Nữ chính không định dọa người

Chương 12



Nam Sơn mặt mày tỉnh rụi, mặt không biểu cảm thốt ra mấy câu nói có phần ba chấm kia.

Cứ dây dưa mãi như thế cũng không phải chuyện tốt, thôi thì cứ lừa bọn họ cho rồi.

Đợi cho cặp đôi chân tình này chính miệng thừa nhận rồi lại tìm chứng cứ sau sẽ dễ hơn nhiều.

Sao cô ta lại biết? Cao Thuận và Tiểu Điềm nhìn nhau, đều vô cùng kinh ngạc. Mấy câu mà bọn họ mới nói ban nãy đều bị cô gái kia đọc vanh vách.

Đại Bạch và Tiểu Tửu thì ngu người, Nam Sơn đang làm gì đấy?

Nam Sơn thản nhiên liếc hai người kia một cái:

- Còn cần tôi đọc tiếp nữa không? Nói thật cho hai người biết, tôi đang giữ ghi âm hai người hẹn hò với nhau đấy.

Cao Thuận cắn chặt hàm răng, trong lòng thầm nghĩ cô đang lừa ông ta mà thôi. Nếu như là thật thì cô ta đã lấy ra từ lâu rồi, cần gì phải đợi đến bây giờ. Nhất định là trùng hợp, nhất định thế! Ông ta đang tự nhủ với bản thân.

Chết đến nơi còn mạnh miệng, Nam Sơn phun vỏ hạt dưa ra, hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào đũng quần Cao Thuận một lúc mới quay đi.

Bản năng Cao Thuận cảm thấy không ổn lắm.

- Ông xài Okamoto mà còn bảo là hôm nay nhất định sẽ thỏa mãn Tiểu Điềm, để cô ta mấy ngày không xuống giường nổi, nói không ngượng mồm.

Nam Sơn chỉ vào Tiểu Điềm:

- Cô diễn cũng tốt lắm, còn gì mà đừng mà, không thở nổi, ôi xời với hàng họ tòng tèo của ông ta mà thỏa mãn cô được à?

Từng con dao bén ngót cắm thẳng vào lồng ngực Cao Thuận.

- Ha ha ha….

Tiểu Tửu bật cười, vội vàng che miệng lại:

- Xin lỗi, tuy rằng tôi không biết Nam Sơn đang nói gì, nhưng hình như chuyện này có liên quan đến ông và cô Tiểu Điềm đây, chỉ là thấy buồn cười thế thôi.

Phập, Cao Thuận lại trúng thêm một nhát.

Sắc mặt Cao Thuận tái mét, nói đến đây rồi, ông ta không thể tự lừa mình dối người là trùng hợp được nữa.

Đại Bạch vội hỏi:

- Cô cài máy nghe trộm à?

Tiểu Điềm nhỏ giọng chêm thêm một câu:

- Xài Okamoto chưa chắc đã là hàng nhỏ mà.

Xem ra cô nàng này là true love thật rồi, còn nói giúp Cao Thuận ở vấn đề hàng họ ngắn dài nữa.

Nam Sơn ném thêm một câu:

- Ừ, xài Durex cũng có thể là gà bọc giấy ấy mà.

(bọc một lớp lại một lớp, bọc vô số lớp giấy không thấy gà đâu)

- Gà bọc giấy là sao?

Tiểu Tửu như một em bé ngoan ham học, mở to mắt hỏi lại.

- Tiểu Tửu ngoan, thứ này cậu đừng biết thì hơn.

Đoán được là một chuyện, nhưng đến khi biết rõ chồng mình thật sự ngoại tình thì Chương Hiểu Thi vẫn khó mà chấp nhận nổi, thân thể run lên, Đại Bạch mẫn cảm phát hiện lên lập tức đỡ lấy bà.

Có trời mới biết, lúc tới bắt gian trong lòng bà đau đớn khó chịu biết bao, bà siết chặt bàn tay, cố gắng kềm nén không để mình để lộ tâm tình.

Lời phản bác của Cao Thuận, cộng thêm việc không tìm được ả bồ nhí kia khién trong lòng bà hãy còn mừng thầm, còn định rằng bà sẽ không làm thế nữa, cứ an ổn sống cùng Cao Thuận hết đời này.

Những mối nghi ngờ, bất an kia sẽ tan biến, nhưng nào ngờ chân tướng lại cho bà một bạt tay đau đớn.

- Chúng ta ly hôn đi.

Sắc mặt Chương Hiểu Thi tái nhợt, không còn chút máu, quay lại nói với Nam Sơn:

- Nói với bà chủ của các cô gửi tư liệu ngoại tình của ông ta vào mail của tôi, chờ tôi nhận được rồi sẽ sai trợ lý chuyển tiền cho cô ấy.

Chứng cứ ngoại tình đều nằm trong gian phòng của Tiểu Điềm, muốn tìm cũng dễ.

Nói xong thì bà xoay người bước đi, không còn lưu luyến gì nữa.

Móng tay cắm sâu vào thịt da, nhưng Chương Hiểu Thi lại không cảm thấy đau đớn nào, bởi vì lòng bà đang chết đi.

Bà luôn nhủ thầm với bản thân là không được quay đầu lại, đi ra khỏi cánh cửa này, bà vẫn sẽ kiêu ngạo như trước.

Bao năm nay, được gia đình bà che chở, nên dường như Cao Thuận chóng quên quá.

Lúc Chương Hiểu Thi bước đi, tay vịn lên khung cửa.

Bà sẽ cho ông ta biết cảm giác rơi từ trên thiên đường xuống địa ngục khó quên đến nhường nào.

Không biết đến lúc đó, cô ả Tiểu Điềm kia có còn yêu Cao Thuận như thế nữa không, liệu chân ái của bọn họ có thể kéo dài được bao lâu.

Dù sao thì nó cũng không liên quan gì đến bà nữa rồi.

Lúc bà đưa ra lời ly hôn, Cao Thuận không nói gì, thậm chí cũng không đuổi theo, điều này khiến cho trái tim của Chương Hiểu Thi cũng nguội lạnh hẳn.

- Chúng ta cũng đi thôi.

Cao Thuận nghiến răng nghiến lợi, thẳng lưng kéo tay Tiểu Điềm đi về phía cửa.

Đúng lúc đụng phải Tiểu Mi đang vội vã chạy tới.

- A!

Tiểu Mi ảo ủ rũ vỗ đầu:

- Xong cả rồi à.

Lần này hiếm khi được đến ngay hiện trường mà cô vẫn để lỡ mất.

Nam Sơn cảm thấy hơi khó chịu nên đi ra mở cửa sổ, để cho gió nhẹ thổi vào, khiến cô dễ chịu hơn phần nào.

Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng kêu đầy hưng phấn của Tiểu Tửu.

Cậu ta nói:

- Tôi rốt cuộc cũng hiểu gà bọc giấy là gì rồi!!

......

Chuyện còn lại rất đơn giản.

Đại Bạch và Tiểu Tửu phụ trách thu thập chứng cứ, còn Nam Sơn và Tiểu Mi thì phụ trách…. Xinh đẹp như hoa?

Hai người vừa cắn hạt dưa vừa buôn dưa.

- Nam Sơn, chị lắp máy nghe trộm trong phòng của họ à?

Tiểu Mi dùng khăn tay lau miệng:

- À mà không đúng, đầu tiên chị phải tìm được chỗ họ hẹn hò thì mới có thể lắp máy nghe trộm được.

Ăn hạt dưa nhiều quá nên Nam Sơn thấy khát nước, cô cầm chai nước suối, mở ra uống mấy hớp.

Cô sờ lên đầu Tiểu Mi:

- Giác quan thứ sáu của chị tốt.

Cứ để Tiểu Mi hiểu lầm là mình gắn máy nghe trộm đi.

Tiểu Mi kinh ngạc hỏi:

- Số phòng là chị đoán?

Nam Sơn gật đầu.

Tiểu Mi:

- Mấy câu kia cũng là chị đoán?

Nam Sơn gật đầu.

Tiểu Mi:

- Okamoto cũng là đoán?

Nam Sơn lại gật đầu.

Tiểu Mi: ….

Sau khi im lặng vài giày, Tiểu Mi đưa hai tay lên ôm miệng thành hình loa, hét ầm lên.

Tiểu Mi đứng phắt dậy, một tay đặt lên ghế, một tay sờ cằm, mặt mày nghiêm lại đi vòng quanh Nam Sơn.

Sau đó, cô nhào vào trong lòng Nam Sơn, ngửa đầu nhìn Nam Sơn, chớp chớp mắt.

Khiến cho Nam Sơn không hiểu ra làm sao, cô sờ lên tóc của Tiểu Mi, giống như vuốt lông một chú mèo nhỏ.

- Nam Sơn Sơn, giác quan thứ sáu của chị rất mạnh đúng không.

- Ừ.

Tiểu Mi nheo mắt cười, dùng một loại tư thế cực kỳ khó khăn, nắm chặt cổ áo của cô.

- Mau nói cho em biết sổ số mấy kỳ tới ra số nào đi.

Thấy Nam Sơn không trả lời, Tiểu Mi vội vàng giơ hai ngón tay:

- Em không tham lam đâu, chỉ hai kỳ thôi nhé? Một kỳ được không?

Nam Sơn mím môi mỉm cười, chỉ yên lặng chỉ về phia chiếc giường.

Tiểu Mi hoảng sợ mở to hai mắt, bị suy đoán của mình dọa hết hồn, vội nhảy dựng lên.

Ánh mắt có chút đau thương, mình xem Nam Sơn như bạn bè, Nam Sơn lại muốn lên giường với mình.

Tiểu Mi lại nhìn Nam Sơn từ trên xuống dưới, mặt mày xinh đẹp, dáng người gợi cảm, hình như cũng có thể suy nghĩ lại.

Hay là đồng ý cho rồi, hình như mình cũng chẳng mất gì, Tiểu Mi đang đấu tranh tâm lý dữ dội.

Nhìn vẻ mặt phong phú của Tiểu Mi, lúc thì nhíu mày, lúc lại mỉm cười, khi lại cắn môi, Nam Sơn không giả bộ được nữa, che miệng phì cười.

Cô đứng dậy, bước lên một bước, Tiểu Mi lại lùi một bước, hai tay giơ lên che ngực, bộ dạng như một cô vợ nhỏ thẹn thùng.

Nam Sơn vươn tay, búng một cái lên trán Tiểu Mi:

- Đầu óc em toàn nghĩ mấy chuyện bậy bạ gì thế?

- Ý của chị là, lên giường ngủ một giấc đi thì mới mơ được.

Cô phùi vỏ hạt dưa trên tay:

- Chị mà biết được sổ số ra bao nhiêu thì đâu cần đi làm nữa, em nói đúng không?

Tiểu Mi đờ đẫn gật đầu.

- Hai người đang làm gì đấy?

Bên ngoài truyền tới tiếng kêu giật mình của Minh Hoa:

- Đều xong cả rồi, về nhà ngủ thôi.

- Tới ngay đây.

Nam Sơn đi ra trước tiên.

Tiểu Mi vội vàng đuổi theo, sau đó mới chợt hiểu ra là Nam Sơn đang nói đùa.

Sau đó buồn cười nhún vai, uổng công mình còn đấu tranh tâm lý cả buổi trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai ket bai bai tho tay tien chinh phuc moi giam khao, product/khoa hoc 8 chinh phuc ngu van sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.