Vô lại kim tiên

Chương 141: Huyết Chiến Đáo Đế



"Úc! Thiên nột, đây không phải là lỗi của ta!" Tất cả mọi người đều ném ánh mắt tức giận về phía Đái Lệ Ti, tiểu tinh linh nộ hỏa đùng đùng lại lôi ra một cây pháp trượng tương tự nói: "Thật đáng ghét, ai lại làm ra những cây pháp trượng giống hệt nhau như vậy, ta là muốn sử dụng Lưu Tinh Hỏa Vũ Pháp Thuật cấp 10, không phải cái Phong Lôi Cấm Ma Lĩnh Vực này."

Cả đám đưa mắt nhìn nhau, chuyện hài hước này thật hơi quá sức tưởng tượng, chòm râu trắng của Pháp Lạp Đế rung lên nhưng không hề biểu hiện bất cứ sự tức giận nào, hai cây Long Cốt pháp trượng đều là kiệt tác của lão, hình dáng y hệt nhau, điều khác biệt duy nhất chính là hai miếng ma tinh trên chúng, Đái Lệ Ti nhất thời bị cơn tức giận làm cho mụ mẫm đầu óc, không cẩn thận đã dùng pháp lực triệu hồi cấm chú phong ấn trong đó phóng xuất ra ngoài.

Khải Lâm Na vội nói: " Bây giờ nói gì thì cũng đã muộn rồi, hai vị đại sư xin hãy mau lánh vào Tinh Thần Giới Chỉ!"

Đáng tiếc là đã quá muộn, mười tên thánh kị sĩ đã vây lại, tên Kim xí đại bằng kị sĩ lao tới đầu tiên lượn một vòng trên không, cười nhạt nói: "Hôm nay các ngươi có mọc thêm cánh cũng khó lòng chạy thoát!" Một tiếng gầm khủng khiếp vang lên, Kim xí đại bằng kèm theo thân hình dữ tợn của hắn lao mạnh xuống, bộ móng sắc nhọn hướng về phía vị ma pháp sư đứng đầu tiên.

Kim sắc đấu khí như thủy tinh phát ra chói lòa, khóa chặt mấy vị pháp sư trước mặt.

Hét lên một tiếng, Toa Lị Na là người đầu tiên xông lên ứng chiến, cơ thể mảnh mai của nàng nhẹ nhàng bay lên, trúc trượng vạch ra muôn ngàn côn ảnh, kim sắc đấu khí đụng phải côn ảnh lập tức tan biến, Toa Lị Na thân hình nhẹ như lông hồng, nhanh mà như chậm, bay xuyên qua bộ móng vuốt sắc nhọn của Kim xí đại bằng, dùng trúc côn gõ vào đầu của hắn.

Một tiếng kêu bi thảm vang lên lan rộng trong không gian, cả thân hình to lớn đang giang rộng đôi cánh dài hơn hai mươi mét của tên Kim xí đại bằng lảo đảo rơi xuống đất, làm thủng một mảng lớn trên mái nhà.

Tên Phượng hoàng kị sĩ bám sát đằng sau kinh hãi, lập tức xông ra phía trước cản Toa Lị Na lại, cây kị sĩ thương dài ba mét kéo theo tàn ảnh, đấu khí hừng hực giống như dòng thác trút xuống, bảo vệ quanh người, không cầu lập công, nhưng cầu toàn mạng, xem ra tên thánh kị sĩ này cũng là kẻ thông minh.

Phượng hoàng bên dưới rú lên một tiếng phượng trong trẻo, dùng bộ vuốt sắc nhọn quắp lấy Toa Lị Na.

Nói có vẻ dài dòng nhưng sự việc chỉ diễn ra trong tích tắc.

Khi tên Kim bằng kị sĩ lao xuống thì những thánh kị sĩ còn lại cũng dồn dập lao tới, sức chiến đấu của những Cự long, Phượng hoàng, Thiên hạc và Kim xí đại bằng bị mất năng lực ma pháp vẫn vô cùng cường mãnh, ma thú vốn là ma vũ công kích thể (loại tấn công bằng cả ma pháp và vật lý , tương đương với ma vũ song tu !!!), không còn khả năng tấn công bằng ma pháp, thì khả năng chiến đấu thiên bẩm của chúng cũng không thể xem thường.

Khải Lâm Na và Toa Bối Lạp cũng lần lượt tham gia cuộc chiến, thực lực của Khải Lâm Na mạnh hơn kiếm thánh một bậc, lại có thêm Ngân Ti Nhuyễn Giáp hộ thân, đối phó với hai tên thánh kị sĩ vẫn còn dư sức, Toa Bối Lạp thực lực hơi yếu, đã hiện nguyên hình là Bạch Long, phối hợp với Khải Lâm Na đối đầu với một cự long kị sĩ cấp 4 thật quá dễ dàng.

Thụy Đức Lạp tóm gọn một tên Thiên hạc kị sĩ, vừa không ngừng đánh vừa dùng thượng cổ long ngữ dạy bảo con liệt ảnh hỏa hạc đó, không biết con thiên hạc này đã phun ra câu gì khó nghe, khiến cho con hỏa hạc có chút do dự, rồi bất chấp thực lực xông ra quyết chiến, há miệng phun lửa, xém chút nữa là bị Thụy Đức Lạp xé thành hai mảnh.

La Đế Phong một mình đấu với năm tên kiếm thần, kim sắc đấu khí tung hoành không gian, tỏa ánh hào quang rực rỡ, năm tên kiếm thần đều bị khống chế không ngóc lên được, mười năm tu luyện của lão đầu tử này quả thật không vô ích, ẩn ước xung phá được những ràng buộc trong pháp tắc A Lạp Bối Gia Tư.

Lộ Thiến Á sau khi chịu trách nhiệm thu hai lão đầu tử và các ma pháp sư vào trong Tinh Thần Giới Chỉ, ngó trước ngó sau một lúc, Mã Lệ Kiều thấy cô dường như không có bạn chiến đấu, do dự một hồi, liền bay lại tỏ ý muốn sát cánh chiến đấu cùng Lộ Thiến Á.

Mĩ nữ đó sung sướng ra mặt, vội nhảy lên lưng hạc, tay giữ chắc thanh phi kiếm mà Lâm Phong tặng, nhắm thẳng vào một tên Phượng hoàng kị sĩ, nếu không phải là mĩ nhân này chưa từng luyện qua Thái Thanh nhất khí quyết, không phát huy được uy lực của phi kiếm, thì đã có thể chém cả tên kị sĩ lẫn con phượng hoàng đó thành hai mảnh, cho dù như vậy nhưng độ sát thương của thanh phi kiếm cũng khiến cho tên Phượng hoàng kị sĩ đó phải kiêng dè sợ hãi.

Tán loạn nhất không ai khác chính là tiểu tinh linh, độc giác thú của tiểu nữu này thuộc loại ma thú dễ thuần phục, khi chiến đấu không có gì là mạnh mẽ mà chỉ thiên về phòng ngự, cũng không biết cách tấn công, công kích vật lý thì càng hồ đồ, đối thủ lại là không trung chi vương - Kim xí đại bằng kị sĩ, nàng giành không được lợi thế, tức giận đến phát điên.

May mắn là trên người tiểu tinh linh vẫn còn mấy loại bảo bối và Ngân Ti Nhuyễn Giáp mà Lâm phong dùng tiên pháp luyện thành, tuy không giành được lợi thế nhưng kim xí đại bằng kị sĩ đó không thể chạm được đến nàng, nếu không tiểu nữu đó sớm đã " ngã ngựa" rồi.

Toa Lị Na một mình đối phó với bốn tên thánh kị sĩ, thân ảnh bạch sắc của nàng mềm mại như tơ liễu bay lên trước đòn tấn công của bốn tên thánh kị sĩ, thoắt ẩn thoắt hiện, tiến thoái có chừng mực, cây trúc trượng trong tay múa ra muôn vàn thanh sắc kiếm quang, tấn công áp đảo khiến cho bốn tên thánh kị sĩ phải vội vàng đối phó, vừa sợ hãi lại vừa cảm thấy vô cùng xấu hổ tức giận.

Bọn họ dù sao cũng là những thánh kị sĩ tôn quý, bốn người vây đánh một nữ nhân mà còn luống cuống như vậy, điều này thật khiến cho những thánh cấp kị sĩ thường nhật đầu đội trời chân đạp đất như họ cảm thấy ê chề nhục nhã.

Lãng Nguyệt đế đô hôm nay thật không bình yên, các đội cấm quân của triều đình sớm đã phong tỏa toàn bộ các cổng thành, những tiếng giao đấu kinh thiên động địa khiến cho những người dân thường không biết đã xảy ra chuyện gì vội vã chạy về nhà mình, đóng chặt cửa không dám ló đầu ra ngoài, lầm rầm cầu nguyện Quang Minh Thần phù hộ cho gia đình mình được bình yên.

Đám quý tộc cũng không ngoại lệ, trốn vào trong nhà cầu trời khấn phật, một số quý tộc biết chuyện thì bình tĩnh trốn vào hậu viện, để cho đám thê thiếp nuôi riêng trong nhà đấm bóp hầu hạ, cho dù đánh nhau có kịch liệt tới đâu cũng không phải là việc của bọn họ.

Vô số hào hoa phủ đệ trong thành dưới cuộc chiến của những cường giả đã bị biến thành đống hoang tàn, sóng đấu khí giống như đạn lạc bắn khắp bốn phía, phá tan tất cả mọi ngôi nhà, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thương của vô số người hầu và thị nữ không may mắn, một nghìn ngự lâm quân cũng bị đánh dạt ra ngoài, hợp quân với một vạn thành vệ quân được phái đến cứu viện, tạo thành thế bao vây bốn phía.

Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư và Mai Cách Lợi đại sư đến nơi vừa đúng lúc cấm ma lĩnh vực được gọi ra, chỉ là hai vị đại sư cũng cùng phẩm cấp với Tạp Lạp Kì, dưới cấm ma lĩnh vực cấp 12 đó cũng không phải là ngoại lệ, liền bị mất đi năng lực ma pháp, đành cuốc bộ tới nơi, nhưng tiếc là đã quá chậm, dù có muốn ngăn trở cũng đành lực bất tòng tâm.

Hai vị đại sư đều không phải loại ngu đần, đương nhiên hiểu được những mục đích chính trị và âm mưu tranh giành đằng sau việc rất nhiều thánh kị sĩ bao vây tấn công Lâm gia này, vốn muốn tìm Mạc Tư Ni Á bệ hạ và Hải Phi Tư khuyên nhủ một lần, nhưng hai con hồ li lớn nhỏ đó đã sớm lặn tăm, khiến cho hai vị đại sư không còn cách nào đành phải cam tâm rời khỏi Lãng Nguyệt đế đô.

Một tiếng thét rõ mồn một vang lên từ đám đấu khí bay ngang truyền ra ngoài, thân hình Toa Lị Na như một con quay bay thẳng lên trời, trúc côn tỏa ánh hào quang rực rỡ, tạo nên muôn ngàn tia sáng màu xanh, hợp thành một tầm màn xanh khổng lồ, sóng ánh sáng lan ra hơn mười trượng, hút bốn thánh kị sĩ vào trong, khiến chúng phải độc lập chiến đấu, không còn khả năng hỗ trợ cho nhau.

Toa Lị Na tay nắm chặt kiếm quyết, trúc côn giống như hải giao long xoáy tròn trên đỉnh đầu, cánh tay ngọc của nàng thong thả vươn ra ngoài, miễn cưỡng đọc một câu chân ngôn không có gì là chuẩn xác, trúc côn khẽ phát ra tiếng kêu, giống như chớp điện phóng về phía tên bích ngọc long kị sĩ cấp 5.

Tên thánh kị sĩ này không kịp kêu lấy một tiếng, linh hồn đã về chầu Diêm vương, mãi mãi bị lửa luân hồi thiêu đốt.

Trúc côn không thay đổi hướng đi, xoáy tròn giữa hư không, lướt mạnh trên đầu bích ngọc long, thân hình cao hai mươi mét của bích ngọc long giống như kẻ say rượu, lảo đảo liêu xiêu đâm xuống, một lúc lâu sau mới lại ngật ngừ bay lên.

Toa Lị Na thu lại trúc côn, mặt trắng bệch, hơi tái đi, trên mũi lấm tấm mồ hôi, tố chất của nàng cho dù rất tốt , miễn cưỡng học được ngự kiếm chân quyết sơ cấp, chỉ là ngự kiếm quyết này tiêu hao quá nhiều pháp lực đã khiến cho nàng cảm thấy choáng váng. May thay, do thánh kị sĩ của con bích ngọc long đó đã chết, nên sau khi bay lên thì quay đầu chạy mất, giúp cho cô giảm được một phần áp lực.

Đang lúc La Đế Phong sắp tiêu diệt được năm tên thần kiếm thì đột nhiên mắt trợn tròn lên, nhìn về đằng sau lưng Đái Lệ Ti hét lên: "Cẩn thận!"

La Đế Phong vừa nói dứt lời nhưng lúc này đã quá muộn, chỉ thấy một thánh kiếm màu trắng tỏa ra tia sát khí lạnh lẽo, chém mạnh về phía sau tiểu tinh linh, trên người Đái lệ Ti đột nhiên phát ta những tia ánh sáng xanh nhạt, liên tiếp chống lại với thánh kiếm màu trắng đó, Đái Lệ Ti bị luồng khí cương mãnh chấn kích, đổ ập người về đằng trước, phun ra một dòng máu tươi.

Pháp bảo mà Lâm Phong luyện thành tuy có có thể chống lai được cả công kích ma thuật và vật lý, nhưng tiểu tinh linh lại không biết bất cứ một đấu khí nào, một khi mất đi khả năng tấn công ma pháp, thì nàng cũng không mạnh hơn một ma pháp sư thân thể yếu ớt là bao, tuy không bị quang kiếm chém trúng, nhưng nàng vẫn không thể chịu nổi áp lực khi đấu khí màu trắng và Thái Thanh huyền khí va chạm vào nhau.

Tinh linh thủ hộ thần là một cách gọi khác của độc giác thú, tuy thiên phú chiến đấu của nó chỉ là phòng thủ, nhưng điều ấy không có nghĩa nó là một con mèo bệnh tật, bây giờ nó thực sự cảm nhận được chủ nhân ở trên lưng đã bị thương, con độc giác thú đã được thuần dưỡng này lập tức nổi giận, liều mình chịu bộ móng vuốt sắc nhọn của kim xí đại bằng, bay nhanh thoát khỏi cuộc chiến, dùng tâm linh lay gọi chủ nhân ở trên lưng.

Máu đỏ chảy thành dòng, da thịt bị cào nát văng tứ tung, độc giác thú bị thương cuối cùng cũng phẫn nộ.

Nhưng đúng lúc con độc giác thú định bỏ chạy thì một phụ nữ có khuôn mặt lạnh băng nắm trong tay một thánh quang kiếm màu trắng, đi ra từ chỗ đánh lén vừa rồi, hóa ra chính là Tam công chúa Mông Tây Ni người ngồi cùng bàn với Lộ Thiến Á trong bữa tiệc ở hoàng cung, là em gái ruột cùng mẹ với Hải Phi Tư.

Nói ra thì dài dòng nhưng sự việc diễn ra chỉ trong nháy mắt.

Tiếng kêu kinh ngạc từ đám đông liên tiếp vang lên, Lộ Thiến Á phẫn nộ nói: "Mông Tây Ni, sao ngươi có thể bỉ ổi như vậy, nấp ở đằng sau đánh úp Đái Lệ Ti, loại phụ nữ bỉ ổi đê tiện như ngươi, ta thực sự cảm thấy kinh tởm."

Mông Tây Ni cười nhạt một tiếng nhưng không nói gì, quay người lao về phía con độc giác thú.

La Đế Phong râu tóc đều dựng lên, hai mắt tóe lửa, gầm lên một tiếng, hai tay nắm chặt một ấn quyết cổ quái, giữa mười đốt ngón tay phát ra những tia ánh sáng vàng tí tách, kiếm khí hủy diệt lập tức phát ra ngoài, đánh dạt năm tên kiếm thần, La Đế Phong giơ tay bắt lấy, một thanh kim kiếm do đấu khí tụ lại xuất hiện trong tay, bay thẳng lên, nghiêng nghiêng chém tới, một đường kiếm kinh thiên động địa hơn mười trượng phá không, lao về phía Mông Tây Ni.

La Đế Phong không kịp nghĩ xem tại sao thực lực của ả lại mạnh ngang ngửa với kiếm thánh, ông chỉ quan tâm đến sự an nguy của người ở bên cạnh mình, Đái Lệ Ti bị đánh lén trọng thương, sống chết chưa biết thế nào, đã khiến cho một người chưa bao giờ tức giận như lão đầu tử phải nộ khí xung thiên..

Mông Tây Ni sắc mặt khẽ biến, bạch sắc quang kiếm cũng chém ra một đường kiếm kinh thiên dài mười trượng, đối chọi với kim sắc quang kiếm trong không trung, một tiếng kêu xé tai vang lên, dường như cả hư không cũng muốn nứt ra, những luồng kim sắc đấu khí và thần hánh đấu khí vỡ vụn bắn khắp không gian như đạn lạc, phá hủy tất cả mọi kiến trúc trong phủ.

La Đế Phong và Mông Tây Ni vừa giao đấu lập tức lùi lại, lão đầu không suy tính đến thiệt hại lâu dài của trận chiến, không hề dừng lại tiếp tục đuổi theo, nhưng không ngờ lại bị năm tên kiếm thần lúc này đã đuổi kịp một lần nữa quấn lấy chân tay, nhìn thấy Mông Tây Ni lại sắp lao vào Đái Lệ Ti, lão đầu tử nộ hỏa công tâm, há miệng phun ra một vòi máu.

Đám nữ nhân kia lại ở quá xa, nhất thời cũng là không thể phân thân, chỉ đành trợn mắt nhìn theo, nộ hỏa công tâm.

Bạch sắc quang kiếm của Mông Tây Ni cũng lạnh lùng như nét mặt của ả, không hề có dấu hiệu muốn dừng lại, một lần nữa điên cuồng lao vào chém Đái lệ Ti, độc giác thú lúc này vừa quay người lại, kêu lên một tiếng căm phẫn, lấy thân chắn đường kiếm của Mông Tây Ni.

Độc giác thú thánh khiết lúc này toàn thân đầy máu, lồng lên tức giận, không còn vẻ gì của một con vật ngoan ngoãn được thuần dưỡng, lấy thân mình che mũi kiếm thay cho Đái Lệ Ti, bị trọng thương rơi một khoảng thịt lớn, hung dữ lao tới, dùng móng vuốt sắc nhọn cào loạn về phía Mông Tây Ni.

Mông Tây Ni cười nhạt một tiếng, né người tránh, chớp mắt một cái xuất hiện bên cạnh độc giác thú, một lẫn nữa giơ kiếm lên chém xuống.

Con độc giác thú đáng thương chỉ còn biết hoảng hốt quay người, lấy thân che cho Đái Lệ Ti đường kiếm vô cùng lợi hại đó.

Tất cả đều xảy ra quá đột ngột, việc Đái Lệ Ti bị thương trong cuộc chiến kỳ thực chỉ diễn ra trong khoảng thời gian bằng rót một tách trà, đúng lúc này, một luồng kim quang chói lòa xuất hiện ở phương bắc, bay với tốc độ kinh hoàng trong không gian, sấm chớp đang vần vũ khắp trời như gặp phải khắc tinh, nhanh chóng tan biến, chỉ trong tích tắc, Cấm ma lĩnh vực đã biến mất.

Kim quang lập tức biến mất.

Một tiếng thét dài từ xa vọng tới, một đạo kim sắc tàn ảnh xé hư không lướt tới, chỉ trong chốc lát đã tới khoảng không cuộc chiến, Ngải Lâm Uy Na cuối cùng cũng đã đến, cảnh chiến trận thảm khốc khiến cho khuôn mặt lạnh lùng của nàng lập tức tràn đầy sát khí,chiến ý cường đại trong giấy lát đã bao phủ khắp chiến trường.

Kẻ đen đủi nhất chính là kẻ gần nhất - ba tên thánh kị sĩ đang giao chiến với Khải Lâm Na và Toa Bối Lạp, Ngải Lâm Uy Na phóng thẳng người lên, thân hình quay tròn trong không trung, đột ngột xuất hiện ba Ngải Lâm Uy Na, cùng lúc trong tay cầm ba chiếc long thương dài ba mét ứng chiến với ba lên thánh kị sĩ khiến cho chúng kinh hoàng thất sắc.

Thanh kim sắc long thương trong tay Ngải Lâm Uy Na đang lao theo một tên Thiên hạc kị sĩ bỗng đột ngột rời khỏi tay, biến thành một đưòng ánh sáng vàng xuyên vào ngực tên kị sĩ đang trên lưng hạc làm cho hắn chết ngay tại trận, kim sắc long thương tiếp tục hưóng đi, trong không trung quay ngược lại trở về trong tay Ngải Lâm Uy Na.

Ngải Lâm Uy Na lao tới, không hề thương xót dùng long thương chém vào đầu hồng đính cự hạc, hồng đính cự hạc chỉ kịp kêu lên một tiếng thê thảm, rơi từ không trung xuống đất, sau một trận bụi mờ mịt thì biến mất không còn dấu vết.

Hai thánh kị sĩ còn lại đang kinh ngạc tại sao lại có hai Ngải Lâm Uy Na lao về phía mình không tấn công thì Ngải Lâm Uy Na đã kịp thanh toán xong một tên thiên hạc kị sĩ trong thời gian ngắn nhất, thu lại ảnh của hai hóa thân của cô, quay đầu lại lao về phía hai tên long kị sĩ và phượng hoàng kị sĩ vẫn còn đang ngơ ngác.

Sự việc xảy ra quá nhanh chóng, tốc độ của Ngải Lâm Uy Na quá nhanh, khi Khải Lâm Na và Toa Bối Lạp hoàn hồn trở lại thì Ngải Lâm Uy Na đã cho tên thiên hạc kị sĩ đó cả người lẫn ngựa đều về chầu Diêm vương, Khải Lâm Na kịp phản ứng lại, vội vàng nói: "Ôi, Ngải Lâm Uy Na cuối cùng cô cũng đã đến, hãy mau đi cứu Đái Lệ Ti trước đã.!"

Ngải Lâm Uy Na vẻ mặt lạnh lùng khẽ gật đầu, quay người lao về phía Đái Lệ Ti, nhưng Tam công chúa điện hạ Mông Tây Ni của Lãng Nguyệt đế quốc sau khi thấy cấm ma lĩnh vực đột ngột biến mất, phát hiện ra điều không bình thường đã sớm chuồn mất.

Khi Ngải Lâm Uy Na lao tới bên người Đái Lệ Ti thì độc giác thú lúc này đã lảo đảo, sắp rơi từ không trung xuống, Ngải Lâm Uy Na vội vàng tháo đai kị sĩ (=yên ngựa), ôm Đái Lệ Ti xuống, tiểu tinh linh mặt đã vàng ệch, máu từ khóe miệng không ngừng nhỏ ra, hơi thở mỏng manh yếu ớt.

Từ trong ngực mĩ nữ này trỗi dậy ra một luồng sát khí đầy trời, đột ngột quay đầu lại, kim long thương bay thóat khỏi tay, đâm chết tên phượng hoàng kị sĩ đang quyết đấu với Lộ Thiến Á ngay trên lưng con phượng hoàng, long thưong không dừng lại, tiếp tục cắm xuyên vào ngực hỏa phượng hoàng, hỏa phượng hoàng kêu lên một tiếng thảm thiết, lảo đảo trên không trung rồi rơi xuống.

Lộ Thiến Á vội vàng lao đến, nhảy xuống lưng hạc, đỡ Đái Lệ Ti lại, nói: " Để ta chăm sóc cho cô ấy, ngươi hãy đi giúp những người khác!"

Hai tên thánh kị sĩ lần lượt chết trong tay Ngải Lâm Uy Na, cả tọa kị cũng không thóat khỏi, còn sót lại bảy tên thánh kị sĩ kinh hãi, đang suy nghĩ xem có nên vứt thể diện của mình ở lại để bỏ chạy thì Ngải Lâm Uy Na đã lao tới, đâm thủng ngực một tên Kim xí đại bằng kị sĩ đang giao đấu với Toa Lị Na.

Kị sĩ đã chết trận, kim xí đại bằng tất nhiên sẽ không ở lại quyết chiến, gầm một tiếng, giang cánh, định thoát khỏi trận chiến, nhưng Ngải Lâm Uy Na sao có thể để nó thoát, long thương lao khỏi tay, phóng rơi con kim xí đại bằng giữa không trung.

" Bọn khốn kiếp các ngươi!"

Hai tên thánh kị sĩ sót lại cũng bị Ngải Lâm Uy Na chặn lại, Toa Lị Na mặt bừng bừng nộ khí thóa mạ một tiếng, nhanh chóng lôi ra một mớ quyển trục, rải quyển trục lên đầu một vạn thành vệ quân đang bao vây ngoài phủ như rắc đỗ, nhưng một trăm tên ma đạo sư nấp trong đám vệ binh cũng bắt đầu phát động ma pháp công kích.

"Hãy mau để hai đại sư ra ngoài", khi Khải Lâm Na hét lên một tiếng, Toa Lị Na khuôn mặt đầy vẻ hận thù, đã toàn lực lao tới, côn ảnh hóa thành thanh sắc kiếm khí bao quanh thân mình mấy mươi trượng, tất cả đám vệ quân bị côn ảnh quét qua đều lập tức ngã lăn xuống, về chầu diêm vương.

Toa Lị Na lại lao tới, một đám ma pháp sư bị mất đi chỗ bảo hộ lập tức trở thành đám cừu non chờ thịt, tất cả bùa chú và toàn bộ ma pháp tấn công đều vô dụng, trong phút chốc ánh mắt đám pháp sư này đều lộ vẻ tuyệt vọng.

" Mau đến cứu Đái Lệ Ti!" Ngải Lâm Uy Na vừa cất tiếng kêu thì tiếng của Lộ Thiến Á cũng vọng tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như ⛳????phim phat giao dac sac han quoc xuan ha thu dong roi lai xuan thuyet minh, truyen tranh nhan qua nhan qua ba doi moi 2015 rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.