Thái tử phi tham ăn

Chương 135

Edit: Do Nguyen

Tăng Bát Nương và Diêu Tam Nương ăn mặc quá sức thục nữ chẳng hợp với việc vận động tý nào cả, nhưng điều này không làm khó được Thập Nhất Nương. Nàng vội chạy đến chỗ Tôn thị mượn 2 bộ quần áo gọn gàng đơn giản đem cho Tăng Bát Nương và Diêu Tam Nương thay đổi.

Tăng Bát Nương mặc bộ võ phục màu xanh lam nhạt. Tôn thị là người yêu cái đẹp, dù là quần áo tập võ cũng phải độc đáo uyển chuyển, vì thế Tăng Bát Nương mặc lên người vừa xinh đẹp vừa phóng khoáng. Tăng Bát Nương ngắm mình trong gương rất vừa lòng, nàng thầm nghĩ không biết An Đại Lang nhìn thấy có thích không.

Diêu Tam Nương hớn hở mặc một bộ võ phục gọn gàng. Nàng tuy mập nhưng thân thể săn chắc, ngày thường lại hay tung tăng nhảy nhót nên rất thích bộ trang phục dễ dàng vận động này.

Thập Nhất Nương đưa hai người đến võ trường, không bao lâu thì An Đại Lang đến. Thập Nhất Nương tặc lưỡi: “Chà chà… hôm nay Đại ca xuất hiện nhanh thật”.

“An đại ca!” Tăng Bát Nương cúi đầu, ngượng ngùng nói: “Làm phiền huynh rồi”.

“không phiền”. An Đại Lang ngẩn ngơ nhìn Tăng Bát Nương, cơ thể không tự chủ được càng muốn đến gần nàng hơn một chút, mùi thơm thiếu nữ phảng phất quanh chóp mũi khiến tâm hắn cũng mềm như nước luôn rồi…

Thập Nhất Nương kéo tay Tăng Bát Nương: “Đại Lang ca, huynh nhìn giúp muội một chút, Tăng tỷ tỷ và Diêu Tam muội thích hợp tập luyện cái gì? Vừa khỏe mạnh, vừa có khả năng tự vệ, đánh đấm được bọn lưu manh nhưng phải dễ dễ tập một chút nha”.

Tăng Bát Nương ngượng ngùng giữ chặt mép áo của Thập Nhất Nương “An Đại ca, đừng nghe Thập Nhất Nương nói bậy, không cần đấm đá gì đâu, chỉ cần tập cho cơ thể khỏe mạnh là tốt rồi”.

Diêu Tam Nương nhanh nhảu ý kiến: “không được, biểu tỷ, muội muốn học loại võ công lợi hại đến mức chỉ một chiêu là đại sát tứ phương luôn, An Đại ca, huynh xem có chiêu võ nào cấp tốc không? một hai ngày là học xong đó”

Thập Nhất Nương lắc đầu nhìn Diêu Tam Nương: “Nếu vậy, muội chỉ có thể đi theo ta, ta sẽ dạy muội. Nhưng sức lực của phụ nữ và đàn ông vốn rất khác nhau, sau này lúc đánh nhau, muội chỉ việc tìm người nào yếu ớt để ra tay thì bảo đảm thắng”.

Diêu Tam Nương mừng rỡ: “Vậy cũng được, ta theo tỷ luyện tập, àh… An Đại ca, biểu tỷ của muội giao cho huynh nhé”.

An Đại Lang đỏ mặt, “giao cho huynh”… Lời này thật êm tai…

Tăng Bát Nương trừng mắt nhìn muội muội của mình, sau đó nhìn sang An Đại Lang, thấy lỗ tai hắn đỏ lên, nàng nhỏ giọng “An Đại ca, phiền huynh dạy muội”.

“Khụ khụ… Trước tiên để ta xem thử muội có hợp dùng roi không?” An Đại Lang lấy ra một thanh roi mới tinh màu đỏ.

Tăng Bát Nương cầm lên tay vô cùng yêu thích: “Cây roi này đẹp quá. Thập Nhất Nương đai lưng của muội hình như cũng là cây roi quấn lại…” Lúc trước, nàng thấy đai lưng của Thập Nhất Nương vô cùng độc đáo, vừa nhìn đã bị thu hút.

“Muội thích thì giữ lấy”. An Đại Lang ra vẻ không thèm để ý. Đôi mắt lại cứ ngẩn ngơ nhìn từng cử động của Tăng Bát Nương.

“thật sao?” Tăng Bát Nương nhìn về Thập Nhất Nương “Muội nghĩ huynh làm cái này cho Thập Nhất Nương”.

“không phải, Thập Nhất Nương nhiều roi lắm rồi, không cần cho muội ấy. Nếu Tăng muội không thích cái này lần sau ta sẽ chọn mấy cái tốt hơn cho muội”.

“không, không cần. Cái này tốt lắm rồi”. Tăng Bát Nương vui sướng, vô cùng yêu thích cây roi. “thật ra muội rất thích học quất roi, cảm thấy mỗi khi vung roi ra vừa mạnh mẽ vừa xinh đẹp”.

An Đại Lang thầm quyết định: nàng đã thích như vậy, dù tố chất nàng yếu ớt không thể học, hắn cũng sẽ tìm mọi cách luyện tập cho nàng.

Phía bên kia, Thập Nhất Nương và Diêu Tam Nương đang ầm ĩ. “Ủa… mỗi khi đánh nhau với đàn ông, tại sao cứ chằm chằm đá vào hạ thân hắn? Chỗ này có nhược điểm gì?” Diêu Tam Nương hồn nhiên hỏi đi hỏi lại.

Thập Nhất Nương rối rắm, trả lời sao đây? Đứa nhỏ này đầu óc suốt ngày chỉ nghĩ đến ăn uống. Ngu ngốc như vậy phải làm sao giải thích cho nàng hiểu?

“Tam Nương, đầu của muội đừng chỉ chứa mấy chuyện ăn uống chơi bời. Sao không chịu đọc nhiều sách hơn hả?”

Diêu Tam Nương ương bướng: “Thập Nhất Nương, tỷ đâu có lớn hơn muội bao nhiêu đâu, sao nóichuyện giống bà cụ quá vậy?”

“Ta hơn muội 1 tuổi lẻ 7 tháng. Như vậy là hơn gần 2 tuổi’. Thập Nhất Nương ra dáng người lớn.

Diêu Tam Nương phản đối “Nhưng lúc đầu chúng ta là bạn mà, muội đã có Tăng biểu tỷ suốt ngày quản thúc muội rồi, muội không muốn tỷ cũng giống như người lớn mở miệng ra bắt muội phải thế này thế kia đâu”.

“Ai bảo muội ngốc như vậy”. Thập Nhất Nương nói thầm.

“Tóm lại, giữa hai chân đàn ông có một nhược điểm rất lớn, nếu đá mạnh vào đó đàn ông sẽ đau muốn chết, à… thái giám thì không có nhược điểm này, nếu đối thủ của muội là thái giám, muội tìm chỗ khác mà đánh, ví dụ như đánh vào mắt, vào huyệt Thái Dương, vào hầu kết…”

Diêu Tam Nương cố gắng ghi nhớ, lần đầu tiên nàng phát hiện cơ thể con người có nhiều nhược điểm như vậy.

Thập Nhất Nương nói xong cầm lấy chén trà uống một hơi, rồi quay sang nhìn An Đại Lang dạy Tăng Bát Nương vung roi, vừa nhìn liền sửng sốt.

“Đầu tiên, tư thế cầm roi phải đúng”. An Đại Lang nói, nhìn đôi tay trắng nõn nhỏ nhắn của Tăng Bát Nương, sau đó hắn phủ tay hắn lên tay nàng, nắm chặt.

Khuôn mặt Tăng Bát Nương đỏ rần rần, hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh An Đại Lang đã buông tay nàng ra, thì ra huynh ấy đang thật sự dạy dỗ nàng, trong lòng hơi thất vọng, lẽ nào nàng không có sức quyến rũ? Sao không chịu nắm lâu thêm một chút?

“Này…” Thập Nhất Nương xoa xoa đôi mắt nhìn An Đại ca và Tăng tỷ tỷ, rồi nhìn lại Diêu Tam Nương đang lao vào đá đấm hạ thân người gỗ. “Bọn họ... Bọn họ tập võ sao mà nhẹ nhàng quá vậy? Còn học trò của mình thì hùng hục như trâu… Haizz… Phong cách giáo dục khác nhau quá mà”.

Diêu Tam Nương nghỉ mệt nhìn sang, nàng cũng bất ngờ: “Ủa, đang tập võ mà, sao biểu tỷ lại ngượng ngùng vậy? Tỷ ấy có bao giờ để ý An Đại ca đâu? rõ ràng lúc trước còn thích tên tiểu bạch kiểm họ Tô kia mà. Thảo nào dạo này tỷ ấy cứ chủ động rủ muội đến An gia, haizz… lòng người thay đổi nhanh thật…”

“Hai người họ bắt đầu như vậy từ khi nào muội cũng không biết hả?” Thập Nhất Nương liếc mắt khinh thường “Muội suốt ngày ở bên cạnh tỷ ấy mà sao không chịu để ý gì cả”.

“Muội chỉ chú ý một chuyện duy nhất là không cho biểu tỷ đi gặp cái tên họ Tô khốn kiếp kia thôi”. Diêu Tam Nương cười ngượng “Nhưng muội nghĩ, chắc là hai người họ bắt đầu từ kì săn thú mùa xuân”.

“Ừm… chắc vậy”. Thập Nhất Nương tỉnh táo: “Tăng tỷ tỷ thật là không đáng tin. Lúc trước chuyện của ta và Thái tử, ta đều kể cho tỷ ấy, vậy mà chuyện của tỷ ấy và Đại ca lại giấu kín như bưng”.

“Chút nữa chúng ta cùng nhau tra khảo tỷ ấy”. Diêu Tam Nương cười gian, thật sự nàng rất muốn chạy về Tăng phủ, nói to cho mọi người cùng biết rốt cuộc mắt của Tăng biểu tỷ không bị mù nữa, đã nhìn thấy một người đàn ông xứng đáng.

“Đại bá mẫu chắc sẽ mừng lắm, chúng ta đừng làm phiền họ nữa, để họ bồi dưỡng tình cảm đi”. Thập Nhất Nương buông chén trà, đi đến bên người gỗ. “Tam Nương, lại đây, chúng ta tập tiếp”.

Thập Nhất Nương vừa nói xong, Diêu Tam Nương đã vung một quyền đánh thật mạnh vào đầu người gỗ. một tiếng “bang” thật lớn vang lên, thân hình người gỗ đổ ập xuống đất, Diêu Tam Nương ôm tay mếu máo la to: “Đau quá, đau chết muội! Cái này làm bằng loại gỗ gì mà cứng quá vậy?”

Tăng Bát Nương chạy lại, nhìn tay của biểu muội, vội vàng nói: “Tam Nương, đau lắm hả? Sao muội đánh mạnh vậy chứ?”

“Đau…” Diêu Tam Nương ôm tay, mong chờ nhìn Thập Nhất Nương. “Muội có đánh trúng con mắt nó không?”

An Đại Lang lắc đầu, lấy ra một bình thuốc mỡ, nhẹ giọng: “Nàng bôi cho muội ấy đi”.

Tăng Bát Nương cảm động nhìn An Đại Lang, trong lòng nàng hình tượng dịu dàng của hắn lại tăng thêm một phần nữa. “Cảm ơn An Đại ca”. rõ ràng trước khi đến võ trường, hắn đã thay một bộ quần áo mới, cũng không ra ngoài quân doanh sao lại mang theo thuốc trị thương. Nàng ngầm hiểu hắn chuẩn bị sẵn thuốc để phòng ngừa các nàng lúc luyện tập bị thương đây mà.

An Đại Lang cảm giác được mặt hắn đang nóng lên. May quá! Trời sinh khuôn mặt hắn bị đơ nên người khác sẽ không thấy hắn đang đỏ mặt. Nhưng hắn không thể ngờ, đôi tai đỏ bừng đã tiết lộ hết bí mật rồi…

Tăng Bát Nương cúi đầu giấu nụ cười trên môi, rõ ràng bề ngoài là thanh niên chính trực lạnh lùng, không ngờ huynh ấy lại rất dịu dàng, biết chăm sóc người khác.

Thân thể Diêu Tam Nương vốn chắc nịch, sau khi được thoa thuốc thì lập tức quên đau, lại tiếp tục hỏi Thập Nhất Nương: “Thế nào? Thập Nhất Nương, muội đánh ngã được người gỗ rồi, muội rất lợi hại phải không?”

Thập Nhất Nương cạn lời, nàng nâng người gỗ đứng thẳng lên. “Tam Nương, ta sai rồi”.

“Tỷ sai gì vậy?” Diêu Tam Nương hồ đồ hỏi: “Hay là muội đánh không đúng hả?”

“không phải”. Thập Nhất Nương nghiêm túc nói: “Tam Nương, muội rất lợi hại, là một kỳ tài luyện võ trăm năm mới gặp”.

Diêu Tam Nương mừng rỡ: “thật sao? Muội lợi hại vậy luôn hả? Muội biết mà, muội rất có năng khiếu làm một hiệp nữ. Nhưng muội lại không thể xông pha chốn giang hồ, quá đáng tiếc. Đại Hạ này tổn thất quá to lớn rồi, không có một đại hiệp lợi hại như muội trừ gian diệt bạo”.

Tăng Bát Nương cũng nghi ngờ: “An Đại ca, Tam Nương có tố chất luyện võ thật không?”

An Đại lang lắc đầu, “Nàng đừng nghe Thập Nhất Nương nói bậy, Tam Nương chỉ có sức lực hơi lớn thôi, hiếm có đứa nhỏ nào khỏe như vậy, có thể so sánh với Thập Nhất Nương”.

Tăng Bát Nương cười, “thì ra là vậy, vốn dĩ ngày thường Tam Nương rất khỏe”.

“Khỏe là chuyện tốt”. Diêu Tam Nương hớn hở nói “Thập Nhất Nương, nếu muội và tỷ đều khỏe giống nhau, có phải muội cũng có thể học chiêu đại sát tứ phương giống tỷ?”

“Tất nhiên!” Thập Nhất Nương khẳng định “Tam Nương, từ giờ muội không cần phải ghi nhớ nhược điểm gì của đàn ông nữa, cứ dựa vào sức mạnh mà đánh, ai không vừa mắt cứ thẳng tay mà đánh… đi, tới đây, ta cho muội xem vũ khí… Muội thích vũ khí nào, ta dạy muội cách dùng”.

Diêu Tam Nương sáng mắt đi theo Thập Nhất Nương vào căn phòng bên cạnh luyện võ trường.

“Đây là thương, đây là kiếm, đây là rìu, kích, giản, chùy…” Thập Nhất Nương kiên nhẫn giới thiệu từng loại vũ khí cho Diêu Tam Nương.

Diêu Tam Nương tròn mắt nhìn một phòng đầy vũ khí. An gia không hổ là võ tướng thế gia, từng loại vũ khí có tuổi đời cả trăm năm chính là minh chứng tiêu biểu nhất cho lịch sử trận mạc của An Quốc Công phủ.

“Cái này!” Diêu Tam Nương hưng phấn kéo tay áo Thập Nhất Nương: “Muội muốn học cái này!”

Thập Nhất Nương nhìn vũ khí ở góc tường mà Diêu Tam Nương vừa chỉ, sửng sốt một chút, “Muội thích cái này?”

Diêu Tam Nương say mê nhìn Lang nha bổng* rất lớn ở góc tường, “Cái này rất hợp với gu thẩm mỹ của muội. Búa, rìu tuy nặng nhưng cầm lên nhìn cứ ngu ngu, chỉ có vũ khí này nhìn thật là oai”.

Khắp căn phòng đều là từng loại vũ khí sạch sẽ tỏa sáng, chỉ có Lang nha bổng này hơi cũ, đặt dựa vào góc tường, trên thân còn lưu vết máu khô. Khẩu vị quá nặng! Thập Nhất Nương chiều ý nàng, đi đến cầm lấy cây Lang nha bổng thật to: “Tam Nương, ánh mắt muội quá tốt, đúng là tri kỉ của ta, cây Lang nha bổng này cũng là thứ ta thích nhất”.

Chú thích: Lang nha bổng (Gậy răng sói): là loại vũ khí cán dài như giáo, phần đuôi vót nhọn, phần ngọn bịt sắt với hàng trăm chiếc răng nhọn như răng sói. Cái tên Lang Nha Bổng (gậy răng sói) cũng từ đó mà ra. Nếu bị cây gậy này đánh trúng, đối phương không chỉ bị gãy xương, mà chảy máu khôngngừng đến chết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như cac mo hinh tai chinh mau, tong hop file excel tinh luong don gian chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.