Sau khi phu quân bị trúng gió

Chương 14: Đều là Sói mắt trắng, không có một ai hiếu thuận


Liễu di nương đợi một lúc, thấy Lan di nương bước vào cửa, vội vàng hỏi: “Sao rồi, có thấy lão tiện nhân kia không? Có phải ả sắp chết không?”

Lan di nương lắc đầu run sợ: “Đừng nói Lão phu nhân, đến cửa Ngọc Viên, thiếp thân còn chưa vào được ….. “

“Bang!” Chum trà vỡ nát dưới chân Lan di nương, Liễu di nương oán trách thóa mạ: “Đồ vô dụng! Đến cửa cũng không qua được, đúng là phế vật!”

Khuôn mặt già nua của Lan di nương đầy nước mắt: “Tỷ tỷ, là thiếp thân vô dụng, ngài đừng tức giận, không tốt cho thân thể….” Ngươi tài giỏi, ngươi lợi hại, chả phải cũng giống ta, cửa Ngọc Viên cũng không qua được hay sao, sinh được hai nhi tử thì sao chứ? Đời này không phải cũng chỉ là tiện thiếp ư?

“Cút! Nhìn thấy ngươi đã thấy bực mình!” Liễu thị tức giận đi vào phòng, nằm trên giường một lúc thì nha hoàn thiếp thân tới báo: “Sáng sớm nay nha đầu Tĩnh Vân chết tiệt kia đích thân đến phòng bếp nói chuyện cùng đại sư phụ và nương tử quản sự một hồi lâu, sau nàng lại ra tiền viện kêu gã sai vặt mời bà già A Du kia tới, hành sự vô cùng chặt chẽ, cẩn thận.”

Liễu thị vẫy tay, nha hoàn này liền quỳ gối bên cạnh đấm bóp chân cho nàng: “Còn đích thân đến phòng bếp, chính là đang đề phòng chúng ta …..” Nếu là như vậy, muốn ra tay ở phòng bếp sẽ càng khó khăn!

Đại sư phụ và nương tử quản sự ở phòng bếp dù sao cũng là thân tín của lão quản gia, mà lão quản gia lại cực kì trung thành với Tô Ngọc Dung. Mặc kệ nàng dùng bao nhiêu thứ tốt cũng không mua chuộc được, hơn nữa lão quản gia là lão nô mấy chục năm của Phong gia, căn cơ thâm sâu, nàng hợp lực cùng hai nhi tử cũng không thể làm gì được lão, chỉ có thể âm thầm nuốt cơn tức xuống.

Sáng nay khi biết tin Ngọc Viên thỉnh đại phu, nàng còn nghĩ nhân cơ hội này động thủ, để cho nha đầu Thanh Thanh kia trực tiếp về chịu tang.

Nhưng không ngờ con nha đầu chết tiệt Tĩnh Vân quá đắc lực, đích thân đến phòng bếp dặn dò, lại mời lão A Du đến phủ, thật đủ cẩn thận.

Nhưng cơ hội tốt như vậy mà để vụt mất ….. Nàng không cam lòng, nghĩ nghĩ, liền mở miệng nói: “Khi nào Nhị gia trở về thì kêu hắn đến găp ta.”

“Vâng”.

A Du ở phủ, gánh nặng dỗ Tô Ngọc Dung uống thuốc liền đặt trên người của A Du.

A Du bưng thuốc, để sát vào miệng Tô Ngọc Dung, cười nói: “Bộ dáng không thích uống thuốc của Lão phu nhân và đại tiểu thư giống nhau như đúc. Lão nô vẫn nhớ rõ, đại tiểu thư lúc nhỏ sinh bệnh, cũng ngậm miệng chơi xấu y như vậy.”

Lời này vừa thốt ra, Tô Ngọc Dung liền cười, vô cùng ngượng ngùng cười: “Ta đúng là không nói lại được ngươi …” Vừa nói vừa cầm chén thuốc uống một hơi cạn sạch.

Cửu Nhi thấy vậy lập tức bưng nước đường lại gần.

Tô Ngọc Dung uống hơn nửa chén nước đường, vị đắng trong miệng mới dần dần trôi đi, bấm bấm ngón tay tính ngày: “Bây giờ là giữa tháng tư, phỏng chừng đến giữa tháng năm thì Thanh Thanh sẽ về, nàng về nhà một lần cũng không dễ dàng gì, ta muốn nàng ở nhà khoảng hai tháng, chờ đến mùa thu mát mẻ rồi bảo nàng trở về, chỉ là không biết có được hay không?”

“Đại tiểu thư về hầu bệnh, đừng nói hai tháng, cho dù là ba tháng cũng không thành vấn đề.”

Tô Ngọc Dung cười cười, đang muốn nói thì Cửu Nhi tiến vào báo: “Lão phu nhân, nhị gia tới, nói là muốn thăm Lão Tước gia một chút.”

Tô Ngọc Dung nghe thế hừ lạnh một tiếng: “Để hắn chờ một lát”. Cửu Nhi nghe lời mà đi.

Hòe Nhi cũng đỡ Tô Ngọc Dung đứng dậy, A Du vừa sửa sang lại xiêm y cho nàng vừa nói: “Hẳn là do buổi sáng Lan di nương không vào được nên tiện nhân kia lại nghĩ ra biện pháp đến đây thăm dò tin tức.” Dứt lời, chỉnh sửa quần áo thật chỉnh tề cho Tô Ngọc Dung rồi đưa nàng ra tiền sảnh ngồi chơi cờ.

Lúc Phong Luân Viễn đi vào, liền thấy lão bà nghe nói đêm qua bệnh nặng, giờ lại ngồi ở sát cửa sổ, khí sắc không tồi đang cùng nha đầu chơi cờ. Ánh mắt hắn nhìn Tô Ngọc Dung đầy nghi hoặc, thấy thần sắc của Tô Ngọc Dung cũng không giống đang bị bệnh, bèn hạ mắt tiến lên hành lễ: “Bái kiến mẫu thân.”

Tô Ngọc Dung ừ một tiếng, nhìn hắn xua xua tay: “Tới thăm cha ngươi ư, mau vào đi thôi.”

không cho hắn có cơ hội nói thêm.

Phong Luân Viễn từ trước đến nay là người không kiên nhẫn, thấy Tô Ngọc Dung lạnh mặt đối đãi, tự nhiên không chịu nhượng bộ lấy lòng, quay người đi vào trong phòng.

Bình thường, huynh đệ hai người không phải ngày nào cũng tới, nhưng cách ba bốn ngày, vẫn tới làm dáng. Phong Luân Viễn vốn không phải thật lòng đến thăm, thấy cha hắn vẫn chưa đổi đệm giường, khắp nhà ở đều là mùi vị khó ngửi, hắn vừa tiến vào liền nhíu mày, lấy tay áo che miệng mũi, đứng xa không chịu đến gần.

Phong Vu Tu thấy hắn tới, lại mang bộ dáng ghét bỏ giống đại ca của hắn, trong lòng … Ngoài thất vọng thì không còn cảm xúc nào khác, nuôi dưỡng hai nhi tử, đều là sói mắt trắng, không có một ai hiếu thuận.

Phong Luân Viễn đợi đến khi nha hoàn thay xong đệm giường, xông huân hương khắp phòng, mới chịu tiến lại gần, cũng không chịu ngồi xuống, đứng ở trước giường dối trá hỏi hai câu: “Hôm nay phụ thân cảm thấy thế nào?Người đã ăn canh gì rồi?”

Nha hoàn bưng lư hương đứng ở một bên cúi đầu đáp: “Hồi nhị gia, Lão Tước gia hôm nay khá tốt, mỗi bữa đều ăn nhiều hơn một chén cháo ạ.”

“Ừ.”Phong Luân Viễn nhìn cha hắn đang nhắm mắt như đang ngủ, liền ho nhẹ một tiếng: “Lão Tước gia mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi, các ngươi nhớ chăm sóc tốt cho người.” Nói xong liền quay người đi ra ngoài.

Phong Vu Tu chờ không còn tiếng bước chân mới mở mắt ra, trong lòng thở dài: Ta lười xem bộ mặt giả dối của ngươi… Lười xem ngươi, nuôi dưỡng nhi tử như vậy để làm gì? Trừ bỏ bực bội, cũng chả có tác dụng nào khác.

Phong Luân Viễn đi qua tiểu thính, còn hành lễ với Tô Ngọc Dung.

Tô Ngọc Dung xua xua tay, để hắn rời đi.

Thấy hắn rời đi, A Du lắc đầu: “Hai nhi tử của Lão Tước gia, người này so với người kia đều không có chút tiền đồ nào. Con lớn thì tốt mã nhưng óc heo, con bé thì có chút đầu óc, nhưng thông minh lại bị thông minh hại. Ai, đáng thương cho Lão thái gia năm đó một tay gây dựng gia nghiệp, vậy mà lại bị hủy trong tay hai người này. Thật đáng tiếc!”

Tô Ngọc Dung nghe vậy gật gật đầu, đáng tiếc nói: “Đáng tiếc tước vị này không thể truyền lại cho con rể, nếu không với bản lĩnh và tài học của con rể, nhất định có thể giúp phủ bá tước đông sơn tái khởi một lần nữa!”

A Du nghe vậy bèn cười: “Lão phu nhân, điều này mà ngài cũng dám nghĩ tới!”

Phong Luân Viễn từ Ngọc Viên trở về, kể lại việc Tô Ngọc Dung không bị bệnh nặng cho Liễu thị, Liễu thị tức giận cơm chiều cũng không muốn ăn.

Bệnh của Tô Ngọc Dung, đến nhanh mà đi cũng nhanh, mới qua có hai ba ngày, tinh thần đã hồi phục. Hơn nữa nếu trời không thật sự nóng, mỗi ngày nàng đều đi dạo trong sân, nhàn rỗi còn hái hoa đưa bọn nha hoàn làm bánh hoa ăn.

Một hôm, nàng đang đi dạo trong hoa viên, nghe thấy tiếng ‘o o’ đập cánh của ong mật, ngẩng đầu lên thấy trên cây hòe già có một tổ ong to bằng nắm tay. Nàng vốn cũng không định làm gì, nhưng sợ mấy ngày nữa nữ nhi về dạo hoa viên lại bị đốt nên kêu người lấy tổ ong xuống.

Cửu Nhi là người ham chơi, nàng cầm tổ ong đã được gỡ xuống tới trước mặt Tô Ngọc Dung lấy lòng: “Lão phu nhân, người xem này, tổ ong không những có mật còn có cả ấu trùng nữa! Ấu trùng này xào lên, chấm mật ong ăn rất ngon, người có muốn nếm thử không?”

Tô Ngọc Dung đang định nói mình không muốn ăn, nhưng lời đến miệng lại đổi thành: “Vậy ngươi đi xào lên, ta mang đến cho Lão Tước gia nếm thử.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như ps ngo thong tung kinh vo luong tho cung dai chung, tung kinh vo luong tho pham 36 41 co chu su co thich nu giac tanh rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.