Quan sách

Chương 1226: Khinh người quá đáng sao?


Trưởng ban thư ký Trường Mao Quân của chính quyền Tỉnh ngừng thở, cảm thấy rất áp lực.

Chủ tịch tỉnh Từ trở lại văn phòng liền trút hết cơn giận, ném ấm trà trên bàn vương vãi đầy đất

Trong trí nhớ của Mao Quân Kiến, Chủ tịch tỉnh đã nhiều năm qua không có nổi giận như vậy.

Nghĩ đến việc mất mặt trên hội nghị thường vụ hôm nay, lại bị Đoạn Húc và Uông Minh Phong hai người liên hợp lại chế giễu, điều này làm cho tâm cao khí ngạo của Chủ tịch tỉnh sao có thể không tức giận?

Mấu chốt chính là, Đoạn Húc tại sao lại kết hợp với Uông Minh Phong.

Hai người kia, Uông Minh Phong vẫn luôn là nhân vật mà Chủ tịch tỉnh phòng bị, còn Đoạn Húc được cử xuống từ bên trên, gã Phó chủ tịch tỉnh này có tính cách quái dị, bình thường trong công việc cũng không hòa nhịp nhất trí với Chủ tịch tỉnh.

Hơn nữa bình thường ông ta hay càu nhàu.

Nói cái gì người khác vừa đến Sở Giang, công tác mới hai tháng, người đã già 5tuổi rồi.

Lời này rơi vào tai Chủ tịch tỉnh sẽ có cảm nhận như thế nào? Từ Tự Thanh lúc ấy rất tức giận nói với Mao Kiến Quân, Đoạn Húc đến Sở Giang là ai cho anh thêm trọng trách rồi hả? Cậu ta là đang gãi đầu ai đấy hả? Cậu ta còn trẻ như vậy, tổ chức đã cho cậu ta đảm nhiệm Phó chủ tịch tỉnh, tổ chức còn bạc đãi cậu ta sao?

Từ đó về sau, trên phương diện sắp xếp công việc, Chủ tịch tỉnh liền cố ý lảng tránh Đoạn Húc, đương nhiên, người này cũng càng ngày càng bị gạt ra rìa.

Hiện tại chế giễu, một Đoạn Húc bị ra rìavà một Uông Minh Phong bị Chủ tịch tỉnh vẫn đề phòng, hôm nay hai người kẻ xướng người hoạ trên hội nghị thường vụ, dám hung hăng đánh bạt tai Chủ tịch tỉnh.

Mao Kiến Quân không dám nói lời nào, Từ Tự Thanh rất tức giận ngồi trên ghế làm việc.

Ông ta tức giận không chỉ là bởi vì Uông Minh Phong và Đoạn Húc, còn có Trần Kinh.

Ông càng nghĩ càng cảm thấy, Trần Kinh này chính là cố ý gây nên, chính là muốn đối nghịch với ông mọi lúc mọi nơi.

Người có đôi khi thích để tâm vào chuyện vụn vặt, Từ Tự Thanhtrên vấn đề xưởng đóng tàu Kinh Giang, ông ta đùa bỡn bịp bợm, cũng không có kết nối với Trần Kinh, trực tiếp sắp xếp Liễu Quân Chính đi phụ trách liên hệ hạng mục này.

Hiện tại Liễu Quân Chính mang đến tin tức bất ngờ khiến cho người ta mở rộng tầm mắt, đây không phải Trần Kinh cố ý chống lại chứ là cái gì?

Từ Tự Thanh khống chế không được Trần Kinh, trong lòng của ông ta lại càng tức giận, liên tiếp sự tình không thuận lợi, mâu thuẫn của ông cũng trực tiếp chĩa vào Trần Kinh. Sự kiêu ngạo cũng dần thay đổi.

Hơn nữa về sự tình của xưởng đóng tàu Kinh Giang, đây không chỉ là một vấn đề hạng mục, còn liên lụy đến vấn đề sỉ diện.

Một vị thủ trưởng của quân khu Trung Nguyên rất để bụng đến chuyện thu mua lần này, đặc biệt gọi điện thoại cho Từ Từ Thanh, Từ Tự Thanh lúc ấy vì được sủng ái mà lo sợ.

Dù sao ông ta nhiều năm như vậy, người mà chưa từng quen biết với quân đội, lực lượng chủ yếu ở Tây Bắc Hệ là bộ đội, Từ Tự Thanh vẫn không có năng lực đem sức ảnh hưởng của mình thẩm nhập vào trong hội này, đây là chuyện mà ông canh cánh trong lòng.

Hiện tại chủ động liên hệ với ông ta lại là lãnh đạo bộ đội, Từ Tự Thanh đương nhiên là vỗ ngực cam đoan, nhất định sẽ xúc tiến sự hợp tác giữa xưởng đóng tàu Hoàng Hải và xưởng đóng tàu Kinh Giang đi đến thành công.

Hiện tại Trần Kinh vừa đến đã ra chiêu như vậy, ông ta làm sao thúc đẩy hợp tác này đây?

Đây chẳng phải muốn tuyên bố rõ sẽ làm cho ông thả pháo lép trước mặt lãnh đạo đại quân khu sao?

Hơn nữa, vừa để pháo lép này xuống, nội bộ Tây Bắc Hệ sẽ xemTừ Tự Thanh thế nào?

Đường đường Chủ tịch tỉnh, không giải quyết được vấn đề nhỏ như vậy, người như vậy thử hỏi có năng lực không?

Càng làm cho Từ Tự Thanh buồn bực chính là, chuyện này liên lụy đến Kinh Giang, liên lụy đến Trần Kinh. Nếu chuyện này cuối cùng không thành công,sẽ bộc lộ sự không hòa hợp trong quan hệ giữa ông và Trần Kinh.

Làm nhân vật tai to mặt lớn ở Trung Nguyên của Tây Bắc Hệ, không ngờ lại có mối quan hệ không tốt với con rể Phương gia của Tây Bắc Hệ, điều này có thể khiến cho các đồng liêu chê cười.

Tổng hợp mọi thứ,tâm tình của Từ Tự Thanh bây giờ có thể nói là hỏng bét rồi.

Tâm của ông vốn rất bình tĩnh, càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo bình thường rồi, ông thậm chí cảm thấy được, nếu lại tiếp tục đi xuống như vậy, Chủ tịch tỉnh tỉnh Sở Giang chính là trạm cuối cùng của ông.

Trung ương rất chú ý sự phát triển của Sở Giang, Lý tổng đích thân đến Sở Giang thị sát, chỉ đạo công tác.

Tất cả mọi người xem biểu hiện của lãnh đạo Sở Giang.

Nhưng hiện tại biểu hiện của Ngũ Đại Minh sinh động, biểu hiện của Từ Tự Thanh lại ngày càng chật hẹp, trung ương tương lai sẽ nhìn bộmáy của Sở Giang thế nào?

- Quân Kiến, chuyện này của xưởng đóng tàu Kinh Giang, anh cảm thấy nên sắp xếp thế nào?

Ngũ Đại Minh bỗng nhiên nói.

Mao Quân Kiến xấu hổ cười, bước lên mấy bước, đắn đo nói:

- Hiện tại hạng mục này giống như thực phẩm không mùi vị, phương diện Kinh Giang giống như được định liệu trước...

Ngũ Đại Minh lạnh lùng cười, nói:

- Định liệu trước? Tôi thấy Trần Kinh người này chính là không đến Hoàng Hà tâm sẽ bất tử, cố định lên giá, may mà hắn nghĩ ra? Người khác không hiểu xưởng đóng tàu Kinh Giang, chúng ta không hiểu xưởng đóng tàu Kinh Giang sao? Quầy sạp loạn, còn có thể thu dọn sao?

Thực sự bỏ công sức ra thu dọn quầy sạp loạn như vậy, dùng những tinh lực này để phát triển, Kinh Giang sẽ được vực dậy nhanh chóng.

Tôi thấy Trần Kinh người này, có một số người quá thổi phồng hắn, ngoài mặt xem người này rất thiết thực, trên thực tế tôi thấy chính là lập dị, muốn làm kinh tế, muốn làm chủ nghĩa anh hùng cá nhân, muốn châm vào sự tình lớn, hắn phải làm đa dạng một chút.

Giống như hắn không xuất ra điểm, không lập dị, sẽ không biểu hiện ra năng lực của hắn.

Cán bộ lãnh đạo trở thành như vậy, không thể không nói rất có vấn đề, nếu vẫn dung túng cho hắn làm như vậy, về sau làm sao có thể quản.

Mao Quân Kiến hé miệng không dám lên tiếng.

Làm sao quản cán bộ của Sở Giang, đây là công việc của Tỉnh ủy, Tỉnh ủy chẳng phải đang phải quản cán bộ đấy sao?

Bằng sự hiểu biết của Mao Quân Kiến với Từ Tự Thanh, anh ta hiện tại biết Chủ tịch tỉnh rất bất đắc dĩ, ông ta có thể mệnh lệnh Trần Kinh nhất định phải bán xưởng đóng tàu.

Nhưng mệnh lệnh này của ông ta có thể hạ xuống được không? Còn có, tội danh bán tài sản của nhà nước, ai có thể chịu đựng được?

Từ Tự Thanh hiện tại đã khó khăn, nếu lưu lại đầu đề câu chuyện này, về sau Ngũ Đại Minh sẽ nghĩ ra một số biện pháp để chèn ép ông ta?

Trên quan trường, quan hệ rắc rối phức tạp, mãi không thể suy xét vấn đề cô lập, ngoài mặt thấyTừ Tự Thanh quan lớn một cấp, ông ta có thể dùng nhiều biện pháp bức ép Trần Kinh vào khuôn khổ.

Nhưng trên thực tế cũng không phải chuyện như vậy.

Trần Kinh lợi hại giảo hoạt ngay ở chỗ này, hắn là cố chấp, là kiên trì, nhưng chuyện lớn như vậy mà hắn có cách nhìn khác biệt với lãnh đạo Tỉnh, Từ Tự Thanh một người có thể đánh nhịp sao?

Cuối cùng cùng lắm thì chuyện này náo đến hội nghị thường ủy, nhưng chuyện như vậy trên hội nghị thường vụ, Từ Tự Thanh lại tuyệt đối nắm chắc?

Cho nên, Từ Tự Thanh xem qua dễ xử lý, kỳ thật chỗ nào cũng có sự cản tay, một khi xử lý không tốt, cuối cùng dẫn lửa thiêu thân, sẽ làm tổn thương đến chính bản thân mình.

- Đinh, đinh.

Điện thoại trên bàn vang lên.

Từ Tự Thanh nhăn mặt nhíu mày, Mao Quân Kiến chuẩn bị đi nghe điện thoại, Từ Tự Thanh vội đứng lên cầm điện thoại trong tay.

Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của Triệu Dịch thư ký Bí thư Tỉnh ủy:

- Chào ngài, là Chủ tịch tỉnh?

Từ Tự Thanh thản nhiên nói:

- Tôi là Từ Tự Thanh.

-Bí thư muốn nói chuyện với ngài. Ngài chờ chút.

Khóe miệng của Từ Tự Thanh hơi nhếch lên, sắc mặt trở nên dịu đi, nụ cười hiện rõ trên mặt.

- Lão Từ a, đang bận cái gì đấy?

Ngũ Đại Minh ở bên đầu dây bên kia ôn hòa nói.

Từ Tự Thanh cười ha hả, nói:

- Bí thư, tôi vừa mới đi Ngọc Sơn Sở Thành bên kia xem, đang chuẩn bị đi, thì ngài đã gọi tới rồi.

Ngũ Đại Minh nói:

- Chuyện của Ngọc Sơn tôi đã nghe nói, xem ra, Lôi Minh Phong rất có biện pháp, đầu óc rất linh quang. Hạng mục này có thể làm thành, có lợi lớn cho Sở Thành, làm tốt lắm.

Ngũ Đại Minh dừng một chút, nói:

- Đúng rồi, lão Từ, tôi nghe nói các anh hôm nay họp thảo luận vấn đề xưởng đóng tàu. Vừa rồi Phó chủ tịch tỉnh Uông gọi điện thoại cho tôi rồi, nói khác nhau rất lớn, sao lại có chuyện như vậy?

Từ Tự Thanh sửng sốt, biến sắc, nói:

- Chuyện này à, thật đúng là tôi không dự đoán được, tôi sắp xếpQuân Chính đi phụ trách việc này. Nhưng anh talơ là đến lợi hại, không phối hợp tốt phương diện Kinh Giang, không tìm hiểu tình hình mới nhất hiện tại của xưởng đóng tàu Kinh Giang, náo loạn Ô Long, vừa rồi ở trên hội nghị, ta đã phê bình anh ta rất nặng.

Ngũ Đại Minh nói:

- Ta thấy việc này cũng hoàn toàn không thể tráchQuân Chính, kết nối không thông suốt, đây là vấn đề cũ của chúng ta. Ngày hôm qua Trần Kinh chạy đến Tỉnh ủy nói bửa, nói ở tỉnh có lãnh đạo muốn bán tài sản nhà nước, buộc hắn bán xưởng đóng tàu Kinh Giang.

Nói cái gì nào là mua xưởng đóng tàu, còn không bằng nói là đưa tặng xưởng đóng tàu. Kinh Giang hiện tại nghèo nghèo rớt mùng tơi, còn lấy mười tỷ tài sản của xí nghiệp đi tặng không cho người ta, hắn Trần Kinh không làm được việc này.

Ngũ Đại Minh nhẹ nhàng ho khan một tiếng, đột nhiên cao giọng, nói:

- Lúc ấy tôi đã phê bình nặng tiểu tử này. Ở tỉnh ai buộc hắn bán nhà máy rồi hả? Này hoàn toàn là nói hươu nói vượn thôi.Xường đóng tàu Kinh Giang là xí nghiệp Kinh Giang, Kinh Giang có quyền tự chủ quyết định xử lý như thế nào, ai có thể buộc hắn?

Tôi lúc ấy cũng biết là thiếu kết nối, tiểu tử này có thái độ kiêu kỳ, là đem sự quan tâm của Tỉnh ủyđối với bọn họ trở thành lòng lang dạ thú rồi.

Tôi đã nói chuyện với hắn, để cho hắn đi nhận sai lầm với đồng chính Quân Chính, không kết nối được là trách nhiệm của lãnh đạo sao? Trách nhiệm chủ yếu là của cấp dưới, hắn Trần Kinhđã lật trời rồi, không có quan niệm cấp trên cấp dưới, tính tình như vậy có thể dung túng sao?

Sắc mặt Từ Tự Xanh xanh mét, trên mặt vẫn cố duy trì tươi cười, nói:

- Trần Kinh, hắn là cán bộ có năng lực, tính tình này quả thật là khó có thể khống chế. Tôi thấy toàn bộ Sở Giang, cũng chỉ có Bí thư mới có thể khống chế ở hắn. Tuy nhiên đây đều là việc nhỏ, tôi tin tưởng với sự giác ngộ của hắn là có thể rất nhanh sửa lại đấy.

Ngũ Đại Minh thản nhiên cười, nói:

- Lão Từ, anh nói lời này có chút khách khí.Anh cũng là lãnh đạo của Trần Kinh, về sau gặp loại sự tình này, hắn không cần đến chỗ tôi báo cáo. Anh biết nên phê bình hắn cho tôi, vừa rồi tôi đã nói rồi, không được chiều chuộng thói quen xấu.

Nếu cán bộ toàn tỉnh đều có tính tình như Trần Kinh, chúng ta sao có thể quản cán bộ? Tổ chức chúng ta còn có cái gì nghiêm túc đáng nói?

Tôi biết anh là người ôn hòa, nhưng thời điểm mấu chốt nên đập bàn chứ không thể ầm ừ cho qua, đây cũng là tốt với hắn, có trách nhiệm với hắn.

- Bí thư nói đúng, nhưng tôi tin tưởng hắn có thể hấp thụ giáo huấn này, về sau nhất định không dám làm như thế rồi.

Từ Tự Thanh thản nhiên nói.

Hai người vừa hàn huyên mấy câu, Ngũ Đại Minhkết thúc điện thoại trước.

Từ Tự Thanh chậm rãi cắt đứt điện thoại, lập tức thu lại nụ cười trên mặt.

Tay ông đặt ở trên điện thoại, trên mặt dần dần hiện ra thanh khí.

- Thật lâu sau, trong kẽ răng của Từ Tự Thanh nhã ra bốn chữ"Khinh người quá đáng", sau đó đột nhiên ngẩng đầu, Mao Quân Kiến hết hồn, sợ tới mức đột nhiên lui về sau một bước, sắc mặt trắng bệch.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như xau chuoi bi dut co sao khong, phat day phuc duc tai mau la nguoi phu nu hay nho lam 2 dieu nay la tich duc cho con cai ca doi huong loc 2 sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.