Nuông chiều bảo bối: Nô lệ tình yêu của báo vương

Chương 68: Thiếu gia, anh đừng tức giận!



"Thiếu gia, anh còn đang tức giận sao?" Viên Cổn Cổn mở miệng hỏi.

Hắc Viêm Triệt không nói gì cũng không quay đầu lại.

"Anh đừng tức giận, tôi sai rồi." Viên Cổn Cổn kéo kéo tay áo của anh, nhỏ giọng nói.

"Sai ở đâu?" Hắc Viêm Triệt xoay người lạnh lùng nhìn cô.

"Sai. . . . . . Sai. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn lại anh, sai sai sai nửa ngày vẫn không có câu sau.

Hắc Viêm Triệt hừ lạnh một tiếng bỏ tay cô ra, muốn bước đi.

Viên Cổn Cổn lại kéo lấy tay áo của anh, sốt ruột nói "Tôi không nên làm ồn anh ngủ, tôi sai rồi."

Hắc Viêm Triệt lặng lẽ nhìn cô, không nói gì.

"Không đúng? Vậy. . . . . . Tôi không nên tựa vào góc tường ngủ khi chưa có sự cho phép của anh?" Viên Cổn Cổnnhìn nhìn vẻ mặt lạnh như băng của anh, nuốt nuốt nước miếng nhỏ giọng nói.

Hắc Viêm Triệt phẫn nộ bỏ tay cô ra, dùng sức tát một cái vào đầu của cô, rống to "Không cho em ăn bữa sáng, cút tới phòng số 15 cho tôi."

Viên Cổn Cổn nhìn nhìn anh, ôm đầu của mình khóc chạy ra ngoài.

Hắc Viêm Triệt nhìn bóng lưng của cô, cáu kỉnh đi ra khỏi phòng.

11 giờ trưa, phòng sách.

Hắc Viêm Triệt nhìn cô gái mặc đồ công sở đeo mắt kính tóc quắn lên thật kỹ lưỡng, lạnh giọng nói "Một yêu cầu duy nhất, đối với cô ấy, không thể mắng không thể đánh."

"Hắc tiên sinh, xin ngài yên tâm, tôi sẽ không làm loại chuyện này." Cô gái cười khẽ một chút, lễ phép nói.

"Nhã Tư, đưa cô ấy đến phòng số 15, sau này sẽ dạy học ở đó." Hắc Viêm Triệt cầm lấy ly cà phê tao nhã uống một ngụm, nhàn nhạt ra lệnh.

Edit : babynhox (Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn)

"Dạ, chủ nhân." Nhã Tư khom lưng nói với Hắc Viêm Triệt, sau dùng tay ra dấu mời cô gái kia "Mời bên này, Thẩm tiểu thư."

"Làm phiền." Cô gái cười cười, đứng dậy đi theo phía sau anh ta.

Viên Cổn Cổn ngồi ở trên sofa, nhàm chán xem TV, thở dài, thật sự là không biết vì sao anh lại tức giận như vậy.

Tiếng đập cửa vang lên, Viên Cổn Cổn đứng dậy mở cửa.

"Cổn Cổn." Nhã Tư cười nhạt gọi.

"Anh Nhã." Viên Cổn Cổn thấy anh ta lập tức lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Nhã Tư đi vào, Viên Cổn Cổn mới phát hiện ở phía sau còn có một cô gái xem ra rất chuyên nghiệp.

"Cổn Cổn, vị này là Thẩm Thấm, Thẩm tiểu thư là cô giáo chủ nhân mời cho em, từ hôm nay trở đi cô ấy sẽ dạy em khóa học về việc văn phòng, phòng này chính là chỗ để em học."

"Thẩm tiểu thư, đây là Viên Cổn Cổn." Nhã Tư nhàn nhạt giới thiệu.

Viên Cổn Cổn ngẩn người, lập tức cười ngọt ngào"Chào chị Thẩm, làm phiền chị rồi."

Thẩm Thấm nhìn nét mặt tươi cười đáng yêu của cô, nhẹ nhàng nói "Đừng khách sáo, chuyện nên làm."

"Cổn Cổn cố lên." Nhã Tư cười khẽ nói, sau đó đi ra ngoài.

"Tạm biệt anh Nhã." Viên Cổn Cổn cười phất phất tay.

"Như vậy chúng ta bắt đầu đi." Thẩm Thấm cười khẽ nói.

"Được, nếu có chỗ nào em không hiểu chị đừng tức giận, em không thông minh lắm, cho nên. . . . . ." Viên Cổn Cổn nhìn cô hơi ngượng ngùng.

"Sẽ không , chúng ta học từ từ, em nhất định sẽ học được." Thẩm Thấm sờ sờ đầu cô an ủi, cười cười.

Viên Cổn Cổn cười ngọt ngào gật gật đầu, cô giáo này còn tốt hơn trong tưởng tượng của cô. . . . . . Thật tốt.

Edit : babynhox (Diễn.Đàn.Lê.Quý.Đôn)

Năm giờ chiều, Viên Cổn Cổn đói đến nỗi ngực dán vào lưng nghênh đón câu nói tan học từ môi đỏ mọng xinh đẹp của Thẩm Thấm "Hôm nay chúng ta chỉ học đến đây."

"Cám ơn chị Thẩm." Viên Cổn Cổn uể oải nói.

"Em làm sao vậy? Không thoải mái sao?" Thẩm Thấm thu dọn đồ của mình, nhìn cô lo lắng.

Đúng lúc này, bụng của người nào đó rất phối hợp mà phát ra kháng nghị, Viên Cổn Cổn đỏ mặt nhỏ giọng nói "Em không sao, chỉ là đói bụng."

Thẩm Thấm nhìn cô buồn cười, lấy ra một viên chocolate từ trong túi xách đưa cho cô "Cho em ăn."

Viên Cổn Cổn không khách sáo mà nhận lấy, mở giấy gói ra liền nhét vào miệng, vui vẻ nói"Cám ơn chị Thẩm."

"Đừng khách sáo, chị đi đây, ngày mai gặp." Thẩm Thấm cười đứng dậy, chuẩn bị đi ra cửa.

"Em tiễn chị." Viên Cổn Cổn vô cùng thân thiết dắt tay cô đi ra cửa.

Sau khi tiễn Thẩm Thấm đi, Viên Cổn Cổn đi tới phòng sách, gõ gõ cửa, tiếng nói lạnh lùng truyền ra cửa "Vào đi."

Viên Cổn Cổn đẩy cửa ra đi vào.

Hắc Viêm Triệt nhìn nhìn cô, không nói gì.

"Thiếu gia, anh còn tức giận sao?" Viên Cổn Cổn nhỏ giọng nói.

Hắc Viêm Triệt vẫn không để ý cô.

"Thiếu gia, anh đừng tức giận, anh còn tức giận thì tôi sẽ chết đói." Viên Cổn Cổn nhỏ giọng thì thào.

Đúng lúc này, giống như để chứng minh cô không nói dối, bụng của cô lại phối hợp vang lên.

Hắc Viêm Triệt nhíu mày lạnh giọng nói "Tới đây."

Viên Cổn Cổn đi đến trước mặt anh, ủy khuất nhìn anh.

Hắc Viêm Triệt bế cô lên trên đùi, sờ sờ bụng nhỏ rõ ràng là đã dẹp lép của cô, không vui nói "Đói bụng sao không đi ăn?"

"Là anh nói không cho tôi ăn." Viên Cổn Cổn cũng sờ sờ bụng, ngẩng đầu nhìn anh.

"Tôi nói không cho em ăn lúc nào?" Hắc Viêm Triệt véo bên tai trái của cô, lạnh giọng nói.

"A. . . . . . Sáng nay, lúc ở trong phòng tắm, anh đã quên sao?" Viên Cổn Cổn bị đau khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, ủy khuất meo meo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như hợp đồng mua bán, cong van thue chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.