Thiếu gia bị bỏ rơi

Chương 1625: Thánh thủ tiên cô


- Không sai, gốc 'Mãn thiên tinh' này là ta tìm mua được từ khoang thuyền thượng đẳng đấy. Hơn nữa chỉ có một gốc cây này mà thôi, nếu như cậu không thể luyện chế được thì nên nói sớm cho ta biết, để ta đi tìm người khác.

Tên một mắt này nhìn chằm chằm Diệp Mặc rồi nói với vẻ nghiêm khác.

Diệp Mặc mỉm cười:

- Chỉ là một lò 'Hóa tinh đan' mà thôi, không thể làm khó ta được, nhưng ta thật ra muốn hỏi một chút, nếu như ta có thể giúp người luyện chế 'Hóa tinh đan', vậy người có thể trả cho ta cái giá như thế nào?

- Chỉ cần có một lò 'Hóa tinh đan' trung phẩm, thì ta sẽ cho cậu năm trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm.

Tên một mắt nói không chút do dự nào.

Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, 'Hóa tinh đan' này tuy rằng khá khó luyện chế, nhưng giá cả thì không thể nào so sánh với 'Đại ất đan' được. Bình thường thì một viên 'Đại ất đan' có thể bán với giá ba trăm tới năm trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm, nhiều khi có tiên tinh nhưng cũng không mua được. Mà một viên 'Hóa tinh đan' thì chỉ có giá khoảng hai mươi ngàn tiên tinh thượng phẩm, tỷ lệ tốt hơn một chút thì giá cũng không cao hơn bao nhiêu.

Tên một mắt trước mặt này ra giá mua quả thực là cao lắm rồi. Quả nhiên là ở trên tiên thuyền này đúng là một nơi tốt để buôn bán. Điều kiện tiên quyết là anh phải có bản lĩnh, thì sẽ có thể kiếm được tiên tinh ở đây.

- Nếu như cậu cảm thấy giá còn chưa đủ, thì ta có thể tăng thêm, chỉ cần cậu có thể luyện chế ra được 'Hóa tinh đan'.

Tên một mắt kia thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, thì liền bổ xung thêm một câu.

Diệp Mặc khoát tay:

- Thêm nữa thì không cần, nhưng ta có một điều kiện. Ta có thể luyện chế ra sáu viên 'Hóa tinh đan', lúc đó anh đưa ta năm trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm thì ta sẽ đưa cho anh ba viên đan dược, còn ta sẽ tự mình giữ lại ba viên.

Một lò 'Hóa tinh đan' thì một đại sư Tiên đan xác thực có thể luyện chế ra sáu được viên. Đại sư Tiên đan có bản lĩnh một chút có thể luyện chế được chín viên. Mà Diệp Mặc thì lại là một đại sư Tiên đan lục phẩm, nên hoàn toàn có thể luyện chế ra được đủ một lò mười hai viên. Hắn nói câu kia, chính là vì muốn giữ lại chín viên đan dược cho mình. Có thể nói buôn bán gian lận rồi.

Trên tiên thuyền này, thì hắn chính là kẻ nghèo khó. Còn tên một mắt này lại có thể đi tới khoang thuyền thượng đẳng để mua đồ, thì hiển nhiên là không phải hạng người đơn giản. Huống hồ y cũng không cần nhiều đan dược như vậy, cũng vừa lúc để mình giữ lại chỗ thừa nhân dịp khai trương.

Đương nhiên, còn có một điều mà Diệp Mặc không dám nói đó là hắn có thể luyện chế ra được cả mười hai viên Tiên đan thượng đẳng, như vậy tuyệt đối không phải là một lò đan dược mà đại sư Tiên đan tứ phẩm có thể luyện chế ra được. Cho dù là đại sư Tiên đan tứ phẩm có thể luyện chế ra một lò đủ mười hai viên, thì cũng đều là Tiên đan trung đẳng và hạ đẳng mà thôi, không có khả năng toàn bộ đều là Tiên đan thượng đẳng.

- Có thể.

Tên một mắt gật đầu không do dự:

- Chỉ cần cậu cho ta ba viên đan dược là được, còn lại bất luận là cậu có thể giữ lại bao nhiêu ta cũng không quan tâm. Đồng thời ta cũng sẽ đưa cho cậu năm trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm.

- Thành giao.

Diệp Mặc gật đầu:

- Đưa dược liệu của anh tới đây, ta sẽ lập tức giúp anh luyện chế.

Nghe được lời Diệp Mặc nói, thì tên một mắt kia cũng không chút do dự nào mà lấy ra một đống dược liệu.

Thấy Diệp Mặc thu hồi chỗ dược liệu này, thì tên một mắt lại ném ra một tờ giấy để lập một bản hiệp ước với Diệp Mặc, sau đó lớn tiếng nói:

- Nếu như cậu luyện chế thất bại, thì ta sẽ lấy mạng của cậu, đồng thời đạo lữ của cậu ta cũng sẽ mang đi.

Diệp Mặc biết ở khoang thuyền trung đẳng này tùy tiện giết người là không được. Nhưng nếu đã có hiệp ước thì cũng có thể. Mặt khác đối phương hẳn là kẻ có quyền lực trong tay để mà tùy tiện giết người đấy. Đối với Tiên đan tứ phẩm, thì Diệp Mặc căn bản là cũng không có chút áp lực nào, nên hắn cũng chẳng do dự nào mà trực tiếp ký tên của mình lên bản hiệp ước.

Thấy Diệp Mặc đã đi lên lầu luyện đan, thì tên một mắt này cũng không ngồi xuống, càng không nhìn tới Chân Băng Du, mà chỉ nhìn chằm chằm phía cái cầu thang kia, không chớp mắt lấy một lần. Rất rõ ràng, việc Diệp Mặc có luyện chế được đan dược hay không đối với y vô cùng quan trọng.

Một lò Tiên đan tứ phẩm thì đối với Diệp Mặc hiện tại mà nói, chỉ tốn thời gian nửa nén hương của hắn mà thôi. Nhưng hắn lại kéo dài thời gian ra một nén hương để luyện chế ra ba viên 'Hóa tinh đan' hạng nhất, tám viên thượng đẳng, và một viên trung đẳng. Thực tế thì hắn hoàn toàn có thể luyện chế ra toàn bộ mười hai viên 'Hóa tinh đan' hạng nhất, nhưng hắn cảm thấy không cần thiết phải như vậy. Nếu muốn sinh tồn ở chỗ này, thì cũng cần phải chú ý kiềm chế bản thân.

Lát nữa hắn cấp cho tên một mắt kia hai viên đan dược thượng đẳng và một viên trung đẳng là được rồi. Với lượng đan dược như vậy, thì chỉ có thể dự đoán rằng hắn tối đa chỉ là một đại sư Tiên đan tứ phẩm có trình độ khá cao mà thôi. Nếu có đan dược hạng nhất, vậy thì có nghĩa là hắn đã thăng cấp đại sư Tiên đan ngũ phẩm rồi, hoặc đang là một đại sư Tiên đan tứ phẩm tùy thời có thể thăng cấp lên ngũ phẩm.

Một lúc lâu sau, thì Diệp Mặc liền đi từ trên lầu xuống. Tên một mắt kia vẫn đang nhìn chằm chằm vào chiếc cầu thang. Lúc này y thấy Diệp Mặc đi xuống, thì căn bản là không kịp chờ Diệp Mặc nói, đã lập tức khẩn trương mà hỏi:

- 'Hóa tinh đan' luyện chế thế nào rồi.

- Coi như cũng được.

Diệp Mặc nói xong liền lấy ra một cái bình ngọc rồi đưa qua cho y.

Tên Đại Ất Tiên một mắt liền khẩn trương mở bình ngọc ra, khi y thấy bên trong là hai viên 'Hóa tinh đan' thượng đẳng và một viên trung đẳng thì lập tức mừng rỡ không thôi, quay người ra cảm tạ Diệp Mặc:

- Đa tạ đại sư, đa tạ đại sư. Không ngờ lại có được hai viên đan dược thượng đẳng, thật tốt quá, tốt quá...

Diệp Mặc từ biểu hiện cung kính của người này đối với mình, thì cũng có thể thấy được người bị trúng Tâm Ma chi độc kia khẳng định là có quan hệ rất mật thiết đối với y.

Diệp Mặc mỉm cười:

- Tôi chỉ là làm ăn buôn bán mà thôi, cả hai chúng ta đều là người có lợi cả.

Tên Đại Ất Tiên một mắt kia vẫn mang vẻ mặt kích động, nhưng lập tức lấy ra bản hiệp ước đã ký kết lúc trước mà xé tan đi, sau đó lại lấy ra bẩy trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm đưa cho Diệp Mặc rồi nói:

- Đại sư, có thể lại bán thêm cho tôi một viên 'Hóa tinh đan' nữa hay không.

- Cho dù là trúng Tâm Ma chi độc nghiêm trọng một chút, thì một viên 'Hóa tinh đan' cũng đã đủ rồi mà?

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn tên Đại Ất Tiên một mắt này rồi nói, nhưng cũng chỉ lấy đi năm trăm ngàn tiên tinh, còn hai trăm ngàn kia cũng không cầm về.

- Đúng thế, không sai, nhưng chỉ là vì bạn bè của tôi trên tiên thuyền rất nhiều, hơn nữa tiên thuyền lại liên tục phi hành trong giới vực hư không. Mà quy tắc thiên địa trong hư không thì lại không đầy đủ, cho nên tu luyện ở đây rất dễ trúng phải Tâm Ma chi độc. Tôi cũng chỉ là lo trước cho khỏi gặp họa mà thôi.

Tên một mắt liền vội giải thích.

Trong lòng Diệp Mặc cũng khẽ động. Lời nói của tên một mắt này thì dường như là y có rất nhiều người quen ở trên tiên thuyền này. Nghĩ tới đây, thì hắn liền lấy ra một viên 'Hóa tinh đan' nữa rồi đưa cho y:

- Tiên tinh thì không cần, anh là khách hàng đầu tiên của tôi, viên đan dược này tặng cho anh. Hơn nữa vãn bối cũng muốn tiền bối giúp giới thiệu một chút cho việc làm ăn của mình thêm tốt.

Tên Đại Ất Tiên này thu hồi Tiên đan của Diệp Mặc, sau đó giơ một ngón cái lên nói:

- Tốt, người bạn như cậu thì Bành Cảm Đương tôi nhận định rồi. Cậu hẳn là vừa từ dưới khoang thuyền hạ đẳng tới đúng không? Với tiêu chuẩn đại sư Tiên đan như của cậu, thì rất dễ dàng đứng vững gót chân ở khoang thuyền trung đẳng này, thậm chí còn là khoang thuyền thượng đẳng nữa. Chuyện làm ăn thì không cần lo lắng, tôi sẽ giới thiệu bạn bè của mình cùng tới đây. Còn nữa, chúng ta đã là bằng hữu tương giao rồi, không cần xưng hô cái gì mà tiền bối, vãn bối nữa. Sau này Bành mỗ tôi sẽ còn phải cầu cạnh cậu nhiều, nên chúng ta không cần khách khí.

Diệp Mặc đại hỉ, không nghĩ tới vụ làm ăn thứ nhất đã kết giao được với một khách hàng lâu dài rồi, nên hắn liền nói:

- Tôi là Diệp Mặc, sau này xin phiền Bành huynh rồi.

- Không có vấn đề gì, bất quá ngày hôm nay tôi đã có được 'Hóa tinh đan' rồi, cho nên nhất định phải trở về sớm. Chờ tôi cứu người xong, thì sẽ trở lại tìm cậu.

Bành Cảm Đương nói.

Sau khi Diệp Mặc tiễn Bành Cảm Đương tới cửa, thì liền nói thêm:

- Bành huynh, tôi chỉ cần huynh giúp tôi giới thiệu một chút là được, không cần phải nói quá.

Bành Cảm Đương đã tu luyện tới Đại Ất Tiên, hơn nữa cũng đã từng trải nhiều, cho nên lời Diệp Mặc vừa nói ra thì y lập tức đã hiểu:

- Diệp huynh đệ yên tâm, tôi sẽ mang rất nhiều bạn bè của mình tới, nhưng cũng sẽ không trắng trợn mà tuyên dương chuyện cậu có thể luyện chế ra đan dược thượng đẳng đâu.

Diệp Mặc âm thầm tán thưởng sự nhanh nhạy của Bành Cảm Đương, sau đó ôm quyền tiễn Bành Cảm Đương rời đi.

Khai trương không được ba ngày, thì đã buôn bán lời năm trăm ngàn tiên tinh thượng phẩm rồi. Đồng thời còn lời thêm cả tám viên 'Hóa tinh đan' thượng đẳng nữa. Căn cứ theo ý của Bành Cảm Đương, thì 'Hóa tinh đan' tại tiên thuyền Thiên Vực này hẳn là phải rất nổi tiếng mới đúng.

Thấy Diệp Mặc cuối cùng cũng mở hàng được rồi, thì Chân Băng Du cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn chưa tìm được sư phụ của mình, đồng thời cũng không thể vì sư môn mà báo thù. Tuy rằng cô cũng không sợ hãi gì cái chết, nhưng nếu như có thể không chết, thì ai lại nguyện ý đi tìm cái chết chứ? Tu luyện không phải là vì truy cầu trường sinh đại đạo sao?

...

Sau khi Diệp Mặc đã có vụ làm ăn, thì Chân Băng Du lại lần nữa quay lên lầu để tu luyện. Còn Diệp Mặc thì một mình ở lại dưới lầu thôi diễn trận pháp của mình, một bên để mắt trông nom cửa hàng.

Kỳ thực nói là trông nom, cũng chỉ là ngồi ở bên trong cửa hàng mà thôi. Ngoại trừ Bành Cảm Đương tới để luyện chế một lò 'Hóa tinh đan' ra, thì mấy ngày qua rồi cũng không có bất kỳ người nào tới nhờ luyện chế đan dược cả.

Diệp Mặc cũng chỉ có thể tự mình ngồi xuống thôi diễn trận pháp mà thôi, vì trình độ trận pháp hiện tại của hắn rất thấp, tới giờ mới chỉ là tiên trận sư cấp hai. Đối với Diệp Mặc mà nói, thì trình độ trận pháp này chẳng khác nào con số không.

Tới ngày thứ sáu, Bành Cảm Đương lại lần nữa tới đan lâu của Diệp Mặc. Nhưng lần này không phải chỉ một mình y tới, mà y còn dẫn theo hai người nữa. Một nữ tiên thoạt nhìn cực kỳ đoan trang, quanh thân dường như có một loại tiên vận khó có thể diễn tả bằng lời, khiến cho người khác khi nhìn vào cô thì trong lòng không tự chủ được mà xuất hiện một loại kính ý.

Diệp Mặc âm thầm quan sát cô gái này, thì thấy được tu vi của cô đã là Đại Chí Tiên hậu kỳ rồi, cao hơn so với Bành Cảm Đương nữa.

Còn một người thanh niên bên cạnh Bành Cảm Đương thì lại có tướng mạo rất bình thường, tu vi cũng là Đại Ất Tiên giống Bành Cảm Đương. Bất quá Diệp Mặc cứ cảm giác được người này rất không bình thường, dường như y cũng không giống với những gì y biểu lộ ra bên ngoài.

- Diệp huynh đệ, ngày hôm nay tôi cố ý dẫn theo hai người bạn tới đây để cậu làm quen một chút. Vị này là Thánh thủ tiên cô Thải Dĩ, còn vị này là bạn của tôi Hàn Trường Điền. 'Hóa tinh đan' lần trước mà cậu luyện chế cho tôi chính là dùng để cứu y đấy. Hiện tại y cố ý tới đây là để cảm ơn cậu đấy.

Tâm tình của Bành Cảm Đương lần này có vẻ như đã tốt hơn nhiều rồi.

Diệp Mặc vội vã tiến lên chào. Vị thánh thủ tiên cô tên Thải Dĩ này không biết là tu luyện loại công pháp gì, mà lại có thể khiến hắn sinh ra một loại kính ý vô hình, tuyệt đối không thể nào là một người bình thường được. Trong lòng Diệp Mặc âm thầm cẩn thận. Còn tên Hàn Trường Điền kia thì đã có thể kết giao với Bành Cảm Đương, khiến Bành Cảm Đương vì mạng nhỏ của y mà phải bôn ba, thì chắc chắn cũng không hề đơn giản.

- Diệp huynh đệ, thánh thủ tiên cô bình thường sẽ không bao giờ ra ngoài gặp người lạ đâu, lần này là vì cậu đã cứu Trường Điền nên cô ấy mới cố ý tới đây một chuyến đấy.

Bành Cảm Đương sau khi giới thiệu xong, nhưng tuy là y thấy Diệp Mặc rất khách khí, thì vẫn biết rằng Diệp Mặc không hiểu được ý của mình. Cho nên y liền tranh thủ giải thích:

- Thánh thủ tiên cô tu luyện chính là ‘Y đạo’, đồng thời cũng là một Tiên đan sư tam phẩm. Lần này tôi mời cô ấy tới để giúp cậu một chút đấy.

- Giúp tôi?

Diệp Mặc càng khó hiểu hơn.

Vị thánh thủ tiên cô kia không đợi Bành Cảm Đương nói ra, thì đã chủ động mỉm cười:

- Tôi nghe nói Diệp đại sư có thể luyện chế Tiên đan tứ phẩm thượng đẳng, cho nên mới cố ý qua đây để thỉnh giáo. Đồng thời tôi cũng nghe nói đạo lữ của Diệp đại sư thân mang trọng bệnh không tiện nói ra, cho nên cũng tiện đường tới đây xem có thể giúp được gì không.

Giọng điệu nhẹ nhàng, hơn nữa còn mang theo một tia tĩnh lặng, khiến cho trong lòng Diệp Mặc không tự chủ được mà an tĩnh lại. Sau khi nghe xong lời cô nói, thì Diệp Mặc lập tức lại có một tia kính ý đối với vị thánh thủ tiên cô này. Đối phương đã là Đại Chí Tiên rồi, mà còn nói là muốn thỉnh giáo mình một chút, hơn nữa việc tới đây xem bệnh giúp Chân Băng Du cũng chỉ nói là do tiện đường mà thôi, thì có thể thấy được đối phương tu dưỡng tâm thần đã tới được một trình độ nhất định rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.1 /10 từ 9 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như chu dai bi 7 bien thay thich tri thoat tung, bai thuoc quy lam giam mo mau rua sach mach mau ai cung lam duoc những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.