán gẫu với sau được sao?”

Mạc Du Hải từ chơi đùa từ ngón tay đến đầu ngón tay cô, ngay cả khe hở cũng phải chạm vào vài lần, Hạ Nhược Vũ bắt đầu hoài nghỉ liệu chàng trai này có phải là một kẻ cuồng tay hay không? Người khác đều cuồng

chân, còn anh lại cuồng tay!

“Ừ, em nói tiếp đi” Giọng nói Mạc Du Hải qua loa, động tác trên tay vẫn không đổi.

“..” Hạ Nhược Vũ hoài nghi có phải kiếp trước của cô đã đào mộ tổ tiên của Mạc Du Hải hay không, kiếp này ông trời an bài anh đến để hại mình.

Làm sao để phá vỡ bầu không khí này đây!

“Mạc Du Hải, em không muốn nói chuyện với anh nữa, đứng dậy đi.”

Hạ Nhược Vũ cố gắng trượt ra khỏi vòng tay của anh, chỉ dám vặn vặn eo và ngồi im đó, không dám cử động nữa.

Anh ấy, anh ấy, anh ấy ngay cả sờ tay cũng có thể “đứng lên” sao! Còn không phải là một tên cuồng tay sao.

Hạ Nhược Vũ thực sự đã hiểu lầm Mạc Du Hải, anh chính là thích chạm vào tay cô, nhưng không phải là anh mê nó, chỉ đơn giản là thích mà thôi, còn việc tại sao lại có phản ứng, là một người đàn ông chân chính, anh chỉ mới được ăn “thịt” vài lần, mà số lần chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Cách một khoảng thời gian dài không ở cùng nhau, có phản ứng là chuyện bình thường.

“Buồn ngủ sao?”

“Không, không phải, vậy thì, chúng †a tán gấu tiếp đi” Hạ Nhược Vũ nghe thấy giọng nói có phần hơi khàn của anh liền bắt đầu giả ngốc.

Mạc Du Hải cảm thấy bụng dưới nóng như thiêu đốt, chiếc váy ngủ mỏng áp vào cặp mông tròn trịa của cô, cho dù cô không cử động thì đây

cũng là một cực hình ngọt ngào đối với anh, nếu là bình thường, anh đã đưa cô gái này về giường ân ái từ sớm rồi. Nhưng cô mới bị thương, cơ thể vẫn chưa hồi phục, anh chỉ có thể nhịn.

“Hay chúng ta chơi trò chơi đi” Tuy thật sự không thể chạm vào nhưng ngoài bước cuối cùng, còn có cách khác để giải tỏa dục vọng của anh.

Mạc Du Hải trầm mặc như sau rượu, phảng phất có chút hương thơm ôn nhu, cô cẩn thận “vuốt” một cái.

Nhưng vẫn còn lý trí, bàn tay bất giác đã ra một lớp mồ hôi: “Mạc Du Hải, tôi không thể dùng tay được nữa!”

Với độ dũng mãnh của anh, có lẽ dù tay cô có làm bao nhiêu cũng không thể thành công.



… Mạc Du Hải vừa nghe “dùng

tay” của cô có ý gì, ánh mắt u ám của anh càng sâu hơn một chút: “Đề nghị của em rất tốt, nhưng mà…”

Hạ Nhược Vũ nhếch miệng, chưa đợi anh nói ra, trực tiếp cưới lời: “Anh đừng mơ đến việc em dùng miệng”

Mạc Du Hải chỉ muốn đùa với cô, nhưng không ngờ lời nói phát ra khỏi miệng cô còn thô tục hơn cả đàn ông, khuôn mặt anh tú bỗng chốc trở nên u ám: “Ai dạy em những thứ này?”

“Tất nhiên là học từ Thu Phương rồi” Hạ Nhược Vũ không ngờ mình nói ra những điều đương nhiên, trực tiếp hãm hại bạn mình.

Không sợ đối thủ giỏi, chỉ sợ đồng đội ngu, có thể chính là nói cô.

Một ngày nào đó sau khi Trần Hạ Thu Phương biết được chân tướng sự việc, cô vỗ ngực tức giận, cô ấy còn

tưởng mình đã làm gì khiến ông chủ tức giận, thì ra là bị người của mình bán đứng.

Đương nhiên đây là chuyện của sau này.

Trần Hạ Thu Phương? Mạc Du Hải cũng nhớ ra người phụ nữ lần trước bị anh gọi ra, trong lòng hừ lạnh một tiếng, vậy mà dám dạy hư người phụ nữ của anh.

Muốn chết hay sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là các bạn trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang uber for start up chẳng hạn như kich thuoc anh bia zalo chuan va huong dan thay doi anh bia zalo, cach tao anh gif online chắc chắn những thủ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status