Thiên sư không xem bói

Chương 38: 6 giờ



"Chu Hiềm báo cảnh sát?"

"Đã báo."

"Cảnh sát khi nào tới?"

"Chu Hiềm lén báo cảnh sát, phỏng chừng phải ngày mai mới có thể tới."

"Ngày mai?"

Sao lại trễ như vậy? Chuyện này là một cái mạng người đó.

"Đường bên ngoài hỏng rồi, đã hỏng hai ngày nay, đến mai mới có thể sửa xong."

"Người ở nơi này đều biết Chu Hiềm báo cảnh sát rồi sao?"

"Đều biết rồi. Vốn hắn lén lút báo, nhưng em trai của Chu Hiềm nghe được, truyền khắp nơi cho mọi người."

Em trai của Chu Hiềm?

Mao Cửu cũng không ôm bao nhiêu chờ mong với thân nhân của Chu Hiềm, có cha mẹ coi Chu Hiềm là kẻ thù như vậy, dưới hoàn cảnh mưa dầm thấm đất, em trai Chu Hiềm có thể đối xử tốt với hắn được sao?

"Chu Hiềm bây giờ bị mọi người đòi đánh, cha mẹ Lưu Ngọc Lan cũng cấm Chu Hiềm tới gần thi thể của cô ấy, không cho hắn tế bái. Hơn nữa, bọn họ còn ăn vạ Chu Hiềm."

"Làm sao vậy?"

"Lúc trước một nhà Lưu gia toàn dựa vào Lưu Ngọc Lan nuôi, Lưu Ngọc Lan chết rồi, bọn họ không ai nuôi nữa, lại nghe nói Chu Hiềm là sao chổi đều náo loạn, nói Chu Hiềm khắc chết Lưu Ngọc Lan. Bắt Chu Hiềm bồi thường, nghe nói Lưu gia đòi một số tiền bồi thường rất lớn."

"Lưu Ngọc Lan rõ ràng bị người ta hại chết, thân là cha mẹ không đi tra tìm hung thủ, ngược lại còn nghe lời đồn đãi mà đi ăn vạ Chu Hiềm. Con gái đã chết cũng phải lợi dụng thi thể của cô ấy vớt một số tiền, loại cha mẹ này..." Khác gì kẻ thù đâu?

Cha mẹ Chu Hiềm như thế, cha mẹ Lưu Ngọc Lan cũng như thế. Hai người cũng coi như đồng bệnh tương liên.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng ầm ĩ, tiếng quát lớn sắc nhọn của nữ nhân, cùng tiếng mắng chửi vô lại của nam nhân truyền đến từ đối diện hành lang. Mao Cửu và Lục Tu Giác liếc nhìn nhau, đi về phía ngoài cửa.

Hai người đứng ở hành lang nhìn về phía đối diện, chỉ thấy ở bên đó vây một ít người. Chính giữa có hai người, một nam một nữ, nữ đã lớn tuổi, nam đang tuổi tráng niên. Hai người đối mặt với một thanh niên yếu đuối, hùng hổ doạ người, mơ hồ có thể nghe bọn họ mắng thanh niên là sao chổi, đòi hắn bồi thường.

Mao Cửu đi qua, thật nhanh liền đi đến hành lang đối diện, chen qua đám người đi vào. Bởi vì hai người đang nhìn thấy những chuyện đã từng phát sinh, cho nên những người đứng vây xem cũng không có biểu hiện kinh ngạc với Mao Cửu, giống như Mao Cửu không tồn tại.

Mao Cửu chen tới phía trước, nhìn thấy Chu Hiềm. Chu Hiềm cúi đầu, không ngừng bị nam nhân cường tráng kia xô đẩy, tức giận mắng. Từ lời nói có thể phán đoán, nam nhân này đúng là người anh trai ham ăn biếng làm của Lưu Ngọc Lan.

Người còn lại là mẹ của Lưu Ngọc Lan.

Nghiêng đầu nhìn cánh cửa mở rộng, đó là nhà của Lưu Ngọc Lan, bên trong có một cái quan tài, là loại đơn giản chất lượng kém nhất, bên trong không có hương nến lẫn tiền giấy nguyên bảo, không có tế bái, thật keo kiệt.

Dân gian có một vài cách nói, nói người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh là không may mắn, việc tang lễ không nên làm lớn, tuỳ ý bọc lại, hạ táng là được.

Chỉ là cách nói này có rất ít người thật sự làm theo, làm sao có trưởng bối nào thật sự nhẫn tâm để tiểu bối vô thanh vô tức ra đi? Cũng chỉ có cha mẹ Lưu Ngọc Lan có thể làm một cách thờ ơ như vậy.

Chu Hiềm bị đuổi đi, mà anh trai Lưu Ngọc Lan kiên trì hôm nay nhất định phải đem Lưu Ngọc Lan đi hạ táng. Nói đến đây, Chu Hiềm vẫn luôn trầm mặc mới tựa như bạo phát, đỏ hồng ánh mắt ngăn cản bọn họ.

Hắn chắn trước cửa, hạ mình: "Dì Lưu, anh Lưu, cầu xin hai người. Đợi thêm một chút, đợi thêm một chút thôi, chỉ một ngày nữa, cảnh sát sắp tới rồi. Xin hai người, tìm ra hung thủ giết hại Ngọc Lan, để cô ấy có thể an tâm ra đi."

Mẹ Lưu thật không vui, trong lúc xô đẩy vô tình bị Chu Hiềm đụng phải, biểu tình lập tức biến đổi: "Sao chổi, đừng có chạm vào tao!"

Hung hăng đẩy Chu Hiềm ra, mặt mẹ Lưu đầy chán ghét: "Mày khắc chết con gái tao, còn muốn khắc chết tao hả?"

Chu Hiềm lắp bắp: "Tôi... Tôi không..."

Người chung quanh nghị luận sôi nổi, bởi vì một câu của mẹ Lưu mà không ai dám tới gần hắn. Bên người Chu Hiềm hình thành một cái khoảng trống, cô đơn một mình trở thành quái vật bị bài xích.

"Tôi đã sớm nói rồi, tiểu tử Chu gia là sao chổi. Trước kia hại chết anh trai của hắn, bây giờ hại chết Lưu Ngọc Lan."

"Nói đúng lắm. Ai đối xử tốt với hắn đều bị khắc chết. Mười mấy năm nay, không ai bị khắc chết. Ngọc Lan vừa thành đôi với hắn là chết? Hắn bị tà ám, chúng ta đối xử với hắn càng kém, càng có thể đè nặng khí thế của hắn, hắn không hại được chúng ta."

"Chậc chậc, may là nhà chúng ta chưa bao giờ xen vào việc người khác. Người Chu gia cũng thông minh, xem hắn như súc sinh mà nuôi lớn, bây giờ vẫn sống thật tốt đấy thôi."

"Đúng vậy, sau này không phải còn có tiểu tử Thiên Tứ kia sao? Thông minh cơ trí, tương lai khẳng định có tiền đồ."

"Ài, nói vậy thì Lưu Ngọc Lan cũng rất đáng thương..."

Có người không để bụng nói: "Ai kêu cô ta lúc trước không chịu nghe khuyên bảo? Chúng ta bao nhiêu người nói với cô ta, cách xa tên sao chổi này một chút, cô ta không chịu, bây giờ gặp báo ứng là đáng đời."

"Thôi, thi thể người ta vẫn còn ở bên trong kìa, nói nhỏ chút đi."

"Sợ cái gì chứ? Đàn bà dâm loạn như vậy Diêm Vương gia sẽ bắt về, mỗi ngày ăn mặc hoa hoè lộng lẫy câu dẫn người khác mà còn giả thanh cao. Bị người ta cưỡng là đáng đời."

"Hờ hờ, tặc lão hán đến gần bị cự tuyệt cho nên tức giận."

"Cút!"

"Lại nói, đáng thương nhất là người Lưu gia. Ngươi nói xem, con gái vất vả nuôi lớn cứ vậy mà không còn nữa."

Rất nhiều người đều tán đồng lời nói này, nhìn ra được bọn họ đích xác là rất đồng tình người Lưu gia. Nhưng điều bọn họ đồng tình lại là con gái nuôi lớn không còn nữa, không thể hồi vốn nữa.

Mệt.

Giống như một nhà vất vả nuôi lớn một con heo, một buổi tối nọ bỗng nhiên chạy mất, tạo thành tổn thất thật lớn, cho nên hàng xóm đều tới đồng tình cái nhà bị mất heo này.

Trong mắt của bọn họ, một cô gái như vậy cũng không khác biệt mấy với súc sinh.

Mao Cửu cảm thấy dạ dày quay cuồng, tận đáy lòng cảm thấy ghê tởm muốn ói.

Những người này so với tưởng tượng của cậu càng thêm máu lạnh, ích kỷ, càng ngày càng hiển lộ, sau so với trước càng máu lạnh hơn.

Chu Hiềm còn đang cản người không cho đi vào nâng thi thể Lưu Ngọc Lan ra, người Chu gia tới. Cha Chu nhìn qua đã năm, sáu mươi tuổi, biểu tình có chút đáng khinh, bóng lưng câu lũ.

Cha Chu vừa nhìn thấy Chu Hiềm, không nói một lời giơ đòn gánh bề ngang bằng bàn tay đánh lên mặt Chu Hiềm. Kiểu đánh như vậy, nói là kẻ thù cũng không quá đâu.

Chu Hiềm bị quét qua một bên, mặt sưng phù, trong miệng tràn ra máu tươi, rớt xuống một cái răng. Thần sắc không có biến hoá gì, không có chút kinh ngạc khổ sở nào, tựa hồ đã tập mãi thành quen.

"Mày còn thấy khắc người ta chưa đủ hả? Đi về, sáng nay cơm thì không làm, công trường cũng không đi. Em trai mày không ăn cơm thì làm sao đi học, mày còn muốn hại chết em trai mày à?"

Chu Hiềm trầm mặc, ánh mắt dại ra.

Cha Chu nhìn bộ dáng này của hắn, giận sôi máu, đòn gánh giơ lên lại muốn đánh tiếp.

Mao Cửu thấy vậy, nhịn không được muốn chạy ra ngăn lại, ai ngờ cổ tay bị giữ chặt, quay đầu nhìn thì ra là Lục Tu Giác.

Lục Tu Giác nói: "Cậu đi ra đó cũng không có tác dụng, những chuyện này đều là chuyện từng xảy ra. Chúng ta chỉ là người đứng xem, không thể tham dự cũng không thể ngăn cản."

Mao Cửu dừng bước chân, thật lâu sau mới nói: "Tôi biết." Chỉ là đột nhiên không nhịn được.

Bên kia, cha Chu đánh Chu Hiềm một trận, Chu Hiềm vẫn không chịu để người khác đem thi thể Lưu Ngọc Lan đi nhập liệm hạ táng, cứ vậy giằng co.

Lúc này, em trai Chu Hiềm, Chu Thiên Tứ, một nam hài mới mười bốn tuổi lại bị nuôi thành một kẻ cực kỳ quái đản lại máu lạnh tới, cực kỳ bất mãn. Bởi vì Chu Hiềm không làm cơm sáng, hại hắn tức giận tới nỗi không ăn cơm thì không đi học.

Cha Chu, mẹ Chu dỗ hắn, hắn cũng không để ý. Cha Chu giận dữ liền cầm cái đòn gánh tới giáo huấn Chu Hiềm.

Bây giờ thấy Chu Thiên Tứ đi tới, cha Chu lập tức buông đòn gánh, sắc mặt hoà hoãn: "Thiên Tứ, con tới đây làm gì? Đen đủi." Quay đầu nói với mẹ Chu: "Dẫn nó về đi."

"Ba, con muốn đi nhìn chị Ngọc Lan."

Chu Thiên Tứ xem như không thấy Chu Hiềm, lập tức nói.

Người Lưu gia còn rất thích Chu Thiên Tứ, nên cho hắn đi vào. Chu Thiên Tứ lén ở góc không ai nhìn tới phun một ngụm nước bọt lên người Lưu Ngọc Lan, trùng hợp bị Chu Hiềm nhìn thấy.

Chu Hiềm nổi điên tại chỗ, tránh thoát khỏi những người khác, đẩy ngã Chu Thiên Tứ xuống đất. Cha Chu mẹ Chu giống như bị bật lửa đốt pháo, xem Chu Hiềm như kẻ thù mà ra sức đánh.

Chu Hiềm không dám phản kháng, trốn dưới quan tài của Lưu Ngọc Lan lại sợ quấy rầy đến cô ấy, liền chui ra ngoài, bị hung hăng đánh một trận, lúc những người khác muốn nhân cơ hội nhập liệm thi thể Lưu Ngọc Lan, hắn đột nhiên ngẩng đầu, một đôi mắt huyết hồng khủng bố.

Giọng nói của hắn thô khàn hơn người thường rất nhiều, âm lãnh: "Các người không sợ báo ứng à? Ngọc Lan làm sao mà chết, các người đều biết. Các người sẽ có báo ứng, mỗi người đều có, ai cũng trốn không thoát!"

Mọi người đang cãi cọ ầm ĩ lập tức an tĩnh lại, mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm Chu Hiềm, giống như bị một con thú hoang mạo phạm mà bất mãn. Nhưng Chu Hiềm sớm đã quen bộ dạng máu lạnh này của bọn họ, đầu đầy máu, đôi mắt đỏ sậm, âm lãnh cười rộ lên.

Bộ dáng kia ngược lại làm bọn họ sợ hãi.

Đám người lẩm bẩm một câu: "Đồ điên." Sau đó hậm hực rời đi.

Cha Chu cũng bị doạ, chán ghét vứt lại một câu: "Sao chổi." Rồi cũng rời đi, còn dắt theo bảo bối Chu Thiên Tứ.

Chu Thiên Tứ đi được một lúc, đột nhiên quay đầu lại, không tiếng động nói hai chữ với thi thể của Lưu Ngọc Lan.

Kỹ nữ.

Chu Hiềm cả người chấn động, không nhúc nhích.

Đám người lập tức tản ra, cũng không ai tới nhập liệm cho Lưu Ngọc Lan. Anh trai Lưu Ngọc Lan chạy, cơn nghiện rượu của hắn lại tới, còn lại cha mẹ Lưu cũng không muốn làm nữa, có chút sợ với lời đồn sao chổi của Chu Hiềm, không dám đáp lời hắn, ngượng ngùng quay về phòng.

Phòng khách còn lại thi thể Lưu Ngọc Lan, giữa hè, bởi vì xử lý thích đáng, còn chưa bắt đầu hư thối, nhưng mà không thể để lâu nữa.

Mao Cửu nhìn lướt qua Chu Hiềm, cùng Lục Tu Giác rời đi. Hai người vừa đi vừa nói chuyện: "Lục ca, anh đoán người trộm thi thể Lưu Ngọc Lan và hại chết Lưu Ngọc Lan, có phải cùng một đám người hay không?"

"Có khả năng."

"Vừa rồi nhìn một vòng, có mấy người, biểu tình không đúng lắm. Đều là những hộ gia đình ở tầng này, đại thẩm ở cách vách chúng ta cũng có trong đó, thần sắc đột nhiên thay đổi. Lưu Ngọc Lan chết cùng với người quen của bà ta chỉ sợ là có chút quan hệ."

"Biểu tình khác người thường rất nhiều?"

"Nhiều."

Hơn nữa, biểu tình của những người đó xuất hiện khác thường đúng là sau khi Chu Hiềm nói sẽ có báo ứng mới hiển hiện ra, cái này chứng minh người tham dự vào việc hại chết Lưu Ngọc Lan là người ở lầu bốn này. Mặt khác, có lẽ người thấy chết mà không cứu cũng càng nhiều.

"Ngày mai cảnh sát mới có thể tới, tôi đoán trên người Lưu Ngọc Lan hẳn là sẽ lưu lại một ít manh mối có thể tra được hung thủ. Chuyện Chu Hiềm báo cảnh sát hẳn sẽ làm hung thủ sợ hãi, cho nên thi thể Lưu Ngọc Lan sẽ biến mất vào hôm nay. Mặt khác, Chu Hiềm nói thời gian chỉ có bảy ngày, tối hôm qua là ngày thứ năm, hôm nay là ngày thứ sáu, ngày mai chính là ngày thứ bảy. Cảnh sát không tra ra hung thủ, khả năng là căn bản không có thi thể. Chu Hiềm mới nổi điên chém chết toàn bộ người ở lầu bốn."

Tổng hợp lại, thời gian thi thể Lưu Ngọc Lan biến mất sẽ là buổi tối hoặc đêm khuya.

Mao Cửu cùng Lục Tu Giác chỉ có thể chờ, với bọn họ mà nói, không phải tới ra xét chân tướng Chu Hiềm phát cuồng giết người, cũng không phải tới cứu vớt hay khiển trách ai. Những chuyện đó đều đã phát sinh, bọn họ chỉ là quần chúng. Mục đích là phải biết thi thể Lưu Ngọc Lan bị mang đi đâu, chuyện khác không thể quản.

Lục Tu Giác hiển nhiên càng thêm chán ghét người nơi này hơn cả Mao Cửu, ít nhất một ngày Mao Cửu đi ra ngoài vài lần, Lục Tu Giác chỉ ở mãi trong nhà. Hắn không muốn đi ra nhìn thấy những người đó.

Thật nhanh tới buổi tối, mà khi hoàng hôn buông xuống, Mao Cửu cùng Lục Tu Giác đột nhiên phát hiện, cho dù ôm cây đợi thỏ cũng không có cách nào biết được thi thể Lưu Ngọc Lan đi đâu rồi.

Bởi vì từ 6 giờ (chiều) đến 12 giờ, nơi này liền khôi phục nguyên trạng.

Mao Cửu thở dài: "Chỉ có thể hy vọng thời gian trộm thi thể Lưu Ngọc Lan không phải từ 6 giờ đến 12 giờ."

Nhưng mà không như mong muốn, 12 giờ vừa điểm, lần thứ hai quay lại bộ dáng cũ, thi thể Lưu Ngọc Lan đã biến mất.

Cửa Lưu gia mở ra, tựa hồ sợ mùi hôi của thi thể bám trong phòng, cũng không thèm quan tâm gì mở cửa. Lưu gia rất nghèo, bên trong phòng khác trừ bỏ một khối quan tài thì cái gì cũng không có.

Một trận gió thổi qua, vén lên quần áo treo trên hành lang, từng trận khiếp người, mà thi thể trong quan tài đã biến mất.

Mao Cửu cười khổ: "Thật đúng là trùng hợp."

Thời gian phát hiện thi thể bị giấu ở đâu cố tình lại là thời gian không thể tái hiện, chỉ dựa vào hai người, một chút manh mối cũng không có. Cái toà nhà này còn có ai quen thuộc nó hơn Chu Hiềm?

Hắn đã tìm không ra thì những người khác càng khỏi cần nói nữa.

Mao Cửu không nghe thấy Lục Tu Giác trả lời, quay đầu nhìn lại, phát hiện hắn nhìn chằm chằm cửa một hộ gia đình. Hộ nhà kia có tiền, ở dưới lầu mở một cái siêu thị, thuê liền hai căn nhà đả thông thành một căn.

Nghe nói nam nhân kia ở nông thôn có một người vợ, người ở chỗ này là tình nhân và con của cô ta.

Trước cửa có ba con chó lớn, có chút huyết thống sói, diện mạo giống như sói, cực hung. Ba con chó có chút lười biếng, vừa thấy hai người lập tức nhảy lên, nhe răng nhếch miệng.

Đáng tiếc khí thế của hai người quá mạnh, sinh vật có chút linh tính đều hiểu phải tránh lui, hơn nữa hai người đứng khá xa, ở một khoảng cách an toàn, cho nên cả ba con chỉ là nhe răng thị uy.

Lục Tu Giác nhàn nhạt nhìn lướt qua, dời ánh mắt. Mao Cửu xoa xoa cằm suy tư.

"Quay về ngủ đi."

Mao Cửu sửng sốt: "Bây giờ?"

"Cậu tưởng còn sớm à?"

"Không đi tìm thi thể Lưu Ngọc Lan à?"

"Có manh mối không? Tìm được không?"

Không có manh mối, tìm không được.

"Cho nên trở về ngủ thôi. Phỏng chừng lúc này sẽ không có động tĩnh gì."

Nói cũng đúng.

Mao Cửu đi theo Lục Tu Giác trở về, lúc đi qua chỗ ngoặt đột nhiên quay đầu lại nhìn thoáng qua ba con chó lớn vẫn như cũ nhìn chằm chằm bọn họ.

Ba con chó kia, có mùi máu.

Ngày hôm sau, cảnh sát tới.

Không nhìn thấy thi thể, Chu Hiềm có chút điên khùng. Ngày hôm qua hắn bị đánh rất tàn nhẫn, lúc trở về tựa hồ lại bị ngược đãi một trận, bộ dạng hữu khí vô lực, thoạt nhìn càng giống người điên.

Cảnh sát cho rằng Chu Hiềm báo án giả, hắn là một tên điên.

Cư dân trong toà nhà nói không có người chết, cũng không có người tên là Lưu Ngọc Lan. Người Lưu gia cũng nói không có con gái, chỉ có một con trai.

Cả toà nhà trừ người trên lầu bốn, toàn bộ đều bảo trì im lặng không nói, ý nghĩ lo nhiều một chuyện không bằng ít đi một chuyện. Tất cả cư dân trên lầu bốn đầu nói không có người tên Lưu Ngọc Lan, đều nói Chu Hiềm là người điên, Lưu Ngọc Lan là một cô gái hắn tự tưởng tượng ra.

Cảnh sát thật tức giận, bọn họ nhận được tin báo án, mã bất đình đề* chạy tới, bởi vì đoạn đường bị hỏng làm chậm trễ thời gian. Suốt đêm sửa xong đường, cơm còn chưa kịp ăn liền chạy tới, kết quả là án giả, người báo án là một người điên.

*Mã bất đình đề (马不停蹄): Ngựa không ngừng vó, ý nói vội vàng.

Nhưng đó là người điên.

Bọn họ có thể làm được gì? Tính chất có nghiêm trọng hơn thì có thể làm gì được một kẻ điên đây? Bắt về nhốt lại? Chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo, thuận tiện giáo huấn người Chu gia, đừng để người điên chạy ra nháo chuyện, quản tốt một chút.

Mao Cửu cực kỳ phẫn nộ, phẫn nộ tới cực điểm ngược lại không có biểu tình gì. Cũng không còn xúc động, chỉ lạnh lùng nhìn.

Hắn cười lạnh: "Tất cả mọi người nhất trí phủ quyết sự tồn tại của Lưu Ngọc Lan, tất cả đều giúp đỡ hỗ trợ hung thủ."

Lục Tu Giác mím môi không nói lời nào, rút ra một điếu thuốc, bật lửa.

Hành lang chỉ còn một mình Chu Hiềm, không ai để ý tới hắn. Hắn xin những người khác trả thi thể Lưu Ngọc Lan lại cho hắn, hắn sẽ không báo cảnh sát, cũng không truy cứu. Không ai để ý đến hắn.

Ông chủ mở siêu thị kia trên mặt dữ tợn, dắt theo ba con chó, vỗ vỗ lên mặt Chu Hiềm: "Chậm. Ai mượn mày rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Dám đối nghịch với mọi người? Còn chỉnh không chết được mày chắc!"

Ông chủ siêu thị thả ba con chó ra, đuổi theo Chu Hiềm tới tè ra quần, sau đó cười ha ha.

Mao Cửu nhìn lướt qua ba con chó lớn hung mãnh kia, nghe thấy có người đang nịnh hót hắn. Nhìn qua, là một nam nhân trung niên. Nam nhân ở cách vách bọn họ, là chồng của đại thẩm kia.

Nam nhân trung niên cung kính gọi một tiếng "anh", sau đó am hiểu sở thích của hắn mà khen ba con chó: "Quá uy mãnh, anh làm sao nuôi chúng nó? Ài, nhà em luôn bị trộm ghé, nếu có một con chó như vậy --- chỉ một con thôi, đã sớm cắn phát chết luôn tên trộm! Anh, nghe nói anh nuôi ba con chó này, siêu thị cũng không lo bị trộm chui vào."

Ông chủ siêu thị liếc mắt nhìn nam nhân trung niên, thực hưởng thụ những lời khen này. Trong lòng hắn hiểu rõ, nhà nam nhân trung niên kia nghèo muốn chết, trộm nào mà thèm nhớ thương, nhưng hắn vẫn cứ hưởng thụ.

"Làm sao nuôi à?"

"Dạ!"

"Cho ăn thịt người thôi."

Biểu tình nam nhân trung niên đột nhiên cứng lại, tưởng ông chủ kia đang nói đùa với hắn, không mở miệng nữa.

Trong lòng Mao Cửu đột nhiên nhảy dựng, quay đầu lại nhìn cửa nhà ông chủ siêu thị kia, ở đó có một cái chậu rửa mặt rất lớn, là chỗ ăn cơm của ba con chó kia. Bên trong chậu rửa mặt thật sạch sẽ, cho dù là một chậu đầy, đối với ba con chó kia đều không đủ ăn, cho nên liếm thật sự sạch sẽ.

Trên mặt đất cũng không có một chút cặn.

Người nuôi chó đều biết, chó khi ăn cơm đều không quá yên tĩnh, thường làm rơi rớt đồ ăn trong chén cơm. Ba con chó lớn tranh đoạt đồ ăn, làm đổ cả chậu cơm cũng có thể.

Trên mặt Mao Cửu treo một nụ cười, nhưng trong mắt một chút ý cười cũng không có: "Lục ca, đồ ăn cho chó của ông chủ này nhất định rất ngon. Chó ăn thật sạch sẽ, dù có rơi trên đất cũng liếm thật sạch."

Lục Tu Giác hút thuốc, mặt không biểu tình, trong mắt cũng chỉ có một mảnh lạnh băng.

"Ừm."

"Ông chủ siêu thị nuôi chó để phòng trộm, chó hẳn là thường xuyên ở siêu thị. Tôi nhớ tối qua và cả ngày hôm qua, ba con chó này chưa từng xuất hiện."

"Lục ca?"

"Đừng cười, khó coi."

Mao Cửu bỗng nhiên lạnh mặt, nộ mục uy nghiêm, không thể xâm phạm, khiến người cảm thấy nghiêm nghị.

Đại khái có thể hiểu được mọi chuyện, tìm được thi thể Lưu Ngọc Lan rồi, chỉ cần chờ đến tối gặp lại Chu Hiềm là được.

Khi hoàng hôn buông xuống, hai người đứng ở lan can tầng năm lạnh nhạt nhìn sự kiện tàn sát ở lầu bốn. Toàn bộ người ở lầu bốn không có sức phản kháng, bị sát hại như là heo dê chờ bị làm thịt.

Những người ngày thường lấy thân phận người ngoài cuộc dăm ba câu hại chết người khác sau đó đẩy tội đi không còn một mảnh, cho rằng mình chẳng qua chỉ nói chuyện, cũng không có hại người, là kẻ khác tin người, thì ra mạng của bọn họ chẳng qua cũng mỏng như tờ giấy mà thôi.

Ai nói khẩu nghiệp là vô tội?

Vọng ngữ, lưỡng thiệt, ác khẩu*, thế gian có rất nhiều lời đồn ác ý đều do khẩu nghiệp mà ra. Chỉ là hai ba câu chửi bới, cứ mãi truyền bá là có thể trở thành độc dược, mãnh hổ giết chết người.

*Bốn ác nghiệp trong khẩu nghiệp: Vọng ngữ (妄语) nói láo, Ác khẩu (恶口) chửi rủa, Lưỡng thiệt (两舌) đâm thọc, nói hai lời, Ỷ ngữ (绮语) thêu dệt.

Từng có một câu chuyện nói thế này, thứ độc nhất trên thế gian, không phải nọc trong nanh rắn, không phải cái miệng của mãnh hổ, không phải đuôi của bò cạp, mà là đầu lưỡi của con người.

"Có lời đồn, nói rằng hoàng hôn là thời khắc phùng ma*, kỳ thật cũng rất có đạo lý."

*Phùng ma (逢魔): phùng trong tương phùng, nghĩa là gặp gỡ, ma trong ma quỷ. Người ta cho rằng vào lúc hoàng hôn (từ 17 giờ đến 19 giờ) hoặc bình minh (từ 3 giờ đến 5 giờ) là thời khắc giao nhau giữa hai giới âm dương, lúc này có thể nhìn thấy những thứ mà trước nay chưa từng thấy. Trong phim Kimi no namae wa? (Your name) cũng có nhắc tới.

Nhìn xuống phía dưới, Chu Hiềm đang tắm máu kia còn không phải là ma sao?

Lục Tu Giác nghiêng đầu nhìn sườn mặt thanh lãnh như ngọc của thanh niên, bàn tay giơ lên đến đỉnh đầu cậu do dự một lát rồi rơi xuống bả vai, nhẹ nhàng vỗ vỗ: "Sau khi chết, hồn phách bị nhốt ở chỗ này, nếu Chu Hiềm thả bọn họ ra, thì bọn họ sẽ đi đầu thai sao?"

"Đi." Mao Cửu bổ sung: "Súc Sinh Đạo."

Để người ta chà đạp, hoặc trở thành công cụ khổ sai, thành muỗi quấy nhiễu con người, thành vật nuôi lấy thịt, bị quất roi quở trách, bị người hận mà tru diệt, giết chết trên bàn ăn, đền lại tất cả nghiệp chướng.

"Tìm được Ngọc Lan chưa?"

Mao Cửu cùng Lục Tu Giác quay đầu lại, Chu Hiềm đứng sau lưng bọn họ, thanh âm trở lại thanh thuý êm tai, không còn thô dát như lúc còn sống.

Dường như nhìn ra nghi hoặc của Mao Cửu, Chu Hiềm vuốt cổ, không để bụng nói: "Khi còn nhỏ bị mấy đứa nhóc lớn hơn đổ xăng và nước ớt vào, giọng nói hỏng rồi."

Kỳ thật hệ tiêu hoá cũng hỏng hơn phân nửa. Người Chu gia hận không thể giết chết hắn, làm sao còn đưa hắn đi bệnh viện rửa ruột.

Chân mày Mao Cửu khó phát hiện khẽ nhăn lại.

Chu Hiềm hỏi: "Ngọc Lan đâu?"

"Cậu hẳn là đã biết rồi."

Chu Hiềm sửng sốt: "Cái gì?"

Mao Cửu chỉ ra: "Cậu biết Ngọc Lan ở đâu. Ông chủ siêu thị, ba con chó lớn. Cậu biết."

Mặt Chu Hiềm trầm xuống, toà nhà khôi phục trở lại thành Quỷ Vực rách nát âm trầm, bởi vì hoàn cảnh xung quanh làm Chu Hiềm thoạt nhìn thật âm trầm khủng bố.

Mao Cửu cùng Lục Tu Giác lạnh nhạt nhìn hắn, giống như hoàn toàn không sợ hắn bỏ chạy.

Chu Hiềm cũng không bỏ chạy, trầm mặc thật lâu mới nhẹ phiêu phiêu nói: "Tôi biết. Tôi nhớ ra rồi, đúng là biết. Tôi biết Ngọc Lan ở đâu. Cảm ơn..."

Quỷ Vực bắt đầu sụp xuống, tầng tầng lớp lớp, từng mảng từng mảng bong ra. Những cái hồn phách vốn bị nhốt phát ra tiếng hoan hô vui sướng, len qua những khe vỡ của Quỷ Vực chạy ra, đại khái đến lúc này, bọn họ cũng không cảm thấy mình sai.

Mao Cửu cùng Lục Tu Giác bị đưa ra khỏi Quỷ Vực, chỉ một cái chớp mắt bọn họ đã rời khỏi nó, vẫn là ở lầu bốn, vẫn đứng ở hành lang.

Lúc này ánh trăng chiếu xuống, màu ngân bạch, có chút ôn nhu cũng có chút vô tình. Bởi vì Quỷ Vực sụp xuống, không có âm linh cũng không có Kiến Cổ, luồng khí âm hàn cũng biến mất. Tuy rằng toà nhà này nhìn qua vẫn thật hoang vắng rách nát, nhưng cũng không còn khủng bố đáng sợ như trước.

Lục Tu Giác nói với Mao Cửu: "Đi thôi."

Mao Cửu gật gật đầu, đi vài bước đột nhiên vỗ đầu nói: "Tôi bỏ lại khăn tay và áo khoác của anh ở trong đó rồi!"

Không chỉ áo khoác và khăn tay, còn có lương khô và bình nước quân dụng nữa.

Đừng nói, nhắc tới cậu liền ---

"Đói bụng."

Lục Tu Giác: "..."

**********

Phúc lợi 8/3 đây, tự nhiên thấy 8/3 mà đăng chương này hơi kì:vvv 

"Kỳ thật ma quỷ không đáng sợ, đáng sợ là lòng người" câu này nói cũng không sai. Mọi người ai có ở Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, v.v thì chú ý bảo vệ sức khoẻ nhé, có múa phím cũng đừng hung hăng quá:v cẩn thận khẩu nghiệp, dù sao tui cũng tức lắm. Hạn chế ra đường chứ đừng như anh ca sĩ nào đó lo cho liveshow hơn sức khoẻ =))))))))

Mấy cô, mấy chị, mấy em, 8/3 vui vẻ:33

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Những mẹo giúp cho phụ nữ tự tin hơn trong công việc, làm đẹp và chăm sóc sức khỏe gia đình. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như top 10 thuoc tri mun tot nhat hien nay chi em nen quan tam, chua toc bac som bang vung den rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại webphunu.com.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status