Thiên tài bảo bối: tổng tài không được đụng mẹ ta

Chương 18: Tim đập rộn lên



Vô cùng khó khăn mới đỡ được Thanh Phong Tuấn đến phòng khách sạn,Diệp Vị Ương mệt mỏi đến sắp hư thoát.

Vừa đỡ Thanh Phong Tuấn nằm vào trên giường,Diệp Vị Ương mở to miệng thở gấp hai bàn tay rũ xuống bên giường đột nhiên bị. . . . . . Thanh Phong Tuấn bắt được!

Thanh Phong Tuấn chậm rãi mở mắt,sau đó trên gương mặt tái nhợt cùng con ngươi thâm thúy như biển tất cả đều là nét cười!

Đã lúc nào rồi hắn còn cười! Chẳng qua.hắn. . . . . . Hắn. . . . . . Hắn tỉnh lúc nào?

Người này tỉnh tại sao không nói sớm một tiếng? Hại cô nửa đỡ nửa cõng cực khổ mới vào được phòng này!

Thấy dáng vẻ thật đáng yêu của cô Thanh Phong Tuấn cười nhẹ thành tiếng,căn dặn : “Trước tiên phải khóa cửa phòng.”

Diệp Vị Ương mở to hai mắt.Đúng vậy,nếu không khóa trái cửa chút nữa phục vụ đi vào tặng đồ,ngộ nhỡ không gõ cửa đã xuông vào nhìn thấy nhiều vết máu thì phiền phức lắm.

Biết được tốt xấu trong truyện này,Diệp Vị Ương không dám ầm ĩ trể nãi,ngoan ngoãn gật đầu một cái: “Ừ”





Thanh Phong Tuấn nhìn bóng lưng Diệp Vị Ương đi đóng cửa,nụ cười của hắn lập tức biến mất,lông mày hai bên nhíu lại,cô gái trước mắt rất hiền lành,rất ngây thơ,rất có tinh thần trọng nghĩa,thuần trắng như tờ giấy,mà từ hôm nay trở đi cô không biết số mạng của mình đã gắn liền chặc chẽ với hắn. . . . .

“Này,anh rốt cuộc tỉnh lúc nào? Tại sao không mở miệng nói,anh có biết vừa rồi tôi rất sợ ,không dám cho bất luận kẻ nào đến gần anh,sợ để lộ vết thương trên người anh,nhưng cõng một người vóc dáng cao lớn như anh thiếu chút nữa mệt chết tôi đấy!” Diệp Vị Ương khóa trái cửa trở lại,phe phẩy cánh tay nhức mỏi nói.

“Ừ,tôi hiểu cũng biết rõ,cô cực khổ rồi,cám ơn cô.Tôi tuy đã tỉnh nhưng hiện tại vẫn rất yếu,cộng với chảy máu quá nhiều không cách nào tự mình lấy đạn,tiếp theo phải làm phiền cô rồi.” Thanh Phong Tuấn bình tĩnh nhìn cô,tùy tiện đem tánh mạng của mình giao cho cô.

Diệp Vị Ương liên tiếp xua tay,hoảng sợ lắc đầu như trống bỏi: “Không được không được!Một người đang sống tốt,anh sẽ bị tôi giết chết mất! Tôi . . . . . Tôi đi tìm bác sĩ cho anh có được không?”

“Không,không kịp rồi,chờ cô mời bác sĩ tới,tôi đã chết.Cô,tới đây.” Thanh Phong Tuấn nén đau đớn,giơ cánh tay yếu đuối ngoắc với Diệp Vị Ương.

Không biết tại sao,cảm giác bộ dáng này của hắn hợp với gương mặt tuấn mỹ vừa yêu nghiệt,thật sự làm cô không đành lòng cự tuyệt. Nếu đổi lại những cô gái khác chỉ sợ lên núi đao xuống biển lửa không chừng đã sớm nhào đi?

Diệp Vị Ương thật sự rất lo lắng vết thương trên người hắn chuyển biến xấu,cho nên khi hắn vẫy tay về phía cô,cô vội vàng chạy tới kiểm tra vết thương của hắn.





Không để ý hai người lại thật gần,cô run rẩy cởi áo sơ mi trắng của hắn.

Máu tươi đã sớm nhiễm đỏ khắp lồng ngực hắn. . . . . .

Lần đầu tiên nhìn thấy vết thương,Diệp Vị Ương thiếu chút nữa khóc thành tiếng,trong mắt cô cố nén nước mắt,run rẩy ngẩn đầu hỏi hắn: “Nhất định. . . . . . Rất đau phải không?”

Thân thể hắn hoàn mỹ vô khuyết nhưng sau này nơi gần tim sẽ vĩnh viễn lưu lại vết sẹo. Đều bởi cô liên lụy người giỏi như hắn bị thương. Diệp Vị Ương đau lòng không thôi.

Cô run lên một cái lông mi thật dài nhuộm nước mắt,giống như cánh bươm bướm vẫy vẫy,khiêu khích trái tim của Thanh Phong Tuấn.

Trừ người mẹ đã chết,đây là lần đầu tiên có cô gái vì lo lắng cho hắn mà khóc.

Tay của hắn bất giác duỗi tới gương mặt trắng mịn mềm nhẵn của cô. . . . . .
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.1 /10 từ 7 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp chẳng hạn như muu su tai nhan thanh su tai thien thay thich phuoc tien 2017, van dapy nghia cau chua danh duoc nguoi mat do nhu vang dd thich thien tue những bài giảng pháp này rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status