Sau khi mang thai con của giáo thảo lớp bên cạnh

Chương 8



Đi được nửa đường Diệp Khâm liền hối hận. Lúc đến nơi, xuống xe rồi cậu cứ đứng ở dưới không chịu đi lên.

“Tớ, tớ, tớ đi mua ít đồ.”

Vừa muốn quay đi thì bị Trình Phi Trì kéo lại: “Không cần, trong nhà cái gì cũng có.”

Diệp Khâm mở to hai mắt, trong nhà? Nhà của ai nha? Nhà cậu chứ đâu phải nhà tôi!

Kiên quyết phải đi.

Hai người ở trên cầu thang lôi lôi kéo kéo ngươi đẩy ta xô, bị ông cụ lầu hai đi ra ném rác thấy được, cười ha hả nói: “Tiểu Trì mang đối tượng về rồi à.”

Diệp Khâm mắt trừng lớn hơn nữa, ai là đối tượng của cậu ta!

Không chú ý một chút, chân bước ra ngoài không chạm thềm làm cậu suýt nữa ngã xuống cầu thang. Trình Phi Trì tay mắt lanh lẹ duỗi cánh tay ra ôm eo cậu, kéo cậu ôm vào lòng ngực.

Diệp Khâm khó khăn lắm mới đứng vững, bị sự kiện vừa rồi làm sợ hãi tim muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cậu nhất thời không lo lắng chống cự, Trình Phi Trì cũng không sốt ruột buông tay, chỉ dùng tư thế ôm vỗ nhẹ phía sau lưng Diệp Khâm. Ở bên tai cậu nói:

“Đừng sợ, không có việc gì.”

Bởi vì sự kiện lúc nãy, Diệp Khâm vào nhà Trình Phi Trì thực ngoan, ngồi ở trên sô pha ngẩng đầu ưỡn ngực, tay đặt trên đầu gối, giống như cậu học sinh nghiêm túc nghe giảng bài.

Trên thực tế, mẹ của Trình Phi Trì toàn thân đều lộ ra khí chất nhà giáo. Bà mỉm cười thân thiện nhưng vẫn có sự xa cách.

Lúc nhận lấy tách trà, tay Diệp Khâm run lên thiếu chút nữa làm đổ luôn cả tách trà.

Trình Phi Trì ở phòng bếp, Diệp Khâm vừa lơ đãng ngó xung quanh mong cậu ta mau quay lại, cậu vừa thất thần cùng Trình Hân nói chuyện phiếm.

“Dì không biết con tới, trong nhà cũng chưa chuẩn bị trái cây gì.”

“Không cần, không cần. Con thích uống nước sôi để nguội.”

“Tối nay trong nhà ăn sủi cảo nước, con có thích ăn mì không?”

“Thích, con cái gì cũng thích ăn.”

“Ba mẹ con có biết con ở lại nhà chúng ta ăn cơm không? Con gọi điện thoại báo cho họ, đừng để ba mẹ lo lắng.”

Diệp Khâm lúc này mới nhớ tới, nhanh tay rút di động ra gọi điện thoại. La Thu Lăng nghe cậu nói đang ở nhà Trình Phi Trì thì rất cao hứng, dặn dò cậu mãi là phải chú ý lễ phép, không cần mang thêm phiền toái cho nhà người ta.

Cúp điện thoại, một lần nữa đối mặt với gương mặt hòa ái của Trình Hân, Diệp Khâm có cảm giác bị nhìn thấu chột dạ. Bàn tay chà xát đầu gối, lại nhìn qua hướng phòng bếp giống như giây tiếp theo cậu sẽ đứng lên đi qua hỗ trợ.

Bị Trình Hân dùng một câu cản lại.

“Chuyện của hai đứa, dì đã nghe Tiểu Trì nói.”

Vừa chuyển chủ đề, không khí cũng phát sinh biến hóa. Trình Hân cười nhìn Diệp Khâm, ánh mắt lại rất bình đạm.

“Con yên tâm, người làm sai chính là nó nên nó phải gánh vác trách nhiệm. Nó có muốn chạy cũng không thoát, con có yêu cầu gì cứ việc nói với dì, đừng ủy khuất chính mình.”

Ăn xong sủi cảo, Trình Phi Trì đưa Diệp Khâm về nhà. Diệp Khâm nói muốn tiêu cơm nên không ngồi xe, hai người sóng vai nhau đi trên đường.

Đi được một đoạn, Diệp Khâm khác thường một tiếng cũng không nói. Trình Phi Trì chủ động hỏi: “Mẹ tớ nói gì với cậu?”

Diệp Khâm lắc đầu: “Không nói cái gì cả.”

Đi thêm một đoạn nữa, Diệp Khâm không kìm được, cúi đầu xem mũi chân, ra vẻ lơ đãng hỏi: “Cậu… cậu nói với mẹ cái gì?”

“Nói cái gì?”

“Về chúng ta…… về chuyện của chúng ta.”

Trình Phi Trì mắt nhìn phía trước: “Ăn ngay nói thật.”

Diệp Khâm không tin: “Cậu gạt người.”

Trình Phi Trì nghiêng đầu nhìn Diệp Khâm trong chốc lát, khóe miệng kéo ra.

Đây là lần đầu tiên cậu ta cười trong tối nay, ánh đèn đường phác hoạ khuôn mặt cậu càng thêm thâm thúy mê người.

Diệp Khâm nhìn đến ngây người, lúc phục hồi lại tinh thần thì bực bội chính mình không biết cố gắng. Hừ một tiếng bước nhanh về phía trước cách Trình Phi Trì chừng năm mét.

Rất nhanh đã đi đến cửa nhà, cậu bình tĩnh lại thả chậm bước chân, vừa đi vừa dẫm lên cái bóng trên mặt đất.

Một chân đạp lên bóng của Trình Phi Trì, cậu tự mình đắc ý. Trình Phi Trì đột nhiên nói chuyện:

“Mẹ tớ sẽ không làm khó cậu, cậu không cần phải sợ.”

Diệp Khâm vừa định nói mình chẳng sợ cái gì cả thì Trình Phi Trì nói tiếp: “Tớ bị đánh cũng không phải vì cậu, mẹ tớ ghét nhất là loại Alpha không có trách nhiệm.”

Diệp Khâm nghe không hiểu lắm: “Tại sao vậy?”

Trình Phi Trì nhìn về khu dân cư đèn đuốc sáng trưng ở phía trước: “Bởi vì tớ chính là hậu quả của một Alpha không có trách nhiệm.”

*

Sau ngày hôm đó, Diệp Khâm tiếp tục ngoan ngoãn một thời gian.

Ngoan ngoãn để Trình Phi Trì đưa đón, ngoan ngoãn dùng nhiệt độ cơ thể để giữ ấm bữa sáng cho cậu.

Đến Chu Phong cũng nhận thấy cậu gần đây quá an tĩnh, hỏi cậu bị làm sao, có phải thật sự cùng học bá lớp bên cạnh sinh sự rồi không.

Diệp Khâm đem đầu cậu ta ấn ở trên bàn để cậu ta câm miệng. Cậu quay đầu về phía Liêu Dật Phương bàn trước khiêm tốn hỏi:

“Lớp trưởng, những người đã từng bị tổn thương... Đặc biệt là phải chịu thương tổn do cha mẹ tạo ra. Họ cần cái gì nhất?”

Liêu Dật Phương có gia đình hạnh phúc, không hề có kinh nghiệm thực tế. Chỉ dựa vào một ít kiến thức tâm lý học được trong sách, tóm tắt lại: “Cần tình yêu đi. Cho họ cảm nhận đủ tình yêu, giúp họ có thêm hy vọng vào thế giới này.”

Diệp Khâm ngây thơ chớp mắt: “Tình yêu? Làm thế nào để cho cậu ấy tình yêu?”

Chu Phong gian nan ngẩng đầu lên: “Yêu. Yêu là được.” Bị Diệp Khâm dùng một cái tát đẩy ngã xuống đất.

Ngày hôm sau, Diệp Khâm bắt đầu thực hiện kế hoạch.

Kỳ nghỉ đông sắp đến, lớp học nhóm Omega không hẹn mà bắt đầu đan khăn quàng cổ, tốp năm tốp ba tụ tập ngồi vây quanh thảo luận về kỹ năng đan, thuận tiện kề tai thì thầm.

Cậu có thích ai ở lớp bên cạnh không? Rồi da ai đen, da cậu hồng hào. Cậu đan hoa văn này thật là đẹp mắt, người kia nhà cậu chắc chắn sẽ thích...

Cắt. Mấy bà mẹ chồng lắm chuyện.

Diệp Khâm khinh thường không cùng đan với họ. Cậu mua một xấp ngôi sao giấy, một cái bình pha lê bắt đầu gấp ngôi sao.

Vừa gấp sao vừa nghĩ, cha mẹ Trình Phi Trì sao lại như vậy, con trai tốt như thế mà không biết đau lòng. Một người ném, một người đánh. Cậu ấy nếu là đầu thai trong bụng mẹ yêu La Thu Lăng, Diệp Cẩm Tường khẳng định gặp ai cũng khoe, nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.

So sánh hai bên đối lập như vậy, Diệp Khâm liền cảm thấy Trình Phi Trì quá đáng thương. Cậu tâm đồng tình cho nên gần đây đặc biệt sống yên ổn, vắt hết óc muốn cho cậu ấy cảm nhận tình yêu, cho cậu ấy có hy vọng về thế giới này.

Ít nhất thì cũng cười nhiều thêm một cái, không cần lúc nào cũng xụ mặt, không đẹp trai chút nào.

Vốn dĩ cuộc sống gia đình quá nhàn nhã tự tại, La Thu Lăng thấy cả hai đứa nhỏ ở chung đều tốt cũng thập phần vui mừng. Năm lần bảy lượt mời Trình Phi Trì vào nhà chơi.

Có một lần, theo yêu cầu của Diệp Khâm, Trình Phi Trì lấy ra cái cán gỗ bắt đầu làm bao sủi cảo đem La Thu Lăng và Diệp Cẩm Tường dỗ đến tốt. Nếu không phải vì không đủ tuổi, đại khái lúc này đã đưa hai người bọn họ đi lãnh chứng luôn rồi.

Diệp Khâm cũng đi theo cười ngây ngô một hồi, cho đến từ trong miệng La Thu Lăng nghe được lời nói muốn cậu tạm nghỉ học một năm.

“Con không thôi học!” Diệp Khâm đứng dậy.

La Thu Lăng dự đoán được cậu sẽ có phải ứng như vậy, trấn an nói: “Tạm nghỉ học chứ không phải bỏ học, chờ sinh đứa bé ra rồi con có thể…”

“Sinh con thì không thể đi học?” Diệp Khâm không màng trên bàn đầy người, chỉ vào Trình Phi Trì lớn tiếng nói, “Dựa vào cái gì cậu ta không cần tạm nghỉ học, mọi người xem thường con?”

La Thu Lăng còn muốn nói cái gì nữa nhưng Diệp Khâm đã quay đầu chạy đi.

Chạy ra bên ngoài lại không biết nên chạy hướng nào, cậu dứt khoát ngồi xổm ở cửa giận dỗi.

Trình Phi Trì rất mau đã đuổi theo tới, cứ thế đứng yên cạnh cậu.

Bản thân là một Omega thời đại mới, cậu không cho phép mình bị người khác nhìn xuống, Diệp Khâm vội đứng lên, ngẩng cằm trừng cậu ta.

Trình Phi Trì vẫn bất động, đứng đó cho cậu trừng.

Diệp Khâm trừng mắt nhìn cậu ta một lúc thì thấy mỏi mắt, làm người xấu cáo trạng trước: “Cậu nhìn tớ làm gì?”

Trình Phi Trì liền không nhìn cậu nữa, cúi đầu đùa nghịch thứ gì đó.

Đó là hai quả bóng bay. Cậu ta kéo hai bên ra, thổi lên, thắt nút rồi dùng tay tùy tiện xoắn vài cái, liền biến thành một cái kẹo que lớn như cái chậu rửa mặt.

Diệp Khâm vẻ mặt “không hề muốn” nhận lấy, ngạnh cổ nhìn trời, cao ngạo đến lời “Cảm ơn” cũng không nói.

Hừ, dùng mưu mẹo câu dẫn Omega, tên xú Alpha hư hỏng!

“Mặt dính bẩn.” Trình Phi Trì nói.

Diệp Khâm một giây hết ngầu, cuống quít giơ tay lau mặt.

“Không phải chỗ này.” Trình Phi Trì tiến lên một bước, giơ tay giữ lấy cằm Diệp Khâm, một cái tay khác lau khóe miệng dính dầu mỡ của cậu.

Lòng bàn tay chạm vào môi cậu, vừa tê vừa nóng. Diệp Khâm run rẩy, theo bản năng lui về phía sau.

Trình Phi Trì không để cậu lùi lại, tiến về phía trước một bước, cánh tay vòng hờ qua eo cậu.

“Chú và dì cũng chỉ là muốn tốt cho cậu.”, cuối cùng là đảm đương vị trí thuyết phục cậu, Trình Phi Trì khuyên nhủ, “Mang thai đối với Omega là một việc lớn, không thể phạm sai lầm dù là nhỏ nhất.”

Diệp Khâm rũ mắt: “Tớ biết.”

“Tạm nghỉ học một năm sẽ không ảnh hưởng đến việc học hành sau này.”

“Tớ biết.”

“Cậu còn nhỏ, về sau sẽ có rất nhiều cơ hội.”

“Tớ biết”.

Cậu ghét nhất là bị phân biệt đối xử với người khác chỉ vì thân phận Omega của mình.

Nhưng cậu biết mình không thể đấu tranh lại số mệnh. Từ khi phân hoá thành Omega, cậu biết mình đã mất đi quyền lợi được lựa chọn. Cuộc sống của cậu đã được sắp xếp, nhắm mắt cũng có thể thấy được.

Trình Phi Trì còn tiếp tục khuyên nhưng Diệp Khâm một chữ cũng không nghe thấy, máy móc trả lời: “Tớ biết”.

Cậu mờ mịt suy nghĩ, nếu tạm nghỉ học một năm nghĩa là khi cậu trở lại trường thì Trình Phi Trì đã vào đại học. Đến lúc đó hai người sẽ như không cùng một thế giới, phỏng chừng muốn gặp mặt cũng khó. Qua mấy năm nữa....

Không chờ cậu nghĩ ra kết quả, cằm bỗng nhiên bị nâng lên. Tầm mắt cậu Diệp Khâm bị bắt đối mặt với ánh mắt Trình Phi Trì. Cậu hít vào một hơi.

Không xong rồi, Trình Phi Trì giống như đang tức giận.

Diệp Khâm nhận thấy tin tức tố Alpha bỗng nhiên trở nên thật nồng, giống như cơn lốc xoáy trên mặt đất mà bao quanh cậu.

Không phải là đã nói xong rồi sao? Diệp Khâm ở trong lòng kêu khổ, đầu năm nay Alpha tại sao lại nhỏ mọn như vậy.

Còn không kịp nói cái gì thì mặt Trình Phi Trì ở trước mắt cậu phóng đại, hai mảnh môi khô ráo ấm áp cùng với tin tức tố ngập tràn cảm giác áp bức của Alpha hạ xuống.

Cậu nói ra chắc cũng không ai tin, con cũng đều có rồi nhưng đây chính là nụ hôn đầu tiên hai người bọn họ.

Từ đầu đến cuối, Diệp Khâm cứ như lơ lửng ở trên mây, hai chân như giẫm lên đám bông mềm. Cảm giác chân thật duy nhất đó là làn da cậu ta thật ấm áp và dịu dàng.

Dường như là biết không nên vào lúc này mất khống chế, tin tức tố của Alpha cũng dần dần được khống chế, trở nên vô hại, trong sạch như nước suối. Làm cơ thể đang căng thẳng của Diệp Khâm chậm rãi lỏng, tự nhiên mà nhắm mắt lại.

Đợi đến khi thần trí trở lại, Diệp Khâm mới phát hiện ra hô hấp của mình rất nhanh. Cậu ghé vào vai Trình Phi Trì, không thể tạo ra một chút sức lực nào, muốn thoát ra khỏi lồng ngực này cũng không được.

Không đợi cậu xem xét lý luận kết hợp với thực tế lần nữa, làm Omega thân bất do kỷ cũng chỉ biết lắc đầu thở dài. Trình Phi Trì cũng tựa vào hõm vai Diệp Khâm, khom lưng gắt gao ôm lấy cậu, nói chuyện:

“Không… Cậu không biết.”

Diệp Khâm khẽ mở to hai mắt.

Trình Phi Trì thanh âm trước sau đều trầm thấp vững vàng, cũng không biết có phải do ảo giác hay không nhưng Diệp Khâm từ trong giọng nói này cậu nghe ra một chút bất đắc dĩ, còn có một chút... ủy khuất.

- -------------------------

Ngày mai có chương mới nha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như Chú đại bi tiêu trừ tai nạn, bi quyet hoc gioi tt thich chan quang những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status