Này bác sĩ hư hỏng em yêu anh

Chương 270



Chương 270: Về nhà

 

Sau khi khóc xong, bản thân Hạ Nhược Vũ cũng cảm thấy xấu hổ, nhưng lại không biết phải cư xử như thế nào, đành phải giả chết trên người

anh.

Một chút lý trí quay lại trong đầu cô. Nghĩ đến lúc nãy người không kiêng nể gì mà khóc lóc vô cớ là mình, cô hận không thể dùng mũi khoan đánh cho mình bất tỉnh.

Mạc Du Hải dường như cảm nhận được sự khó xử của cô, đôi mắt u ám

của anh loé lên một chút vui vẻ: “Còn

muốn ở đây đến bao lâu nữa?”

Nghe thấy câu trêu đùa của anh, Hạ Nhược Vũ đẩy tay anh ra, xoay người lau nước mắt, giọng cứng rắn: “Không cần anh lo”

Rõ ràng một giây trước còn đang khóc thút thít trong ngực người khác, nhưng tính cách kiêu ngạo khiến cô không thể nào vui vẻ như Lục Khánh Huyền chim nhỏ ngoan ngoãn nép vào lòng người khác. Nghĩ đến Lục Khánh

Huyền, trái tim cô lại chùng xuống.

Đàn ông đều sẽ thích kiểu người như vậy đi, vừa có thể mạnh mẽ gánh vác mọi chuyện, lại vừa có thể trước

mặt người mình thích bộc lộ tính cách thật. Không giống như cô tính tình vừa không tốt, lại hay thích gây sự.

Liệt kê đủ loại, ngay cả bản thân cô cũng muốn chọn Lục Khánh Huyền, huống chỉ Mạc Du Hải trước đó còn có quan hệ tình cảm với Lục Khánh Huyền.

“Làm sao đó?” Cảm

thấy tâm trạng người nào đó bỗng dưng sa sút, Mạc Du Hải nhẹ giọng hỏi.

Hạ Nhược Vũ khit mũi, rầu rĩ nói: “Không có gì.”

Ngập ngừng một chút, cô lại khô khan nói: “Chuyện kia… cảm ơn anh đã cứu em. Em đi trước đây.”

Nói xong liền muốn vòng qua người Mạc Du Hải bước ra ngoài, nhưng chưa đi qua khỏi người anh, cô đã bị giữ lại. Giọng Mạc Du Hải có một chút ôn nhu thêm một chút bất đắc dĩ, rơi vào nội tâm cô như một viên đá rơi vào mặt hồ yên ả, làm nó nổi lên từng vòng gợn sóng. Cô không cử động, nhưng lông mi run rẩy kia đã bán đứng tâm tình của cô.

“Một mình em thì muốn đi đâu?”

Bên ngoài là nơi hoang vu, nếu không biết phương hướng thì không thể đi đến đường cao tốc được, huống chi cô còn là phụ nữ.

Hạ Nhược Vũ quật cường không

lên tiếng. Cô cũng không hiểu bản thân mình nữa, hai ba lần anh đã cứu cô, về tình về lý thì cô phải nói chuyện đàng hoàng với anh.

Thế nhưng chỉ cần nhìn thấy anh, trong lòng cô lại bốc lên một ngọn lửa, không thể không bùng nổ. Giống như cô đang đấu tranh với chính bản thân mình, còn anh là một ngòi nổ giúp

bùng lên trận chiến.

“Điện thoại của em

không biết ở đâu rồi, anh cho em mượn điện thoại với”

Giọng điệu vô cùng tự nhiên yêu cầu, nếu như thuộc hạ của Mạc Du Hải ở đây nghe được lời của Hạ Nhược Vũ,

chắc chắn sẽ há hốc mồm kinh ngạc.

Nam Du Hải như đã thành thói quen, hoặc trong tiềm thức của anh luôn nhường nhịn cô, tính cách cô vốn là như vậy, nên cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

“Để anh đưa em về”

“Điện thoại” Hạ Nhược Vũ lặp lại. Cô biến mất lâu như vậy hẳn ba cô đang rất lo lắng.

Thấy cô khăng khăng như vậy, Nam Du Hải cũng không nói thêm, lấy

điện thoại trong túi ra đưa cho cô.

Hạ Nhược Vũ cũng không khách sáo, cầm điện thoại bấm một dãy số

quen thuộc. Đầu dây bên kia dường như vẫn luôn cầm điện thoại đợi tin tức, chuông chỉ vang lên một tiếng đã có người bắt máy.

“Bác sĩ Hải?”

Tiếng gọi ba của Hạ Nhược Vũ kẹt lại trong cổ họng, cô quên mất ba có lưu số của Hạ Nhược Vũ. Cô chột dạ

lên tiếng: “Ba, là con…”

“Tiểu Vũ, con đang ở đâu? Con không sao chứ? Ba gọi cho con nhưng mãi không thấy bắt máy”



Khi Hạ Minh Viễn nghe thấy tiếng của Hạ Nhược Vũ, đầu tiên là hỏi một loạt câu hỏi. Khi nghe được cô bình an

vô sự thì mới nhớ đến lúc này cô đang gọi từ điện thoại của Mạc Du Hải.

“Tiểu Vũ, sao con lại cầm điện thoại của bác sĩ Hải?”

“Ừm… ba à chuyện dài dòng lắm. Khi nào con về nhà sẽ kể cho ba nghe” Hạ Nhược Vũ nhìn thoáng qua người đàn ông không cảm xúc đang đứng cạnh, ho khan nói.

Hạ Minh Viễn nghĩ đến Mạc Du Hải có vẻ đang ở cạnh cô, cảm thấy khó hiểu hỏi: “Con đang ở đâu? Ba đến đón

con”

“Con, con cũng không biết đây là đâu nữa” Cô thật sự không biết.

Hạ Minh Viễn lại cho rằng cô đang kiếm cớ, không khỏi lớn tiếng: “Hạ Nhược Vũ, ba không nói đùa với con”

Nghĩ đến những chuyện vừa xảy ra với nhà bọn họ, ông không dám xem nhẹ chuyện gì. Nếu bọn họ ra tay, thì tất nhiên sẽ bắt đầu với những người xung quanh ông.

“Ba, có chuyện gì vậy?” Hạ Nhược Vũ có ngốc đến cỡ nào cũng có thể nghe thấy giọng có chút lạ của ông. Lại nhớ đến lần trước ông nói chuyện có chút căng thẳng, không phải là có chuyện gì đã xảy ra chứ.

Cô còn chưa kịp hỏi xong thì một bàn tay to lớn từ phía sau duỗi ra, rất tự

nhiên lấy điện thoại từ tay cô. Giọng nói lạnh nhạt tựa như đang nói chuyện thời tiết hằng ngày: “Chú Viễn, Tiểu Vũ đang đi cùng với cháu”

Không biết ở đầu dây bên kia ba cô đã nói gì với Mạc Du Hải mà anh nhìn cô, rồi khẽ gật đầu, xoay người đi ra chỗ khác, để lại Hạ Nhược Vũ đứng ở đó bơ vơ.

Có nhầm hay không vậy, rốt cuộc ai mới là con gái ruột chứ, bọn họ vậy mà ở sau lưng cô thì thầm to nhỏ. Người chịu tổn thương tâm hồn là cô đó, bọn họ làm như vậy xem có được hay không?

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng Hạ Nhược Vũ cũng không đi nghe lén.

Hai người nói chuyện cũng không lâu, Mạc Du Hải vừa tắt máy, liền thấy cô gái nào đó trong lòng không muốn nghe trộm nhưng vẫn hướng tai về phía anh. Thấy anh quay lại thì lập tức rụt cổ, giả vờ như không có chuyện gì.

Thật sự là… đáng yêu như chú

hamster nhỏ vậy.

Nếu Hạ Nhược Vũ biết suy nghĩ trong lòng của Mạc Du Hải chắc chắn cô sẽ tức giận đến nhảy dựng lên cho

xem.

“Mạc Du Hải, ba em đã nói gì với anh vậy?” Hạ Nhược Vũ vẫn là nhịn

không được mà tò mò hỏi, trong lòng tự giải thích với bản thân, đây không phải là cô nghe lén, mà là cô đường đường chính chính hỏi.

Với lại người còn lại cũng là ba của cô mà.

Mạc Du Hải nhìn cô đầy ẩn ý: “Bảo đưa em về”

Nhưng trong lòng anh lại có suy nghĩ khác, anh không quên lời nói thâm thuý của Hạ Minh Viễn trước lúc tắt máy: “Bác sĩ Hải, khoảng thời gian này nhờ cậu chăm sóc Tiểu Vũ giúp tôi”

Hạ Nhược Vũ gật gật đầu, không suy nghĩ nhiều. Dù đôi lúc Mạc Du Hải

biểu hiện rất cầm thú nhưng khi cư xử với người lớn tuổi anh vẫn rất tôn trọng

ý kiến của họ.

Đó là lý do cô không suy nghĩ nhiều.

Khi xe di chuyển đều trên quốc lộ, trái tim của Hạ Nhược Vũ cũng dần yên ổn trở lại.

Khi xe từ từ đi vào thành phố, trong đầu cô tràn ngập suy nghĩ muốn về tắm nước nóng, đổi một bộ quần áo sạch sẽ, ăn một bữa thật ngon rồi nằm trên chiếc giường lớn êm ái của cô ngủ

một giấc thật đẹp.

Thế nhưng rất nhanh cô phát hiện

ra lộ trình xe có chút là lạ.

Hạ Nhược Vũ cau mày hỏi: “Đây không phải là đường đến nhà em?”

Mạc Du Hải chỉ ậm ừ, không nói gì.

Hạ Nhược Vũ tự an ủi bản thân, có lẽ anh định đưa cô trở về chung cư. Nhưng khi xe tiếp tục chạy một đoạn nữa, sắc mặt cô lập tức thay đổi.

“Mạc Du Hải, anh đưa em đến đâu

vậy?” Anh chỉ nói hai tiếng: “Về nhà”

Cũng là nhà của bọn họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.9 /10 từ 41 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status