Tang thế tình nhân

Quyển 2 - Chương 134: Nhân tâm (1)


Tangthi nông dân vẻ mặt hung tợn bước đi loạng choạng trong thôn, cành khô dướichân thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng "răng rắc" nhỏ, miệng phát ra tiếng gừ nhẹkhông rõ, dường như đang không ngừng la đói, thỉnh thoảng lại nhìn đông nhìntây tìm kiếm đồ ăn. Có lẽ mấy căn nhà xung quanh có nơi từng là nhà của chúng,đáng tiếc chúng lại không nhớ.

TrươngVọng trong xe 2 quay cửa kính xe xuống, nhìn một vòng xung quanh rồi cầm lấy bộđàm: "Tiên sinh, không thấy ai trong thôn cả, nhưng toàn bộ cửa đều đóng chặt,có chút kỳ quái."

ĐườngMiểu và Đường Tư Hoàng cũng có cảm giác tương tự.

"Chẳnglẽ bên trong có người?" Đường Xuân cũng xoay cửa kính xe xuống nhìn ra ngoài.

"Tiênsinh, để tôi với Đường Tam xuống xem sao." Đường Nhất nói.

"Đợiđã, để Charles và Hắc Uy đi dọ thám trước đi." Đường Miểu mở cửa xe thả Hắc Uyvà Charles ra, "Hắc Uy, Charles, đi xem có người sống không."

Charlesvà Hắc Uy lắc lắc đuôi nhảy xuống, chạy một đoạn ngắn trên con đường nhỏ trướcthôn, dừng trước cửa một nhà "uông uông" kêu lên, lại chạy qua cửa ra vào bêncạnh sủa to.

"Cha,có người. Hơn nữa dường như không chỉ một nhà có người." Đường Miểu mở cửa xegọi hai chú chó về.

Khôngkhó đoán, các nhà đóng chặt cửa có lẽ có người sống sót. Như vậy thì quân đoànHoa quả đương nhiên không thể "đoạt" lấy vật tư từ bọn họ. Nhưng sắc trời đãtối, nhất định không thể nào về căn cứ kịp, hiển nhiên phải ở lại đây một đêm.

ĐườngTư Hoàng nói: "Tìm một nhà cửa không đóng, ở tạm một đêm."

ĐườngTam theo con đường đất ngoằng ngèo nhanh chóng chạy vào thôn. Vừa rồi từ xa hắnđã thấy, cửa của hộ gia đình thứ hai để mở. Đường Xuân thò họng súng ra cửa sổxe, "pằng pằng" vài tiếng, bắn chết mấy tang thi phụ cận. Hai người phối hợp vôcùng ăn ý, đợi Đường Xuân giải quyết xong tang thi, Đường Tam cũng vừa vặn láixe tới trước cửa. Đường Xuân xuống xe quan sát, sân có hơi nhỏ, có thể chứa bachiếc xe nhưng sẽ rất khó di chuyển, mọi người đành phải đậu xe bên ngoài, cũngthuận tiện quay đầu xe. Đường Tam cùng Đường Xuân vào trước, không phát hiệnthấy tang thi nào mới bảo mấy người Đường Tư Hoàng vào, rồi chặn cửa lại ngănmấy con tang thi bên ngoài.

ĐườngMiểu có chút tò mò với người sống sót trong thôn, lẳng lặng thả tinh thần lựcra. Đường Tư Hoàng thấy cậu từ từ nhắm mắt lại, đang định rời đi, Đường Miểu đãbật dậy như bị thứ gì đó làm kinh hãi, đột nhiên mở to mắt.

"Saothế?" Đường Tư Hoàng nắm vai cậu.

Mấyngười Đường Xuân đang thu thập vật tư có thể dùng được trong sân và trongphòng, nghe thế đều lo lắng đi sang.

ĐườngTư Hoàng cũng không muốn có người thứ 3 biết được chuyện Đường Miểu có tinhthần lực cường đại lại huyền diệu kia, khoát tay với bọn họ. Mọi người lần lượtquay đi tiếp tục làm việc.

ĐườngMiểu tiến sát tới bên tai Đường Tư Hoàng, cánh môi như có như không chạm vàovành tai y: "Cha, trong mấy nhà kia quả thật có người sống sót, nhưng có tangthi, bị bọn họ trói trên giường."

Tronglòng cả hai liền hiểu rõ, mấy người biến thành tang thi kia có lẽ là người thâncủa người sống sót. Thôn dân không xuống tay giết chúng nó được, đành phải tróilại, có lẽ ôm ảo tưởng rằng bọn chúng vẫn có thể hồi phục lại.

"Muốngiúp?" Đường Tư Hoàng bình thản hỏi.

ĐườngMiểu lắc lắc tay nói: "Lúc đi để lại một tờ giấy ngoài cửa là được rồi." Nhữngngười kia trốn trong nhà nhất định có thể nghe được tiếng động cơ ô tô, nhưngcửa lại vẫn đóng chặt, chứng tỏ bọn họ không muốn lui tới với người ngoài. Đãthế thì bọn cậu cũng không cần phải vội tự tìm khó chịu cho mình. Nhưng nhắcnhở thì vẫn nên có, mấy con tang thi đó nhất định phải khử, vạn nhất chúng giãydụa phá đứt dây thừng, những người sống sót còn lại chắc chắn phải chết. Vềphần những thôn dân đó thấy tờ giấy rồi có làm theo hay không, cậu không thểquyết định. Cái gọi là "tẫn nhân sự, nghethiên mệnh" *. Cậu chỉ làm được tới đây.

(*: một câu khác tương tựlà mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên; ý là chuyện con người có thể làm đều đãlàm hết, còn lại chỉ có thể do trời)

Trongmắt Đường Tư Hoàng hiện lên ý cười, khẽ gật đầu.

Lúcnày, Đường Xuân đi tới, mặt mày vui vẻ: "Tiên sinh, bọn tôi tìm được không ítthứ tốt."

Trongđó có sáu bao thóc, dân quê luôn có thói quen rửa sạch bao bố đựng phân hóa họcrồi đem đi chứa gạo thóc, mỗi bao ít nhất 60 cân; còn có một lu gạo mới, chừng100 cân; hai túi bông phơi khô; một túi miến khoai lang khoảng 4-5 cân; nửa túibột mì và hai bao mì sợi. Ngoài ra bọn hắn còn tìm được hai khối thịt khô trongphòng trữ lương, ít nhất cũng 20 cân, còn có hai túi đậu phộng phơi khô. Dânquê thích trữ trứng gà, trữ dư thì mang ra chợ bán. Trương Vọng tìm được mộtthùng giấy cỡ nhỡ đựng đầy trứng gà, chừng 100 cái, Đường Miểu vừa thấy lôngmày liền giãn ra cười sáng lạn. Bên cạnh đó, bọn họ còn tìm được trong phòngbếp mấy củ khoai tây, một miếng rong biển khô lớn, mấy trái ớt đỏ, nửa thùngdầu ăn cùng một ít gia vị. Hai trái mướp, mấy trái cà với dưa leo vì để lâungày nên đã hư từ lâu.

Trờiđã bắt đầu tối, mọi người dồn toàn bộ mấy thứ tìm được đóng gói lại để cùng mộtchỗ, hôm sau mới chuyển lên xe. Đường Nhất mở đèn khẩn cấp trong phòng bếp,Đường Xuân cùng Trương Vọng thì hỗ trợ Đường Miểu làm cơm tối. Đường Miểu thậtra không muốn làm cơm mỗi ngày, đáng tiếc cậu lại có một người cha bị bệnh baotử lại còn kén ăn. Đường Tư Hoàng là một người cao quý, bất quá y kén chọnkhông phải kiểu không thích cái này, thích ăn cái kia, mà là kén người làm.Người khác làm, y ăn ít; Đường Miểu làm, y mới ăn nhiều hơn. Đường Nhất, ĐườngTam, Trương Vọng cùng Đường Xuân bốn người hoàn toàn là được hưởng ké Đường TưHoàng.

ĐườngMiểu không biết dùng loại bếp dưới quê, Trương Vọng phụ trách thêm củi nhómlửa, cậu chỉ làm phần xào rau. Cơm được nấu bằng bếp than. Vì trứng gà khôngtiện mang theo nên đa số người sống sót đều không có cơ hội ăn. Cho nên ĐườngMiểu nấu tám cái trứng gà, một tô súp trứng lớn, lại làm thêm một cái trứngchiên tỏi ớt, khoai tây sợi chua cay, miến nấu thịt khô và thịt xào rong biển.Hương thơm mê người lan tỏa trong không khí, làm cho mấy đại nam nhân vốn đangđói lại càng đói tới bụng réo to.

Làmcơm xong, Đường Miểu lột cho Charles và Hắc Uy mỗi con một quả trứng gà. Hainhóc ăn vô cùng vui vẻ.

ĐườngMiểu thấy chân mày Đường Tư Hoàng giãn ra, thần sắc thả lỏng, thì biết thức ănrất vừa miệng, tâm tình chợt thấy vô cùng sung sướng.

"Tiểuthiếu gia, đồ cậu làm ngon quá! Làm nhiệm vụ chung với cậu thật tốt mà!" ĐườngTam ăn gấp gáp tới nỗi miệng dính đầy dầu, vừa nói chuyện vừa và cơm vào miệng.

"Đềulà tùy tiện làm thôi, thích thì ăn nhiều một chút, vừa khéo hôm nay thu thậpđược không ít vật tư." Đường Miểu múc cho Đường Tư Hoàng một chén súp trứng,"Cha, súp trứng phải ăn lúc còn nóng mới ngon."

ĐườngTư Hoàng gật đầu, cũng gắp cho cậu món trứng gà mà cậu thích ăn nhất.

Mấyngười Đường Xuân chú ý thấy, trong lòng đều cảm thấy có chút kỳ quái. Trước đâytiên sinh chưa hề đối đãi với tiểu thiếu gia thế này, có lẽ là tận thế tới rồinên mới biết trân quý tình cảm gia đình chăng.

"Quảthật rất ngon." Đường Xuân thấy bầu không khí có chút khác thường, cười nói,"Đợi tổ 2 làm nhiệm vụ với tổ 3, không biết ai phụ trách nấu cơm đây. Chuyệnnày nhất định phải bàn bạc một chút."

ĐườngNhất cũng nghĩ tới vấn đề này, vội vàng nói: "Tiểu Phùng Tử không phải từnghọc nấu ăn sao?"

Đúnglúc này, Charles và Hắc Uy bỗng đồng thời phóng ra ngoài cửa, vừa chạy ra vừasủa.

"Gâugâu..."

ĐườngNhất cùng Đường Tam bật người dậy, trường đao đã nắm trong tay, ngay khi tiếngquát khẽ "Ai đó" truyền ra, bọn họ cũng đã ở trong sân. Đường Xuân cùng TrươngVọng cũng theo sát sau đó, động tác không hề chậm.

ĐườngMiểu nhìn Đường Tư Hoàng, khen: "Cha, thuộc hạ của cha thật không tồi."

"Nhấtđịnh mạnh hơn con." Đường Tư Hoàng khẽ cười đứng dậy.

ĐườngMiểu chán nản. Cha một ngày không đả kích cậu là không chịu nổi sao? ;;v;;

ĐườngTư Hoàng vỗ vỗ đầu cậu, không biết là đang tiếp tục đả kích hay trấn an, sau đóbước ra ngoài. Đường Miểu nhanh chóng đuổi theo.

Haingười ra tới sân thì thấy đường sáng đèn pin chiếu thẳng vào tường vây. Mộtngười đàn ông vóc dáng nhỏ đang vắc vẻo trên đầu tường, một tay chắn trước đầuche đi ánh sáng chói mắt.

"Đừng,đừng, tui là dân trong thôn lày. Tui hông có ác ý, thiệt mà..."

Khẩuâm gã mang theo chút âm giọng địa phương, nhưng vẫn có thể hiểu được.

Ánhđèn pin vẫn chiếu ngay gã không dời đi. Cũng không ai đáp lại. Đáy lòng TriệuĐại lúc này mới nảy ra vài phần sợ hãi, loại trầm mặc này, so với lời quát mắnghay nạt nộ càng khiến người ta sợ hãi.

"Cáilày, tui thật sự hông có ác ý, các chú cho tui xuống trước đã được hông?"

Lạiqua một lúc nữa, gã mới nghe được một thanh âm trầm thấp lãnh liệt không nhanhkhông chậm nói: "Dẫn hắn ta vào."

TriệuĐại cũng không có ý muốn chạy trốn, ngoan ngoãn để Đường Nhất và Đường Tam túmgã vào. Trương Vọng cùng Đường Xuân liếc nhau, lòng càng thêm cảnh giác, taytrái lặng lẽ đặt lên bao súng.

TriệuĐại bị hai người bắt lấy hai cánh tay đẩy mạnh vào trong, liếc thấy một bàn đồăn tỏa hương thơm khắp phòng ánh lên lớp bóng mỡ mê người dưới ánh đèn, khôngkhỏi liếm liếm môi, nuốt từng ngụm nước bọt. Sau đó gã mới chú ý tới một ngườiđàn ông áo đen ngồi cạnh bàn, dùng tư thái vô cùng tao nhã thưởng thức bữa tối,thỉnh thoảng còn gặp rau cho đứa nhỏ bên cạnh.

ĐườngMiểu bỏ một miếng cơm vào miệng, tùy ý dò xét nam nhân trước mắt. Người nàynhìn thì có vẻ là một nông dân, gương mặt ngăm đen gầy đét, râu mép đã lâukhông cạo, lộ ra một loại cảm giác tang thương, hai tay xuyên vào nhau gần nhưlà da bọc xương.

ĐườngTư Hoàng gõ chén Đường Miểu bảo cậu mau ăn, rồi ra hiệu với Đường Nhất.

Tayphải Đường Nhất ấn xuống vai nam nhân nọ: "Nói, lén lút ngoài đó làm gì?" Đốivới loại người này, không hung ác một chút thì sẽ không moi tin tức được.

Bả vaiTriệu Đại tê rần, thầm mắng sức người này thật lớn, cố nén không la lên, lẽthẳng khí hùng nói: "Lén lút gì chớ? Đây là nhà đại ca tui! Các chú tự tiệnxông vào nhà đại ca tui, tui đương nhiên muốn tới hỏi dõ dàng!"

ĐườngNhất hừ nhẹ một tiếng, tay lại dùng sức, bóp chặt xương vai gã. Triệu Đại "A!"một tiếng thiếu chút nữa thì quỳ xuống.

"Bớtra vẻ đi, bọn tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu. Nếu không nói thật, ta némngươi ra ngoài cho tang thi ăn!"

TriệuĐại lập tức sợ hãi, vội vàng nói: "Tui nói, tui nói!"

Saukhi nguy cơ tang thi bộc phát, trong thôn chết đi không ít người, từ đó về saumọi người đều trốn trong nhà không dám ra ngoài. Mấy hộ gia đình ở đây đều làsân kề sân, bình thường trao đổi với nhau đều bắt thang lên tường leo qua.Nhưng sau một thời gian lại có vấn đề, trong nhà các thôn dân trên cơ bản đềucó giếng nước, còn có tồn lương, nước và gạo cũng rất nhiều, nhưng rau quả vàthan củi lại nhanh chóng cạn kiệt, bọn họ cũng không thể ăn gạo sống được.Nhưng trong thôn có không ít tang thi ăn thịt người, bọn hắn không dám rangoài, thẳng cho tới hôm nay. Người Đường gia vào thôn, bọn hắn liền nghe đượcđộng tĩnh. Đường gia xuất hiện mang tới hy vọng cho bọn hắn. Triệu Đại bò quaba bốn cái tường tới đây.

"Rốtcuộc là tính làm gì? Nói!" Đường Nhất lạnh lùng quát.

**************************************


Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như đố tục giảng thanh, tranh to mau co giao rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.