Tuyết Thảo

Chương 5

Trên vai Tô Mặc vẫn còn vết thương cũ, sau khi chạy ra ngoài tìm Tuyết Thảo suốt một đêm, vết thương của hắn lại tái phát, tay trái hoàn toàn không có cách nào nâng lên được. Sau khi ngủ dậy thì cảm thấy đau đớn càng tăng, do vậy sáng sớm ngày hôm đó hắn không vấn tóc, để nguyên một đầu tóc đen rối tung mà đi ăn điểm tâm.

Ở đối diện bàn ăn, Tuyết Thảo thản nhiên liếc nhìn hắn một cái: “Trở về buộc tóc lại đi, bộ dáng của ngươi như vậy không thể lên núi hái thuốc.”

Tô Mặc bất đắc dĩ cười nói: “Đau vai, không thể nâng tay lên được.” Hắn dừng một chút, mang theo một chút chờ mong nói, “Không bằng, Tuyết Thảo giúp ta vấn tóc đi? Giống như trước đây vậy.”

Tuyết Thảo để đũa xuống, liếc mắt nhìn chằm chằm Tô Mặc, muốn dùng ánh mắt này để đánh thức hắn, muốn hắn tự hiểu, mà rõ ràng, nàng đánh giá thấp da mặt của Tô Mặc, hắn cười tủm tỉm xoay người đi vào buồng trong, ngồi ở trước gương trang điểm, dịu dàng gọi Tuyết Thảo: “Giúp ta vấn lại búi tóc trước kia được không? Tự mình ta luôn làm không được.”

Tuyết Thảo ở bên ngoài im lặng hồi lâu, Tô Mặc ở bên trong cũng xiết chặt  nắm tay hoang mang chờ đợi, có lẽ nàng sẽ không vào, dù sao đối với Tuyết Thảo mà nói, “trước kia” có lẽ là điều mà nàng muốn quên đi nhất.

Cũng không lâu như dự đoán, Tuyết Thảo lại thật sự bước vào, nàng liếc mắt một cái cầm chiếc lược trên bàn trang điểm lên, qua loa chải vài cái trên mái tóc rối tung của hắn, xuống tay tàn nhẫn cơ hồ muốn lột da đầu của Tô Mặc, Tô Mặc cười khổ: “Tuyết Thảo, mượn cơ hội trả thù cũng không tốt lắm đâu.”

“Ngươi không biết sao, cho tới bây giờ ta luôn là một người phụ nữ thích ném đá xuống giếng.” Nàng nói chuyện không chút lưu tình, nhưng động tác tay quả thật nhẹ hơn rất nhiều. Mái tóc dài trong tay vẫn mềm mại như lúc trước, trong thoáng chốc làm cho Tuyết Thảo nhớ đến năm đó trong căn phòng mùi hương thoang thoảng, lúc Tô Mặc vẫn còn là một môn chủ luôn có nụ cười nhạt, mà nàng là nha đầu được hắn nhặt về, người duy nhất có thể ở gần hắn.

Chớp chớp mắt, Tuyết Thảo phục hồi lại tinh thần, thấy mái tóc đen trong tay đã xen lẫn vài sợi bạc, người này...... Mấy năm nay dường như trải qua cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì.

Nàng cố gắng xua tan suy nghĩ hiện lên trong lòng, chải qua loa hai ba cái, sau đó tùy ý vấn một búi tóc cho hắn rồi dùng trâm gài tóc cố định. Tô Mặc có chút thất vọng: “Không phải búi tóc năm đó.”

“Ngươi cứ tháo ra rồi tự vấn lại đi.” Sắc mặt Tuyết Thảo không tốt mà nói, “Chuẩn bị cho tốt rồi cùng ta lên núi.”

Nàng xoay người muốn đi, lại bị Tô Mặc kéo tay: “Hôm nay tóc Tuyết Thảo vấn hơi lỏng, có qua có lại, ta cũng vấn tóc cho nàng một lần?”

Tuyết Thảo nghĩ muốn dứt khoát cự tuyệt, nhưng nhìn thấy nét mặt của Tô Mặc, nàng chẳng biết tại sao lại không nói ra được những lời tàn nhẫn, bởi vì Tô Mặc luôn cười đến vô tâm không phế, chưa từng lộ ra vẻ mặt chua sót như thế, tựa như khi nàng cự tuyệt, hắn có thể sẽ khóc lên.

Tuyết Thảo ngồi xuống, xõa tóc ra.

Tô Mặc đứng ở phía sau nàng, chải từng sợi từng sợi tóc trên đầu nàng, so với động tác của hắn, thì động tác lúc trước của Tuyết Thảo giống như đang giết gà vậy.

Đây là lần đầu tiên, ở trước mặt Tô Mặc, Tuyết Thảo ngồi, hắn đứng. Tuyết Thảo thất thần suy nghĩ, có lẽ bây giờ đúng như lời nói trước kia của hắn —— bọn họ thật giống một đôi vợ chồng bình thường, ngày qua ngày trải lặng lẽ trải qua những năm tháng bình thường bên cạnh nhau.

“Tóc Tuyết Thảo không đẹp.” Tô Mặc nắm một lọn tóc của nàng lên có vẻ không thích nói, “Vừa khô lại vừa vàng, không chịu ăn uống đầy đủ sao?”

Tất nhiên là không thể so sánh với Tô đại công tử ngươi...... Câu nói chói tai này chuyển vòng vo ở trong miệng nàng, cuối cùng bị nuốt xuống thay đổi một câu không quá chói tai: “Tóc đẹp để làm cái gì, lại không thể ăn thay cơm.”

Tô Mặc mỉm cười, nhưng lại cúi người xuống, đặt nhẹ môi lên mái tóc của nàng, nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn: “Cho ta ăn thay cơm cũng được?”

Đây là...... Lời trêu chọc không hề che giấu.

Mang tai Tuyết Thảo đỏ lên, xoay đầu, nhanh chóng đoạt lại tóc của mình, hung tợn trừng mắt với Tô Mặc. Nhưng cô nương mặt đỏ tai hồng, tức giận như thế nào, thì thoạt nhìn cũng là dáng vẻ thẹn thùng. Tô Mặc lại nở nụ cười chẳng hiền lành gì. Nhưng không đợi ý cười mở rộng, ánh mắt của hắn bỗng nhiên dừng lại ở sau gáy của Tuyết Thảo.

Một vết sẹo khó coi lẳng lặng bám vào, kéo dài từ trên xuống đi vào trong áo của nàng.

Tô Mặc thất thần, theo bản năng lấy tay chạm vào. Tuyết Thảo đột nhiên kịp phản ứng, mạnh mẽ nghiêng người, một tay che sau gáy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tô Mặc, không còn dáng vẻ ngượng ngùng khi nãy.

Tô Mặc cảm thấy được giọng hơi khô khản: “Đó là...... làm sao vậy?”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau những giờ học tập và làm việc căng thẳng, bạn cần dành ít thời gian cho riêng mình để thư giãn với những hình ảnh đẹp và những câu nói hay, stt hay, châm ngôn hay từ trang tạp chí ảnh đẹp chẳng hạn như danh ngon cuoc song hay, anh bia facebook doc dep hai huoc nhat đặc biệt có những câu danh ngôn, châm ngôn sống độc quyền chỉ có tại tapchianhdep.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status