Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 14


Rất nhanh liền tới nhà của Tư Không Lương, Trì Vi đi thang máy lên lầu, gõ cửa một lúc lâu mới có người ra mở cửa.

Tư Không Lương trên người mặc quần áo ở nhà, tóc vẫn còn dính nước, hẳn là mới tắm xong.

Trì Vi hỏi anh ta:

"Chị tôi đâu?"

Tư Không Lương né ra để cô đi vào, anh ta dựa vào khung cửa khoan thai nói:

"Đang tắm."

Trì Vi nhanh chóng xoay người nhìn anh ta:

"Anh nói gì!"

Biết cô hiểu lầm, Tư Không Lương cũng không giải thích, anh ta đóng cửa rồi thơ ơ lặp lại một lần:

"Chị cô đang tắm ở bên trong."

Mắt Trì Vi híp lại, thanh âm bỗng nhiên cũng lạnh xuống:

"Tư Không Lương, tôi cảnh cáo anh, đó là chị tôi, anh tốt nhất nên cách xa chị ấy một chút!"

"Cô cảnh cáo tôi á?"

Bị một tiểu nha đầu lên giọng dạy dỗ, Tư Không Lương cảm thấy có chút buồn cười:

"Cô dựa vào cái gì mà muốn cảnh cáo tôi? Lục Chi Châu à?"

Đúng là như vậy, nếu không thì cô lấy đâu ra khí thế bức người như vậy chứ.

Khóe miệng Trì Vi giương lên một nụ cười, cô tiến lên phía trước mấy bước, nhìn chằm chằm vào Tư Không Lương.

Không biết tại sao, Tư Không Lương bị cô nhìn đến sởn gai ốc, nỗi lo lắng bồn chồn không ngừng tăng lên.

Anh ta vừa định nói gì đó, không ngờ giây tiếp theo, vang theo một tiếng "Uỵch", Tư Không Lương bị đẩy ngã về đằng sau đập vào vách tường. Cùng lúc đó, một giọng nói lạnh như băng vang lên bên tai:

"Dựa vào cái mạng này của tôi."

"Mẹ nó!"

Tư Không Lương ngẩng đầu, trên đầu sưng lên một cục u cực kì khó coi.

Trì Vi đứng trước mặt anh ta, sống lưng ưỡn thẳng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm về phía trước, khiến Tư Không Lương đột nhiên cảm thấy cô cực kì giống Lục Chi Châu. Ngày thường đều vô cùng ẩn nhẫn, cũng không dễ dàng tức giận, nhưng khi thực sự nổi giận, cả người đều toát lên khí thế ác liệt khiến cho con người ta phải sợ hãi.

"Anh dám động đến chị tôi dù chỉ một sợi tóc, tôi sẽ khiến anh cả đời này đừng hòng được làm đàn ông nữa!"

Ngay khi cùng Trì Dao đi ra ngoài, Trì Vi liền nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên đường.

Lục Chi Châu đi tới cầm lấy hành lý trong tay cô, mở cốp xe bỏ vào. Ngồi vào trong xe, Trì Dao cảm thấy cả người đều không được tự nhiên, lập tức nói cảm ơn Lục Chi Châu:

"Cậu Lục, chuyện ly dị của tôi rất cảm ơn cậu đã giúp đỡ."

Lục Chi Châu đáp:

"Không cần khách khí như vậy, chị là chị của Trì Vi, cũng chính là chị của em, việc đó là điều đương nhiên."

Trì Dao liếc nhìn Trì Vi, cũng không nói thêm gì nữa.

Tới phòng trọ, hai chị em xuống xe, Lục Chi Châu giúp hai cô mang hành lý lên tầng rồi nói với Trì Vi:

"Anh chờ em ở bên ngoài."

Trì Vi gật đầu rồi cùng Trì Dao vào nhà.

Đồ dùng hàng ngày cho Trì Dao đã được Trì Vi chuẩn bị xong hết từ mấy ngày trước, cô lấy hết ra đưa cho chị:

"Chị, sữa rửa mặt, bàn chải đánh răng, những thứ này em để trong phòng vệ sinh cho chị."

"Vi Vi."

Trì Dao gọi cô lại, hỏi:

"Em đang ở chung với cái người Lục tổng đó à?"

"Vâng."

Trì Dao nhíu mày, khuyên cô:

"Vi Vi, cho dù có phải sống một cuộc sống nghèo khó, cũng không thể làm chuyện có lỗi với bản thân mình. Thứ không thuộc về mình, trước sau gì cũng vậy, không nên tranh giành."

Trì Dao hoàn toàn không ngờ bạn trai của em mình lại giàu tới như vậy, chiếc xe kia của cậu ta, cô mặc dù không hiểu rõ về các hãng xe, nhưng hoàn toàn có thể nhìn ra giá của nó không hề rẻ.

"Chị, chị suy nghĩ nhiều rồi."

Trì Vi đứng dậy cắm ấm nước, lại nói: "Em với anh ấy là quan hệ yêu đương trai gái bình thường."

"Cậu ta mời người luật sư kia có phải tốn rất nhiều tiền hay không?"

Cứ như vậy nhận được sự giúp đỡ của người khác, Trì Dao luôn cảm thấy bất an trong lòng.

"Chị không cần suy nghĩ nhiều như vậy, chuyện này em đều đã tính rồi."

Những khoản tiền kia Trì Vi vẫn nhớ rõ, đợi tới khi có tiền cô nhất định sẽ trả lại Lục Chi Châu.

"Vi Vi, chị nghe người ta nói bình thường ở các thành phố lớn đều là lên mạng tìm việc, em giúp chị nhìn một chút xem liệu chị có thể làm công việc gì không?"

"Chuyện công việc cũng không gấp, không phải chị bảo muốn học kế toán sao, em đăng ký cho chị vào lớp đào tạo. Chờ tới lúc có chứng chỉ rồi, chị cũng sẽ dễ tìm được những công việc tốt hơn."

Trì Vi lấy chìa khóa từ túi xách ra đưa cho Trì Dao: "Sáng ngày mai em có lịch trình, xong việc em sẽ tới với chị."

"Em bận thì cứ đi đi không cần lo cho chị, chị cũng lớn tới chừng này rồi, còn không biết tự lo sao?"

Trì Vi lại lấy ra một tấm thẻ: "Trong này có hơn một vạn, chị cứ cầm lấy, chiều mai em đưa chị đi mua thêm quần áo."

Trì Dao vội vàng đẩy ra, không chịu nhận lấy tấm thẻ:

"Số tiền này em cứ giữ lại mà xài, chị cũng có tay có chân, tùy tiện tìm một công việc cũng có thể tự nuôi mình."

Chuyện ly hôn đã để Trì Vi hao tổn tâm sức quá nhiều, Trì Dao cũng không thể xài tiền của cô nữa. Trì Vi đem thẻ nhét vào tay chị, nói thế nào Trì Dao cũng không chịu nhận.

Biết tính chị mình như vậy, Trì Vi cũng không cố nữa, đột nhiên nhớ ra cả hai vẫn chưa ăn cơm tối, lại nói:

"Chị muốn ăn gì? Em gọi đồ về."

"Chị ăn ở chỗ Tư Không Lương rồi."

Nhớ ra anh ta bị thương ở đầu, Trì Dao liền trừng mắt nhìn em gái mình một cái:

"Sao em lại kích động như vậy chứ, đầu người ta cũng chảy máu rồi, lỡ anh ta truy cứu trách nhiệm thì biết làm thế nào?"

"Cùng lắm là đền tiền thuốc thang thôi."

Hai người trò chuyện mấy câu, khi Trì Vi đi xuống thì thấy Lục Chi Châu ngồi trên ghế nhắm chặt mắt, dường như đang ngủ.

Cửa kính xe hạ xuống, Trì Vi cúi người nhìn anh một hồi, vô thức ghé sát lại gần.

Mí mắt anh bỗng mở ra, khóe miệng cong lên, anh nói: "Lên xe đi."

Trì Vi cười một tiếng, đứng thẳng người vòng sang ngồi ghế phụ. Vừa lên xe, Lục Chi Châu lập tức nhoài người sang cô. Cánh môi nhẹ nhàng dán lên, tay anh khẽ vuốt ve đầu gối của cô, thì thào:

"Sao lại bị thương thế này?"

Lục Chi Châu đè nửa người lên Trì Vi, lúc nói chuyện, môi anh khẽ lướt qua gò má của cô, dấy lên chút nóng. Trì Vi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, tầm mắt chuyển xuống dưới yết hầu khẽ động, đáp:

"Hôm nay em đi thử vai, trong cảnh đó phải quỳ."

Lục Chi Châu không đáp, bàn tay dọc theo váy cô khẽ chui vào mép váy.

Trì Vi hít một hơi: "A.."

Tay Lục Chi Châu vẫn không có dấu hiệu ngừng, anh hôn cô một chút, lại nói:

"Vậy phải trừng phạt em."

Hai người ăn tối ở bên ngoài, khi về nhà đã hơn chín giờ.

Trì Vi tắm xong, cầm kịch bản ngồi trên giường nghiên cứu cảnh quay ngày mai thì thấy Lục Chi Châu xách hộp thuốc đi vào. Anh lấy ra chút thuốc bôi vào mấy cái băng cuốn, nắm lấy mắt cá chân Trì Vi kéo đến trước mặt.

Lục Chi Châu cúi người xuống, chuyên tâm bôi thuốc cho cô.

Trì Vi buông tập kịch bản xuống, vươn tay vân vê mái tóc anh, đột nhiên hỏi:

"Lục Chi Châu, trước kia anh cũng mê gái giống Tư Không Lương phải không?"

Lục Chi Châu liếc cô một cái, cúi đầu xoa tiếp đầu gối bên kia cho cô, mấy giây sau lại nói:

"Anh là lần đầu, chẳng lẽ em không cảm nhận được?"

"Cũng đúng."

Trì Vi cười, thấy sắc mặt anh tối đi, lại an ủi: "Lần đầu tiên hai phút đã là rất tốt rồi."

Lần đầu hai người quan hệ, Lục Chi Châu vừa không thành thục lại có chút không kiềm chế được, anh vốn muốn biểu hiện tốt một chút, làm đủ mọi bước dạo đầu, nhưng hai phút sau liền..... Trì Vi còn vỗ vỗ vai anh, nói: "Coi như là ba phút đi"

Lục Chi Châu lúc ấy không nhịn được văng tục, tiến vào cũng không được, lui ra cũng không xong, nếu không phải là sợ làm đau cô thì anh sẽ kết thúc nhanh như vậy sao?

Tóc Trì Vi còn ướt nhẹp, từng giọt nước nhỏ xuống, nghĩ tới việc cô vừa khỏi cảm, Lục Chi Châu liền dẹp đống thuốc thang, cầm khan bông tới cho cô lau tóc rồi nói:

"Em mau đi sấy tóc đi."

"Không muốn đâu."

Trì Vi ngồi xếp bằng trên giường, tay cầm tập kịch bản tiếp tục nghiên cứu: "Anh giúp em sấy đi"

Lục Chi Châu cũng hết cách, xoay người ngồi ra mép giường sấy tóc cho cô.

Máy sấy bật mức tối đa một lát sau tóc đã khô, điện thoại Lục Chi Châu reo lên, anh liền buông máy xuống đi nghe điện thoại.

Trì Vi khát bèn đi vào phòng bếp rót ly nước, vừa xoay người thì thấy Lục Chi Châu đi vào, tiến về phía cô.

Trì Vi uống một ngụm nước, hỏi anh:

"Anh làm gì đấy?"

"Tẩy não em, để em quên lịch sử đen tối ấy đi."

Lục Chi Châu vươn tay cởi quần ngủ của cô, đem cô xoay lưng lại, cánh tay siết chặt để thân thể hai người dính sát vào nhau.

Trì Vi lập tức run rẩy, hai tay nắm chặt cốc nước, sau lưng là lồng ngực nóng bỏng của người đàn ông, cô cố gắng kiềm chế, nói:

"Đừng ở chỗ này."

Lục Chi Châu không để ý tới cô, hai tay giữ ở eo cô, "bắt đầu có tiết tấu vận động"

"Chi Châu."

Giọng nói của Trì Vi có chút run: "Đi lên lầu được không?"

Lục Chi Châu cúi đầu hôn cô: "Không được"

"Châu Châu."

Trì Vi gần như khẩn cầu anh, loại chuyện này trừ ở trên giường ra, thì làm ở đâu cô cũng không có cảm giác an toàn, Lục Chi Châu cũng hết lần này tới lần khác kích thích, thường xuyên làm tim cô đập rộn lên.

Lục Chi Châu đương nhiên biết suy nghĩ của cô, nhưng cũng không theo ý cô, khẽ cắn tai Trì Vi: "Không được."

Giọng nói của Trì Vi không nhịn được có chút nức nở:

"Châu Châu, chân em mỏi, đầu gối còn đau."

Lục Chi Châu nghe thấy liền đau lòng, động tác cũng chậm lại, nói: "Hôn anh"

Trì Vi ngoan ngoãn quay đầu hôn anh.

Lục Chi Châu cười: "Sau này đều phải nghe lời như vậy."

Trì Vi hừ một tiếng, cũng không dám cùng anh so đo.

Chỉ chốc lát sau, Lục Chi Châu xoay người Trì Vi lại, nâng hai chân cô cuốn vào hông mình rồi ôm cô lên lầu.

Lúc này Trì Vi mới nhận ra mình mắc bẫy, Lục Chi Châu chính là một con chó sói đuôi to, trực tiếp ôm cô vào phòng tắm.

Trì Vi kháng cự: "Em đã tắm rồi"

"Vậy tắm thêm lần nữa."

Lục Chi Châu đem cô đặt vào trong bồn tắm. Kháng nghị bất thành.

Tác giả có lời muốn nói:

Lục tổng: Tẩy đi lịch sử đen tối tẩy đi lịch sử đen tối tẩy đi lịch sử đen tối tẩy đi lịch sử đen tối tẩy đi lịch sử đen tối.......
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như 10 dac tinh cua dai bi tam dai bi chu, than chu dai bi nhiem mau khong the nghi ban rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của Quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status