Vô lại kim tiên

Chương 140: Tự khuất phần mộ



Nếu nói Hải Cống đại hội được tổ chức mười năm một lần là đại hội lớn nhất của đại Lục những năm gần đây, thì việc lĩnh chủ Khắc Khố Sâm Đạt Lâm Phong – đương kim đại lục đệ nhất cường giả khiêu chiến với lục hoàng tử của Ngải Sâm đế quốc- Uy Nhĩ Tốn một trong hai nguời trẻ tuổi, thực lực mạnh nhất của thần thánh giáo hội chính là tiêu điểm của thịnh hội hội lần này.

Tin Lâm Phong hẹn thách đấu với Uy Nhĩ Tốn ở giáo trường phía bắc thành sau khi lan đi, đã lập tức tạo nên một làn sóng dư luận, trong chốc lát giữa giới quý tộc các nước ở Lãng Nguyệt đế đô nổi lên tranh cãi, đoán xem trong trận quyết đấu này chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về ai, đám quý tộc này thậm trí còn mở sòng bạc, đem tất cả vàng bạc của mình đặt cược vào hai người.

Điều không ngoại lệ là đám quý tộc đến từ nhiều nước này, tuy mỗi kẻ đều mang một dã tâm khác nhau nhưng đều vô cùng vui sướng được chứng kiến cảnh lưỡng hổ tương tranh, tất phải có một màn kịch đặc sắc, bất luận như thế nào, trong hai người cho dù ai chết ai bị thương thì cũng không ảnh hưởng gì tới đám người này, ngược lại còn có thể nhân cơ hội này kiếm lợi.

Tuy các đại đế quốc đã ngấm ngầm cấu kết đối phó với Lạc Nhật đế quốc, cũng có nghĩa là đối phó với Lâm Gia, nhưng hiện nay phần lớn giới quý tộc đã rơi vào hố sâu sa ngã, thực sự tài ba lỗ lạc cũng chỉ có vài người, liên minh là một chuyện nhưng đối với đám quý tộc có tầm nhìn hạn hẹp này mà nói, chỉ cần có thể thấy kẻ khác bị hại cũng đã là một việc thú vị rồi.

Cho nên đám quý tộc các nước này đều lập tức thò dài cổ ra, chạy tới giáo trường phía bắc thành, từ sớm đã đợi sẵn ở đó, để có thể nhìn được màn kịch thú vị, đối với đám quý tộc thường ngày vốn quen ăn sung mặc sướng này phải đội trên đầu cái nắng khốc liệt ở thao trường để xem màn kịch đặc sắc diễn ra cũng thực sự là làm khó bọn họ.

Khi thời gian sắp đến, dòng người đổ vào giáo trường mỗi lúc một đông, đám quý tộc ngồi trên đài cao được xây dựng ở bốn phía, vừa kiên nhẫn chờ đợi chính chủ tới vừa thì thầm bàn bạc lần đánh cược này của mình sẽ rơi vào ai.

Những người địa vị thấp kém, thì chỉ có thể đứng từ xa nhìn vào, dòng người không ngừng đổ về đã khiến cho giáo trường dài hơn ba mươi mét bị tắc nghẽn, không khí náo nhiệt này không thua kém gì Hải Cống đại hội được tổ chức hai ngày sau đó. Xét cho cùng không phải ai cũng có cơ hội được tận mắt chứng kiến cuộc quyết đấu của một người được mệnh danh là đương kim đại lục đệ nhất cường giả với kẻ trẻ tuổi mạnh nhất trong giáo hội.

Tiếng chim phượng kêu lảnh lót trên không khiến cho tiếng ồn ào như vỡ chợ ở giáo trường trong phát chốc bỗng trở nên yên lặng không tiếng động, tất cả mọi người ở đó đều dõi về phía đông.

Không lâu sau, liền thấy một con phượng hoàng cánh sải dài hơn hai mươi mét xuất hiện trên bầu trời, không cần tốn nhiều công sức đã bay tới giáo trường, sức mạnh khủng bố của hỏa phượng hoàng cấp 9 – hỏa hệ chi vương, phóng xuống khiến cho tất cả mọi khán giả có mặt ở giáo trường lúc đó hai chân bủn rủn không đứng vững nổi nữa.

Còn vị kị sĩ mặc áo giáp vàng cưỡi trên hỏa phượng hoàng thì nhận được tiếng hò hét cổ vũ của vô số thiếu nữ quý tộc ở bên dưới, gia thế hiển hách, thực lực lớn mạnh, vẻ ngoài khôi ngô tuấn tú, tất cả các điều kiện trên gộp lại chắc chắn giúp cho Uy Nhĩ Tốn trở thành bạch mã hoàng tử trong mơ của biết bao tiểu thư quý tộc.

Tên Uy Nhĩ Tốn có bề ngoài tuấn tú này dường như lấy làm rất đắc ý với làn sóng hâm mộ mà hắn tạo ra cho các tiểu thư quý tộc, ung dung ngồi trên lưng phượng hoàng hướng về bốn phía chào một điệu của kị sĩ quý tộc, gật đầu mìm cười với khán giả ở bốn xung quanh, hắn lập tức nhận lại được những tiếng hét và những tiếng reo hò đáp lại.

Không khí bị đẩy lên cao trào, tất cả mọi người không đừng được đều bị phong thái của thánh kị sĩ khuất phục, bọn họ dưòng như đã quên mất còn có một nhân vật chính nữa vẫn chưa xuất hiện ở giáo trường.

Một tiếng tiêu dài du dương vang vọng khắp bầu trời, đám đông hàng vạn người lúc này mới sực tỉnh lại, vội vàng ngoảnh đầu nhìn lên, lại thấy Lâm Phong một tay cầm quạt một tay chắp ra đằng sau, nhẹ nhàng xuất hiện trên không trung, cưỡi mây rẽ sóng tiến đến, như chậm mà lại nhanh, chỉ chớp mắt một cái đã tới giáo trường, đối diện với Uy Nhĩ Tốn ở trên không trung.

Mái tóc bồng bềnh bay theo gió, trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú thường trực một nụ cười khinh bạc, vận một bộ trang phục võ sĩ màu đen tuy không có gì đặc biệt nhưng lại càng làm tôn lên nét đàn ông quyến rũ và khí phách ung dung tự tại của hắn, dù là giơ tay nhấc chân cũng mang một phong tư tuyệt thế khiến cho hình tượng của Uy Nhĩ Tốn lập tức mất đi không ít phong quang.

Không khí náo nhiệt bởi tiếng hò reo xé tai ở giáo trường được đẩy lên đỉnh điểm, các tiểu thư quý tộc hò hét khản tiếng, tung hô thần tượng trong lòng mình, dường như trận chiến sắp diễn ra không phải là trận quyết đấu một sống một còn mà là một màn biểu diễn võ nghệ để chọn người nâng khăn sửa túi vậy.

Lâm Phong chắp tay hành lễ bốn phía, luôn giữ nụ cười trên môi, nhưng trong lòng thì ngấm ngầm không ngớt cười nhạt, xung quanh giáo trường này ẩn nấp nhiều cao thủ như vậy, xem ra tam hoàng tử điện hạ của Lãng Nguyệt đế quốc này vẫn hết sức xem trọng hắn, nên mới bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy để đối phó với hắn, quả thực cũng khiến cho hắn cảm thấy hơi bất ngờ.

"Không tồi, không tồi, đến bọn điểu nhân ẩn nấp trong giáo hội cũng kéo tới, thật là mỗi lúc một sôi động."

Lâm Phong trong lòng không ngừng cười nhạt, nhãn thần không để lộ ra đảo khắp giáo trường, gom tát cả đám cao thủ ẩn nấp khắp bốn phía giáo trường thu vào trong đấy mắt, "xoạt!" một tiếng gấp quạt lại, nói với Uy Nhĩ Tốn: " Các hạ đã có dũng khí khiêu chiến với ta, thì xin hãy đem toàn bộ sức mạnh của mình ra, ngàn vạn lần đừng để ta phải thất vọng!"

Uy Nhĩ Tốn nén cơn tức giận trực bùng ra, khuôn mặt tuấn tú vẫn giữ nụ cười quý tộc nho nhã, vẫn hành lễ chuẩn xác theo kiểu kị sĩ quý tộc, nói: "Giá trị của cường giả nằm ở chỗ không sợ hãi khiêu chiến với cường giả hơn mình, có thể thách đấu với người mạnh nhất đại lục hiện nay là vinh dự của ta, cần phải nói rõ là, cuộc chiến giữa hai cường giả thì phải có một kẻ tử trận mới thôi, ta sẽ không nể tình với các hạ đâu!"

"Khẩu khí không tồi" Lâm Phong khe khẽ gật đầu " chỉ không biết thực lực của ngươi có thể tương xứng với khẩu khí của ngươi không mà thôi", "xoẹt!" một tiếng lại vẩy quạt ra, cười vang một hồi rồi giơ tay nói: " Bắt đầu đi, cho ta được thưởng thứ đấu khí thần thánh của ngươi!"

"Danh tiếng của cường giả chỉ có thể được xây dựng bởi thực lực của kẻ đó" Uy Nhĩ Tốn không hề kiêng dè, ra lệnh cho hỏa phượng hoàng bên dưới vỗ cánh bay lên, bay vút như một mũi tên trong không trung, kèm theo một cơn cuồng phong lao thẳng về phía Lâm Phong, đấu khí màu trắng trên cây thương dài hơn một mét lóe lên luồng sát khí lạnh lùng đâm về phía Lâm Phong.

Hỏa phượng hoàng kêu khan một tiếng, há miệng nhả một vòng lửa dài hơn mười mét cuốn về phía Lâm Phong,

Tiếng hò hét đinh tai trên thao trường càng thêm náo nhiệt, tất cả giới quý tộc đều trợn tròn mắt, ánh mắt căng thẳng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong lúc này vẫn khoanh tay đứng trên không trung, trong đám người đó kẻ thì lo cho canh bạc cá cược của mình, kẻ thì mong cho Lâm Phong bị cây thương găm trúng vào tim, kẻ lại hi vọng vào Lâm Phong, mong cho Uy Nhĩ Tốn khẽ gặp đen đủi.

Tóm lại đám quý tộc này đều có dã tâm riêng của mình, những tiểu thư quý tộc thì hò hét quên mình, hồi hộp trông đợi chiến thắng trong trận quyết đấu này sẽ thuộc về ai, kẻ thắng không nghi ngờ gì sẽ trở thành anh hùng được sùng bái trong lòng các nàng.

" Để một hỏa phượng hoàng ngoại tịch đến giết một hỏa phương hoàng đích thực, trò đùa này có phải quá lố rồi không?" Lâm Phong cười khan một tiếng, xoè Kim quang phiến ở trong tay ra, bình tĩnh đón nhận đòn tấn công mạnh như thánh kiếm của Uy Nhĩ Tốn, tay trái vươn ra, cách không đánh ra một trảo, tóm lấy Uy Nhĩ Tốn đang ngồi trên lưng phượng hoàng lửa ném xuống.

Kim quang phiến lại xoè ra, kim quang giống như dòng thác trút xuống, phuợng hoàng lửa chưa kịp trở tay thể hiện sự cuồng nộ của mình thì đã bị cuốn vào trong vòng ánh sáng màu vàng, kim quang khi lan ra khi thu lại, giống như một cái miệng khổng lồ nứt ra giữa không trung nuốt hỏa phượng hoàng vào đó, biến mất không để lại dấu vết.

Nhưng vừa lúc Uy Nhĩ Tốn bị đánh bổ nhào, thì sáu vị thiên sứ ẩn nấp ở bốn phía quảng truờng cũng ra tay.

" Hỡi vị thần vĩ đại, xin người hãy cho con sức mạnh, để kẻ nô bộc thấp hèn này của người có thể tiêu diệt con người xấu xa, bị ma quỷ nguyền rủa dám coi thường quyền uy của người này!"

Theo đó một chuỗi các câu thần chú thần thánh và trang nghiêm vang lên trong không gian, bỗng nhiên, trong không trung nứt ra một lỗ hổng, một cột ánh sáng màu trắng khổng lồ từ hư không bị nứt ra giáng mạnh xuống. Cột ánh sáng đó huyền diệu vô song, dường như ẩn chứa một sức mạnh có thể phán quyết mọi tội ác trên thế gian, phát ra ánh sáng lấp lánh, ngay sau khi phuợng hoàng lửa biến mất, đánh thẳng vào Lâm Phong.

Cùng lúc đó, bảy vị thiên sứ thánh thiện cũng từ trên trời đáp xuống, trong tay nắm chặt thánh kiếm màu trắng từ bốn phương tám hướng dồn dập chém xuống Lâm Phong lúc này vừa tóm cổ Uy Nhĩ Tốn vào tay mình. Mười tám vị thánh kị sĩ cũng xuất hiện từ bốn phía, trong đó có cả Thiên hạc kị sĩ Cách Lí Nạp Đức là nguời quen biết đã lâu của Lâm Phong, nhưng không có mấy vị làm chủ sự.

Ma pháp chói loà và đấu khí huỷ diệt giống như một dòng thuỷ ngân trút xuống đất lao về phía Lâm Phong, giao thoa tạo ta một cảnh tượng huy hoàng, như mặt trời nổ tung, rực rỡ chói mắt khiến cho mọi người đều nhìn không rõ cảnh tượng bên trong.

Tất ảc các quý tộc trong phút chốc đều ngã nhào xuống đất, những tiếng hò hét khắp quảng trường trong giây phút này cũng im bặt, bỗng nhiên xuất hiện bảy vị thiên sứ và mười tám thánh kị sĩ ta lớn khiến cho tư duy của họ phút chốc bị ngừng lại, quên cả suy nghĩ, chỉ đờ đẫn nhìn bảy vị thiên sứ với những đôi cánh trắng muốt đang há to miệng.

Chúng thần đại chiến thực sự đã trôi vào dĩ vãng từ lâu, cho nên khi các vị thần trong truyền thuyết đột ngột xuất hiện trước mắt, tất cả mọi người không trừ một ai miệng đều há hốc thành chữ O, đồng tử mở to cực đại, những ý nghĩ hỗn loạn hoàn toàn chiếm lấy trí óc bọn họ, thân người chết sững.

Đấu khí tung bay, ma pháp rú rít.

Hư không dường như cũng muốn nứt ra thành những đường gấp khúc vô hình mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy, trong luồng sát khí rực rỡ đó, một dải ánh sáng màu vàng chói lòa như mặt trời phát ra, trong tiếng nổ đùng đoàng, Lâm Phong bay vút lên không, Thái Cực Đồ treo lơ lửng trên đầu, phát ra ngàn vạn kim quang, cản lại luồng đấu khí và ma pháp rực rỡ kia, khiến cho tất cả mọi người phải thót tim.

"Hải Phi Tư xem ra vẫn còn coi trọng Lâm Phong ta, nên mới sắp xếp một trận đồ lớn như vậy" Lâm Phong nói lớn trong không trung, một tay nắm cổ Uy Nhĩ Tốn đang ra sức vùng vẫy, một tay cầm Kim quang Phiến, miệng không ngừng cười nhạt.

Trong tiếng hô kinh thiên động địa, mười tám vị thánh kị sĩ và bảy vị thiên sứ hết tiến lại lùi, đấu khí và ma pháp lần nữa tạo thành một tấm lưới lớn, từ bốn phương tám hướng vùi Lâm Phong vào trong đó, sát khí ngùn ngụt bao trùm lấy cả quảng trường, bảy vị thiên sứ và mười tám vị thánh kị sĩ cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi của mình, triển khai tất cả thực lực của mình chỉ với một mục tiêu: hủy diệt.

Lâm Phong không chút lúng túng, Thái cực đồ lúc ẩn lúc hiện, lúc lên lúc xuống, cho dù những đòn tấn công ở bốn phía có lợi hại thế nào cũng không thể chạm tới người hắn, với độ kiếp trung kì của hắn, lại có Thái cực đồ trong tay, thì không có gì là đáng sợ.

Đột nhiên, Lâm Phong khẽ nhíu mày, nói vói Ngải Lâm Uy Na đang đứng ở rìa Quảng trường: "Nàng hãy trở về phủ tìm cách giúp Khải Lâm Na và những người khác thoát thân, sau khi thoát được hãy đợi ta ở ngoài thành!"

Ngải Lâm Uy Na do dự một lát rồi vâng lệnh bỏ đi.

Trong lúc này, mấy nữ nhân đang ở trong phủ bàn luận xem liệu Lâm Phong có bắt được hỏa phượng hoàng đem về không, đột nhiên đôi mày thanh tú của Toa Lị Na nhướn lên nói: " Dường như có gì đó không bình thường!"

Khải Lâm Na liền đó cũng cảm nhận được, vội vàng đứng dậy nói: " Tình hình biến đổi, ít nhất có mười thánh chiến sĩ và một đội gồm một trăm pháp sư đang kéo đến, xem ra Hải Phi Tư muốn ngăn chặn chúng ta, tập trung lực lượng đối phó với Lâm Phong, chúng ta phải mau tới quảng trường."

"Không cần, Lâm Phong sẽ không có chuyện gì đâu, chúng ta chỉ cần cầm cự cho tới khi hắn trở lại là được!" giọng của một lão pháp sư vang lên, tam lão đầu tử cũng mang theo hai mươi ma pháp sư bước tới, rõ ràng là bọn họ cũng cảm nhận được biến cố khác thường, các lão đầu tử hiển nhiên là rất tin tưởng vào võ công của Lâm Phong, không cho rằng còn kẻ nào có thể qua mặt được chàng.

"Hôm nay các ngươi có cánh cũng không chạy thoát được!" tiếng rồng gầm, hạc kêu, đại bàng rú rít cùng lúc vang lên, một giọng nói vô cùng tự tin rành mạch vang tới tai mọi người, mười tên thánh kị sĩ từ xa kéo đến, từ tám phương bốn hướng bao vây tất cả mọi người lại, một nghìn hoàng thành ngự lâm quân đóng trong phủ cũng bao vây tứ phía.

Cung giương tên bắn, vô số những mũi tên sắc nhọn lạnh lùng nhắm vào đám người trong sân, ở giữa đám đó còn có một đội gồm hơn một trăm pháp sư lão luyện, xem ra Hải Phi Tư thực sự đã dồn hết tâm huyết.

Cho dù cung tên là kẻ thù không đội trời chung của các vị pháp sư nhưng tam lão đầu tử vẫn xả thân vì nghĩa bảo vệ hai mươi pháp sư và đám đàn bà con gái vào giữa, bọn họ đã sống hàng vạn năm, cho tới giờ, đã không còn khái niệm sinh tử, có thể duy trì sinh mệnh cho những người trẻ tuổi, cũng coi như bọn họ có thể nhắm mắt xuôi tay, không có gì phải hối hận.

Chỉ có một nuối tiếc duy nhất đó là mấy tiểu nữ này vẫn chưa kịp sinh cho bọn họ mấy đứa tiểu quỷ để vui vẻ lúc tuổi già.

Thụy Đức Lạp và Mã Lệ Kiều cũng kịp kéo đến, hiện nguyên hình hạc bảo vệ hai bên trái phải.

"Thụy Đức Lạp và Mã Lệ Kiều các ngươi hãy đưa đám nữ nhân này mau chóng rời khỏi đây, bọn ta ở lại giữ chân bọn chúng!" Tạp Lạp Kì lão đầu quả quyết vẫy tay, lão pháp sư lúc này không còn vẻ lề mề hàng ngày, quả quyết nói: "Các ngươi hãy mau tới quảng trường tìm Lâm Phong, chỉ có hắn mới có thể giúp các ngươi rời khỏi đây, mau đi đi!"

Cho dù võ công của những người ở trong phủ không phải là không mạnh nhưng với mười thánh kị sĩ và một trăm ma đao sư lại cộng với một nghìn ngự lâm quân tinh nhuệ với sự xuất hiện của vài thánh kiếm ẩn nấp trong đám đông, các lão đầu tử rõ ráng không thể chắc chắn có khả năng bảo hộ mọi người ra khỏi thành được hay không, cho nên đã nảy sinh tâm trạng sinh li tử biệt.

Tuy một vài cấm chú liền có thể giải quyết vấn đề nhưng hai lão đầu tử căn bản không nghĩ đến việc dùng đến mấy lời nguyền có sức hủy diệt đó để biến vả thành phố phồn hoa này thành đống tro tàn, thánh giới đại sư tồn tại là để nghiên cứu sự huyền diệu của ma pháp, chứ không phải tồn tại để hủy diệt.

Nếu như có thể lựa chọn, hai lão đầu tự thà tự nguyện hủy hoại bản thân chứ không chịu dùng cấm chú để tiêu diệt tính mạng của ngàn vạn chúng sinh, sự hủy diệt độc ác chỉ có bọn ma quỷ không có tính người mới gây ra, hai lão đầu tử đương nhiên không phải bọn ma quỷ.

Khải Lâm Na chấn động, quả quyết nói: "Đại sư hãy cùng các pháp sư chui vào trong Tinh thần giới chỉ, để chúng ta ở ngoài này phòng ngự."

Con người rốt cuộc vẫn là động vật có tình cảm, cho dù là một con vật cưng, nuôi lâu ngày cũng nảy sinh tình cảm, mấy nàng đã sống cùng các lão đầu tử mười năm, từ lâu đã coi các lão đầu tử như người thân của mình, cho dù các lão đầu có đủ sức chiến đấu cho tới cuối trận chiến, nàng cũng không muốn để ba lão đầu tử lại phía sau.

Pháp Lạp Đế lão đầu tức giận hét lên: " Các người còn đợi gì mà không mau đi đi, đi tìm Lâm Phong rồi quay trở lại cứu bọn ta cũng chưa muộn."

Trong tích tắc mười tên thánh kị sĩ đã bao vây lại, La đế Phong lão đầu vội nói: " đi mau, nếu không đi sẽ không kịp nữa đâu"

Khải Lâm Na nào dám đi, những người khác cũng không hề nhúc nhích, Đái Lệ Ti là người đầu tiên không kiềm chế được kêu lên: "Ôi, trời ơi, Nguyệt Thần tại thượng, những kẻ hèn hạ vô liêm sỉ này thực sự rất độc ác, sự tức giận của Nguyệt Thần Ái Lệ Ti Á sớm muộn sẽ trút lên đầu bọn chúng", mọi người không kịp ngăn lại, tiểu cô nương này đã lôi ra một cây pháp trượng, triệu hồi phong lôi hệ cấm ma lĩnh vực cấp 12.

Cây Pháp trượng này do Pháp Lạp Đế chế tạo, cuối cùng Tạp Lạp Kì lão đầu sau vô số lần thất bại mới phong ấn thành công một phong lôi hệ cấm ma lĩnh vực cấp 12 trong một viên ma tinh của thần thú.Cuối cùng trong tay của Đái Lệ Ti, đích thực có thể xem là thần khí trong thần khí.

" Đừng…." Ba lão đầu tử và Khải Lâm na đều kêu lên thất kinh, nhưng đã chậm một bước, sức mạnh lĩnh vực đã bị gọi ra toàn bộ.

Trong hư không xuất hiện một đám mây đen khổng lồ, che phủ toàn bộ không trung, trong đám mây đen không ngừng vần vũ, một đạo cự đại lôi điện lúc ẩn lúc hiện, tiếng sấm đùng đoàng, chớp đan lóa mắt, giống như ngày tận thế đang kề cận, cả bầu trời mặt đất đều hoàn toàn thất sức, lĩnh vực lực lượng khổng lồ che phủ cả Lãng Nguyệt đế đô.

Tạp Lạp Kì và Pháp Lạp Đế lão đầu mặt biến sắc tới mức khó coi, hai mươi vị pháp sư cũng mặt cắt không còn hột máu.

Khải Lâm Na và những người khác méo mặt cười nhìn Đái Lệ Ti lúc này mặt đang đờ ra không hiểu.

Cấm ma lĩnh vực tuy có thể khiến cho một trăm ma đạo sư của đối phương mất đi sức mạnh, khiến cho mười tọa kị của thánh kị sĩ mất đi sức mạnh nhưng đồng thời cũng khiến cho Tạp Lạp Kì và Pháp Lạp Đế lão đầu cùng với hai mươi vị ma pháp sư trở nên bất lực.

Cấm ma lĩnh vực không phân biệt địch ta, không những khiến cho hai lão đầu tử và hai mươi pháp sư mất đi năng lực ma pháp mà còn khiến cho cả đống quyển trục và thần khí cũng trở nên vô dụng, đến một chút ma pháp cũng không thể gọi ra, hành động này không khác gì tự đào huyệt chôn mình.

Sức mạnh chủ yếu của mọi người trong phủ đều là các pháp sư, bây giờ tấ cả đều bị đổ xuống hố sâu mình tự đào, lòng Khải Lâm Na không khỏi xót xa.

Tạp Lạp Kì lão đầu không thể ngờ được cuối cùng bản thân lại bị hủy diệt bởi chính sức mạnh lĩnh vực của mình, trong chốc lát có cảm giác như chính mình đã đào lỗ chôn mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm làm kế toán trên trang mạng kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 27, quyet dinh 2841 nam 2009 dinh chinh phu luc 2 thong tu 203 nam 2009 cua btc chắc chắn những kiến thức bổ ích và thực tế này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc kế toán của bạn.