Sương mù

Chương 24

Phan Kiện Trì xoay người đi lên xe lấy sợi dây tới, thấy Mẫn Hồng Ngọc thần sắc kiên nghị, vẫn như cũ không giúp được gì chỉ cười nhạt, liền nói: “Mẫn tiểu thư, chuyện này là do cô quá đáng trước, cũng không thể oán chúng tôi.” Nói xong cầm sợi dây, đem Mẫn Hồng Ngọc buộc thật chặt, đến khi cô đi tới bên cạnh xe, liền trói cả chân cô lại. Dịch Liên Khải bưng trường thương, lúc này mới tiện tay bắt lấy một vật, không khách khí chút nào nhét vào trong miệng Mẫn Hồng Ngọc. Mẫn Hồng Ngọc cũng không giãy giụa, tựa hồ đã không còn đếm xỉa nữa, đem sinh tử mặc kệ không nghĩ tới.

Phan Kiện Trì mặc dù cho tới giờ trước mặt Dịch Liên Khải chưa từng lái qua xe, nhưng Dịch Liên Khải đã sớm biết anh biết lái xe, chỉ hướng về phía anh nhấc mặt lên, rồi tự mình ngồi phía sau. Phan Kiện Trì biết ý đồ của anh, vì vậy nổ máy xe, đi vòng về hướng Tây, một đường đi thẳng hướng trấn Hàn Quan.

Đường đi trở về tựa hồ ngày càng dài đằng đẵng, đã quá nửa đêm, khắp nơi tĩnh mịch, bốn phía đều không có tiếng động. Chỉ thấy màn đêm rủ xuống bao quanh, ánh sao sáng chói, nhỏ vụn điểm chấm, tựa hồ càng làm cho gió rét mang đến cái lạnh thấu xương. Phan Kiện Trì mặc dù một đêm không ngủ, nhưng vẫn cố đánh thức tinh thần mình, hết sức khống chế phương hướng, tăng thêm tốc độ hướng trấn Hàn Quan mà đi. Dịch Liên Khải mặc dù ngồi ở đằng sau, nhưng không có ngủ. Phan Kiện Trì mấy lần quay đầu, cũng chỉ nhìn thấy ánh mắt anh ta lấp lánh, tựa hồ như đang có điều suy nghĩ. Bọn họ đi hơn nửa đêm, xe hơi rốt cuộc càng ngày càng chậm, tựa hồ hết xăng. Phan Kiện trì dừng xe lại, nhảy xuống xe kiểm tra bình xăng, sau đó nói cho Dịch Liên Khải: “Không còn xăng.”

Dịch Liên Khải chân mày giương lên, họng sóng trường thương trong tay chống trên bàn chân Mẫn Hồng Ngọc, tựa hồ rất bình tâm hỏi: “ Xăng ở chỗ nào?”

Mẫn Hồng Ngọc trong miệng nhét một vật, giùng giằng lắc đầu một cái, tỏ ý không biết, Dịch Liên Khải không chút do dự liền bóp cò, chỉ nghe “oàng” một tiếng vang lớn, đạn kia xuyên qua bàn chân Mẫn Hồng Ngọc, đánh thủng tấm thép dưới nền xe hơi, chỉ thấy máu tươi chảy ra như nước, Mẫn Hồng Ngọc không cầm cự nổi, nhất thời hôn mê bất tỉnh.

Phan Kiện Trì đem xe hơi kiểm tra trong và ngoài, rốt cuộc ở phía cuối rương hành lý tìm được bình xăng, vì vậy xách bình xăng đi thêm vào xe. Sau khi thêm dầu xong thì lên xe, anh thấy Mẫn Hồng Ngọc hôn mê chưa tỉnh, vì vậy lắc đầu một cái, tựa hồ như không hiểu tại sao cô nhất định phải làm vậy. Rõ ràng trên xe còn dầu, nhưng lại muốn chọc giận Dịch Liên Khải.

Dịch Liên Khải tựa hồ thấy hết tâm tư của anh, nhưng cũng không nhiều lời, chỉ nói: “Lái xe.”

Như vậy một đêm trôi rất nhanh, rốt cuộc đến lúc bình minh, đã chạy về trấn Hàn Quan.

Tây Bắc ánh mặt trời đến muộn, phía đông chỉ có màu trắng bạc, bầu trời đầy sao tựa hồ sắp bị che phủ, chỉ thấy ánh sáng mặt trời xuyên thấu qua bầu trời, một phần đất sáng lên. Cứ mênh mông hoang dã như vậy, trời cùng đất tựa hồ ngay cả ranh giới cũng trở nên hỗn độn không rõ, dõi mắt nhìn lại, chỉ là một đường xám tro. Bầu trời màu xanh xám, mặt đất đen xám, mà ánh sáng màu hồng tựa hồ như trong nháy mắt lóe ra từ ranh giới với mặt đất, vẽ lên bầu trời màu sắc tươi đẹp. Bọn họ vốn từ hướng Tây mà đi, đợi đên trấn Hàn quan, chỉ thấy ánh sáng của ánh mặt trời chiếu lên cổng thành, sáng ngời có vẻ trong veo, ngược với cái liếc nhìn một cái vào ánh nắng chiều hôm trước. Chỉ là bình minh vào mùa xuân, bóng đám mây mỏng tím xuyên qua màu đỏ, mơ hồ tựa như màu hổ phách vậy, đem cả trấn hàn Quan chìm trong đó. Xa xa thanh âm thê lương, là tiếng lạc đà đang xuất quan, “Leng keng, leng keng”, là tiếng chuông trên cổ lạc đà.Dịch Liên Khải di chuyển tay chân, đáy xe toàn là máu của Mẫn Hồng Ngọc, khiến cho giày ống trên chân anh cũng bị nhuộm đỏ, bởi vì thời tiết giá rét, nên đã sớm đông lại, Mẫn Hồng Ngọc tình tính kiên nhẫn, mặc dù bị bắn một phát súng, gắng gượng đau đến bất tỉnh. Sau đó lại tỉnh lại hai lần, nhưng lại không nói một lời, cũng không cầu xin tha thứ, trên mặt không lộ ra vẻ đau đớn. Dịch Liên Khải biết cô từ rất lâu rồi, cho nên cũng không lấy làm lạ gì.

Phan Kiện Trì nhìn xa đến cái lồng màu vàng nhạt trong ánh nắng ở trấn Hàn Quan, vì vậy hỏi: “Công tử gia, làm thế nào đây?”

Dịch Liên Khải sau khi bị thương, sắc mặt vốn không được tốt, lúc này sắc mặt lại càng tái nhợt hơn. Anh dùng nòng súng chọc Mẫn Hồng Ngọc, nói: “Đi, đi nói cho Dịch Liên Thận. Nói ngay lập tức rằng hắn muốn cái gì, chúng ta đàm phán lần nữa.”

Mẫn Hồng Ngọc mặc dù đã sớm tỉnh lại, trên trán đầy giọt mồ hôi lạnh, nhưng lại cười lạnh liên tục.

Dịch Liên Khải móc vật trong miệng cô ra, nói: “Ngươi không muốn đi cũng được. Dù sao ta nhìn ngươi liền thấy ghét rồi. Lúc này bắn một phát súng giết chết ngươi, chúng ta liền hết nợ.”

Mẫn Hồng Ngọc mặc dù đau đến thanh âm phát run, nhưng vẫn ráng nói: “Ngươi sẽ không bắn chết ta, ngươi giữ ta lại còn có chỗ dùng.”

Dịch Liên Khải cười nhạt: “Ngươi vẫn tự biết mình đấy, ta sẽ không để cho ngươi bị bắn chết, quá tiện nghi cho ngươi rồi. Ngươi làm ra chuyện như vậy, ta đem ngươi đi thiên đao vạn quả, cũng là quá nhẹ cho ngươi rồi.”

Mẫn Hồng Ngọc cười một cái. Chẳng qua nụ cười này, bởi vì cố nén thống khổ, trên mặt quặn đau. Chỉ sợ là so với khóc càng khó nhìn hơn. Phan Kiện Trì đã xuống xe, mở cửa xe, nói, “Công tử gia, hãy để cho tôi đi.”

“Ngươi đi có tác dụng gì chứ?”

Phan Kiện Trì tựa hồ vững chắc, nói: “Bọn họ không biết vật đó không có ở chỗ tôi.”

“Chỉ cần ta còn sống, Dịch Liên Thận cũng sẽ biết, đồ không có ở trong tay ngươi.” Dịch Liên Khải tựa hồ lơ đễnh, “Hắn không phải là muốn ép ta trở lại sao? Nếu như nhị ca ta đã có thịnh tình như vậy, ta tất nhiên không thể phụ lòng hắn được.”

Phan Kiện Trì nói: “Công tử gia, nếu như ngài cố chấp muốn vào thành như vậy, ta sẽ không thể phụng bồi được nữa. Hai người chúng ta, không thể bị vây hãm hết ở bên trong được, ta ở lại bên ngoài, còn có thể tiếp ứng được.”Dịch Liên Khải nhìn anh chăm chú trong chốc lát, bỗng nhiên gật đầu một cái, nói: “Được rồi, người có chí riêng, chúng ta lúc này từ biệt.”

Phan Kiện Trì cúi người thật thấp theo tác phong hành xử của phương Tây, nói: “Công tử gia yên tâm, núi cao thủy trường, nhất định sẽ có lúc gặp lại.” Anh sau khi nói xong liền xoay người, sải bước đón ánh nắng mặt trời đi về hướng Đông, Dịch Liên Khải nheo mắt lại, nhìn một hồi, chỉ cảm thấy ánh mặt trời chiếu vào mình không mở mắt được, vì vậy quay đầu xong, thấy Mẫn Hồng Ngọc vặn vẹo ở đó, trên mặt uể oải. Anh không muốn cùng cô nói chuyện, vì vậy chống súng, ngồi thẳng vào vị trí lái xe, lần nữa khởi động xe.

Cửa thành quan mặc dù có vọng gác, nhưng khi thấy xe hơi bọn họ vào thành, nhưng lại là dáng vẻ kiến quái bất quái, ngay cả giấy chứng nhận cũng không kiểm tra, liền mang rào gai thép mở ra cho bọn họ tiến vào. Dịch Liên Khải lái xe thẳng đến khu phòng thủ thành bộ tư lệnh. Xe hơi hơi ngừng lại ở ngoài cửa lớn, nơi này sau khi bị lửa đốt vẫn còn lưu lại mùi khói vẫn chưa tan hết, ngửi ở chóp mũi khiến người ta cảm thấy hết sức khó chịu. Dịch Liên Khải thấy tường viện đổ sụp rơi xuống một nửa, bây giờ đang có đội thợ mộc đang dựng cái giá, ở nơi đó gấp rút sửa chữa. Anh quan sát chốc lát, bỗng nhiên cửa trung mở ra, hai đội lính tuần phòng xếp hàng đi ra, Dịch Liên Thận mang theo phó quan, từ trong cửa đi ra đón, tựa hồ trên mặt đều là nụ cười, thật xa liền kêu một tiếng “Tam đệ.”

“Nhị ca đa lễ.” Dịch Liên Khải tựa hồ có chút mệt mỏi, chống súng nói, “Ta biết nhị ca có chuyện với người đàn bà này, cho nên ngay cả cô ta ta cũng đem về theo.”

Dịch Liên Thận đỡ tay anh tựa hồ rất thân mật, nói: “Tam đệ trên người bị thương, còn vì chuyện của ta mà vất vả như vậy, thật làm cho huynh trưởng như ta thật xấu hổ.” Hai người nắm tay đi vào cửa trung, Dịch Liên Thận nói, “Nói thật đúng lúc, ngày hôm qua tam đệ ngươi vừa đi, tam đệ muội đã tới rồi. Trời xui đất khiến, không để cho hai vợ chồng các ngươi gặp mặt, ta vốn cảm thấy hết sức ảo não, không nghĩ tới tam đệ ngươi lại quay về, có thể thấy vợ chồng tình thâm, ông trời tác thành nên duyên, thật làm cho người làm anh hết sức hâm mộ.”

Dịch Liên Khải nói: “Nhị ca đây là đang trách cứ ta không chăm sóc kỹ nhị tẩu sao?”

Dịch Liên Thận ha ha cười to, nói: “Tam đệ ngươi đúng là suy nghĩ nhiều rồi.”Bọn họ đi thẳng đến sảnh khách phía Tây, chính là chỗ cũ mà Dịch Liên Khải bị nhốt. Dịch Liên Thận nói: “Em dâu ở nơi này. Ai, ngươi cũng biết hôm qua đột nhiên kho đạn bốc cháy, ngay cả bộ tư lệnh của ta cũng bị sụp mất một nửa. Cũng may cái nhà này của tam đệ ngươi vẫn bình yên vô sự. Không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là đem em dâu an bài ở chỗ này, ngươi cũng biết, chỗ này nhỏ hẹp đơn sơ, thật là ủy khuất em dâu.”

Dịch Liên Khải ngưng mắt nhìn cửa số kia, đột nhiên trong lồng ngực đau đớn, luôn miệng ho khan, liền ho khan ra một bụm máu tươi, rồi dần dần ngớt đi. Dịch Liên Thận thấy vẻ mặt suy sụp của anh, liền nói: “Em dâu ở trong phòng, ta cũng không cùng ngươi đi vào, vợ chồng các ngươi nay xa cách gặp lại nhau, có lời gì riêng tư, cũng có thể nói với nhau một chút.”

Dịch Liên Khải mím môi một cái, nói: “Cảm ơn nhị ca.” Nơi này cửa phòng không hề bị khóa lại, nhưng Dịch Liên Khải biết Dịch Liên Thận đã mai phục sẵn trọng binh rồi, tuyệt đối không cho mình trốn ra nữa. Từ lúc từ biệt ở Phù Viễn, cũng chưa gặp qua Tần Tang, mặc dù trong lòng anh nhớ nhung, nhưng sâu trong nội tâm, thật sự không muốn gặp lại cô ở trong hiểm cảnh này, cho nên anh do dự chốc lát, mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Trong phòng ánh sáng âm u, anh từ chỗ sáng đi vào, qua một lúc mới thích ứng, thấy trên giường đất có một người đang nằm. Trong lồng ngực anh tim đột nhiên thình thịch đập, nghĩ đến Dịch Liên Thận tính tình tàn nhẫn, nói không chừng đã giết chết Tần Tang, lại bắt được mình quay lại thành, chính là một hòn đá giết chết hai con chim. Vừa nghĩ thế nhất thời cảm thấy sợ hãi cực điểm, lại không có dũng khí đi về trước một bước. Anh trong lòng không ngừng an ủi mình, nếu giết chết Tần Tang, đối với Dịch Liên Thận chỉ có trăm hại mà không có lợi, tất sẽ không làm như vậy. Nghĩ như vậy trong chốc lát, trong phòng yên lặng tựa như chốn hoang vu, mà tiếng tim đập đều nghe rõ ràng. Anh cơ hồ không có dũng khí đi lên phía trước, nhìn một chút xem rốt cuộc người kia có phải Tần Tang hay không, chỉ biết đứng ở nơi đó, chỉ có một loại mệt mỏi như bất lực vậy.

Người trên giường đất tựa hồ cũng phát hiện điều gì, hỏi một câu: “Là ai?”

Một tiếng lọt vào tai, tựa như Luân Âm Nhất Bàn vậy, Dịch Liên Khải chỉ cảm thấy đời người, cũng không có hai chữ dễ nghe như thế này. Chỉ cần một tiếng như vậy, anh đã nghe ra chính là âm thanh của Tần Tang, nhất thời cảm thấy vui mừng như điên, đem tất cả cả mọi thứ trước mắt tạm thời ném đi. Anh hết sức điều hòa hô hấp, để cho giọng mình vững vàng, nói: “Là ta.”

Tần Tang nghe ra chính là thanh âm của anh, nhưng phảng phất có chút khó tin, đứng dậy xuống giường đất tiến tới anh hai bước, rốt cuộc cũng thấy rõ ràng đúng là anh, không khỏi đưa tay nắm tay anh, nói: “Thật sự là anh?”Dịch Liên Khải không biết nên đáp lại câu hỏi này như thế nào, chỉ ngửi thấy mùi thơm phức trên tóc cô, ngón tay chạm được vào ống áo cô, chỉ cảm thấy chất liệu may mềm mại trơn bóng. Mặc dù trong phòng tối, không thấy rõ quần áo cô đang mặc, nhưng xem ra cô chưa bị bất kì ủy khuất gì, không kiềm được thở phào nhẹ nhõm, vì vậy hỏi: “Sao em lại tới nơi này?”

Tần Tang nói: “Lên thuyền không được bao lâu thì gặp phải kiểm tra, rất nhiều người bọn ta bị bắt giam, thật may ta có mang theo tiền, mua chuộc người ta. Chẳng qua là sau đó tìm chỗ nghỉ trọ lại gặp cướp đường, sau khi bị bắt, liền bị đưa tới nơi này. Thấy nhị ca, hắn chỉ cho ta chỗ này nghỉ ngơi. Cuối cùng hôm nay anh đã tới rồi.”

Dịch Liên Khải cười nhạt: “Cái gì mà cướp đường chứ, chỉ là có kẻ gian mà thôi.”

Tần Tang mặc dù nhu nhược, nhưng cũng láng máng biết tình hình trước mắt. Cô hỏi: “Nhị ca đem anh giam lại bao lâu rồi?”

Dịch Liên Khải không muốn để cho cô nghi ngờ, chỉ nói: “Không có, nhị ca có chuyện muốn ta giúp cho hắn, cho nên mới bắt em đưa tới. Hắn đã như vậy thì ta nên đáp ứng hắn mới phải, đến lúc đó hắn tự nhiên sẽ để em đi.”

Tần Tang tựa hồ ngẩn ngơ, qua một lúc lâu mới hỏi: “Vậy anh không đi với ta?”

Dịch Liên Khải miễn cưỡng nói: “Ta đã đáp ứng thay hắn đi làm công chuyện, tất nhiên không thể đi cùng em.”

Tần Tang nói: “Vậy ta cũng không đi.” Cô dừng lại một lúc, mới lên tiếng, “Ta ở đây với anh.”

Dịch Liên Khải chỉ cảm thấy lòng như dao cắt, ở dưới tình cảnh này, lời gì cũng không thể nói nhiều. Anh mỉm cười nói: “ Nói lời ngu ngốc. Em thái bình, ta mới có thể dễ dàng đi làm công chuyện, Em muốn ở cùng ta, có rất nhiều điều không tiện.”

Tần Tang vốn là người cơ trí, nghe được giọng anh lúc nói chuyện, không kiềm được hồ nghi, hỏi: “Có phải nhị ca uy hiếp anh làm gì không?”

“Hắn cũng không đến nỗi uy hiếp.” Dịch Liên Khải an ủi nói, “Bất quá chỉ bắt ta đi chuyển lời cho đại ca, hắn tức giận ta không thích giúp hắn mà thôi.” Tần Tang biết rõ Dịch Liên Khải cùng Dịch Liên Thận có mối thù trùng trùng, biết mình không nên hỏi, nhưng vẫn như cũ không nhịn được nói: “Có phải nhị tẩu hay không...”Dịch Liên Khải cố ý cười một tiếng, nói: “Chuyện của nhị tẩu em chớ quan tâm, nhị ca người này, sẽ không để tư tình nữ nhi ở trong lòng. Nói sao thì cũng là nhị tẩu suy nghĩ không thông, dù cho hắn có giận cá chém thớt cũng không làm gì ta, hắn còn phải trông cậy ta thay hắn làm công chuyện.”

Tần Tang “oh” một tiếng, Dịch Liên Khải thấy cô dáng vẻ mờ mịt lúng túng, chỉ cảm thấy không đành lòng, vì vậy đổi chủ đề hỏi cô: “Em đi dọc đường, không bị ủy khuất gì chứ?”

Tần Tang chỉ sợ anh lo lắng, cho nên lắc đầu một cái, chỉ nói: “Bọn họ vẫn luôn đối với ta khách khí, vẫn luôn để ý nhìn mặt mũi của nhị ca.”

Dịch Liên Khải cười nói: “Đến như vậy rồi, em còn kêu hắn nhị ca.”

Tần Tang nói: “Cũng bởi vì hắn là nhị ca của anh.” Cô nói những lời này ý tứ hết sức rõ ràng, Dịch Liên Khải chưa bao giờ thấy cô ôn tồn không muốn xa rời thế này, nhưng ở trong giây phút này, càng không thể để cho cô cảm thấy không thể rời xa mình được. Anh chỉ coi như không hiểu, nắm tay cô nói: “Em có mệt không, có muốn nghỉ ngơi một chút hay không?”

Tần Tang lắc đầu một cái, Dịch Liên Khải vốn mệt mỏi vô cùng, trên đường đều là kiên cường chống đỡ, bây giờ tâm lực hao tổn, chỉ cảm thấy toàn thân như nhũn ra, không kiềm được nói: “Ta di chuyển có chút mệt mỏi, thật muốn nằm một lúc.” Tần Tang nghe được anh nói vậy, liền lấy gối trên giường đất rời qua, thay anh mở chăn ra. Dịch Liên Khải vốn là chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi chốc lát, thế nhưng gối chăn là do Tần Tang từng nằm qua, anh nghiêng đầu đặt xuống, ngửi được trên gối tựa hồ còn có mùi tóc cô sót lại, vẫn còn ấm. Anh đáy lòng buông lỏng một chút, bất tri bất giác liền ngủ.

Anh mặc dù ngủ rất say, nhưng vẫn giống như tình cảnh cũ, nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên cảm giác được trời mưa, hạt mưa hơi ấm, rơi ở trên mặt, anh từ từ mở mắt, thì ra không phải trời mưa, mà là nước mắt Tần Tang, đang rơi trên mặt anh. Anh không khỏi nói: “Em khóc cái gì chứ? “Tần Tang cảm thấy mình rất xấu hổ, vì vậy rút khăn tay lau nước mắt, nói: “Không có gì, chỉ là trong lòng có chút không thoải mái.” Cô ngừng lại, nói: “Lúc thuyền rời xa thành Phù Viễn, ta còn tưởng rằng, không còn được thấy anh nữa.”

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: “Không thấy được há chẳng phải tốt hơn sao.”

Tần Tang miễn cưỡng cười một tiếng. Dịch Liên Khải nói: “ Em có ý trung nhân, ta đã sớm biết. Đúng vậy, là ta nghĩ cách khiến em cùng bạn học nam đó chia rẽ nhau; đúng vậy, là ta nghĩ cách đến nhà các người điền toàn bộ sung làm quân truân; đúng vậy, là ta sai người đi lừa cha em, để cho hắn làm ăn thất bại. Nếu không làm như vậy, sao em chịu gả cho ta? Em biết không sau đó ta ở trên núi gặp lại Lệ Vọng Bình, hắn nói, hắn muốn báo thù, ta hỏi hắn báo thù cái gì, hắn nói mối thù đoạt vợ. Khi đó ta lại suy nghĩ, người bình thường trên cõi đời này chưa chắc nhịn được, nhưng hắn thì làm được. Bất quá chuyện này cũng thú vị, cho nên ta cho hắn làm phó quan, ta muốn nhìn một chút, xem hai người các ngươi ở dưới mắt ta, kết quả có thể chơi trò bịp bợm gì.”Tần Tang nghe anh nói thản nhiên nói, tựa hồ không phân nửa giấu diếm, nhưng khi tự mình nghe chuyện đó, lại càng sinh ra một loại tuyệt vọng. Cô lẩm bẩm nói: “Thì ra anh đều biết.”

Dịch Liên Khải nói: “Đúng vậy, ta biết hết, nhưng ta nếu không giả bộ hồ đồ, sao em có thể chịu ngoan ngoan ở lại bên ta?”

Tần Tang hỏi: “Như vậy Lệ Vọng Bình đâu? Ngươi đưa anh ta đi đâu rồi?”

Dịch Liên Khải nói: “Ta giết hắn rồi.”

Tần Tang nhìn anh, tựa hồ như đang phán đoán thật giả trong giọng nói anh. Dịch Liên Khải nói: “Ta hướng trên trán hắn bắn một phát súng, nhất thời đầu vỡ toang, “Pằng”! Thật là thống khoái.”

“Anh có phải đang lừa ta hay không?

Dịch Liên Khải cười nhạt: “Lão nhị ép ta giết hắn, chẳng lẽ ta có thể mặc kệ tính mạng của mình để đi cứu hắn?”

Tần Tang khẽ lắc đầu một cái, tựa hồ cũng không tin, Dịch Liên Khải nói: “Thật ra thì ta luôn muốn biết, nếu hai người chúng ta cùng gặp nguy hiểm, em rốt cuộc sẽ cứu ai. Bây giờ nhìn lại, em sẽ không cứu ta.”

Tần Tang nhàn nhạt cười một tiếng, nói: “Ta tưởng rằng ngươi đã thay đổi, thì ra ngươi không có thay đổi.”

Dịch Liên Khải tựa hồ có chút mệt mỏi, nhắm mắt lại dưỡng thần. Tần Tang nói: “Tính mạng ở trong mắt ngươi, có phải nhỏ bé ti tiện như con kiến hôi hay không. Ngươi vì sao lại còn muốn tới gặp ta? Chi bằng giống như nhị ca vậy, lúc đi để một mình nhị tẩu ở lại, là phúc hay họa, tự cô ấy lo lấy. Nhị ca nếu đã bắt ta tới đây, ngươi vì sao còn muốn tới gặp ta?”

“Ta tới gặp em, thì hắn sẽ không hại tính mạng của em.” Dịch Liên khải nói, “ Một ngày vợ chồng là cả đời, ta vẫn hy vọng em có thể sống khỏe mạnh.”

Tần Tang chỉ thấy vạn niệm câu hỏi, Dịch Liên Khải vừa nói: “Chúng ta duyên phận xem như đã cạn. Đứa bé dù sao mới hơn ba tháng, em nguyện ý sinh nó ra cũng tốt, đi bệnh viện làm phẫu thuật phá đi cũng tốt, mặc cho em làm gì. Nếu như em nguyện ý sinh ra, ta sẽ để một trăm đồng tiền cho em làm phí nuôi dưỡng.”Tần Tang hết sức chán ghét, chỉ nói: “Ta không muốn tiền của ngươi.”

“Em không muốn cũng đượ. “Dịch Liên Khải giọng hết sức ung dung, “Bất quá về sau em đừng hối hận.”

Tần Tang không nói thêm gì, chỉ dựa ở trên bàn kháng, tựa như có điều suy nghĩ. Dịch Liên Khải không muốn gặp cô, nhắm mắt lại, lần nữa lại ngủ thật say.

Anh ngủ giấc này thẳng đến tận buổi chiều. Mới vừa đến thời điểm mở đèn, Dịch Liên Thận liền sai người tới, nói: “Nhị công tử có chuẩn bị một bàn tiệc rượu, thay tam công tử cùng thiếu phu nhân đón gió tẩy trần.” Dịch Liên Khải ngủ hơn nửa ngày, tinh thần đã tốt hơn. Đứng lên rửa mặt, liền đối với Tần Tang nói: “Đi thôi, Nhị ca mời ăn cơm, cũng không thể không đi được.”

Tần Tang trầm mặt đi theo anh ra cửa, đêm xuân hơi rét, cô xiêm y đơn bạc, Dịch Liên Khải cởi áo choàng dài của mình xuống cho cô, cô tức giận, cũng không chịu nhận, đi theo vệ binh bước nhanh về phía trước.

Dịch Liên Thận ngược lại rất khách khí, tự mình đứng ở mái hiên nghênh đón, nhất là với Tần Tang, lại là mười phần thân sĩ, trước đỡ Tần Tang một cái, lại hỏi chừng: “Trời lạnh như thế này, tam thiếu phu nhân không mặc áo bông, tại sao lại không cầm áo choàng dài cho thiếu phu nhân?” Lập tức có người đứng lên lấy áo choàng dài quân đội màu vàng. Tần Tang biết Dịch Liên Thận so với Dịch Liên Khải càng khó nắm bắt hơn, cho nên lúc này không hợp để sinh sự, nên cũng nhận lấy, còn nói: “Cảm ơn nhị ca.”

Dịch Liên Thận vẫn rất có phong độ, để cho bọn họ vào trong phòng, thì ra bên cạnh bàn đã sớm có người ngồi, thì ra là Mẫn Hồng Ngọc. Cô mặc dù sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn tủm tỉm cười, nói: “Tam thiếu phu nhân là khách quý từ xa đến, nhưng chân ta có hơi bất tiện, không đứng lên nghênh đón được.”

Dịch Liên Thận nói: “Ngươi cứ an tâm ngồi đi, dù sao trước mắt cũng không có người ngoài.”

Mẫn Hồng Ngọc liếc anh một cái, nói: “Coi ngài kìa, tam công tử dĩ nhiên không phải là người ngoài, tam thiếu phu nhân tất nhiên cũng không phải người ngoài, nhưng dù sao ta cũng là người ngoài mà.” Dịch Liên Thận cười một tiếng, không hề tiếp lời. Lúc này Dịch Liên Khải cười lạnh một tiếng, nói: “Coi như là hát Hồng Môn yến đi, cũng không cần mắt đi mày lại như vậy.” Dịch Liên Thận lắc đầu một cái nói: “Tam đệ, Hồng Môn yến là của Hạng Vũ cùng Lưu Bang, chúng ta anh em gặp nhau, sao có thể nói là Hồng Môn yến đây?”Dịch Liên Khải không đáp lại anh ta nữa, cả bốn người đều ngồi xuống, người hầu mở từng cái nắp chén ra, có đủ các món ngon, ở giữa có một nồi lẩu, nước dùng sôi sùng sục, sương nóng trắng bay lên cao.

Dịch Liên Thận tay cầm đũa, nói: “Tam muội là khách ở xa tới, đây là ở trong quân đội, không thể làm gì hơn đành làm đơn giản thôi. Thật may tam đệ cũng biết, nên mong rằng tam muội đừng phiền lòng.”

Tần Tang đáp mấy câu khách sáo, bốn người mặc dù một bàn đầy đồ ăn ngon, nhưng Tần Tang lại có tâm sự, mà Dịch Liên Khải căn bản ngay cả đũa cũng lười giơ, đến nỗi Mẫn Hồng Ngọc, cũng làm ra vẻ. Chỉ có Dịch Liên Thận đã ăn liền mấy khối thịt đê, nói: “Trấn Hàn Quan nội này không có cái gì ngon để ăn, chỉ có lẩu thịt dê còn có danh tiếng. Các ngươi ở quan nội cũng không ăn được đâu, sao không nếm thử nhiều một chút?”

Dịch Liên Khải lười biếng đỡ đũa, tựa hồ cũng không có hứng thú, Tần Tang tâm sự nặng nề, nhìn Dịch Liên Thận một cái, lại nhìn Mẫn Hồng Ngọc một cái. Dịch Liên Thận để đũa buông xuống, nói: “Xem ra lời không nói rõ, các ngươi đều không có tâm tư ăn uống. Được chúng ta liền nói chuyện cho rõ ràng nào.”

Tần Tang lặng lẽ đỡ cúc áo trước ngực lên, cái áo choàng dài này mặc dù đã là số nhỏ nhất, nhưng cô mặc lên người vẫn có chút lớn, cho nên không quen, muốn bóp bóp một bên vạt áo. Dịch Liên Thận nói: “Tam muội, tam đệ này mặc dù lòng không xấu, nhưng tính khí thật không tốt, không biết hắn đã nói qua cho cô chưa?”

Tần Tang lạnh lùng hỏi: “Đã nói gì?”

Dịch Liên Thận thở dài, nói: “Mẫn tiểu thư khẳng định chính là hồng nhan tri kỷ của tam đệ, ngày hôm qua không biết hai người xảy ra chuyện gì cãi vã, tính khí tam đệ muội cũng biết đấy, liền cầm súng hướng Mẫn tiểu thư bắn một phát, muội nhìn xem, Mẫn tiểu thư chân bị thương thế kia. Theo lý, ta không nên thừa nước đục, nhưng muội cúng biết Mẫn tiểu thư là giác nhi (kiểu diễn viên đó) mà, đều dựa vào lên đài mà kiếm cơm. Xướng hí mà, chú trọng “Xướng niệm tố đả.”, thầy thuốc nói, một phát này bắn xuống đã làm tổn thương xương, dù tương lai có khỏi hẳn, cũng sợ không thể “Tố” mà cũng không thể “Đả”“. Cô ây là một nữ nhân yếu đuối, ngay cả lên đài kiếm cơm cũng không thể kiếm, muội nói nên làm gì bây giờ.”Tần Tang bỗng nhiên cười một tiếng, nói: “Nhị ca xưa nay vốn thương hoa tiếc ngọc, chi bằng ta thay nhị ca làm mối, sẽ để Mẫn tiểu thư gả cho nhị ca làm tiểu thiếp, cũng coi như là một đoạn giai thoại.”

Cô còn chưa nói dứt lời, Dịch Liên Khải đã “Phốc” một tiếng bật cười. Dịch Liên Thận thì không kiềm được ha ha cời to, nói: “Tam muội muội thật là lợi hại, ta mới vừa nói phân nửa, muội liền cản lại. Mẫn tiểu thư cùng tam đệ xưa này qua lại thân thiết, ta làm anh trai, đoạt người yêu của em, còn ra cái thể thống gì nữa chứ?”

Tần Tang trầm mặc, nói: “Đoạt người yêu em trai dĩ nhiên không ra thể thống gì rồi, nhưng là anh, cứu cố chấp muốn cưới di thái thái cho em mình, vậy là cái thể thống gì đây?”

Dịch Liên Thận cười nói: “Tam muội muội trước đừng nóng giận, lời của ta muội dĩ nhiên không tin. Bất quá muội không ngại hỏi tam đệ một chút, xem hắn có nguyện ý cưới Mẫn tiểu thư hay không.”

Dịch Liên Khải lười biếng nói: “Nhị ca nếu đã có ý tốt mai mối như vậy, ta dĩ nhiên nguyện ý.”

Dịch Liên Thận cười chúm chím đối với Tần Tang nói: “Tam muội muội, muội xem, ngay cả chính hắn cũng cam tâm tình nguyện.”

Tần Tang cười nhạt, nói: “Cưới vợ thế nào phải cáo với phụ mẫu. Thậm chí khi cưới thiếp, không chỉ có bẩm báo bề trên, mà còn phải chính thê gật đầu đồng ý, Dịch Liên Khải còn chưa đưa hưu thê cho ta, thì ta chung quy vẫn là chính thê của anh ta, nếu cha mẹ chồng ra nói chuyện, ta cũng đành chịu. Ngài mặc dù là anh, nhưng trong chuyện hôn nhân này, ta cũng không phải người độ lượng rộng rãi. Nhị ca cố muốn ly gián vợ chồng chúng ta, truyền ra ngoài, nhị ca không sợ danh tiếng không tốt sao?”

Dịch Liên Thận lắc đầu liên tục, cười nói: “Đúng là chua mùi giấm...” Tần Tang đứng lên nói: “Thì ra nhị ca bày tiệc rượu này, không phải Hồng Môn yến mà là mai yến. Nếu là làm mai, đây chính là chuyện nhà. Thứ cho Tần Tang thất lễ, chuyện này trừ khi cho ta một hưu thue, nếu không ta vạn vạn không cho. Mời nhị ca tôn trọng một chút, cũng xin nhị ca thứ lỗi cho ta không tiếp chuyện được!”

Cô xoay người đi hai bước, vừa quay đầu hướng Dịch Liên Khải trợn mắt nhìn: “Anh ngồi ở chỗ đó, chẳng lẽ thật sự muốn lấy người đàn bà kia làm di thái thái sao?”

Dịch Liên Khải đứng lên, miễn cưỡng hướng Dịch Liên Thận cung kính khom người, nói: “Nhị ca, lệnh khuê phòng khó vi phạm, thứ cho ta không tiếp chuyện được.” liền cùng Tần Tang cùng nhau, đi ra ngoài cửa.

- -------------------------

Còn hai chương nữa sẽ cố làm nốt làm quà noel tặng các bạn vậy.:)))
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...