Sương mù

Chương 25

Được một vệ binh đưa thẳng về phòng, Dịch Liên Khải lúc này mới cười nói: “Trước đây không cảm thấy, hôm nay mới phát hiện thì ra em vốn là một bình giấm.”

Tần Tang không hề quan tâm đến anh, chỉ lầm lũi ngồi ở trên giường đất, một tay chống má, tựa hồ đang suy nghĩ tâm sự gì đó. Một lúc sau mới lên tiếng: “Anh từng cùng ta nói qua.”

Dịch Liên Khải nghe cô nói một câu không đầu không đuôi, không kiềm được hỏi: “Cái gì?”

Tần Tang ngước tròng mắt lên nhìn anh: “Anh từng nói qua, anh chính là được di thái thái sinh ra, cho nên anh tuyệt đối không lập thêm Di thái thái. Chuyện này rõ ràng là Dịch Liên Thận ép anh, anh tuyệt đối sẽ không tình nguyện. Hắn rốt cuộc muốn làm cái gì? Mẫn Hồng Ngọc thật là do anh đả thương sao?”

Dịch Liên Khải một lát sau, mới lên tiếng: “Đúng vậy.”

Tần Tang lại hỏi: “Anh vì sao lại nổ súng bắn cô ta bị thương chứ?”

Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói: “Ta thấy cô ta không vừa mắt.”

Tần Tang cũng không nói thêm gì nữa, lại qua một lúc lâu, mới tựa như vừa quyết định, hướng anh nói: “Nhị ca có phải nắm đằng chuôi của anh trong tay hay không? Lệ Vọng Bình có phải cũng do anh ta giết? Anh vì sao lại lừa gạt ta?”

“Lệ Vọng Bình là do chính ta giết.”

“ Đã là vợ chồng, anh cho tới bây giờ còn không chịu nói thật với ta sao? Hắn đến tột cùng là muốn cái gì, hay là muốn anh thay hắn làm chuyện gì, anh nói cho ta biết, hai người cuối cùng thật sự thương lượng điều gì.”

Dịch Liên Khải vẫn dáng vẻ dửng dưng như cũ đó, nói: “Chuyện của ta em bớt can thiệp vào đi, em chỉ cần để ý tốt chính bản thân mình là được.””Nhưng anh đã đáp ứng ta.” Tần Tang nói, “ Anh từng nói qua, từ nay về sau sẽ không bỏ ta lại nữa. Bất kể tình thế tốt hay xấu,tuyệt đối không một mình bỏ ta lại nữa.”

Dịch Liên Khải trầm mặc chốc lát, mới tựa hồ áy náy cười một tiếng, nói: “Vợ chồng vốn là chim trong cùng một rừng, đại nạn đến đầu mọi người đều tự bay.”

Tần Tang trong lòng kết trăm nỗi, nhưng sau khi Dịch Liên Khải nói những lời này, tựa hồ rất mệt mỏi, anh để nguyên quần áo ngủ, không để ý tới cô nữa. Cô một mình một người ngồi cạnh bàn, mãi cho tới khi ngày tối dần lại, lại nghe thấy tiếng bước chân vang, thì ra là phó quan của Dịch Liên Thận, hắn nói: “Tam công tử, nhị công tử mời ngài đi qua một chuyến.”

Dịch Liên Khải còn chưa lên tiếng, Tần Tang đã đáp lời nói: “Ta cũng phải đi.”

Dịch Liên Khải đột nhiên xoay người lại, hung hăng cho Tần Tang một cái tát. Một cái bạt tai này đánh rất ác, Tần Tang trong tai có tiếng ong ong, thật lâu mới hoàn hồn lại. Từ lúc kết hôn đến nay, Dịch Liên Khải mặc dù đối với cô âm dương quái khí, nhưng rất ít khi động thủ, lần trước ở trên xe lửa cũng bất quá chỉ là đánh một phát đạp một cước, cũng không đạp trúng chỗ hiểm, hôm nay một cái đánh này đánh cho khóe miệng cô bị rách ra, máu mặn chát rớm ở miệng, cô có chút choáng váng hoa mắt, chỉ nhìn anh.

Một cú này có lẽ dùng hơi quá sức, Dịch Liên Khải ngực phập phồng, không biết là đang kiềm chế ho khan, hay đang mất sức. Cho nên qua một lúc lâu sau, anh mới điều hòa hô hấp, khàn giọng nói: “Coi như ta có lỗi với em.”

Anh xoay người đi ra ngoài, Tần Tang lần này gần như tỉnh lại, ngay cả khóc cũng quên mất, chỉ ngẩn ngơ nhìn anh ra ngoài. Phó quan của Dịch Liên Thận mang vệ binh, xách một ngọn đèn dầu sắt, ngọn đèn dầu kia xuyên qua kính, giống như là đom đóm hỏa trùng trong mùa hè, một vệt tròn le lói, thấy thân ảnh gầy gò của Dịch Liên Khải, từ từ xa dần, cuối cùng biến mất chìm trong bóng đêm.

Dịch Liên Khải đi đến sân trong của Dịch Liên Thận, chỉ thấy đèn đuốc yên ắng, bóng đêm sầm tĩnh, tựa như bốn bề vắng lặng. Anh bước lên thềm, phó quan kia liền thay anh đẩy cửa ra. Chỉ thấy Dịch Liên Thận ngồi một mình dưới ánh đèn, tự rót rượu tự uống. Dịch Liên Khải cũng không khách khí, ngay tại cạnh bàn ngồi xuống, nói: “Ta biết ngươi muốn cái gì, nhưng ngươi cũng phải đáp ứng ta hai chuyện.”

Dịch Liên Thận ném đũa xuống, nói: “Nói đi.”

“Thứ nhất, để Tần Tang đi.”

Dịch Liên Thận cười một tiếng, nói: “Đời người tất phải sinh tình si. Ngươi làm như vậy vì cô ta, cô ta thì không nhìn thấy tình cảm đó, tại sao phải khổ như vậy chứ?”Dịch Liên Khải cười cười, nói: “Ta đang không muốn để cô ấy thấy tình cảm đó. Ta vốn không sống được lâu, nếu cô ấy nhớ ta thì tốt, nhưng chỉ sợ nửa đời sau sẽ không hạnh phúc. Chi bằng để cho cô ấy hận ta, ta vừa chết, cô ấy sẽ thống thống khoái khoái lập gia đình, ngược lại cũng tốt.”

Dịch Liên Thận sắc mặt khẽ nhúc nhích, không khỏi lắc đầu một cái: “Lão tam, ta thật sự không hiểu ngươi.”

“Người có chí riêng.” Dịch Liên Khải nhàn nhạt nói, “Giống như Yến Vân rõ ràng thích ngươi, nhưng lại giúp ta bán đứng ngươi vậy. Ngươi cũng không hiểu.”

Dịch Liên Thận đột nhiên đứng lên, Dịch Liên Khải nói: “Lão nhị, ta biết ngươi vì chuyện này mà căm ghét ta. Cũng vì chuyện này, ắt sẽ muốn mạng ta. Ngươi không hiểu nhị tẩu nghĩ gì, thành thật mà nói ta cũng hiểu.”

Dịch Liên Khải tự mình rót một ly rượu, từ từ nói: “Khi đó chúng ta đều còn nhỏ, là thật nhỏ, vốn không hiểu chuyện. Có chút không hiểu chuyện, tỷ như khi đó, ta là thật lòng kính trọng nhị ca, lại tỷ như, khi đó nhị ca cũng thật lòng yêu thương qua ta.”

Dịch Liên Thận nhàn nhạt nói: “Chuyện đã qua rồi, nói làm chi.”

Dịch Liên Khải gật một cái: “Được không nhắc tới.” Anh nói, “Ta muốn ngươi đáp ứng việc thứ hai, chính là giết Mẫn Hồng Ngọc.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Ngươi thật sự nửa điểm cũng không thương hoa tiếc ngọc sao?”

“Người đàn bà này lá gan càng ngày càng lớn, nếu cô ta bán đứng ta, thì sẽ bán đứng được ngươi thôi. Cô ta không phải vì tình mà tới, cũng không phải vì tiền mà tới, cô ta căn bản là một người điên.” Dịch Liên Khải nói, “Bây giờ không giết cô ta, tương lai cô ta sẽ giết ngươi.”

“Trong lòng ngươi tức giận vì cô ta đem em dâu quay trở lại, cho nên tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta. Ta biết.” Dịch Liên Thận nói, “Ta sẽ để cho ngươi làm ngay bây giờ.”Dịch Liên Khải cười nói: “Đêm dài lắm mộng, ngươi biết tính khí ta một khắc cũng không chờ được, muốn là sẽ làm ngay bây giờ.”

Dịch Liên Thận đưa mắt nhìn anh chốc lát, nói: “Được!” Lập tức kêu lên, “Người đâu!”

Phó quan liền đi nhanh về trước một bước, Dịch Liên Thận phân phó hắn đưa Mẫn Hồng Ngọc đến, phó quan kia liền đi.

Dịch Liên Khải châm một ly rượu, đưa cho Dịch Liên Thận, nói: “Nhị ca, đa tạ ngươi đáp ứng ta hai chuyện này, ta sẽ vui vẻ giao đồ cho ngươi.”

Dịch Liên Thận nói: “Được, trở về ta sẽ để cho ngươi tận mắt thấy Tần Tang đi, cũng để cho ngươi yên tâm an nghỉ.”

Dịch Liên Khải lắc đầu một cái, nói: “Ta cả đời này đã còn an nghỉ được nữa rồi.”

Anh cười khổ một cái, nói “Ta làm ra chuyện như vậy, làm chiến hỏa lại nổi lên, là bất nhân; bán đứng bạn bè, là bất nghĩa; chia cắt quốc gia, là bất trung; làm anh em ngăn cách cãi vã, là bất hiếu. Bất nhân bất nghĩa bất trung bất hiếu, ta chết còn sướng, chỉ sợ làm khó cô ấy còn sống, mà phải đeo trên lưng tội danh như vậy.”

Dịch Liên Thận nói: “Vậy ta sẽ để ngươi yên tâm, ta sẽ đem cô ấy đưa đến chỗ Cao đại soái như trước, có Cao đại soái che chở, không đến mức có ai dám làm khó cô ấy.”

Dịch Liên Khải gật đầu một cái: “Như vậy thì cảm ơn nhị ca nhiều.”

Dịch Liên Thận cười một tiếng: “Ngươi không cần cảm tạ ta. ban đầu trong thành Phù Viễn ngươi án binh bất động, thả ta đi, ta còn nợ ngươi một cái ân huệ mà thôi.”

Anh em hai người họ nói chuyện, một bên liền đem thức ăn đồ nhắm tới, say đến nóng cả lỗ tai, chỉ nghe tiếng gió thê lương bên ngoài cửa sổ, Dịch Liên Khải không khỏi nói: “Có vẻ như sắp có tuyết rơi.”

Dịch liên Thận gật đầu một cái, nói: “Đúng vậy.”

Trấn Hàn Quan ở Tây Bắc, lúc trời lạnh rét, đang lúc hoa đào tháng ba đang nở theo lịch cũ tuần hoàn, còn có tuyết xuân rơi xuống, cho nên được gọi là “Đào hoa tuyết“. Lúc này bất quá mới cuối tháng hai, cho nên có tuyết rơi cũng không có gì lạ. Dịch Liên Khải đứng dậy đẩy cửa sổ ra, chỉ thấy dải mây rũ xuống, vòng lại che đi mặt trăng lưỡi liềm lúc ẩn lúc hiện. Gió rét đạp vào mặt thổi tới, thổi vào bên trong nồi lửa than, hơi phát ra tiếng “Tích tách“. Dịch Liên Thận thanh âm ngân nga: “Tần thì minh nguyệt hán thì quan, vạn lý trường chinh vị hoàn. Đãn sử long thành phi tương tại, bất giáo hồ mã độ âm sơn.”Dịch Liên Khải khẽ mỉm cười, nói: “Anh em trong nhà chúng ta, chỉ có nhị ca là được phụ thân đại nhân chân truyền, thật là có mấy phần phong thái nhà nho.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Phải rồi, đều là người nhà cả, chẳng lẽ ta lại không biết ngươi? Khi còn bé ở trong trường tư, bàn tới làm thơ ngâm câu, ngươi là đệ nhất. Chỉ là sau đó ngươi nháo lên không chịu học, thật ra nói tới thông minh nhất phải là ngươi, ngay cả cha cũng bị lừa gạt, cho rằng ngươi là một kẻ bất tài, rõ rang ngươi sinh ra phải như Tôn Trọng Mưu* mới đúng.”

*Tôn Quyền có tên tự là Trọng Mưu, quân chủ đầu tiên của nhà Ngô, em trai của Tôn Sách và là anh của Tôn phu nhân - là vợ thục chúa Lưu Bị.

Dịch Liên Khải nói: “Khi còn bé ở trong trường tư, cũng đã để cho nhị ca chịu thua thiệt phối hợp với ta.”

Bọn họ hai người khách khí nói với nhau chuyện cũ, nói tới chuyện lúc trước, tựa hồ lại như anh em ruột thịt. Lại cơ hồ lời nói lại không liên hệ gì với nhau, Dịch Liên Khải từ trong cửa sổ thấy phó quan tự mình xách một ngọn đèn bão, dẫn Mẫn Hồng Ngọc quanh co đi tới. Chân cô bị thương bất tiện, đành để từ từ mà đi, xa xa nhìn lại, chỉ thấy ngọn đèn bão chiếu vào đường gạch xanh nguyệt môn bên ngoài, mà Mẫn Hồng Ngọc mặc đồ bông kín đáo, đội một chiếc nón rộng vành màu sắc đơn giản, có thêm lông trắng,bởi vì ban đêm gió lớn, cô đội mũ trùm đầu rộng vành, ngược lại tựa như cung nữ đồ trong bản vẽ chiêu quân, lững thững đi tới, từng bước từng bước.

Dịch liên Thận cũng đi bên cửa sổ, thấy một bức tranh như vậy, không kiềm được ngâm: “Nguyệt di hoa ánh động” (trăng đi hoa cũng đi theo)

Dịch Liên Khải tiếp lời: “Nghi thị ngọc nhân lai.” (Có lẽ là người đẹp tới.)

Bọn họ bèn nhìn nhau cười, Mẫn Hồng Ngọc nghe được bọn họ nói chuyện, thấy bọn họ kề sóng vai ở trước cửa sổ, cũng chỉ thản nhiên cười một tiếng, một bên thềm bước lên, một bên cười vang nói: “Hai vị công tử thật là nhã hứng, đêm rét như vậy, lại mở cửa sổ, cũng không sợ bị cảm lạnh, lại còn đọc thơ.”

Dịch Liên Thận khẽ mỉm cười, nói: “Nếu như không ra cửa sổ, sao có thể nhìn thấy ngươi tới đây.”

Mẫn Hồng Ngọc ngẩng đầu liếc anh một cái, nói: “Cuộc đời này chỉ có mình nhị công tử khi nói chuyện có thể dỗ cho người khác vui vẻ.”Dịch Liên Thạn liền để tay lên trên vai Dịch liên Khải, nói: “Nhìn đi, người ta đang trách ngươi không chịu dỗ cô ta kìa.”

Dịch Liên Khải không cười nói, một lúc sau sai vệ binh mở cửa, phó quan dẫn Mẫn Hồng Ngọc vào. Cô đem nón vành rộng lấy xuống, mái tóc đen dài như mây búi thành búi tóc, lại có nét giống mỹ nhân trong phim điện ảnh Tây Dương. Cô nói: “Đem cửa sổ đóng lại đi, lạnh lắm.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Dù sao mỹ nhân cũng đã tới, nghe ngươi vậy, đem cửa sổ đóng lại.”

Dịch Liên Khải lại nói: “Không, mở ra ngắm trăng sáng đi.”

Dịch liên Thận lắc đầu một cái, không để ý đến nó nữa. Liền xoay người tự mình đỡ Mẫn Hồng Ngọc ngồi xuống, lại kêu người lấy thêm ly đũa. Mẫn Hồng Ngọc cũng không cần cho phép, tự mình nâng bình rượu, châm một ly, lại cau màynói: “Thì ra là hoàng tửu, ta ngược lại muốn nếm thử thiêu đao tử của quan ngoại đấy.”

Dịch Liên Thận nói: “Có rượu cho ngươi uống đã là tốt lắm rồi, còn đòi thiêu tam giản tứ (chọn với lựa), Nói sao thiêu đao tử cũng là rượu mạnh, cô nương nhà ngươi uống chỉ sợ ngay lập tức liền say thôi.”

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Say quá thì thật vừa vặn, có chém đầu cũng không thấy đau dớn.”

Dịch Liên Thận cười hì hì, quay đầu hướng Dịch Liên Khải nói: “Làm sao đây? Một đóa giải ngữ hoa * như vậy, ngươi làm sao làm thế được đây?”

*Giải Ngữ hoa ý chỉ mấy nữ nhân hát xướng hoa từ bé.

Dịch Liên Khải không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn trăng, gió lạnh lay động vạt áo anh, anh chỉ giống như có điều đang suy nghĩ. Mẫn Hồng Ngọc nói: “Nhị công tử không phải không biết, Tam công tử đang hận chết ta, có thể đoán được tất sẽ không bỏ qua cho ta cái mạng này. Việc đến nước này rồi, muốn giết muốn chém mặc cái người.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Lúc ấy ngươi khăng khăng không chịu tin ta, hôm nay đã tin hay chưa?”

Mẫn Hồng Ngọc khẽ mỉm cười: “Nhị công tử quả nhiên cùng tam công tử là anh em ruột thịt, Hồng Ngọc nguyện thua cuộc, không còn lời nào để nói.”

Dịch Liên Thận liền xoay người lại đối với Dịch Liên Khải nói: “Lão tam, sao ngươi lại không hỏi ta một chút, ta cũng Hồng Ngọc đánh cược cái gì?”Dịch Liên Khải lạnh nhạt nói: “Còn có cái gì để hỏi bây giờ, tất nhiên là ngươi cùng cô ta thương lượng, giả vờ thả người, để cho cô ta mang ta đi. Nếu như ta không quay trở lại, ngươi sẽ không phái người đuổi theo ta nữa.”

Dịch Liên Thận gật đầu một cái, nói: “Đoán không sai.” Anh bùi ngùi thở dài một tiếng, “Lúc ấy Hồng Ngọc cố ý muốn ta tha cho ngươi một mạng, ta nói hoặc là lấy đồ để đổi, hoặc là lấy Tần Tang để đổi. Cô ta không chịu tin rằng ngươi sẽ vì Tần Tang bỏ đi tính mạng của mình, cho nên liền đồng ý đưa Tần Tang tới, đổi ngươi đi ra ngoài. Kết quả ngươi vừa ra khỏi trấn Hàn Quan, không đến ba trăm dặm, liền quay trở lại.” Anh hướng Mẫn Hồng Ngọc nói: “Ngươi xem, ngươi là một mảnh si tâm, hắn đến phân nửa cũng không cảm kích. Không chỉ không cảm kích mà còn căm ghét ngươi, bởi vì ngươi đem Tần Tang lừa trở lại.”

Mẫn Hồng Ngọc cười một tiếng: “Lúc ấy cũng là ta đã có ý tưởng đưa Tần Tang đưa lên thuyền, ta đưa cô ấy lừa trở lại, cũng coi như là công quá tương đẻ đi*. Dĩ nhiên tam thiếu phu nhân nếu rơi vào trong tay đại gia, không đến mức hung hiểm giống như hôm nay.”

*ý chỉ công lao và lỗi lầm triệt tiêu lẫn nhau.

Dịch Liên Thận lại thở dài: “Nói đến đại ca, ta lại thấy lo âu. Hắn một mình kháng địch, không biết tình hình bây giờ thế nào. Nếu như Lý Trọng Năm ngọc đá cùng vỡ, dùng pháo binh nổ thành, thì thành Phù Viễn chỉ còn một mảnh ngói vụn, ta làm sao để không phụ lòng phụ thân đại nhân, không phụ lòng trăm họ Phù Châu đây?Hồng Ngọc, bây giờ lão tam đồng ý đem đồ giao ra, nên ta không thể không đáp ứng hắn hai chuyện.”

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Chắc hẳn chuyện đầu tiên chính là để tam thiếu phu nhân đi, thứ hai chính là giết ta.”

Dịch Liên Thận hướng Dịch Liên Khải nói: “Ngươi nhìn một chút đi, thật là một người tâm can thủy tinh, còn có lời gì để nói nữa đây?”Dịch Liên Khải chỉ nhàn nhạt cười, Mẫn Hồng Ngọc không chớp mắt nhìn anh một hồi, rồi thở dài: “Ta cho dù có là tâm can thủy tinh, thì hắn cũng là một người lòng dạ sắt đá vô nhân tính. Thủy tinh đụng phải sắt đá, chẳng phải đều tan xương nát thịt, không có kết quả tốt sao.”

Dịch Liên Khải lúc này mới quay mặt lại đối với cô cười một tiếng, nói: “Cảm ơn.”

“Công tử gia.” Mẫn Hồng Ngọc vịn bàn đứng lên, hướng Dịch Liên Khải cúi người, “Hồng Ngọc đúng ra phải cảm ơn ngài. Nếu không phải nhờ ngài, ban đầu lúc Lục Khiếu phường phái người tới phá sân khấu, có lẽ ta đã không sống nổi rồi. Nếu không phải nhờ ngài, có lẽ ta lúc này đến cả cái mạng để xin cơm cũng không còn. Nếu không phải nhờ ngài, ta cũng sẽ không biết trời đất rộng lớn, ngoài hát xướng rạp hát ra, còn có những thứ tốt hơn.”

Dịch Liên Khải vươn người tránh qua, không nhận lễ của cô, chỉ nói: “Ta mặc dù đã cứu ngươi, nhưng lúc đó cũng không phải có chủ ý tốt gì. Nói đến những năm vừa qua, ngươi cũng đã làm thay ta rất nhiều chuyện, chúng ta sòng phẳng rồi.”

Mẫn Hồng Ngọc gật đầu một cái, nói: “Công tử gia ân oán rõ ràng, không muốn chiếm lấy cô gái yếu đuối như ta, chuyện này là do ta không biết thỏa mãn, đáng đời ta bị đến mức như bây giờ.” Cô lại nhìn Dịch Liên Thận một cái, “Hồng Ngọc chỉ có chút vật ngoài thân, nhưng đều là do chư vị công tử tặng cho, chỉ có cái giọng này, là của mình. Sắp chia tay, Hồng Ngọc nguyện ý vì hai vị công tử hát thượng cùng hí, để không uổng phí đã từng quen biết nhau.”

Dịch Liên Khải cũng không đáp lời, ngược lại Dịch Liên Thận nói: “Nói mà thấy thật đáng thương, nếu ngươi đã cao hứng hát, thì ngươi cứ hát đi.”

Mẫn Hồng Ngọc hướng anh cúi người, vẫn còn lễ phép theo cách cũ, yêu kiều chúm chím hỏi: “Không biết công tử nguyện ý nghe hí gì đây?”

Dịch Liên Thận nhìn Dịch Liên Khải, Dịch Liên Khải vẫn như cũ không nói một lời. Dịch Liên Thận nói: “Cứ đơn giản hát bài sở trường của ngươi là được.”Mẫn Hồng Ngọc nghĩ sơ qua, nói: “Vây để ta xướng “Hồng nương” đi.” Cô đỡ bàn đứng dậy, áy náy cười một tiếng, “Chân này còn bị thương, không thể động đậy được, ta chỉ có thể đứng như vậy hát,dù sao hai vị công tử đều không phải người ngoài chắc sẽ không chê đâu.”

Dịch Liên Thận châm một ly rượu nói: “Hát đi, hát xong chúng ta lại uống rượu.”

Mẫn Hồng Ngọc hơi ngưng thần một lát, liền khẽ hé đôi môi đỏ mọng, uyển chuyển hát: “Tiểu thư tiểu thư người đa phong thái, quân thụy nha quân thụy nha phong nhã tài ba. Phong lưu không cần mua nghìn bạc, nguyệt di hoa ảnh ngọc lai nhân. Kim tiêu khâu tước tương tư trái, nhất song tình lữ xưng tâm hoài. Lão phụ nhân mang hôn nhân lại, hảo nhân duyên vô tình địa bị sách khai. Nhĩ khán tiểu thư cả ngày sầu mi đại, na trương thân tử bệnh đắc thị cốt sầu như sài. Bất kể lão phu nhân gia pháp lợi hại, ngã hồng nương thành tựu bọn họ cá nước hài hòa.” (cái này câu hí nào khó hiểu mình mới dịch, mình không dịch hẳn ra vì nó không hay)

Đoạn này chính là ở giữa “Hồng nương”, có thể nói là nhà nhà đều biết,ai ai cũng biết, hơn nữa còn là kịch hay sở trường của Mẫn Hồng Ngọc, mỗi lần hát xướng hí, đều hát cuối. Cô thành danh từ sớm, giọng rất có thiên phú, hơn nữa xuất thân chính quy lại được danh sư chỉ dạy, đoạn này xướng tự rõ ràng, giọng điệu uyển chuyển, hết sức êm tai. Dịch Liên Thận một bên nghe trứ, một bên thay cô gõ nhịp, mà Dịch Liên Khải lại đứng ở bên cửa sổ, lại giống như không nghe thấy gì. Dịch Liên Thận nghe hết sức mê say, một mực dùng răng đũa gõ nhẹ cạnh bàn, chờ cô hát xong một đoạn lớn, mới kêu lên một tiếng “Hay!”

Mẫn Hồng Ngọc thản nhiên cười một tiếng, nói: “Hát không được khá, may mà còn có công tử nghe.”

Dịch Liên Thận nói: “Hát rất khá!” Lại nói, “Ngươi đừng để ý đến lão tam, hắn nghe xướng hay như vậy mà không nghe, cứ đứng bên cửa sổ đón gió lạnh, đó mới thật là hết thuốc chữa.”

Mẫn Hồng Ngọc lại thản nhiên cười một tiếng. Dịch Liên Thận bưng ly lên, đưa cho Mẫn Hồng Ngọc, nói: “Tới đây, cầm cái ly rượu nóng này uống, rồi hát thêm một bộ “Khảo hồng””

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Đa tạ nhị công tử.” Cô đưa tay đón ly rượu, như là vô tình, chỉ “Ai dô” một tiếng, ly rượu kia không kịp tiếp lấy, “Ùm” một tiếng rơi vào bên trong nồi lẩu trên bàn, văng canh nóng tung tóe. Dịch Liên Thận theo bản năng lùi về sau, Mẫn Hồng Ngọc đã giơ tay lật ngược bàn. Trên bàn chén dĩa thức ăn rào rào rơi xuống đầy đất, Dịch Liên Thận né tránh không kịp, thiếu chút nữa trượt té, một tay đưa lên sờ súng sau eo, một tay kia liền bắt lấy băng ghế. Lại có người nhanh hơn anh một bước, đã dùng nòng súng lạnh băng để ở trên đầu anh. Thanh âm của Mẫn Hồng Ngọc như là đang xướng vậy trong veo uyển chuyển, cũng không có nửa phần khẩn trương thất sắc: “Nhị công tử, ta biết tay ngươi nhanh, cho chỉ cần ngươi nhúc nhích, thì ta liền nổ súng.”Lúc này bên ngoài vệ binh nghe được tiếng huyên náo trong nhà, mà chen nhau đi vào, chỉ thấy Mẫn Hồng Ngọc cầm súng chĩa vào Dịch Liên Thận, không nhịn được cùng kéo cò súng. Dịch Liên Thận phất phất tay, những vệ binh kia đều lui ra ngoài. Dịch Liên Thận ngược lại không quá khẩn trương, cười cười một tiếng, nói: “Ngươi là người đàn bà thứ hai dám chĩa súng vào đầu ta.”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Bớt nói nhảm. Cho người chuẩn bị xe, ngươi tự mình đưa ta xuất quan.”

Dịch Liên Thận nhìn Dịch Liên Khải một cái, chỉ thấy anh điềm tĩnh, tựa hồ không định làm gì, căn bản không quan tâm trong phòng này đang trời long đất nở thế nào, chỉ là chắp tay nhìn ngoài cửa sổ. Dịch Liên Thận vì vậy chép miệng, hỏi: “Ngươi không mang theo hắn mà đi luôn sao?”

Mẫn Hồng Ngọc cười nhạt: “Trời rộng người không chung đường, còn có cái gì để nói đây.”

Dịch Liên Thận tỉnh bơ, nói: “Ngươi vì sao không hỏi một chút, người đàn bà đầu tiên chĩa súng vào ta, rốt cuộc là ai?”

Mẫn Hồng Ngọc “Hừ” một tiếng, nói: “Thiếu đông xa tây, mau gọi người chuẩn bị xe.”

Dịch Liên Thận nói: “Người đàn bà đầu tiên trên đời này dám chĩa súng vào ta chính là tam đệ muội của ta, người mà ngươi hận nhất.”

Mẫn Hồng Ngọc không có vẻ kinh ngạc, cũng không để ý tới câu nói của anh. Chỉ thức giục anh: “Đứng lên, từ từ đứng lên.”

Dịch liên Thận hết sức nghe lời, từ từ đứng thẳng người, vừa nói: “Từ nơi này đến cửa lớn, còn cách ba trăm bước. Mỗi một bước đi, ta đều có thể xoay người đoạt súng, cũng có thể có người ở trong bóng tối. Dùng súng trường bắn vỡ đầu ngươi. Ngươi cho là ngươi có thể yên ổn uy hiếp ta rời đi sao?”

Mẫn Hồng Ngọc tựa hồ hết sức tỉnh táo: “Dù sao cũng phải thử một lần.”

Dịch Liên Thận nói: “Vũ đao động thương, không phải chuyện đàn bà nên làm.”

Mẫn Hồng Ngọc nhẹ nhàng dùng sức, súng kia liền đi vào ấn đường của anh, cô nói: “Đừng nói nữa, đi!”

Dịch Liên Thận từ từ lùi về phía sau, Mẫn Hồng Ngọc nói: “Tam công tử, phiền ngài hỗ trợ mở cửa ra.” Cô nói hai lần liền, Dịch Liên Khải cũng đều như không nghe thấy, Dịch Liên Thận cười nói: “Nhìn kìa, hắn không thèm đếm xỉa lại ngươi.”Mẫn Hồng Ngọc lạnh lùng nói: “Tam công tử, ngươi nếu ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không chịu giúp ta, cũng đừng để ta nói ra lời gì hay ho.”

Dịch Liên Khải lúc này mới lười biếng nhìn cô một lát, rốt cuộc đi ra mở cửa. Chỉ nghe “Két” một tiếng cửa mở ra, bên ngoài đều là vệ binh, mấy chục khẩu súng đen ngòm chĩa về phía cửa. Thấy Dịch Liên Thận vẫn bị uy hiếp, những người đó không dám nố súng, hai bên giằng co.

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Chuẩn bị xe.”

Dịch Liên Thận cười nói: “Chơi đã chưa?” Anh lời còn chưa dứt, Mẫn Hồng Ngọc hơi biến sắc, Dịch Liên Thận đã bất ngờ phát cáu, hai tay như chớp đỡ nòng sùng, Mẫn Hồng Ngọc bóp cò, chỉ nghe “Ầm” một tiếng, súng kia đã bị Dịch Liên Thận nâng lên, hướng về phía bầu trời, đạn bắn xuyên ngói nhà, chấn động đến nỗi xà nhà bụi rơi lã chã. Dịch Liên Thận xoay tay một tay đoạt, đã đem súng kéo trong tay, bay lên đá một cước vào Mẫn Hồng Ngọc, cô té ngã trên đất, bên ngoài súng trỗi lên, nhất thời máu tươi văng tung tóe, Mẫn Hồng Ngọc lập tức bị trúng mấy phát súng, thấy đã không còn sống nổi.

Dịch Liên Thận xua tay chặn lại, vệ binh lúc này mới ngừng bắn, thảm trong phòng cũng bị bắn nắt, thấm nhuần máu tươi, chậm rãi dọc theo gạch xanh bên dưới tấm thảm. Mẫn Hồng Ngọc cũng chưa ngưng thở, chỉ là nằm đó thở hổn hển, Dịch Liên Thận cầm vật nhỏ chạm trổ của Tây Dương, đến gần cô ngồi xổm xuống, nói với cô: “Thật ra tam đệ kia của ta rõ rang có cơ hội giúp ngươi, tại sao hắn lại không chịu ra tay chứ? Các ngươi hai người liên thủ cũng có thể chế ngự ta, mang Tần Tang nghênh ngang mà đi. Ngươi biết vì sao hắn lại không giúp ngươi chứ? Bởi vì hắn không tin ngươi. Tam đệ này của ta trời tính lạnh nhạt, ngươi đưa Tần Tang đến chỗ ta, hắn liền biết không tin ngươi nữa. Cho nên lúc ngươi khống chế ta, hắn căn bản không muốn giúp ngươi.”

Mẫn Hồng Ngọc trước ngực máu ồ ồ chảy xuống đất,nhưng ánh mắt lại nhìn Dịch Liên Khải. Dịch Liên Thận liền hướng Dịch Liên Khải ngoắc tay: “Xem ra cô ta còn có lời muốn nói với ngươi, người cũng sắp chết rồi, ngươi lại nghe một chút đi.”

Dịch Liên Khải khẽ nhíu mày, đi thẳng đến trước người. Mẫn Hồng Ngọc ráng cười một tiếng, nói: “Tam công tử, ngài đừng nghe nhị công tử nói, ta không trách ngài. Vốn dĩ là ta muốn mang ngài đi, nhưng ta biết, ngài sẽ không tin tưởng ta, cho nên ta muốn tự mình thử một lần... Ngài từng nói qua, đàn bà cũng là người, đào kép cũng là người, không thử một lần làm sao biết... Biết rằng mình không làm được...” Cô ho khan kịch liệt, ho ra rất nhiều bọt máu, ánh mắt rã rời, thanh âm dần mơ hồ, “Đấy là... Đấy là lúc ngài dạy ta cưỡi ngựa từng nói... Cả đời này, người đàn ông đầu tiên nói với ta như vậy, chỉ là ngài...”

Dịch Liên Khải mặc dù trong lòng giận cô, khi thấy dáng vẻ hấp hối lúc này cảu cô, cũng không cảm thấy hả giận,chỉ lãnh đạm nói: “Ngươi không nên dính vào bên trong chuyện này.”

“Ta nếu... Nếu khi đó... Tự mình đưa Tần Tang đi Xương Nghiệp... Ngài cũng sẽ... Cũng sẽ có một chút cảm kích ta...” Mẫn Hồng Ngọc thanh âm nhỏ dần, “Nhưng ta không cam lòng... Ta không cam lòng...” Trong ánh mắt cô bỗng nhiên như có ánh hào quang: “Không thử một lần, làm sao biết mình không làm được... Mặc dù ngài sẽ hận ta...” Cô hô hấp ngày càng ngắn ngủi:“... Ta không hối hận...”

Dịch Liên Khải từ từ đứng lên, Mẫn Hồng Ngọc tựa hồ hít một hơi thật sâu, trong giọng nói tựa hồ muôn vạn ôn nhu: “Lan Pha... Ta không hối hận... Thật...”

Cô nói xong câu này, từ từ nghiêng đầu qua, tay cũng vô lực rũ ở trong vũng máu. Có vệ binh tiến lên kiểm tra, kiểm tra hơi thở của cô, báo cáo nói: “Tư lệnh, người đàn bà này đã chết.”

- ----------------------

Buồn thay cho một câu nói “Không thử làm sao biết.....”

Trong lúc lượn lờ youtube mình có nghe được bài hát “Hí Hoa Ngữ” kia đoạn hí kịch rất hay nên mới chia sẻ vào đây

“Tuyết hàn giang, thương thay giai nhân bạch gia

Đánh đổi xuân hoa bước bạc, tất cả chỉ vì chàng biệt ly...”
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...