Vợ đẹp trộm tim: Đại thiếu phúc hắc đừng phách lối

Quyển 4 - Chương 10: Ngày Mùng Hai Tháng Hai Âm Lịch



Ngày trôi qua rất nhanh, đảo mắt đến ngày mùng hai tháng hai âm lịch , Hạ Toa nhìn Tiêu Thần nằm ở bên cạnh mình xem ti vi , muốn nói lại thôi, đi tới bên cửa sổ, nhìn ngoài cửa sổ mưa to ngẩn người.

"Có phải em lại suy nghĩ chuyện đám cưới của Tần Lạc phải không ?" Tiêu Thần đi tới sau lưng Hạ Toa , từ phía sau ôm cô, tựa đầu trên vai của cô, nhỏ giọng hỏi thăm. Một tuần lễ này , hắn nghĩ rất nhiều, Hạ Toa chưa bao giờ hỏi hắn về những chuyện của hắn trong quá khư, vậy thì hắn tội gì phải để ý tới chuyện trước đây của Hạ Toa đây?

"Hắn kết hôn cũng tốt, em cùng hắn rốt cuộc không còn dây dưa." Hạ Toa thở dài, nhỏ giọng nói. Mấy ngày nay cô và ba mình hàn huyên rất nhiều, trước kia có một ít chuyện cũng đã nhận ra, có vài người, có một số việc, thật ra thì đều là nhất định , cô cho là cô và Tần Lạc sẽ không còn có bất kỳ liên lạc gì . Lúc Tần Lạc trở lại, cô cho là có thể cùng hắn vui vẻ ở cùng nhau , thế nhưng hắn lại sắp trở thành chú rể của người khác rồi. Nếu như không phải là Tiêu Thần một mực bên cạnh mình, cô không biết hiện tại ở cô sẽ là hình dáng gì.

"Không nên làm khó mình, anh có thể chờ , chờ em quên hoàn toàn hắn , chân chính tiếp nhận anh , mặc kệ như thế nào anh đều sẽ ở bên cạnh em ." Tiêu Thần xoay lại người Hạ Toa , để cho cô nhìn thằng ánh mắt của mình , từ từ nói qua.

"Tiêu Thần, trừ một lần gặp mặt ở bãi biển , chúng ta không phải là đã gặp ở nơi nào chứ ?" Nhìn Tiêu Thần ánh mắt kiên định, Hạ Toa đột nhiên có chút hoài nghi, bọn họ không phải lần đầu tiên gặp mặt ở bờ cát thì phải.

"Có phải hay không thì có cái quan hệ gì đâu?" Thật ra thì lúc ấy hắn cũng nhìn thấy tiết mục cô và Ex. Boyfriend chia tay . Nếu như không phải là Tần Lạc trước đi ra ngoài, như vậy hắn nhất định sẽ vươn tay mà ra .

"Cũng phải, có phải hay không thì có cái quan hệ gì đâu? Anh bây giờ là của em , em bây giờ là của anh, tự chúng ta vui vẻ là được rồi, người khác nói gì cứ kệ cho bọn họ nói đi ." Hạ Toa suy nghĩ một chút, câu cổ Tiêu Thần , ngẩng đầu nhìn hắn cười

Tần Lạc ngồi ở bên trong phòng nghỉ ngơi, trong nội tâm cười khổ , qua hôm nay hắn là chú rể của người khác , có còn cơ hội ở chung một chỗ với Hạ Toa hay không đây? Nhớ tới Hạ Toa, trong lòng của hắn cũng rất loạn, hắn nghe Hàn Dạ nói Tiêu Thần và Hạ Toa đi thành phố F , đi gặp mặt cha mẹ Hạ Toa . Thật ra thì hắn cũng muốn đi, nhưng kết quả vẫn là không có thành , nhớ tới Cố Xuân Mai lúc gần đi, dặn đi dặn lại để cho mình chăm sóc Hạ Toa thật tốt , nhưng hắn giống như cứ một lần lại tiếp một lần làm tổn thương Hạ Toa, cũng không có chăm sóc thật tốt cho cô.

"Anh, anh đang nhớ cái gì đấy?" Tần Di đẩy cửa đi vào, nhìn Tần Lạc một người ngơ ngác , có chút lo lắng hỏi thăm.

"Không có gì? Ông nội lại bảo em gọi anh đi xã giao sao?" Nhìn Tần Di, Tần Lạc không khỏi thở dài, hỏi thăm.

"Không có, em chỉ là tới xem anh , em cùng Tuyết Thiếu cũng chỉ là đi khoảng một tuần mà quan hệ của Tiêu Thần và Hạ Toa đã tốt như vậy sao ?" Đối với việc Hạ Toa đồng ý cho Tiêu Thần cùng cô về nhà gặp mặt cha mẹ của mình , Tần Di có chút khó hiểu.

"Hạ Toa ở bên Tiêu Thần so với ở bên anh vui vẻ hơn nhiều ." Hắn thật ra thì thường thường len lén đi tới quán cà phê ở đối diện công ty bọn họ , thường có thể thấy Tiêu Thần và Hạ Toa ra ra vào vào, Hạ Toa xem ra vui vẻ hơn so với khi ở bên hắn .

"Anh cũng không nên nói như vậy, anh cũng có nỗi khổ riêng mà ." Tần Di thật ra thì thật thích Hạ Toa làm chị dâu mình , nhưng có một số việc không phải mình nghĩ mà có thể .

"Thôi, quá khứ nên để cho nó đi qua đi." Thật ra thì hơn một tháng qua, quan hệ của hắn và Thẩm Thu Linh cũng muốn hòa hoãn rất nhiều, điều này cũng làm cho hắn nhẹ nhõm không ít .

"Ừ, đừng suy nghĩ nữa , em ra ngoài trước, anh cũng nên xuống đi , rất nhiều khách muốn gặp anh đó ." Tần Di đứng lên, vỗ vỗ bả vai Tần Lạc , thở dài đi ra ngoài. Nếu như đây là hôn lễ của Tần Lạc và Hạ Toa thật là , Tần Di ở trong lòng nghĩ tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 3 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như thuyet minh me cung quai vat phim hanh dong vien tuong, dinh cao loto bet bach thu lotobet 2 so dang cap le minh cach bat bach thu loto bet Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status