Trọng sinh tu tiên tại đô thị

Chương 720: Linh Khê


"Móa nó!"

Diệp Trần nhịn không được nói tục một tiếng.

Mắt thấy không gian thông đạo sắp phải sụp đổ, một khi bị cuốn vào bên trong không gian loạn lưu, lấy tu vi bây giờ, gần như là cửu tử nhất sinh!

"Lưu Ly Kim Thân!"

"Pháp Tướng Thiên Địa!"

Diệp Trần cũng không kịp nghĩ lại, lập tức thu hồi Xích Vũ phi thuyền, mở phóng ngự đến mức mạnh nhất, sau đó gọi Tử Quỳnh kiếm ra, hung hăng chém xuống một kiếm, "Hư Không trảm!"

Ầm ầm!

Dưới một kiếm toàn lực của Diệp Trần, ở trước khi không gian thông đạo chưa sụp đổ thì đã cưỡng ép xé mở ra một cái vết nứt không gian, sau đó nhanh chóng chui đi qua.

Ngay tại lúc Diệp Trần chui vào bên trong cái khe kia, không gian thông đạo cũng hoàn toàn sụp đổ!

Xoẹt xẹt á!

Diệp Trần lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng thôn phệ muốn xé rách cả người hắn ra.

"Phá cho ta!"

Diệp Trần hét lớn một tiếng, cưỡng ép vận dụng một chút lực lượng không gian mà chính mình nắm giữ kia, mạnh mẽ phá ra một cái lối ra.

Cuối cùng ở trước khi thông đạo hoàn toàn sụp đổ, may mắn đào thoát khỏi sự thôn phệ của không gian loạn lưu về tới thế giới bên ngoài.

Hô hô hô!

Diệp Trần ngồi tê liệt trên mặt đất, thở dốc một lúc lâu mới hồi sức trở lại, cúi đầu nhìn thoáng qua tình huống trên người, lập tức cười khổ không thôi.

Chỉ thấy quần áo trên người hắn đều đã bị xoắn nát hoàn toàn, trên dưới toàn thân đều hiện đầy vết thương, gần như thành một cái huyết nhân!

Vốn là thương thế bên trong cơ thể cũng còn chưa có khép lại hoàn toàn thì trên vết thương cũ lại thêm vết thương mới, ngũ tạng lục phủ gần như báo hỏng toàn bộ!

Nếu không phải trong cơ thể hắn có Vạn Cổ Trường Thanh châu che chở tâm mạch, lần này coi như không chết chỉ sợ cũng phải lột da.

Dù là như thế, không có khoảng thời gian một hai tháng, chỉ sợ cũng khó mà khôi phục.

"Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào? Chẳng lẽ đây là Tiêu Dao tiên châu có vấn đề gì? Lúc nào quay trở lại nhất định phải hỏi Cửu lão thật tốt một chút!"

Diệp Trần buồn bực không thôi, loại trạng thái trước mắt này của hắn, đi đường khẳng định là không được, chỉ có thể trước tiên tạm thời tĩnh dưỡng một đợt.

Ngay vào lúc Diệp Trần chuẩn bị điều tức ngay tại chỗ, bỗng nhiên nơi xa truyền đến một giọng nói uy nghiêm mà bên trong giọng nói lại lộ ra ngạc nhiên nghi ngờ, "Bên kia làm sao đột nhiên lại có động tĩnh lớn như vậy? Theo ta đi nhìn xem!"

Hóa ra, Diệp Trần cưỡng ép phá vỡ thông đạo không gian đã dẫn phát tới động tĩnh không nhỏ, vậy mà kinh động đến người xung quanh.

Bá bá bá!

Theo giọng nói rơi xuống, từng cái bóng người hiện lên ở bên trong rừng núi, một hồi xao động đi qua, một đám người xuất hiện trước mặt Diệp Trần, cầm đầu là một người đàn ông trung niên, cưỡi một con quái vật to lớn toàn thân mọc đầy vảy giá màu đen, vô cùng khí thế!

Mà ở sau lưng người đàn ông trung niên, còn có một đội nhân mã đi theo, có lẽ là thuộc hạ của hắn.

Mọi người thấy cả người Diệp Trần đầy vết máu, lập tức từng tên khẩn trương lên, tự động làm thành một vòng tròn, bao vây Diệp Trần lại.

"Ngươi là người phương nào? Tại sao lại xuất hiện ở bên trong núi phía sau Hắc Nham thành chúng ta?"

Người đàn ông trung niên cầm đầu kia, gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trần, hét lớn một tiếng nói.

Diệp Trần ngẩng đầu quét mắt nhìn mọi người một lượt, trong nội tâm thở dài, tuy rằng thực lực của những người này cũng không mạnh, hắn nếu là cưỡng ép điều động chân nguyên cũng đủ để xử lý những người này một cách dễ dàng.

Thế nhưng là, thương thế trong cơ thể hắn quá mức nghiêm trọng, nếu là cưỡng ép động võ, thương thế sẽ càng nghiêm trọng hơn, đến lúc đó chỉ sợ cũng cần phải nghỉ ngơi dưỡng thương trong thời gian dài hơn.

Huống chi, hắn mặc dù là bất đắc dĩ xâm nhập vào bên trong tông môn của người khác, mà dù sao cũng là hắn đuối lý, nếu như lại động thủ giết người thì càng không nói được.

Vừa nghĩ đến đây, Diệp Trần chậm rãi đứng lên, thản nhiên nói:

"Thật có lỗi! Không cẩn thận xâm nhập vào địa bàn của các ngươi, ta đây rời đi!"

Nói xong, Diệp Trần đang muốn quay người rời đi.

Không nghĩ tới người đàn ông trung niên kia lập tức cười lạnh, "Bằng hữu! Ngươi tự tiện xông vào trong cấm địa của Hắc Nham thành chúng ta, rồi lại muốn rời đi như vậy, không thể không nói cũng quá không để Hắc Nham thành chúng ta vào trong mắt a?"

Diệp Trần lập tức khẽ chau mày, "Vậy ngươi muốn như thế nào?"

Người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng, "Trên người ngươi máu me be bét như vậy, lại đột nhiên xuất hiện ở bên trong Hắc Nham thành chúng ta, chắc chắn có toan tính âm mưu!"

"Thành thật khai bá cho ta! Ngươi có phải là người của Tà Quang các hay không? Đến Hắc Nham thành chúng ta đến cùng muốn làm cái gì?"

Diệp Trần nghe được điều này, lông mày lập tức nhíu chặt hơn, hắn vốn không muốn đả thương người, thế nhưng kẻ trước mắt này lại hùng hổ dọa người, hắn cũng không muốn ở chỗ này lãng phí thời gian.

Ngay vào lúc Diệp Trần đang âm thầm điều động chân nguyên trong cơ thể chuẩn bị phá vây mà ra, bỗng nhiên lại vang lên một giọng nói rõ ràng dễ nghe:

"Bàng thúc thúc, xảy ra chuyện gì rồi?"

Theo giọng nói này rơi xuống, một con yêu thú màu trắng từ đằng sau đám người, chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Trần.

Mà ở trên lưng con yêu thú màu trắng kia thì có một thiếu nữ mặc quần áo màu tím nhạt đang ngồi ở trên đó.

Thiếu nữ này có dung mạo đáng yêu tinh xảo, nhìn qua cũng mới chỉ mười bốn mười lăm tuổi, giống như là một con búp bê, ngoài ra còn buộc một đôi tóc đuôi sam, hiện ra càng thêm đáng yêu.

Mọi người thấy thiếu nữ này xuất hiện thì lập tức thi nhau khom mình hành lễ:

"Nhị tiểu thư, sao tiểu thư lại tới đây?"

Sau khi thiếu nữ đáng yêu này vừa xuất hiện, một đôi mắt to đen nhánh đang nhìn chằm chằm vào Diệp Trần, "Bàng thúc thúc, người này là ai? Làm sao trên người hắn có nhiều máu như vậy?"

Thiếu nữ đáng yêu này vừa nói, liền muốn thôi động yêu thú dưới hông hướng Diệp Trần tới gần.

Thân thể người đàn ông trung niên kia lập tức lóe lên nhanh như chớp ngăn ở trước mặt thiếu nữ đáng yêu, một mặt khẩn trương nói:

"Nhị tiểu thư cẩn thận! Người này đột nhiên xuất hiện ở sau núi, dấu vết hoạt động rất khả nghi, thuộc hạ nghiêm trọng nghi ngờ, hắn có thể là gian tế mà Tà Quang các phái tới!"

Thiếu nữ đáng yêu kia nghe được điều này thì lập tức chớp chớp đôi mắt to sáng ngời, lại đánh giá trên người Diệp Trần một phen, cười khúc khích nói:

"Bàng thúc thúc, ngươi chắc chắn là nhầm rồi! Ngươi nhìn vết thương trên người hắn nghiêm trọng như vậy, Tà Quang các làm sao lại phát người mà cả người bị thương nặng đến Hắc Nhàm thành chúng ta đây?"

"Hơn nữa, ta nhìn vị đại ca ca này cũng không giống là người xấu đâu!"

Người đàn ông trung niên kia lập tức khẩn trương, "Nhị tiểu thư! Người này không thể xem bề ngoài a! Coi như hắn không phải gian tế của Tà Quang các, lén lén lút lút xuất hiện ở đây cũng tuyệt đối rất khả nghi..."

Không đợi người đàn ông trung niên nói xong, thiếu nữ đáng yêu kia khoát tay áo nói:

"Bàng thúc thúc, ngươi nhìn hắn bị thương nặng như vậy, lại chậm trễ nữa nói không chừng sẽ chết người đấy, không bằng trước tiên để cho ta mang hắn về trị liệu, chờ thương thế ở trên người khỏi rồi nói sau!"

"Nhị tiểu thư, cái này..."

Người đàn ông trung niên còn muốn khuyên, gương mặt xinh đẹp của thiếu nữ đáng yêu ngay lập tức nghiêm lại, "Làm sao? Chẳng lẽ ngay cả chút chuyện nhỏ này ta cũng không làm chủ được sao?"

"Ta..."

Người đàn ông trung niên rơi vào đường cùng đành phải ngoan ngoãn đứng ở một bên.

Thiếu nữ đáng yêu lúc này mới một lần nữa hiện ra nụ cười đáng yêu, hướng về phía Diệp Trần cười nói:

"Đại ca ca, ta gọi là Linh Khê là một tên dược sư a, trên người ngươi bị thương rất nặng, nhất định phải nhanh chóng trị liệu! Ngươi theo ta đi, ta giúp ngươi chữa thương có được hay không?"

Hai mắt Diệp Trần và thiếu nữ đáng yêu kia nhìn nhau một lát, thấy ánh mắt của nàng trong sáng, không có một chút như làm ra vẻ nào, trong lòng cũng có phần sinh ấn tượng tốt:

Cô gái tốt bụng sạch sẽ như thế, ở Tu Chân giới ngươi lừa ta gạt thật đúng là không thấy nhiều!

"Được lắm! Vậy thì đa tạ ngươi á!"

Diệp Trần cũng mỉm cười đáp lại, gật đầu đáp ứng.

P/S: Ta thích nào...chương thứ 5. Một ngày mình ra cố định 5 chương nhé, nếu được ủng hộ thì tăng thêm, xin cảm ơn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như chan ngon trong cuoc song, 10 cach gieo trong phuoc duc Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.